Nhạc nềnTaohua

Sỏi Định Âm Trận

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh thép lạnh lẽo từ mười thanh đại kiếm đồng loạt xé rách màn khói lửa đỏ rực của Phố Nghèo Nhạn Môn, lao thẳng về phía Tiêu Vô Nhãn. Sức nóng từ những mái nhà tranh đang cháy sụp xung quanh phả vào mặt hắn, mang theo mùi mỡ lợn khét lẹt và bụi tro nóng rát. Kinh mạch ở bả vai phải của Vô Nhãn co rút mạnh, vết bỏng lớn hình vảy rồng thỉnh thoảng lại nhói lên như có vạn cây kim nung đỏ đâm vào, khiến cánh tay phải của hắn hoàn toàn tê dại. Hông trái của hắn, nơi vệt chém nhẹ từ trận chiến trước vẫn đang rỉ máu, khẽ xót lên mỗi khi hắn chuyển động trọng tâm.


Hắn chỉ còn một tay trái để khống chế cây Gậy Trúc Huyền Thạch nặng mười cân. Thân gậy dẫu cứng cáp nhưng vết nứt dọc cũ dán bằng nhựa trúc gai dẻo quánh đang rung lên bần bật dưới áp lực của kình lực dồn dập. Đối đầu trực diện với mười tên đệ tử chấp pháp trong một khoảng sân rộng ngập nước thải lúc này là tự sát. Vô Nhãn không do dự, hắn lập tức áp dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm cơ thể thêm hai phân, trượt nhẹ bàn chân trần sát mặt đất bùn nhầy nhụa, nhanh chóng rút lui vào con ngõ hẹp dốc dốc dẫn lên sườn đồi phía sau.


"Đuổi theo! Gã mù sắp kiệt sức rồi!" Tiếng gầm rú của Lý Bưu vang lên từ phía sau. Thanh roi sắt chín khúc của gã vung vẩy trên không trung, tạo ra những tiếng rít chói tai xé rách màn đêm.


Con ngõ hẹp này dốc và trơn trượt, hai bên là những bức tường đất nung ẩm ướt đổ nát. Địa hình chật hẹp sẽ hạn chế tầm vung đại kiếm của mười tên đệ tử chấp pháp, nhưng tiếng lửa cháy bập bùng cùng tiếng đổ sụp của những kèo gỗ cháy dở phía ngoài đang tạo ra một ma trận tạp âm hỗn loạn, che lấp hầu hết thính giác nhạy bén của Vô Nhãn. Hơn thế nữa, roi sắt chín khúc của Lý Bưu có tầm đánh rất rộng, chỉ cần Vô Nhãn sơ hở một nhịp, gã có thể quấn chặt và bẻ gãy gậy trúc của hắn từ xa.


Trong bóng tối của con ngõ dốc, Vô Nhãn khẽ mím chặt môi. Hắn đưa tay trái lên miệng, phát ra một tiếng huýt sáo ngắn, thanh mảnh giả tiếng chim Nhạn kêu đêm.


Nấp sau một vách đất đổ nát sát lối vào ngõ hẹp, cậu bé mồ côi A Ngưu lập tức hiểu ý. Đôi mắt đen láu của cậu bé 14 tuổi sáng lên trong bóng tối. A Ngưu nhanh nhẹn thò tay vào Túi sỏi định âm treo bên hông, bốc ra từng nắm sỏi thạch anh dẹt Nhạn Môn rồi lén lút rải đều xuống những góc tối, những khe nứt ẩm ướt dọc theo lối đi dốc của ngõ hẹp. Những viên sỏi thạch anh này có độ cứng đồng đều và rất giòn, chỉ cần một áp lực nhỏ từ đế giày da bọc sắt của quân tuần phòng giẫm lên, chúng sẽ vỡ vụn và phát ra những tiếng động đặc trưng.


"Rắc... tách!"


Tiếng sỏi vỡ đầu tiên vang lên giòn giã ở phía cuối con ngõ dốc.


Đối với người thường, tiếng sỏi vỡ nhỏ bé ấy hoàn toàn bị tiếng lửa cháy gào rú và tiếng bão cát tan ngoài kia nuốt chửng. Nhưng đối với Tiêu Vô Nhãn, người đang vận dụng Thính Phong Quyết đến mức cực hạn, tiếng sỏi vỡ ấy vang lên trong trí não hắn rõ ràng như một tiếng sấm rền. Sóng âm truyền qua mạch đất ẩm, dội ngược lên lòng bàn chân trần của hắn, vẽ ra một đường chỉ sáng trong không gian tối tăm của trí não.


Một tên đệ tử chấp pháp đang tiến vào từ hướng Đông Nam, cách hắn tám bước chân, trọng lượng cơ thể khoảng một trăm sáu mươi cân, chân trái bước hơi lệch do dẫm phải bùn nhão.


"Rắc... rắc!"


Thêm hai tiếng sỏi vỡ vang lên liên tiếp ở phía bên trái vách đất đổ nát. Hai tên nữa đang áp sát. Khoảng cách: sáu bước chân. Tốc độ di chuyển: nhanh dồn dập.


Áp dụng Định âm thuật bằng sỏi, Tiêu Vô Nhãn hoàn toàn làm chủ không gian chiến đấu mà không cần dùng đến đôi mắt mù. Hắn đứng im lặng giữa con ngõ tối, Gậy Trúc Huyền Thạch dựng đứng sát thân người, hơi thở sâu và chậm đến mức hầu như biến mất.


"Chết đi, gã mù!"


Tên đệ tử đi đầu bước qua khúc quanh, vung đại kiếm chém ngang một đường bạo liệt. Nhưng ngay khi lưỡi kiếm của y chưa kịp vung hết tầm, Vô Nhãn đã trượt chân trái ra sau nửa bước nhờ Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, né tránh mũi kiếm chỉ trong gang tấc. Đồng thời, tay trái hắn xoay mạnh thân gậy huyền thạch, nương theo đao thế của đối thủ, đâm thẳng đầu đồng bọc gầm gậy vào khớp khuỷu tay của y.


"KHỰC!"


Khớp xương của tên đệ tử lệch hẳn ra ngoài, y rú lên một tiếng đau đớn, thanh kiếm sắt rơi sầm xuống nền đất bùn. Vô Nhãn không dừng lại, hắn mượn lực xoay người, quét mạnh gầm gậy bọc đồng thô vào cổ chân tên thứ hai vừa bước lên một viên sỏi thạch anh dẹt khác. Tên này mất đà, ngã nhào về phía trước, đập mạnh đầu vào bức tường đất đổ nát ngất lịm.


Sự phối hợp nhịp nhàng của mười tên đệ tử chấp pháp lập tức bị bẻ gãy hoàn toàn trong không gian chật hẹp của con ngõ dốc. Những tiếng sỏi vỡ liên tục vang lên dưới chân chúng như một bản nhạc tử thần, chỉ điểm chính xác vị trí đứng và hướng di chuyển của từng tên cho Tiêu Vô Nhãn.


Chứng kiến đám tay sai bị hạ gục dễ dàng, Lý Bưu điên cuồng gào thét. Gã vọt lên phía trước, đôi mắt ti hí híp lại đầy tàn độc. Thanh roi sắt chín khúc trên tay gã vung lên dữ dội, tạo ra một luồng kình lực nhu kình tàn bạo, xé rách màn khói lửa hướng thẳng về phía đầu gậy trúc của Vô Nhãn.


"VÚT!"


Đường roi sắt lắt léo như một con rắn độc, quấn chặt lấy thân Gậy Trúc Huyền Thạch của Vô Nhãn. Lý Bưu cười man rợ, vận mười phần kình lực của Thanh Phong Quyết giật mạnh tuột gậy khỏi tay trái của thiếu niên mù.


"Ha ha! Mất gậy rồi xem ngươi làm được gì!"


Nhưng Vô Nhãn không hề giật gậy trở lại. Hắn thấu hiểu nhịp vung roi của Lý Bưu luôn có khoảng trễ nửa nhịp khi roi thu về để dồn lực. Hắn nương theo kình lực kéo mạnh của gã, sử dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp lướt tới trước ba bước cực nhanh sát mặt đất bùn nhão.


Hắn dồn toàn lực vào tay trái, đâm thẳng đầu đồng bọc gầm gậy nhắm vào yết hầu của Lý Bưu hòng kết thúc trận đấu. Thế nhưng, ngay khi mũi gậy chuẩn bị chạm vào mục tiêu, chân trần của Vô Nhãn bất ngờ vấp phải một mảnh ngói vỡ lớn ẩn khuất dưới lớp bùn nhầy nhụa. Thăng bằng bị lệch đi một phân, đường đâm của hắn bị chệch hướng, chỉ sượt qua má phải của Lý Bưu, để lại một vệt rách sâu rớm máu đỏ dọc theo má gã.


Cùng lúc đó, thanh roi sắt chín khúc ma sát cực mạnh với bàn tay phải đang bị thương của Vô Nhãn khi gã giật mạnh, kéo rách lớp băng gạc trắng, khiến lòng bàn tay hắn bị xước xát nặng nề, máu tươi chảy ròng ròng dọc theo thân gậy huyền thạch.


Lý Bưu hoảng hốt khi thấy gã mù đã áp sát sát sườn. Gã điên cuồng vung tay trái định rút đoản đao găm bên hông để đâm lén Vô Nhãn.


"CỘC LẠCH CẠCH!"


Đúng lúc đó, A Ngưu từ trong bóng tối ném mạnh một nắm sỏi định âm ra phía sau lưng Lý Bưu, tạo ra tiếng động va chạm lớn trên một tấm tôn gỉ sét đổ nát.


Lý Bưu giật mình quay đầu lại đề phòng vì tưởng có cao thủ ẩn dật phục kích phía sau. Sự cảnh giác của gã bị phá vỡ hoàn toàn trong một nhịp thở, tay roi cầm chín khúc khẽ lỏng ra.


Chỉ cần có thế, Tiêu Vô Nhãn xoay mạnh thân gậy trúc huyền thạch, dùng đầu đồng bọc gầm gậy dồn toàn bộ kình lực chân khí còn lại đánh mạnh vào khớp khuỷu tay trái của Lý Bưu.


"RẮC!"


Tiếng xương gãy giòn giã vang lên khô khốc giữa màn đêm rực lửa. Khớp khuỷu tay trái của Lý Bưu bị đập nát hoàn toàn, thanh roi sắt chín khúc rơi tuột xuống bùn nhão. Gã ôm lấy cánh tay trái gãy nát, rú lên một tiếng gào thét thảm thiết đầy đau đớn, gương mặt vặn vẹo biến dạng vì đau buốt.


"Aaaa! Tay của ta! Tay của ta!"


Từ phía ngoài ngõ hẹp, toán vệ binh chấp pháp còn lại thấy đội phó bị phế tay lập tức hoảng loạn. Chúng vội vã nâng những chiếc khiên sắt bọc đồng bản rộng tiến lên, tạo thành một bức tường thép che chắn cho Lý Bưu đang quằn quại dưới đất, rồi nhanh chóng kéo gã rút lui ra ngoài.


Lý Bưu bị kéo đi trong bóng tối, nhưng giọng nói điên cuồng, khản đặc đầy hận thù của gã vẫn vọng lại từ phía con đường dẫn về mỏ quặng:


"Gã mù nghịch tặc! Ta sẽ băm vằm Tống Thiết! Ta sẽ giết chết thủ lĩnh dân binh Tống Thiết để rửa hận này! Các ngươi chờ chết đi!"


Tiếng gào thét của gã nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng lửa cháy bập bùng. Tiêu Vô Nhãn đứng lặng giữa con ngõ dốc bốc khói, tay trái tựa vào cây gậy huyền thạch bám đầy bùn và máu. Lòng bàn tay phải của hắn đau rát dữ dội, máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra từ vết xước xát do nhuyễn tiên sắt cào rách. Hắn nghe tiếng sỏi vỡ thưa thớt dần, lòng nặng trĩu khi nhận ra thủ lĩnh dân binh Tống Thiết đang phải đối mặt với án tử hình tại khu mỏ cấm Nhạn Môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!