Nhạc nềnTaohua

Đột Kích Mỏ Quặng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi nóng rát mang theo mùi gỉ sắt của mỏ quặng cấm xộc thẳng vào phế quản, dìm bước chân độc hành của Tiêu Vô Nhãn vào bóng tối âm u của núi rừng biên ải. Bóng đêm Nhạn Môn Quan đặc quánh như mực đổ, chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá nhọn hoắt phía xa vọng lại như tiếng rên rỉ của những linh hồn tử trận.


Tiêu Vô Nhãn lầm lũi đi trong màn sương đêm ẩm ướt. Dải băng đen quấn chặt quanh đôi mắt mù của hắn đã thấm đẫm hơi nước lạnh, dán chặt vào hốc mắt bị sẹo bỏng cũ tàn phá mười năm trước. Trên bả vai phải, vết sẹo bỏng lớn hình vảy rồng – kết quả của đợt đốt kịch độc Huyết Ưng – thỉnh thoảng lại co rút mạnh, truyền đi những cơn đau nhói buốt dọc theo hệ thống kinh mạch. Cánh tay phải của hắn buông thõng vô lực, hoàn toàn không thể vận kình lực. Mỗi bước di chuyển của bộ pháp Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp đều kéo theo cơn đau nhói từ vết sượt kiếm nhẹ ở hông trái rớm máu. Hắn buộc phải dồn hết trọng tâm cơ thể vào chân trái, tay trái siết chặt lấy cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân để làm điểm tựa duy nhất.


Thân gậy ngăm đen bóng loáng dẫu dẻo dai nhưng lúc này đang truyền lên lòng bàn tay trái của hắn những rung động rệu rã. Vết nứt dọc cũ chạy dọc thân gậy – vết tích của cuộc bộc phát chân khí nóng vội tại tiệm rèn Lão Tôn – dẫu đã được dán chặt bằng Nhựa Trúc Gai dẻo quánh, vẫn là một hiểm họa chí mạng nếu phải đón đỡ cương kình trực diện lần nữa. Lòng bàn tay phải của hắn rát buốt tột cùng, vết xước xát sâu do ma sát với nhuyễn tiên roi sắt của Lý Bưu vẫn đang rớm máu tươi, bám đầy gỉ sắt đỏ quạch từ chiếc nhẫn sắt của Triệu Đạt giắt ở thắt lưng.


Theo kế hoạch, Ngô Tam và nhóm dân binh Sương Khói Thôn đã di chuyển về phía kho quặng phía Tây để tạo ra một đám cháy giả, kéo giãn bớt binh lực tuần tra của Thanh Phong Kiếm Trang. Vô Nhãn phải một mình đột nhập vào Cấm địa Quặng Sắt từ đường hầm ngầm dẫn nước thải phía Bắc, khuất sau kho củi.


"Cộc... sột... cộc..."


Tiếng gầm gậy bọc đồng thô gõ nhẹ xuống nền đất ẩm ướt dội ngược lại những sóng rung siêu nhỏ. Sóng đất lan truyền qua lòng bàn chân trần đang rớm máu, tái hiện bản đồ không gian ba chiều của khu vực kho củi trong trí não Vô Nhãn. Hắn lướt đi nhẹ nhàng như một cái bóng, luồn qua rặng cỏ lau cao quá đầu người, tiếp cận vách gỗ thông ẩm mục của kho củi.


"Ai đó?" Một giọng nói già nua, run rẩy vang lên từ bên trong đống củi khô. Tiếng xột xoạt của rơm rạ cho thấy người đó đang đứng dậy trong tư thế cảnh giác.


Vô Nhãn không ra tay. Hắn thò tay phải đau nhức vào thắt lưng, lôi chiếc Nhẫn sắt rỉ Triệu Đạt ra, khẽ gõ nhẹ chiếc nhẫn vào vách gỗ thông tạo ra ba tiếng "cộc... cộc... cộc" đều đặn.


Cửa kho củi khẽ hé mở. Một luồng ánh sáng tù mù từ ngọn đèn dầu lạc hắt ra. Lão Ngũ – người gác kho củi già nua với dáng người gầy yếu, mặc áo vải thô màu xám tro bám đầy mùn cưa – bước ra. Khi nhìn thấy chiếc nhẫn sắt rỉ bám đầy máu tươi trên tay Vô Nhãn, đôi mắt già nua của ông lập tức co rụt lại.


"Chiếc nhẫn của Triệu Đạt... Cậu... cậu là người mà Ngô Tam nhắc tới?" Lão Ngũ thì thầm, giọng run rẩy vì kinh ngạc và xúc động.


"Tống Thiết đang bị giam ở đâu?" Vô Nhãn khẽ hỏi, giọng trầm tĩnh.


"Tống thủ lĩnh bị giam sâu dưới ngục tối của Cấm địa Quặng Sắt. Nhưng lối đi chính đã bị lính tuần phòng bọc thép canh gác ngày đêm." Lão Ngũ vội vã nắm lấy vai áo Vô Nhãn, kéo hắn vào trong kho củi nóng bức. "Hơn thế nữa, giám thị mỏ quặng hung hãn dưới quyền Vương Đại Hổ cũ đã thiết lập hệ thống cơ quan bẫy rập đá lăn tự động dọc theo lối vào ngầm. Chỉ cần một bước chân sai lệch, đá tảng từ trần hang sẽ nghiền nát ngài. Lối đi duy nhất để tránh bẫy là đường cống ngầm dẫn nước thải Bắc, nhưng lối đó hẹp và đầy chướng khí."


"Ta biết đường đó." Vô Nhãn gật đầu. "Cảm ơn lão."


Hắn giắt lại chiếc nhẫn sắt rỉ vào thắt lưng, tay trái chống Gậy Trúc Huyền Thạch, cúi người chui vào đường cống ngầm ẩm ướt khuất sau đống củi khô.


Không khí trong cống ngầm lập tức trở nên ngột ngạt tột cùng. Nước thải đen ngòm, lạnh buốt ngập đến mắt cá chân trần của hắn, bốc lên mùi sulfuric và rỉ sắt nồng nặc của Thiết quặng Nhạn Môn. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá vôi ẩm ướt xuống những rãnh đất sét vang lên đều đặn: "Tách... tách..." tạo thành một ma trận tạp âm nhỏ li ti dưới lòng đất. Vô Nhãn phải vận dụng Quy Tức Công sơ bộ để tạm điều hòa nhịp thở, ngăn không cho khí độc xâm nhập vào phế quản.


Hắn đi được khoảng hai trăm bước chân thì không gian đột ngột mở rộng. Hơi nóng rát từ lò đúc lậu phía trên dội ngược xuống, khiến mồ hôi trên trán hắn chảy ròng ròng, hòa lẫn với máu khô trên dải băng quấn mắt.


"Két... két... rầm rầm!"


Đột ngột, thính giác nhạy bén của Vô Nhãn nghe thấy tiếng xích sắt cơ quan rít rít trên trần hang đá vôi. Trọng lượng mười cân của cây gậy huyền thạch dẫu hắn đã khống chế cực kỳ nhẹ nhàng, vẫn vô tình kích hoạt một tấm đá lún ngầm dưới lòng đất bùn nhão.


Một tảng đá lớn từ trên vách mỏ sạt lở rơi thẳng xuống lối đi hẹp của Vô Nhãn, mang theo tiếng gió rít nặng nề xé rách không khí.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Vô Nhãn không thể nhìn bằng mắt, hắn dồn toàn bộ tinh thần lực vào tay trái, vung mạnh Gậy Trúc Huyền Thạch đâm thẳng lên phía trần hang hòng phá hủy xích sắt giữ đá lở.


"Binh!"


Tiếng va chạm khô khốc vang lên dữ dội. Thế nhưng, xích thép của cơ quan quá dày và nặng nề, lực chấn động ngược cực mạnh từ xích sắt dội thẳng vào thân gậy huyền thạch đang bị nứt dọc. Phản lực kình thô bạo truyền qua thớ tre, chấn động mạnh vào lòng bàn tay trái và năm đầu ngón tay của Vô Nhãn, khiến toàn bộ bàn tay trái của hắn lập tức tê dại, suýt nữa đánh rơi gậy.


Không thể phá hủy cơ quan! Hắn buộc phải chọn cách né tránh.


"Cộc... cộc..."


Vô Nhãn dùng đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch gõ mạnh xuống nền đá ẩm ướt hai nhịp liên tiếp nhờ kỹ năng Gõ Đất Dò Đường. Sóng âm dội ngược lại từ tảng đá đang rơi tự do, vẽ ra quỹ đạo rơi chính xác của nó trong trí não hắn.


Hắn hạ thấp trọng tâm thêm hai phân, vận dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp trượt sát lòng bàn chân trên nền đất đá trơn trượt. Hắn uốn cong người ra phía sau một góc phản vật lý, lách nhẹ cơ thể qua khe hở chỉ rộng đúng một phân giữa tảng đá khổng lồ đang lao xuống và vách núi ẩm ướt.


"Ầm!"


Tảng đá lớn đập mạnh xuống nền cống ngầm, tạo ra một luồng gió mạnh cuốn theo bùn đất bẩn thỉu bắn tung tóe lên vạt áo vải thô của hắn. Chấn động mạnh khiến vách hang đá xung quanh rạn nứt, đất đá nhỏ rơi rụng rào rào.


Vô Nhãn đứng vững trở lại, lồng ngực phập phồng thở dốc. Hít phải khói bụi than đá nóng rát từ lò đúc dội xuống khiến phế quản của hắn bỏng rát, đau buốt như có ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong. Đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch bị trầy xước mạnh do va quệt vào đá cứng, phát ra tiếng rung rợn người.


Chưa kịp định thần, ba tiếng bước chân nặng nề, dậm mạnh xuống đất đá vang lên từ khúc rẽ phía trước. Mùi dầu hỏa và khói than nồng nặc xộc tới.


"Kẻ nào dám đột nhập mỏ quặng?" Một tiếng quát hung hãn vang lên.


Ba tên giám thị mỏ quặng bọc giáp da dày, tay mang theo những ống phun lửa thô sơ (súng phun dầu hỏa) chặn đầu lối rẽ. Chúng đã nhìn thấy bóng dáng gã mù mặc áo thô xám đứng giữa màn khói bụi.


"Là gã mù gậy trúc! Giết hắn!"


Tên đi đầu lập tức kích hoạt bẫy hỏa công, ngọn lửa từ ống phun dầu bùng lên rực rỡ, phát ra tiếng rít xé gió gào rú, quét một đường vòng cung lửa nóng bỏng nhắm thẳng vào ngực Vô Nhãn.


Trong không gian chật hẹp của cống ngầm, luồng hỏa công và đá lở dồn Vô Nhãn vào góc chết không lối thoát. Nếu lùi lại, tảng đá lớn phía sau đã chặn đường. Nếu tiến lên, ngọn lửa ngùn ngụt sẽ thiêu rụi hắn.


Vô Nhãn nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau nhói buốt từ bả vai phải. Hắn dùng tay trái vận mười phần nội lực chân khí, dồn thẳng xuống gầm gậy trúc huyền thạch bọc đồng thô, thi triển chiêu thức Trúc Kình Quét Đất.


"Vút!"


Hắn quét mạnh một đường bán nguyệt sát mặt đất cát bám đầy bụi than đá của cống ngầm.


Một màn cát bụi đen kịt, dày đặc bùng lên cao quá đầu người, tạo thành một bức tường bụi khổng lồ che khuất hoàn toàn tầm nhìn của ba tên giám thị có mắt sáng. Sức mạnh của luồng gió quét mạnh từ gậy huyền thạch tạo ra một luồng khí lưu chân không mạnh mẽ, dập tắt mồi lửa đang bùng cháy từ ống phun dầu của chúng trong gang tấc.


"Khụ... khụ... Mắt ta! Không nhìn thấy gì cả!" Ba tên lính gác hoảng loạn gầm rú giữa màn cát bụi dày đặc, vung đại kiếm chém loạn xạ vào không trung.


Tiêu Vô Nhãn lướt đi không tiếng động qua màn khói bụi nhờ bộ pháp Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp. Hắn dùng đầu đồng bọc gầm gậy đâm khẽ ba nhịp liên tiếp vào các huyệt đạo lớn trên ngực và vai của chúng nhờ Khóa Kinh Mạch Bằng Đầu Gậy, tạm thời làm tê liệt cử động của chúng mà không cần sát sinh.


Ba tên giám thị đứng im bất động như những pho tượng đá, mắt trợn trừng đầy kinh hoàng trong bóng tối.


Vô Nhãn bước qua người chúng, tiến sâu vào lối rẽ dẫn thẳng vào ngục tối của Cấm địa Quặng Sắt. Thế nhưng, ngay trước mắt hắn, lối vào sâu ngục tối đã bị phong tỏa hoàn toàn bởi một cánh cửa sắt bọc đồng nặng nề, kiên cố không một kẽ hở.


"Boong... boong... boong..."


Đột ngột, tiếng chuông đồng báo động réo rắt dữ dội vang lên từ phía đỉnh đồi mỏ quặng, dội ngược qua các vách đá ngầm ẩm ướt. Đội chấp pháp của Thanh Phong Kiếm Trang đã phát hiện ra đám cháy giả ở kho quặng phía Tây và bắt đầu kéo chuông báo động toàn khu mỏ.


Màn cát bụi bùng lên cao quá đầu người dần dần lắng xuống, để lộ bóng dáng đơn độc của thiếu niên mù đứng lặng lẽ trước cánh cửa sắt bọc đồng kiên cố, trong khi tiếng chuông báo động dồn dập vang dội khắp bốn phía.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!