Nhạc nềnTaohua

Trận Nhãn Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo động dồn dập rền rĩ dội qua mạch đá ẩm ướt, xé toạc màn sương mù lạnh buốt ngoài cửa ngục tối. Tiêu Vô Nhãn đứng bất động trước cánh cửa sắt bọc đồng nặng nề của Cấm địa Quặng Sắt. Hơi nóng hầm hập mang theo mùi lưu huỳnh rát bỏng từ những lò đúc lậu phía Tây vẫn lẩn khuất trong phế quản hắn, khiến mỗi nhịp thở sâu đều nóng bỏng như nuốt phải than hồng.


Bả vai phải của hắn – nơi vết sẹo bỏng hình vảy rồng co rút dữ dội dưới lớp băng gạc – đang truyền đi những cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Cánh tay phải buông thõng, lạnh ngắt và hầu như vô lực. Toàn bộ trọng lượng mười cân của cây Gậy Trúc Huyền Thạch lúc này hoàn toàn đè nặng lên những ngón tay trần của bàn tay trái. Lòng bàn tay phải của hắn, vốn dĩ rách nát và rớm máu tươi do ma sát với roi sắt của Lý Bưu, giờ đây bám đầy những vệt gỉ sắt đỏ quạch từ chiếc nhẫn của Triệu Đạt giắt ở thắt lưng. Vết thương sượt kiếm nhẹ ở hông trái vẫn âm ỉ rỉ máu, mỗi lần hắn cử động trọng tâm đều xót buốt đến rùng mình.


"Boong! Boong! Boong!"


Tiếng chuông báo động từ đỉnh đồi vọng xuống ngày một dồn dập. Vô Nhãn biết, Ngô Tam và nhóm dân binh Sương Khói Thôn chỉ có thể cầm chân quân tuần tra của Thanh Phong Kiếm Trang ở kho quặng phía Tây trong vòng một nén nhang. Khi ngọn lửa giả tắt đi, đại đội chấp pháp bọc thép sẽ khép chặt vòng vây ngục tối này. Hắn không có thời gian để chần chừ.


Hắn khẽ rê đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch sát mặt đất bùn sét bết bát, áp đốc kiếm gỗ sồi giắt bên hông vào vách đá ẩm ướt để tăng cường khả năng truyền dẫn chấn động.


"Cộc... cộc..."


Sóng rung siêu nhỏ lan truyền qua mạch đá, dội ngược lại lòng bàn chân trần đang bám chặt vào nền đất của hắn. Trong trí não Vô Nhãn, cấu trúc của cánh cửa sắt bọc đồng dần hiện lên dưới dạng những đường nét ba chiều màu xám nhạt. Cánh cửa cao một trượng, dày ba phân, được đúc bằng sắt ròng Nhạn Môn và gia cố bằng những tấm đồng thô chống gỉ. Nhưng thứ hắn cần tìm không phải là độ dày của cửa, mà là hệ thống chốt khóa ngầm bên trong.


"Xoạt... rào..."


Tiếng nước thải Bắc rỉ qua khe đá vách hầm ngầm tạo ra một ma trận âm thanh nhỏ li ti. Vô Nhãn nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng quấn đen ướt sũng. Hắn vận hành Quy Tức Công sơ bộ, tạm thời ngưng tụ chân khí tại đan điền để giảm thiểu nhịp tim và tiếng thở của bản thân, tịnh hóa hoàn toàn tạp âm xung quanh.


Tai hắn khẽ động đậy. Giữa tiếng xối xả của nước thải và tiếng chuông báo động, hắn nghe ra một tiếng "clắc... clắc..." rất khẽ phát ra từ bên trong ổ khóa ngầm. Đó là tiếng rung động của ba thanh chốt sắt nằm ngang, được giữ chặt bởi một sợi xích khóa nối liền với ròng rọc cơ quan phía trên trần hang.


Hắn đưa gậy trúc huyền thạch lên, luồn đầu đồng bọc thô vào khe hở nhỏ hẹp giữa cánh cửa sắt và vách đá ẩm mục. Thân gậy ngăm đen bóng loáng dẫu dẻo dai nhưng lúc này đang truyền lên lòng bàn tay trái của hắn những rung động rệu rã. Vết nứt dọc cũ chạy dọc thân gậy – vết tích của cuộc bộc phát chân khí nóng vội tại tiệm rèn Lão Tôn – dẫu đã được dán chặt bằng Nhựa Trúc Gai dẻo quánh, vẫn khẽ giãn ra dưới sức ép của cánh cửa nặng ngàn cân.


Vô Nhãn không dùng cương lực để cạy cửa. Hắn áp dụng Trúc Kình Nhu Thuật, nghiêng thân gậy một góc bốn mươi lăm độ, nương theo độ đàn hồi cực hạn của tre già để triệt tiêu phản lực. Chân khí nội gia từ đan điền lướt nhẹ qua kinh mạch tay trái, truyền thẳng vào đầu đồng bọc gầm gậy.


"Rắc... rắc..."


Thớ tre huyền thạch uốn cong hình cánh cung, dồn toàn bộ kình lực dẻo dai vào điểm thắt của xích khóa ngầm. Vô Nhãn xoay nhẹ cổ tay trái, mượn lực đàn hồi bật mạnh ngược chiều của gậy để bẻ gãy chốt sắt ngầm.


"Clắc! Phựt!"


Tiếng xích sắt khóa ngục đứt đoạn vang lên giòn giã bên trong vách đá. Cánh cửa sắt bọc đồng nặng nề khẽ rên rỉ, từ từ hé mở một khe nhỏ đủ cho một người chui lọt. Luồng khí lạnh buốt, nồng nặc mùi máu tanh ẩm mốc và mùi phân chuột từ sâu trong ngục tối xộc thẳng vào mặt hắn.


Vô Nhãn thu gậy, dùng Thiết Thiết Bộ Pháp lướt nhẹ bàn chân sát mặt đất bùn, lách mình qua khe cửa hẹp đi vào bên trong.


Ngay khi bước chân trần của hắn vừa chạm vào nền đá nhẵn nhụi của ngục tối, thính giác nhạy bén của hắn lập tức dựng lên một tín hiệu cảnh báo cực độ. Không gian bên trong ngục tối yên lặng một cách ma quái, hoàn toàn tách biệt với tiếng chuông báo động dồn dập ngoài kia.


Nhưng đó không phải là sự yên lặng vô hại.


"Sột... sột... sột..."


Tiếng vải thô cọ xát vào giáp da cực khẽ vang lên từ ba hướng khác nhau. Ba luồng hơi thở dài, sâu và vô cùng ổn định đang khóa chặt lấy vị trí đứng của hắn.


"Ba người..." Vô Nhãn thầm nghĩ, lòng bàn tay trái siết chặt lấy Gậy Trúc Huyền Thạch.


Hắn chưa kịp cử động, tiếng gió rít sắc lẹm của ba thanh kiếm thép đã đồng loạt xé rách màn đêm ẩm ướt của ngục tối. Ba lưỡi kiếm di chuyển theo hình tam giác hoàn mỹ, không một động tác thừa, đâm thẳng từ ba hướng nhắm vào ba huyệt đạo lớn trên cơ thể hắn: Đan điền dưới rốn, Đản trung giữa ngực và Thần đình trên trán.


Đây là Nhạn Môn Kiếm Trận - Tam Nhân, thế trận phối hợp cơ bản nhưng tàn độc nhất của đệ tử chấp pháp Thanh Phong Kiếm Trang. Ba kiếm thủ này đều là những kẻ tinh anh, bước chân của chúng đồng bộ đến mức dường như chỉ có một người đang di chuyển.


Vô Nhãn nghiêng đầu đón nhận luồng gió kiếm. Thính Phong Nhãn Quan của hắn hoạt động hết công suất, phân tích tần số rít gió của ba lưỡi kiếm thép để đoán độ dày và lực chém của chúng.


Lưỡi kiếm bên phải mang theo cương kình bạo liệt, chém dọc thẳng xuống bả vai phải đang bị thương của hắn. Lưỡi kiếm chính diện đâm thẳng vào ngực. Lưỡi kiếm bên trái quét ngang hông.


Hắn không thể né tránh hoàn toàn trong không gian chật hẹp này. Vô Nhãn vận kình lực tay trái, vung Gậy Trúc Huyền Thạch đón đỡ lưỡi kiếm bên phải của tên đi đầu.


"Keng!"


Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên dữ dội trong lòng ngục tối ẩm ướt. Lực phản chấn thô bạo từ thanh kiếm thép tinh luyện dội ngược qua thân gậy huyền thạch mười cân, chấn động mạnh vào khớp vai phải đang sưng tấy của hắn. Vết sẹo bỏng vảy rồng rách miệng rớm máu đỏ tươi, đau buốt nhói khiến Vô Nhãn suýt nữa khuỵu gối.


Hắn cố gắng áp dụng Phản Chấn Đoạn Kiếm, uốn cong thân gậy để mượn lực đàn hồi bẻ gãy lưỡi kiếm của tên đi đầu. Thế nhưng, khi thân gậy vừa cong gập, tiếng gió rít xé gió của lưỡi kiếm thứ hai từ bên trái đã chém cản ngang hông, buộc hắn phải thu lực phòng thủ khẩn cấp.


"Xoẹt!"


Lưỡi kiếm thứ hai chém xéo qua bả vai trái của hắn, xé rách hoàn toàn ống tay áo vải thô màu xám tro, để lại một vệt chém dài rớm máu tươi dọc theo bắp tay trái. Kinh mạch cánh tay trái bị chấn động nhẹ, tê dại dưới sức ép của kiếm khí.


"Gã mù này có gậy huyền thạch cực nặng! Khép chặt vòng vây!" Tên chỉ huy kiếm trận gầm nhẹ.


Ba kiếm thủ lập tức luân chuyển vị trí. Tiếng bước chân trượt nhẹ trên nền đá nhẵn nhụi của chúng tạo thành một vòng tròn khép kín, liên tục đâm kiếm luân phiên từ các góc độ phản vật lý. Kiếm trận Tam Nhân hoàn toàn áp chế mọi góc né tránh của Vô Nhãn, dồn hắn sát vào bức tường đá ẩm mục.


Trong tình thế nguy ngập, Vô Nhãn nén đau đớn, hạ thấp trọng tâm cơ thể thêm hai phân. Hắn áp dụng Thiết Thiết Bộ Pháp trượt lùi hai bước thật nhanh sát mặt đất đá, tận dụng độ trơn trượt của bùn nước để kéo giãn khoảng cách của kiếm trận, thoát khỏi tầm khống chế của lưới kiếm đan xen.


Khi khoảng cách vừa được kéo giãn nửa bước chân, Vô Nhãn lập tức gõ mạnh đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch xuống nền đá ngục tối.


"Cộc!"


Sóng rung từ đầu đồng lan truyền cực nhanh trên mặt đất đá, dội ngược lại những phản hồi âm thanh chi tiết trong đầu hắn. Hắn áp dụng Cửu Cung Trận Pháp Tổng Luận, chia không gian xung quanh thành chín ô vuông cửu cung để tính toán quy luật di chuyển của ba tên kiếm thủ.


Tai hắn khẽ giật mạnh. Giữa tiếng xột xoạt của giáp da và tiếng gió rít của kiếm, hắn nghe ra một chi tiết bất thường.


Tên kiếm thủ đứng ở vị trí bên trái di chuyển có tiếng bước chân hơi nặng nề hơn hai người còn lại. Mỗi lần y trượt chân sang ô cửu cung bên cạnh, gót chân y đều dậm mạnh xuống nền đá tạo tiếng "bộp" rất khẽ. Hơn thế nữa, nhịp thở của y ngắn, dồn dập và có phần hỗn loạn do phải liên tục di chuyển để bù đắp khoảng trống cho hai đồng đội.


"Yết huyệt nằm ở đó..." Vô Nhãn thầm nghĩ.


Hắn nhận ra kiếm trận phối hợp dựa trên sự đồng bộ tuyệt đối về nhịp thở và bước đi. Tên kiếm thủ bên trái chính là mắt xích yếu nhất, là trận nhãn vòng ngoài của thế trận tam giác này. Chỉ cần phá vỡ sự đồng bộ của y, toàn bộ tam giác kiếm lộ sẽ xuất hiện một kẽ hở nửa bước chân để hắn khai thác.


Nhưng ba tên kiếm thủ không để hắn có thời gian suy tính. Nhận thấy Vô Nhãn đang đứng im lặng dò tìm điểm yếu, chúng lập tức dồn toàn bộ kình lực cương kình vào ba lưỡi kiếm thép, chuẩn bị tung ra đợt tấn công quyết định hòng kết liễu thiếu niên mù.


Ba lưỡi kiếm thép rít gió chói tai, mang theo kình khí lạnh buốt, đồng loạt đâm thẳng tới từ ba hướng nhắm vào ba tử huyệt Đan điền, Đản trung và Thần đình của hắn.


Vô Nhãn đứng im lặng giữa vòng vây sát khí. Dải băng quấn mắt đen khẽ rung nhẹ theo nhịp gió kiếm. Tai hắn khẽ giật mạnh, bắt trọn từng micro-giây của nhịp thở đang chuyển giao của tên kiếm thủ bên trái.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!