Nhân Quả Mỏ Sắt
Tiếng gầm thét hận thù của Lý Bưu vẫn còn văng vẳng trong làn khói nóng rực của Phố Nghèo Nhạn Môn, dồn bước chân độc hành của Tiêu Vô Nhãn hướng thẳng về phía bóng tối hoang hoải của núi rừng biên ải. Sau lưng hắn, tàn tro của những mái nhà tranh bị thiêu rụi bay lả tả trong không khí ẩm ướt, bám vào dải băng quấn mắt màu đen sờn cũ. Cơn bão cát biên thùy vừa tan để lại một bầu khí quyển đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi gỉ sắt.
Ngô Tam, gã phu khuân vác vạm vỡ nhưng lưng đã còng gập vì năm tháng vác quặng nặng nề, lầm lũi đi phía trước. Gã bước đi khập khiễng, đôi giày cỏ rách nát nện xuống bùn nhão không phát ra tiếng động lớn, nhưng thính giác nhạy bén của Vô Nhãn vẫn nghe ra tiếng thở dốc nặng nề và nhịp tim đập dồn dập vì sợ hãi của gã. Cậu bé mồ côi A Ngưu đi sát bên cạnh Vô Nhãn, tay trái nắm chặt lấy vạt áo vải thô xám của ca ca, tay phải ôm khư khư Túi sỏi định âm Nhạn Môn giờ chỉ còn lại một nửa.
"Tiêu tiên sinh, lối này." Ngô Tam thì thầm, giọng gã run rẩy, khàn đặc vì khói bụi than đá. Gã gạt phăng một rặng cỏ lau cao quá đầu người, lộ ra một tấm bia đá đổ nát khuất sau vách đất nung ẩm ướt. Dưới chân tấm bia là một lối vào hầm ngầm tối om, hẹp đến mức chỉ vừa một người chui lọt.
Vô Nhãn khẽ gật đầu. Hắn dùng tay trái nắm chặt lấy cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân. Thân gậy bằng tre già ngăm đen bóng loáng dẫu dẻo dai nhưng lúc này đang truyền lên lòng bàn tay trái của hắn những rung động rệu rã. Vết nứt dọc cũ chạy dọc thân gậy – vết tích của cuộc bộc phát chân khí nóng vội tại tiệm rèn Lão Tôn – dẫu đã được dán chặt bằng Nhựa Trúc Gai dẻo quánh, vẫn là một hiểm họa chí mạng nếu phải đón đỡ cương kình trực diện lần nữa.
Lòng bàn tay phải của Vô Nhãn lúc này đang rát buốt tột cùng. Vết xước xát sâu do ma sát với nhuyễn tiên roi sắt chín khúc của Lý Bưu vẫn đang rớm máu tươi, hòa lẫn với bụi than bám vào da thịt. Chưa hết, vết sẹo bỏng lớn hình vảy rồng trên bả vai phải – kết quả của đợt đốt độc tịnh hóa kịch độc Huyết Ưng – thỉnh thoảng lại co rút mạnh, khiến toàn bộ cánh tay phải của hắn hầu như không thể vận kình lực. Mỗi chuyển động xoay người của Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp đều kéo theo cơn đau nhói buốt từ vết sượt kiếm nhẹ ở hông trái. Hắn buộc phải dồn hết trọng tâm vào chân trái và khống chế cây gậy mười cân hoàn toàn bằng tay trái.
Họ cúi người đi xuống hầm ngầm. Không khí dưới lòng đất lập tức trở nên ngột ngạt, ẩm mốc và nồng nặc mùi rỉ sắt của Thiết quặng Nhạn Môn. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá vôi ẩm ướt xuống những rãnh đất sét vang lên đều đặn: "Tách... tách..." tạo thành một ma trận tạp âm nhỏ li ti dưới lòng đất.
Sau khi đi qua một đoạn đường hầm lắt léo dài hơn trăm bước chân, không gian đột ngột mở rộng. Một ánh lửa dầu lạc tù mù, vàng vọt hiện ra, hắt bóng những thân hình gầy gò, rách rưới lên vách đá ẩm ướt. Đó là nơi trú ẩn bí mật của Sương Khói Thôn Dân Binh – nhóm thợ mỏ và dân làng nghèo khổ đang nổi dậy chống lại sự bóc lột của Thanh Phong Kiếm Trang.
"Ai đó?" Một tiếng quát khẽ vang lên, kéo theo tiếng kim loại gỉ sét va chạm vào nhau. Năm sáu gã thợ mỏ vạm vỡ, tay cầm cuốc chim và xà beng thép tự chế, lập tức vây quanh lối ra của hầm ngầm. Ánh mắt họ đầy cảnh giác, hằn học và sợ hãi.
"Là ta, Ngô Tam đây!" Gã phu khuân vác vội vàng bước lên phía trước, giơ hai tay ra hiệu. "Ta đưa Tiêu tiên sinh – người đã đánh bại Lý Bưu ở Phố Nghèo đến đây."
Những tiếng xầm xì lập tức bùng lên trong căn hầm ngầm chật hẹp. Mười mấy cặp mắt đổ dồn về phía Tiêu Vô Nhãn. Họ nhìn dải băng đen quấn chặt quanh đôi mắt mù của hắn, nhìn vạt áo vải thô rách nát bám đầy máu khô và tro bụi, rồi dừng lại ở cây gậy trúc huyền thạch nứt dọc mà hắn đang dùng để chống đỡ cơ thể.
"Một gã mù mang gậy trúc sao?" Một gã dân binh trẻ tuổi, ngực trần lộ xương sườn gầy gò, lên tiếng đầy hoài nghi. "Ngô Tam, ngươi điên rồi sao? Chúng ta đang đối đầu với cả Thanh Phong Kiếm Trang, với những lưỡi kiếm sắt chém sắt như chém bùn của Trương Thiết Kiều! Ngươi lại đưa một phế nhân mù lòa đến đây để dẫn đường cho chúng ta đột kích mỏ sắt cấm?"
"Đúng vậy! Tống thủ lĩnh đã bị bắt đi, Lý Bưu chắc chắn sẽ tăng cường phòng thủ gấp đôi tại Mỏ đá Huyền Thạch. Chúng ta không thể giao tính mạng của gia đình mình cho một kẻ không nhìn thấy đường!" Một lão thợ mỏ già nua, ho sù sụ vì bụi than, lắc đầu đầy tuyệt vọng.
Tiêu Vô Nhãn đứng im lặng giữa căn hầm ngầm bốc mùi ẩm mốc. Hắn không hề tức giận trước những lời sỉ nhục. Huyệt thính hội bên tai hắn khẽ động đậy theo tần số âm thanh. Nhờ Thính Phong Quyết cực hạn, hắn nghe ra được sự dao động sợ hãi tột cùng trong nhịp thở gấp gáp của gã dân binh trẻ bên trái, nghe thấy tiếng tim đập hỗn loạn vì tuyệt vọng của lão thợ mỏ già bên phải. Họ không ghét hắn; họ chỉ đang sợ hãi cái chết cận kề của thủ lĩnh Tống Thiết.
"Cộc."
Vô Nhãn khẽ gõ nhẹ đầu đồng bọc gầm gậy trúc xuống nền đá ẩm ướt. Một luồng sóng rung siêu nhỏ lan truyền qua mạch đá, dội ngược lại lòng bàn chân trần của hắn, giúp hắn định vị chính xác vị trí của từng người trong phòng.
"Mỏ đá Huyền Thạch của Thanh Phong Kiếm Trang nằm ở phía đông núi Nhạn Môn, được bao bọc bởi hệ thống hàng rào gỗ gai bảo vệ nghiêm ngặt." Giọng Vô Nhãn trầm tĩnh, đều đặn vang lên giữa căn hầm im phăng phắc. "Nơi đó có ba đường nước thải ngầm dốc đứng dẫn thẳng vào khu quặng sắt cấm. Đường thứ nhất rộng hai thước, nằm sát bốt gác phía Tây, đầy mảnh sắt vụn. Đường thứ hai hẹp hơn, nằm dưới chân vách đá phía Nam, là nơi lính gác thường đổ dầu thải. Đường thứ ba nằm ở phía Bắc, khuất sau kho củi, là lối đi duy nhất không có cơ quan đá lăn tự động."
Mấy gã dân binh bàng hoàng trợn tròn mắt. Gã dân binh trẻ tuổi lắp bắp:
"Làm... làm sao một gã mù chưa từng đặt chân đến mỏ sắt lại biết rõ địa hình ngầm của mỏ quặng hơn cả những kẻ phu mỏ như chúng ta?"
Ngô Tam lập tức bước ra, chỉ vào vết roi sắt rách thịt trên lưng mình đã được băng bó sơ sài. Gã lớn tiếng nói:
"Chính mắt ta đã chứng kiến Tiêu tiên sinh dùng cây gậy trúc này đỡ văng roi sắt chín khúc của Lý Bưu, dùng sỏi định âm đánh bại mười tên đệ tử chấp pháp tại Phố Nghèo Nhạn Môn! Lý Bưu đã bị phế hoàn toàn tay trái, má phải rách sâu rớm máu cũng là nhờ Tiêu tiên sinh ban cho! Nếu không có ngài ấy, ta đã chết rục trên cột gỗ cháy rồi!"
Những lời nói của Ngô Tam như một luồng sét đánh mạnh vào tâm trí đám dân binh nghèo khổ. Sự nghi ngờ, khinh thị trên gương mặt họ dần dần biến thành sự kinh ngạc và nể phục tột độ. Họ nhận ra nhãn quan trận pháp địa hình của thiếu niên mù này dường như vượt xa cả mắt sáng của người thường, tất cả nhờ vào việc hắn đã sờ miết từng đường rãnh nổi trên tấm Địa đồ gỗ khắc Nhạn Môn của thầy đồ Vương suốt mười năm qua.
"Tiêu tiên sinh... ngài thực sự muốn giúp chúng ta cứu Tống thủ lĩnh sao?" Lão thợ mỏ già nua run rẩy bước lên hỏi, giọng nói đã bớt đi phần tuyệt vọng.
"Ta cứu Tống Thiết, cũng là để tìm tung tích tỷ tỷ Tiêu Tĩnh Anh của ta." Vô Nhãn khẽ khàn giọng đáp, tay trái siết chặt thân gậy nứt dọc. "Lý Bưu đã tháo chạy về mỏ quặng, gã chắc chắn sẽ dâng tế Tống Thiết cho triều đình để chuộc tội bại trận. Chúng ta phải bạo động quy mô lớn ngay lập tức để đập tan lò đúc lậu của Kiếm Trang."
Thế nhưng, vừa nghe đến hai chữ "bạo động", mười mấy gã dân binh lập tức cúi đầu, im lặng một cách đáng sợ. Gã dân binh trẻ tuổi siết chặt chiếc cuốc chim rỉ sét, nghẹn ngào nói:
"Chúng ta... chúng ta không thể bạo động lớn lúc này được, Tiêu tiên sinh. Quan phủ Nhạn Môn Quan cấm phàm nhân mang vũ khí bằng sắt qua ải. Tất cả Thiết quặng Nhạn Môn khai thác được đều bị Kiếm Trang độc chiếm để đúc binh khí lậu dâng cho triều đình. Chúng ta chỉ có cuốc gỗ, xà beng gỉ và vài chiếc cuốc chim mòn vẹt. Đối đầu trực diện với đại kiếm sắt ròng của đội chấp pháp Kiếm Trang ngoài kia, chúng ta chỉ làm bia thịt cho chúng chém giết mà thôi."
Vô Nhãn khẽ thở dài trong lòng. Hắn nhận ra nỗi sợ hãi của dân binh là hoàn toàn có cơ sở vật lý thực tế. Sức mạnh của sắt thép và quyền lực pháp lý của quan phủ hủ bại đã áp chế tinh thần của những phàm nhân nghèo khổ này đến cùng kiệt. Hắn không thể ép họ hy sinh vô ích khi chưa có vũ khí bảo mệnh.
"Được rồi." Vô Nhãn dứt khoát đưa ra quyết định. "Ta sẽ độc hành đột kích vào Cấm địa Quặng Sắt để cứu Tống Thiết. Các vị chỉ cần dẫn đường vòng ngoài qua các lối mòn không gác, và tạo ra một đám cháy giả tại kho quặng phía Tây để kéo giãn bớt binh lực canh gác của địch."
Ngô Tam bước đến sát bên Vô Nhãn. Gã thò bàn tay thô ráp, đầy sẹo bỏng vào trong lớp áo vải rách nát bám đầy bụi than, lôi ra một chiếc nhẫn sắt cũ kỹ, rỉ sét loang lổ. Gã đặt chiếc nhẫn vào lòng bàn tay phải đang rớm máu của Vô Nhãn.
Kim loại rỉ sét lạnh buốt chạm vào vết xước xát rách da thịt khiến Vô Nhãn khẽ rùng mình, nhưng hắn vẫn im lặng nắm chặt lấy nó. Máu tươi từ lòng bàn tay hắn rỉ ra, thấm đẫm lớp gỉ sắt đỏ quạch của chiếc nhẫn.
"Đây là Nhẫn sắt rỉ Triệu Đạt," Ngô Tam thì thầm bên tai hắn. "Triệu Đạt là cựu binh giải ngũ của Thần Thương Doanh, người có thù sâu sắc với Kiếm Trang. Chiếc nhẫn này là tín vật của ông ấy để lại cho nhóm phu mỏ chúng ta. Khi ngài thâm nhập vào kho củi của mỏ sắt cấm, hãy trình chiếc nhẫn này cho Lão Ngũ – người gác kho củi trung thành bên trong mỏ quặng. Ông ấy sẽ chỉ cho ngài lối đi ngầm an toàn nhất dẫn thẳng vào ngục tối giam giữ Tống thủ lĩnh mà không bị cơ quan đá lăn phát hiện."
Tiêu Vô Nhãn khẽ miết nhẹ những vết khắc thô thô trên mặt chiếc nhẫn sắt rỉ. Hắn cảm nhận được sức nặng của một lời hứa, một món nợ nhân quả sa trường cũ của những cựu binh biên ải ẩn chứa trong vật chứng mộc mạc này.
"Ta nhận." Vô Nhãn khẽ khàn giọng nói, giắt chiếc nhẫn sắt rỉ vào thắt lưng sát bên đốc kiếm gỗ sồi bám máu khô của sư phụ.
"Tiêu tiên sinh, ngài phải cẩn thận." Ngô Tam lo lắng nhìn bả vai phải quấn băng gạc bốc mùi lá tre của hắn. "Sau vụ Lý Bưu bị ngài phế tay trái, lực lượng canh gác mỏ sắt cấm đang được tăng cường gấp đôi. Bọn chúng đã phong tỏa tất cả lối vào bằng cửa sắt bọc đồng nặng nề, và sẵn sàng phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ hầm mỏ nếu phát hiện có kẻ đột nhập."
Tiếng gió rít dữ dội từ bên ngoài hầm ngầm dội ngược vào mạch đá ẩm ướt, mang theo hơi nóng rát của bụi than và gỉ sắt. Tiêu Vô Nhãn tay trái cầm Gậy Trúc Huyền Thạch nứt dọc dán nhựa trúc, tay phải nắm chặt đốc kiếm gỗ sồi, lặng lẽ bước ra khỏi hầm ngầm, hướng thẳng về phía Mỏ đá Huyền Thạch đầy rẫy hiểm nguy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!