Nhạc nềnTaohua

Rèn Lại Trúc Độc Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Máu trên đốc kiếm gỗ sồi lạnh dần dọc theo những ngón tay trần run rẩy của Vô Nhãn, dìm bước chân độc hành của hắn vào bóng tối hoang hoải của núi rừng biên ải.


Hắn cõng Tiểu Tử trên vai trái, tấm lưng gầy guộc của cô bé mười tuổi khẽ run lên bần bật sau mỗi đợt gió rít qua khe đá. Bão cát biên thùy Nhạn Môn Quan bắt đầu suy yếu, để lại màn đêm tịch mịch bao trùm lấy những ngõ hẻm lầy lội của khu phố nghèo. Dưới chân Vô Nhãn không có giày cỏ, chỉ có lòng bàn chân trần chằng chịt vết xước rớm máu, dẫm lên bùn nhão bết bát mùi nước thải và than củi ẩm ướt. Hắn không dùng mắt để nhìn đường, nhưng Thính Phong Nhãn Quan sơ cấp vẫn vẽ ra trong trí não hắn một bản đồ không gian xám xịt: những mái nhà tranh xập xệ, những đống củi mục nát, và cả tiếng thở dài rệu rã của dân nghèo biên ải đang co ro trong đêm lạnh.


Nhưng áp lực lớn nhất lúc này không nằm ở địa hình hiểm trở, mà nằm ngay ở bả vai phải của hắn. Vết cào độc trảo của sát thủ Huyết Ưng rách sâu hoắm, máu đen đặc quánh vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm vạt áo vải thô. Chất độc lạnh buốt như vạn cây kim băng đang điên cuồng luồn lách dọc theo các nhánh kinh mạch, phong tỏa hoàn toàn cánh tay phải của hắn. Vô Nhãn phải vận dụng Quy Tức Công cực hạn, khóa chặt đan điền để ngăn không cho luồng máu độc tiến sát về tim. Mỗi bước đi, lồng ngực bị rạn xương sườn lại nhói lên đau đớn, khiến hơi thở của hắn trở nên đứt quãng, nặng nề.


"Ca ca... chúng ta đi đâu?" Tiểu Tử thì thầm sát tai hắn, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ và kiệt sức.


"Tìm Lão Tôn," Vô Nhãn khẽ khàn giọng đáp. Tay trái hắn siết chặt lấy đốc kiếm gỗ sồi bám đầy máu khô của sư phụ. Hắn không có gậy trúc để gõ đất dò đường, chỉ có thể áp đốc kiếm sồi sát hông, cảm nhận từng độ rung siêu nhỏ của mặt đất truyền qua bàn chân để định vị hướng đi.


Theo lời dặn của sư phụ trước khi lâm chung, Lão Tôn là thợ rèn lập dị ẩn cư ở góc khuất sâu nhất của phố nghèo Nhạn Môn Quan. Nơi đó ngập tràn mùi lưu huỳnh hắc ín và tiếng búa quai đều đặn.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiếng thép nện vào đe sắt đột ngột vang lên từ cuối một con ngõ hẹp tối tăm. Âm thanh chói tai, dồn dập dội thẳng vào thính giác nhạy cảm của Vô Nhãn, khiến màng nhĩ vốn đang bị tổn thương của hắn đau nhói. Nhưng hắn biết, mình đã tìm đúng chỗ. Hắn trượt nhẹ gót chân sát đất bùn bằng Thiết Thiết Đồng Bộ Pháp, luồn lách qua rào củi mục, đẩy cánh cửa gỗ sập xệ bám đầy muội than của tiệm rèn rách nát.


Hơi nóng hầm hập từ lò than rực hồng xộc thẳng vào mặt, mang theo mùi rượu mạnh nồng nặc và mùi rỉ sắt ngột ngạt.


"Tiệm rèn đã đóng cửa! Cút ra ngoài!" Một giọng nói khàn đặc, thô bạo như tiếng búa nện vang lên từ phía bệ đá.


Vô Nhãn đứng im lặng trong bóng tối của bậu cửa. Thính giác của hắn định vị được đối phương: một lão già cụt chân trái, đang đứng thăng bằng trên một chiếc nạng gỗ sồi cũ, cánh tay phải vạm vỡ đang quai búa nện vào một khối sắt nung đỏ. Lão có mái tóc đỏ dựng ngược như râu rồng, làn da đỏ au như tôm luộc vì hơi lửa hừng hực.


"Lão Tôn tiền bối," Vô Nhãn khẽ cúi đầu, tay trái run rẩy vươn ra, trình đốc kiếm gỗ sồi bám máu của sư phụ trước ngọn lửa lò rèn.


Tiếng búa quai đột ngột khựng lại. Không gian tiệm rèn chỉ còn tiếng than nổ lách tách và tiếng thở hồng hộc của lão thợ rèn cụt chân. Lão Tôn trừng mắt nhìn chằm chằm vào đốc kiếm gỗ sồi. Đôi mắt lão co rút lại, chiếc búa sắt nặng trịch trên tay rơi sầm xuống nền đá, phát ra tiếng động chói tai.


"Đốc kiếm của Hoắc lão đầu..." Lão Tôn bàng hoàng lẩm bẩm, bước chân khập khiễng lao tới, giật lấy đốc kiếm từ tay Vô Nhãn. Lão dùng bàn tay thô ráp, đầy vết bỏng vuốt ve những vết khía trên chuôi gỗ sồi, nơi vẫn còn vương vệt máu chưa khô hẳn của cố nhân. "Lão già đó... chết rồi sao?"


"Sư phụ đã hy sinh trên cầu treo Nhạn Môn để bảo vệ chúng con," Vô Nhãn trầm giọng, đầu hơi cúi xuống để giấu đi sự dao động trong hốc mắt mù.


Lão Tôn ngửa mặt lên trần nhà bám đầy muội than, cười lớn một tiếng nhưng tiếng cười nghẹn ngào đầy bi phẫn. Lão nốc một ngụm rượu mạnh từ chiếc hồ lô gỗ, rồi ném mạnh chiếc hồ lô xuống đất. "Chết tốt! Lão già bướng bỉnh đó rốt cuộc cũng chịu chết! Nhưng lão chết đi rồi, ai sẽ trả nợ rượu cho ta đây?"


Nói xong, lão quay sang nhìn Vô Nhãn, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi đao rèn dở quét qua bả vai phải đang rỉ máu đen của thiếu niên. "Kịch độc trảo sắt của Huyết Ưng... Kinh mạch của ngươi đã bị đông cứng hoàn toàn. Nếu không giải độc ngay, nội trong ba canh giờ nữa đan điền của ngươi sẽ vỡ vụn."


Lão Tôn ấn mạnh Vô Nhãn ngồi xuống bệ đá lạnh lẽo, hét lớn gọi Tiểu Tử: "Con nhóc kia, ra sau bếp lấy cho ta hũ nước muối mỏ và rổ lá tre lân sắt!"


Cuộc đốt độc tàn khốc bắt đầu. Lão Tôn dùng một chiếc kìm sắt kẹp chặt một thanh sắt mỏng dẹt, thọc thẳng vào tâm lò than đang cháy đỏ rực. Thanh sắt nhanh chóng chuyển sang màu đỏ tươi, tỏa ra hơi nóng rực lửa.


"Nghiến chặt răng vào! Đau thương không cứu được mạng ngươi, chỉ có sự nhẫn nại mới giúp ngươi sống sót để báo thù!" Lão Tôn gầm lên.


Không đợi Vô Nhãn trả lời, lão ấn thanh sắt nung đỏ trực diện vào vết thương rách nát trên bả vai phải của hắn.


"XÈO!"


Một làn khói trắng mang theo mùi thịt cháy khét lẹt bùng lên. Cơn đau đớn thực thể tột cùng dội thẳng vào đại não Vô Nhãn như một luồng sét đánh. Toàn bộ cơ thể hắn co rúm lại, gân xanh nổi đầy trán, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo má. Lòng bàn tay trái của hắn siết chặt vào mép đá đến mức móng tay gãy nát, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước bùn bẩn thỉu. Nhưng hắn không hề rên rỉ một tiếng. Hắn vận Quy Tức Công, cố gắng điều hòa nhịp thở cực hạn, giữ cho tâm cảnh tĩnh lặng như băng tuyết giữa lò lửa nóng rực.


Lão Tôn liên tục đổ nước muối mỏ lạnh buốt vào vết bỏng đỏ hực để gột rửa chất độc đen đang sủi bọt. Mỗi lần nước muối chạm vào da thịt lộ xương, cơ thể Vô Nhãn lại giật nảy lên, nhưng ánh mắt mù dưới dải băng quấn đen của hắn vẫn kiên định, tĩnh lặng đến đáng sợ. Lão Tôn vừa chà xát vết thương vừa thầm kinh ngạc trước nghị lực sắt đá của thiếu niên này.


Sau khi chất độc đen tạm thời được tịnh hóa bằng lửa nung và nước muối mỏ, bả vai phải của Vô Nhãn để lại một vết sẹo bỏng lớn, đỏ ửng và nham nhở như hình vảy rồng. Lão Tôn đắp lá tre lân sắt giã nát lên vết thương, dùng băng gạc vải thô quấn chặt lại. Cánh tay phải của Vô Nhãn dần lấy lại cảm giác ấm áp, dù vẫn còn đau nhức âm ỉ và chưa thể vận kình lực mạnh.


"Độc đã giải được bảy phần," Lão Tôn thở dốc, lau mồ hôi trên trán. "Nhưng không có vũ khí, ngươi định độc hành giang hồ bằng tay không sao?"


Vô Nhãn tay trái lùa vào trong ngực áo vải thô, lôi ra mảnh da dê rách nát bám đầy bụi tro – Da dê ghi chép rèn gậy của tộc thúc Tiêu Thiên Phong để lại mười năm trước. Hắn dùng các đầu ngón tay sờ nhẹ dọc theo những ký tự chữ nổi khắc sâu trên da dê, rồi cung kính dâng lên.


"Đây là bí kíp rèn đúc trận khí của gia tộc con. Xin tiền bối giúp con rèn lại gậy trúc."


Lão Tôn nhận lấy mảnh da dê, dùng đôi bàn tay thô ráp sờ miết dọc theo các nét khắc. Gương mặt lão từ kinh ngạc chuyển sang sùng bái tột độ. "Ngâm tre già trong nước muối mỏ ba năm... nhồi bột huyền thạch mài mịn vào lõi rỗng... bọc đầu đồng thô ở gầm gậy để truyền dẫn chấn động đất... Đây không phải là kỹ thuật rèn binh khí thông thường, đây là phương pháp đúc trận khí tối cao của Tiêu gia năm xưa!"


Lão Tôn cười ha hả, bước khập khiễng vào mật thất sau lò rèn, lôi ra một khúc tre già bánh tẻ ngâm nước muối lâu năm đen bóng, nặng trịch. Khúc tre này dài khoảng bốn thước, thớ gỗ khít khao và dẻo dai như thép nguội. Lão cũng mang ra một hũ Bột Huyền Thạch đen bóng, mịn màng – thứ khoáng sản cấm cực kỳ quý hiếm mà lão đã lén thu thập lậu từ mỏ đá cấm của Kiếm Trang.


"Ta có phôi tre già ngâm muối mỏ mười năm của cố nhân để lại, có bột huyền thạch cực nặng. Hôm nay, ta sẽ giúp ngươi rèn cây Gậy Trúc Huyền Thạch này!"


Lão Tôn bắt đầu nung nóng thân tre trên hơi lửa rơm dịu nhẹ để làm mềm thớ gỗ. Lão dùng một chiếc phễu đồng nhỏ, tỉ mỉ đổ từng muỗng bột huyền thạch đen bóng vào ruột rỗng của khúc tre già. Tiếng bột đá mịn rơi rào rào trong ruột tre vang lên đều đặn.


Vô Nhãn đứng bên cạnh, thính giác nhạy bén tập trung tối đa vào từng âm thanh chuyển động của thớ gỗ. Theo bí kíp của tộc thúc, để gậy trúc huyền thạch đạt được sự đồng bộ tuyệt đối, người sử dụng phải vận chuyển chân khí nội gia truyền qua thân tre ngay trong lúc bột huyền thạch đang được nung nóng và nhồi vào lõi.


Hắn bước lên, tay trái đặt nhẹ lên thân tre nóng hổi. Chân khí nội gia từ đan điền của hắn men theo kinh mạch tay trái, truyền vào thớ tre đang co rút.


Thế nhưng, do bả vai phải vẫn còn đau nhức và tâm trí hắn còn vướng bận mối thù sư phụ vừa nằm xuống, luồng chân khí truyền đi bị mất kiểm soát, bộc phát một cách thô bạo.


"TÁCH!"


Một tiếng nứt nhỏ rợn người vang lên từ giữa thân tre. Thớ gỗ già bánh tẻ bị nứt một đường dài dọc thân gậy do chịu áp lực chân khí quá nóng khi chưa nguội hoàn toàn.


"Ngu ngốc!" Lão Tôn quát lớn, vung tay gạt mạnh tay Vô Nhãn ra. "Tâm chưa tĩnh thì gậy làm sao thông? Ngươi muốn hủy hoại khúc tre vạn năm này sao?"


Vô Nhãn khựng người, mồ hôi lạnh chảy dài trên má. Hắn nhận ra mình đã quá nóng vội, lòng căm thù Triệu Hùng đã làm nhiễu loạn tâm cảnh tĩnh lặng của hắn. Hắn nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải băng quấn, hít sâu một hơi thở dài điều hòa nhịp tim, loại bỏ mọi tạp niệm oán hận ra khỏi trí não. Hắn đạt tới cảnh giới vô tâm vô ngã, cảm nhận nhịp thở của khúc tre nóng hổi.


Lão Tôn nhanh tay lấy nhựa trúc gai dẻo quánh quết đều lên vết nứt dọc thân gậy, dán chặt các thớ tre bị tổn thương. Lão bọc thêm một lớp đồng thô sáng loáng ở gầm gậy để bảo vệ phần đuôi gậy khỏi va đập.


"Chuẩn bị dập lửa!" Lão Tôn hét lớn.


Lão dùng kìm sắt kẹp chặt cây gậy trúc huyền thạch nóng hổi, nhúng thẳng vào bể rượu lớn ngâm đầy lá thiết lân trúc diệp đặc chế.


"XÈO... XÈO..."


Một làn khói trắng hầm hập bốc lên nghi ngút, mang theo mùi rượu tre nồng nặc và mùi nhựa trúc ngọt ngái xộc thẳng vào phế quản. Thân gậy trúc huyền thạch co rút đột ngột dưới nhiệt độ lạnh của rượu, chuyển sang màu đen bóng bẩy của huyền thạch, nặng mười cân nhưng vô cùng cân bằng dẻo dai.


Vô Nhãn bước tới, tay trái vươn ra nắm lấy thân gậy mới. Cảm giác mát lạnh, nặng trịch nhưng dẻo dai truyền qua lòng bàn tay rách nát của hắn, đả thông hoàn toàn các kinh mạch đang bị co thắt.


Hắn gõ nhẹ đầu đồng bọc gầm gậy trúc huyền thạch xuống nền đá tiệm rèn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!