Nhạc nềnTaohua

Phố Nghèo Rực Lửa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng ngân trầm đục của đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch dội ngược từ nền đá ẩm ướt, xé toạc màn sương mù lạnh buốt ngoài tiệm rèn.


Mười cân. Đó không còn là cây gậy tre xanh thanh mảnh, nhẹ nhõm như hơi thở mà Tiêu Vô Nhãn từng cầm suốt mười năm qua tại quán trà Thính Phong Hiên. Khúc tre già ngâm nước muối mỏ mười năm này, sau khi được nhồi đầy bột đá huyền thạch mịn màng và bọc đầu đồng thô ở gầm gậy, đã trở thành một khối nặng trịch, lầm lì và chứa đựng sức nặng ghê gớm.


Mỗi nhịp di chuyển, Vô Nhãn cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trọng lượng vũ khí truyền ngược lên lòng bàn tay trái bám đầy vết dằm xước gỗ. Cây gậy quá nặng. Nó yêu cầu hắn phải điều chỉnh toàn bộ bộ pháp di chuyển. Hắn không thể nhấc bổng gậy một cách nhẹ nhàng như trước, mà phải áp dụng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm cơ thể thêm hai phân, dồn toàn bộ trọng lượng lên gót chân trần và trượt nhẹ bàn chân sát mặt đất bùn nhão bết bát của Phố Nghèo Nhạn Môn.


"Cộc... sột... cộc..."


Tiếng gõ gầm gậy bọc đồng thô dội vào mạch đất ẩm ướt, khuếch đại những sóng rung siêu nhỏ truyền qua lòng bàn chân trần đang rớm máu của hắn. Trong trí não Vô Nhãn, bản đồ nhãn quan ba chiều của khu phố nghèo tái hiện một cách chậm rãi nhưng vững chắc. Nhưng luồng chấn động ấy cũng kéo theo một cơn đau nhói buốt tận xương tủy từ bả vai phải của hắn. Vết bỏng lớn hình vảy rồng – kết quả của cuộc đốt độc tàn khốc bằng sắt nung đỏ mà Lão Tôn thực hiện – vẫn đang âm ỉ cháy rát dưới lớp băng gạc vải thô bốc mùi lá tre lân sắt giã nát. Kinh mạch vai phải của hắn vẫn còn tê dại, co rút nhẹ sau mỗi nhịp thở dốc, khiến cánh tay phải của hắn hầu như chưa thể vận kình lực mạnh. Hắn buộc phải dùng tay trái để khống chế cây gậy mười cân này.


"Ca ca... mùi khói nóng quá," cậu bé mồ côi A Ngưu nhỏ giọng thì thầm từ phía sau vách đất mục nát, đôi mắt đen láu liên tục quan sát những đốm lửa đỏ rực đang bùng lên ở phía cuối con ngõ hẹp.


"Nấp kỹ vào," Vô Nhãn khẽ khàn giọng đáp. Khứu giác nhạy bén của hắn đã ngửi thấy mùi mỡ lợn khét, mùi tóc cháy, mùi củi thông ẩm bốc hỏa và cả mùi rỉ sắt nồng nặc của những thanh kiếm thép.


Phố Nghèo Nhạn Môn đêm nay đang rực lửa. Cơn bão cát biên thùy vừa tan, nhưng sự tàn bạo của Thanh Phong Kiếm Trang thì chưa bao giờ dứt.


"Nói! Gã mù cầm gậy trúc đang trốn ở đâu?"


Một tiếng quát lớn đầy tàn nhẫn vang lên từ khoảng sân trống ngập nước thải phía trước. Đó là giọng nói khàn đặc, nhọn hoắt của đội phó tuần tra tàn nhẫn Lý Bưu. Gã gầy gò nhọn hoắt, đôi mắt ti hí gian xảo dưới chiếc mũ da nhẹ bám đầy bụi than. Trên tay phải của gã, thanh roi sắt chín khúc tẩm muối kịch độc khẽ vung vẩy, phát ra những tiếng rít chói tai xé rách màn đêm lạnh lẽo.


"Bốp! Bốp!"


Tiếng roi sắt quất đen đét vào da thịt vang lên khô khốc, kèm theo tiếng rên rỉ rệu rã của phu khuân vác Ngô Tam. Ngô Tam bị trói chặt vào một cột gỗ thông cháy dở, y phục vải thô rách vai bám đầy vết máu tươi loang lổ. Gương mặt vạm vỡ của gã phu dịch gù lưng biến dạng vì đau đớn, nhưng đôi môi nứt nẻ vẫn ngậm chặt, quyết không hé răng nửa lời.


"Lý đại nhân... tiểu nhân... thực sự không biết gã mù nào cả..." Ngô Tam thoi thóp, giọng khản đặc vì khói độc từ những mái nhà tranh đang cháy sụp xung quanh.


"Ngoan cố!" Lý Bưu cười lạnh, đôi mắt ti hí híp lại đầy tàn độc. "Ngươi lén vận chuyển các đoạn tre già từ rừng sâu về hang đá cho hắn, tưởng mắt sáng của Kiếm Trang không nhìn thấy sao? Hôm nay, ta sẽ bẻ gãy từng chiếc xương sườn của ngươi trước khi đốt trụi cái phố nghèo này!"


Gã vung mạnh roi sắt chín khúc nhắm thẳng vào mạn sườn Ngô Tam. Đường roi xé gió u u, mang theo kình lực cương mãnh của Thanh Phong Quyết phụ bản nhu kình, hứa hẹn sẽ đập nát xương lồng ngực gã phu dịch.


Nhưng đường roi không chạm được vào da thịt Ngô Tam.


"CỘC!"


Một tiếng va chạm nặng nề, trầm đục vang lên giữa màn đêm khói bụi. Đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch bất ngờ xuất hiện, chặn đứng đường roi sắt chín khúc ngay trong gang tấc. Sức nặng mười cân của cây gậy huyền thạch, phối hợp với kình lực dẻo dai của tre già ngâm muối, triệt tiêu hoàn toàn lực quấn của nhuyễn tiên.


Lý Bưu giật mình thu roi, đôi mắt ti hí trợn trừng nhìn vào bóng người mặc áo vải thô xám vừa lướt ra từ màn khói đỏ rực.


Tiêu Vô Nhãn đứng đó. Dải dải băng đen quấn chặt quanh đôi mắt mù của hắn bay phấp phới trước làn gió nóng của đám cháy. Hắn đứng thăng bằng bằng chân trần trên nền đất bùn nhão bết bát, tay trái nắm chặt thân gậy trúc đen bóng bẩy, đầu gậy hướng thẳng xuống đất cát.


"Lý chưởng quầy," Vô Nhãn khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm tĩnh đến lạnh lùng. "Nợ máu của sư phụ ta chưa đòi, ngươi lại đến đây đòi nợ mạng của phu dịch nghèo sao?"


Lý Bưu cười lớn, tiếng cười man rợ lấn lướt cả tiếng lửa cháy nổ lách tách. "Ha ha! Gã mù! Ngươi rốt cuộc cũng chịu vác mặt ra đây. Bả vai phải của ngươi bị độc trảo của Huyết Ưng cào rách, tay phải đã phế hoàn toàn rồi đúng không? Hôm nay, ta xem ngươi dùng một tay trái để phá trận thế nào!"


Gã vung tay ra hiệu. Ba tên đệ tử chấp pháp của Kiếm Trang đứng gần đó lập tức vọt ra, rút đại kiếm bằng sắt ròng sáng loáng, vung kiếm chém xéo từ ba hướng khác nhau, khóa chặt mọi góc né tránh của thiếu niên mù.


Thính Lực Vi Bộ của Vô Nhãn hoạt động cực hạn. Hắn nghe tiếng gió kiếm rít u u để đoán độ dày lưỡi đao và hướng chém. Đám đệ tử chấp pháp này chỉ dùng kiếm sắt thường rèn từ mỏ quặng Nhạn Môn, kiếm thế tuy nặng nhưng thiếu sự biến hóa của nhu kình.


Hắn không lùi. Vô Nhãn dùng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, hạ thấp trọng tâm cơ thể sát đất bùn trơn trượt, trượt nhẹ gót chân trái để luồn qua gầm ba lưỡi kiếm đang chém tới.


"VÚT!"


Ba lưỡi kiếm chém sạt qua khoảng không trên đầu hắn, chém đứt vài sợi tóc xõa ngang vai. Ngay khi luồn qua vòng vây, một tên đệ tử thứ tư bất ngờ vọt tới từ góc khuất, vung đại kiếm chém dọc thẳng xuống đỉnh đầu hắn.


Vô Nhãn không né. Hắn vận chân khí nội gia dồn lên cánh tay trái, vung Gậy Trúc Huyền Thạch đỡ trực diện nhát chém dọc.


"BOONG!"


Một tiếng va chạm kim loại vang lên giòn giã, nhức óc như tiếng chuông đồng rền rĩ. Thanh kiếm sắt của tên đệ tử chém mạnh vào thân gậy trúc bọc huyền thạch nhưng không thể để lại một vết sứt mẻ nào. Ngược lại, kình lực phản chấn cực mạnh từ cây gậy nặng mười cân truyền ngược lại, bẻ gãy hoàn toàn nhu kình của đối thủ, khiến thanh kiếm sắt của y bị bật ngược ra sau, cổ tay y tê dại rớm máu.


Nhân lúc đối thủ mất đà, Vô Nhãn xoay ngược thân gậy, đâm thẳng đầu đồng bọc gầm gậy vào khớp vai trái của y.


"KHỰC!"


Khớp xương vai của tên lính gác bị lệch hoàn toàn, y rú lên đau đớn, thanh đại kiếm rơi sầm xuống bùn nhão, mất hoàn toàn sức chiến đấu.


Thế nhưng, trọng lượng mười cân của cây gậy huyền thạch mới rèn cùng với vết thương bỏng rát ở bả vai phải bắt đầu đòi cái giá của nó. Khi Vô Nhãn cố gắng xoay gậy quét một đường vòng tròn lớn để đẩy lui ba tên còn lại, bả vai phải của hắn bất ngờ co rút dữ dội. Cơn đau buốt từ vết sẹo vảy rồng chưa lành hẳn khiến đường quét bị chậm đi nửa nhịp.


"XOẠT!"


Mũi kiếm của tên đệ tử bên trái sượt qua hông Vô Nhãn, rạch rách một đường trên áo vải thô, để lại một vết chém nhẹ rớm máu tươi dọc theo sườn hông. Vết thương bỏng ở vai phải của hắn cũng bị rách miệng dưới áp lực vận lực nặng, máu tươi thấm đỏ lớp băng gạc trắng.


Vô Nhãn nghiến chặt răng, hít sâu một hơi để ổn định đan điền. Hắn phải tiêu hao mười phần chân khí nội gia mới có thể khống chế vững vàng cây gậy nặng mười cân bằng một tay trái. Hắn lướt người ra sau ba bước bằng Thiết Thiết Bộ Pháp, đầu gậy huyền thạch cắm mạnh xuống đất bùn để giữ thăng bằng.


Lý Bưu đứng phía sau, đôi mắt ti hí gian xảo sáng lên khi nhìn thấy vệt máu đỏ rỉ ra trên vai áo và hông của Vô Nhãn. Gã cười lạnh đầy đắc ý.


"Quả nhiên tay phải của ngươi đã phế, gậy mới dẫu cứng nhưng quá nặng để một gã tàn phế sử dụng lâu dài!" Lý Bưu vung mạnh roi sắt chín khúc, phát ra tiếng rít chói tai nhức óc. Gã lùi lại phía sau hàng rào gỗ cháy dở, ra lệnh cho toàn bộ toán đệ tử chấp pháp mười tên còn lại: "Rút đại kiếm! Bao vây các ngả đường hẻm, băm vằm gã mù này ra cho ta!"


"KENG! KENG! KENG!"


Mười thanh đại kiếm bằng sắt ròng đồng loạt rút khỏi vỏ, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh lửa đỏ rực của phố nghèo, dồn Tiêu Vô Nhãn vào thế một chọi mười giữa vòng vây khói lửa trùng điệp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!