Nhạc nềnTaohua

Sương Khói Bốc Cháy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió biên thùy chưa bao giờ dịu dàng. Nó mang theo cái lạnh buốt xương của đá tảng hoang mạc, cuộn tròn những hạt cát vàng sắc nhọn rít qua các khe nứt của Nhạn Môn Quan, tựa như vạn lưỡi dao mỏng gọt giũa vách đá ngàn năm.


Trên mỏm đá cao nhất hướng về phía thung lũng Sương Khói Thôn, Tiêu Vô Nhãn ngồi bất động như một bức tượng tạc từ đá xám. Đôi mắt hắn quấn dải băng đen dệt từ tơ tằm băng tuyết – kỷ vật duy nhất của mẫu thân quá cố. Vùng sẹo bỏng cũ dưới dải băng khẽ giật nhẹ khi một luồng gió xoáy mạnh thổi thốc từ dưới vực sâu lên.


Tay phải hắn hờ hững đặt trên cây Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ. Thân gậy bằng tre xanh mộc mạc, dọc thân được đục những lỗ nhỏ lệch nhịp một cách kỳ dị. Khi gió thổi qua, cây gậy khẽ rung lên, phát ra những tiếng sáo u u trầm đục, hòa vào tiếng gào rú của bão cát, triệt tiêu hoàn toàn tiếng thở của thiếu niên mười chín tuổi.


Với một người mù như Vô Nhãn, thế giới không có màu sắc, chỉ có những tần số rung động.


Hắn khẽ nghiêng đầu. Huyệt thính hội bên tai khẽ động đậy.


"Cộc. Cộc."


Hắn gõ nhẹ đầu gậy trúc xuống mặt đá. Sóng rung siêu nhỏ lan truyền từ gầm gậy bọc đồng thô, đi qua mạch đá cứng, dội ngược lại lòng bàn chân trần đang bám chặt vào vách núi. Trong trí não hắn, một bản đồ không gian ba chiều lập tức hiện lên rõ nét: khoảng cách từ mỏm đá đến rặng trúc gai phía dưới là ba mươi bước chân; luồng gió đang thổi lệch về hướng Tây Bắc với tốc độ ba trượng mỗi nhịp thở; sỏi đá dẹt dưới thung lũng đang lăn lóc theo một nhịp điệu hỗn loạn.


Đây là Thính Lực Sơ Cảnh mà hắn đã rèn luyện ròng rã mười năm qua dưới sự chỉ điểm của lão gác cổng mù Hoắc Thiết Sơn tại quán trà Thính Phong Hiên.


Nhưng hôm nay, luồng gió từ hướng Sương Khói Thôn thổi về không chỉ mang theo cát bụi sa mạc.


Nó mang theo mùi khói nóng rát, mùi gỗ thông cháy rầm rập, và... mùi máu tươi nồng nặc.


Vô Nhãn đột ngột đứng phắt dậy. Tim hắn thắt lại.


"Lửa?"


Tiếng lửa cháy không phải là tiếng xào xạc của lá khô. Đó là một chuỗi âm thanh nổ lách tách dồn dập, tiếng gỗ nứt toác thô bạo, và tiếng gào khóc xé lòng của những phàm nhân phu mỏ nghèo khổ.


"Bộp!"


Vô Nhãn vung gậy. Thân gậy trúc sáo đục lỗ quét qua không trung, phát ra một tiếng rít gió thanh mảnh rồi biến mất trong sương khói. Hắn lao xuống vách đá. Bộ pháp của hắn lướt sát mặt đất đá, không nhấc cao gót chân, di chuyển nhanh nhẹn như một con sói đêm hoang dã.


Khi khoảng cách rút ngắn còn trăm bước chân, thính giác của hắn bị dội thẳng bởi một ma trận âm thanh tàn khốc.


"Giết sạch lũ thợ mỏ phản loạn! Đốt sạch! Không để lại một dấu vết nào!"


"Tha cho con tôi... Van cầu các vị đại nhân Thanh Phong Kiếm Trang!"


"Xoảng!"


Tiếng kiếm sắt rít lên chói tai, cắt đứt tiếng cầu xin bằng một tiếng "phập" ghê rợn của kim loại ngập vào da thịt. Tiếng máu phun ra nóng hổi hòa vào tiếng tro tàn rơi rụng.


Vô Nhãn siết chặt cây gậy trúc đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập của toán tuần tra Thanh Phong Kiếm Trang, tiếng xích sắt lách cách nặng nề của một cỗ xe tù kiên cố đang di chuyển nhanh về phía Nhạn Môn Quan.


Trên cỗ xe đó, có một nhịp tim mà hắn quen thuộc hơn cả mạng sống của chính mình.


Nhịp tim đập dồn dập, yếu ớt nhưng đầy kiên cường của tỷ tỷ Tiêu Tĩnh Anh.


"Vô Nhãn! Chạy đi! Đừng quay lại!"


Tiếng hét của Tĩnh Anh bị gió cát nuốt chửng nửa chừng khi chiếc xe tù lăn bánh sầm sập qua lối mòn đá sỏi.


"Tỷ tỷ!"


Vô Nhãn gào lên trong lòng. Hắn muốn lao thẳng về phía tiếng bánh xe xích sắt, nhưng một luồng sát khí cương mãnh, nặng nề bỗng chặn đứng lối đi duy nhất của hắn.


"Uỳnh!"


Một mái nhà tranh đổ sụp xuống ngay trước mặt hắn, lửa đỏ bốc lên ngùn ngụt, hơi nóng phả thẳng vào dải băng quấn mắt đen làm vùng sẹo cũ nhói đau. Sương khói nóng rát tràn vào phế quản, làm nhiễu loạn luồng khí thở điều hòa của hắn, buộc hắn phải lùi lại ba bước chân.


"Ha ha ha! Lũ rác rưởi Sương Khói Thôn này gom góp được bao nhiêu quặng sắt lậu đều ở đây cả chứ gì?"


Một giọng nói ồm ồm, thô bỉ vang lên giữa đống đổ nát bốc khói.


Đó là Vương Đại Hổ – ác bá mỏ quặng, tay sai đắc lực của Thanh Phong Kiếm Trang.


Vô Nhãn khẽ nghiêng tai. Hắn nghe thấy tiếng xích sắt của chiếc roi da tẩm móc sắt đang kéo lê trên mặt đất cát nóng, tiếng cười hô hố của gã ác bá khi dẫm đạp lên một phu mỏ đang quằn quại.


"Thằng mù gác cổng quán trà Thính Phong Hiên?" Vương Đại Hổ quay đầu lại, đôi mắt sáng của gã nheo lại khi nhìn thấy thiếu niên áo vải thô xám đang đứng im lặng trong màn khói lửa, tay cầm cây gậy trúc mộc mạc. "Mày chưa chết sao? Con tỷ tỷ mang huyết mạch trận nhãn của mày đã bị xích lên xe tù dâng cho triều đình rồi. Còn mày... để tao tiễn mày đi gặp tổ tiên Tiêu gia nhé!"


"Vút!"


Không một lời cảnh báo, Vương Đại Hổ vung tay. Thanh roi da tẩm móc sắt xé rách màn sương khói, tạo ra một tiếng rít gió dữ dội tựa như tiếng sấm rền, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Vô Nhãn mà bổ xuống.


Vô Nhãn đứng bất động cho đến khi đầu roi chỉ còn cách dải băng đen ba tấc.


"Xoạt!"


Hắn nghiêng người sang phải nửa bước chân, gót chân trần lướt nhẹ trên cát nóng một cách uyển chuyển. Chiếc roi sắt sượt qua vai áo thô của hắn, đập mạnh xuống nền đất đá tạo ra một hố sâu bốc khói bụi.


"Ồ? Tránh được?" Vương Đại Hổ kinh ngạc, nhưng lập tức biến chiêu. Gã vận kình lực cương mãnh của Hắc Hổ Thổ Nạp Quyết, cổ tay xoay tròn khiến chiếc roi da tẩm móc sắt quấn chặt lấy thân Gậy Trúc Sáo Đục Lỗ của Vô Nhãn.


"Gãy đi!" Đại Hổ gầm lên, dùng sức mạnh cơ bắp ngàn cân giật mạnh hòng bẻ gãy vũ khí gỗ của thiếu niên mù.


Nhưng gậy trúc của Vô Nhãn không phải là gỗ thường. Đó là phôi trúc bánh tẻ dẻo dai từ rừng trúc gai.


Vô Nhãn không hề dùng sức giật lại. Hắn nương theo lực kéo của Đại Hổ, lướt tới trước hai bước chân để triệt tiêu hoàn toàn kình lực kéo của roi sắt. Đồng thời, hắn xoay tròn cổ tay trái, thân gậy trúc uốn cong một góc bốn mươi lăm độ dẻo dai, mượn chính lực đàn hồi cực đại để trượt lưỡi roi sắt ra khỏi thân gậy.


"Vút!"


Ngay khi roi sắt bị tuột ra, Vô Nhãn dồn chân khí nội gia dồn thẳng lên đầu gậy trúc, đâm mạnh một đòn trung lộ thẳng vào khớp vai của Vương Đại Hổ. Luồng kình khí chân không mảnh như sợi chỉ phát ra từ đầu gậy sượt qua tấm hộ tâm kính dày trên ngực gã ác bá, tạo ra một tiếng "két" chói tai của kim loại bị cào xước.


Vương Đại Hổ kinh hãi lùi lại ba bước, bả vai trái bị luồng khí kình làm rách da rớm máu. Gã nhìn thiếu niên mù bằng ánh mắt không thể tin nổi.


"Mày... mày không phải là phế nhân!"


Vô Nhãn đứng vững giữa làn tro tàn bay lả tả. Lòng bàn tay hắn rách nhẹ rớm máu do ma sát mạnh với vỏ tre dính tàn tro nóng, thân gậy trúc xuất hiện một vết xước sâu bốc khói nhẹ. Hắn khẽ gõ đầu gậy xuống đất cát bốc khói, cảm nhận chấn động từ bước chân nặng nề bọc sắt của Vương Đại Hổ.


Trận chiến cứu tỷ tỷ chỉ mới bắt đầu. Ngọn lửa từ các mái nhà tranh sụp xuống ngày càng dữ dội, và tiếng vó ngựa của đội chấp pháp Kiếm Trang đang siết chặt vòng vây từ bốn phía thung lũng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!