Nhạc nềnWuxia

Giăng Lưới Độc Chướng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão ngoài biên thùy Linh Châu vẫn gào rít như tiếng vạn quỷ khóc than, thổi thốc từng luồng tuyết lẫn tro xám lạnh buốt qua những khe đá hẹp của Độc Chướng Cốc. Giữa đêm đông tăm tối, thung lũng này tĩnh lặng một cách quỷ dị. Khác với sự buốt giá cắt da cắt thịt ở bên ngoài, không khí bên trong cốc lại ẩm ướt, ấm nóng và thoang thoảng một mùi hương ngọt lịm đến gai người — mùi của Tím Độc Đằng, loài dây leo kịch độc bám chi chít trên vách đá rêu phong.


Sâu trong một hốc đá khuất gió, Lâm Tiêu ngồi xếp bằng, lặng lẽ như một pho tượng đá cổ xưa. Cánh tay trái của anh, từ ngón tay lên đến tận khuỷu tay, đã hoàn toàn hóa thạch thành một màu xám xịt của tro tàn, được quấn chặt trong những dải vải bố tẩm dược liệu và bọc ngoài bằng Thiết Tháp Thủ套 nặng nề. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một luồng khí lạnh buốt rỉ ra từ vết nứt hóa thạch nơi lồng ngực trái, thấm qua lớp áo vải thô rách nát, để lại những vệt máu đen nhỏ hoen ố.


Lâm Tiêu cúi đầu nhìn lòng bàn tay phải của mình. Ở đó, ba mươi sáu cây kim thép rỉ sét đang được xếp ngay ngắn trên một mảnh da thú. Anh khẽ vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết, một luồng oán khí tro tàn xám xịt từ đan điền rách nát chậm rãi luân chuyển qua chín sợi kinh mạch nghịch hành, ngưng tụ lại nơi đầu ngón tay phải thành một đốm lửa xám lạnh lẽo.


Lâm Tiêu cầm lấy lọ sứ đen chứa dịch chiết Tím Độc Đằng nhặt được từ chợ đen Hắc Cát, cẩn thận nhỏ từng giọt dịch độc màu tím sẫm lên đầu các cây kim thép. Ngay khi độc dịch chạm vào thép rỉ, ngọn lửa xám tịch diệt lập tức bùng lên, thiêu đốt và nén chặt chất độc vào sâu trong lõi kim, biến chúng thành những cây Hôi Tàn Độc Châm tỏa ra luồng khí xám tím mờ nhạt. Thứ ám khí này không chỉ mang kịch độc ăn mòn chân khí của Tím Độc Đằng, mà còn ẩn chứa oán lực tịch diệt có khả năng tàn phá đan điền của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ từ bên trong.


"Lâm Tiêu... ngươi thực sự muốn ra tay đêm nay sao?"


Một giọng nói trầm thấp đầy lo lắng vang lên bên cạnh. Lôi Kính Trần từ trong bóng tối bước ra, đôi mắt sáng quắc như lôi điện khẽ liếc nhìn bả vai trái đang rỉ máu đen của Lâm Tiêu. Thân hình cao lớn của gã lôi thể bẩm sinh khẽ run lên, lôi căn bị phong ấn dưới trán đang âm thầm dao động như muốn bộc phát.


Lâm Tiêu không ngẩng đầu, tay vẫn đều đặn mài dũa những cây độc châm cuối cùng. Giọng nói của anh khàn đặc, lạnh lùng và trống rỗng đến đáng sợ:


"Tào Bát đã bị ta gieo Tro Tàn Chủng, tin tức gã cung cấp không thể sai. Đêm nay, Tào Hùng sẽ dẫn theo mười tên lính tuần tinh nhuệ của Hắc Thiết Vệ đi qua con đường độc đạo của Độc Chướng Cốc để săn lùng phu mỏ trốn chạy. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta cô lập và tiêu diệt gã. Nếu để gã trở về pháo đài Tào Gia Bảo, mười ngày sau, Dao Nhi sẽ bị đưa lên giàn tế. Ta không thể chờ đợi thêm nữa."


Lôi Kính Trần siết chặt nắm đấm, những tia chớp xanh nhạt khẽ xẹt qua kẽ tay gã, rít lên khe khẽ:


"Nợ máu phải trả bằng máu! Gã ác ôn đó đã đánh chết thúc thúc Lâm Khiêm ngay trước mặt chúng ta, quăng xác ông vào Vạn Nhân Khanh như một con chó hoang. Ta thà cùng gã đồng quy vu tận đêm nay, chứ quyết không để gã sống sót thêm một ngày nào!"


"Không được manh động," Lâm Tiêu đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt xám lạnh lẽo khóa chặt lấy Lôi Kính Trần. Sức mạnh tinh thần bộc phát từ tu vi Hôi Thể Nhị Trùng khiến Lôi Kính Trần khẽ giật mình lùi lại nửa bước. "Chúng ta chỉ là tu sĩ Luyện Khí Kỳ, đối đầu trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ như Tào Hùng là tự sát. Đêm nay, chúng ta dùng mưu chứ không dùng lực. Độc Chướng Cốc này chính là mồ chôn của gã."


Từ góc tối phía sau vách đá, gã khổng lồ Chu Đại Chùy lầm lũi bước ra, vác trên vai chiếc búa tạ rèn thô nặng hàng trăm cân từ đá quặng đen. Gã thật thà gãi đầu, giọng nói ồm ồm vang dội:


"Lâm Tiêu, tảng đá vạn cân ở đỉnh dốc thành Tây đã được ta dùng xích sắt buộc chặt. Chỉ cần ngươi ra hiệu, ta sẽ đập tan xích, đẩy đá xuống chặn đứng con đường lui của đám chó săn Tào gia."


Lâm Tiêu gật đầu, trong lòng khẽ dâng lên một luồng ấm áp hiếm hoi, nhưng ngay lập tức bị luồng khí lạnh tịch diệt từ đan điền dập tắt. Kể từ khi ký kết Khế Ước Tro Tàn dưới đáy vực sâu vạn trượng, linh hồn anh ngày càng trở nên lạnh lẽo. Anh đã quên đi nụ cười dịu dàng của mẫu thân Diệp Tố Tâm, quên đi những bữa cơm ấm áp thời thơ ấu. Điểm neo duy nhất giữ anh không hóa thành một dã thú vô hồn chính là lời hứa bảo vệ muội muội Lâm Dao đang run rẩy trong lều rách.


Anh đứng dậy, quấn chặt tấm áo choàng đen che đi Thiết Tháp Thủ套 bên tay trái, dắt ba mươi sáu cây Hôi Tàn Độc Châm vào ống tay áo rộng.


"Đến lúc rồi. Vào vị trí đi."


Ba bóng người nhanh chóng tan biến vào màn sương mù màu tím dày đặc của Độc Chướng Cốc. Lôi Kính Trần lén leo lên những vách đá hiểm trở phía trên, tay cầm sẵn những viên đá quặng thô để chuẩn bị kích hoạt bẫy độc. Chu Đại Chùy lầm lũi di chuyển về phía đỉnh dốc đá hiểm trở ở lối ra thung lũng. Lâm Tiêu ẩn nấp hoàn toàn thân hình vào bóng tối của một cột đá quặng lớn ngay sát con đường độc đạo, sử dụng Vô Tướng Thuật để triệt tiêu hoàn toàn tiếng thở và nhịp tim của mình.


Thời gian chậm rãi trôi qua. Sương mù tím trong cốc ngày càng đậm đặc, che khuất tầm nhìn quá ba trượng.


"Cộc... cộc... cộc..."


Tiếng móng guốc của chiến mã yêu thú cấp thấp dẫm lên lớp tuyết mỏng loãng vang lên từ phía lối vào thung lũng. Lâm Tiêu khẽ nheo mắt, thần thức nhạy cảm của anh bắt đầu căng ra, cảm nhận được một luồng huyết khí cuồng bạo đang từ từ tiến vào phạm vi phục kích.


Dẫn đầu đội tuần tra chính là Chánh giám ngục Tào Hùng. Gã ngồi sừng sững trên lưng một con chiến mã bọc thép đen, thân hình hộ pháp cao lớn tỏa ra uy áp Trúc Cơ Sơ Kỳ đầy nặng nề. Gương mặt đầy sẹo ngang dọc của gã hằn lên sự tàn nhẫn và bực dọc dưới ánh lửa của ngọn đuốc quang minh cắm trên yên ngựa. Tay gã lăm lăm chiếc Roi Gai Sắt Tẩm Huyết Độc rỉ máu khô, thỉnh thoảng lại quất mạnh vào không khí phát ra tiếng rít xé gió ghê rợn.


"Mẹ kiếp! Cái thời tiết chó chết này!" Tào Hùng phun một ngụm nước bọt đầy đờm xuống tuyết bẩn, cursing điên cuồng. "Lũ phu mỏ hôi tộc hèn mọn kia dám phá hoại Tháp Tháp Canh ngầm của tư tế, làm rò rỉ ma khí khiến long mạch Linh Châu chấn động. Nếu đêm nay không bắt được vài tên để dâng hiến tế đàn tạ tội, tư tế chắc chắn sẽ lột da ta!"


Đi sau gã là mười tên lính Hắc Thiết Vệ tuần tra, mặc chiến giáp sắt đen dày nặng trịch, tay cầm đại thương sắt sắc bén, ánh mắt cảnh giác rà soát xung quanh. Chạy song song bên cạnh chiến mã của Tào Hùng là một con sói khổng lồ cao bằng người trưởng thành, bộ lông màu đỏ thẫm như máu bết lại, móng vuốt đen nhọn hoắt tỏa ra linh quang đỏ thẫm ghê rợn — Huyết Trảo Yêu Lang, linh thú săn mồi khát máu được Tào Diêm nuôi bằng thịt người.


Con thú liên tục khịt mũi, hàm răng sắc nhọn rỏ ra những giọt nước dãi mang tính ăn mòn cực mạnh, làm tuyết dưới chân nó bốc khói xám nhạt.


Đội tuần tra dần tiến sâu vào con hẻm hẹp nhất của Độc Chướng Cốc, nơi vách đá dựng đứng hai bên chỉ đủ cho hai con ngựa đi song song. Sương mù tím bao phủ lấy giáp sắt của đám lính canh, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ nhặt khi chất độc tự nhiên bắt đầu ăn mòn nhẹ lớp chân khí hộ thể mỏng manh của chúng.


Lâm Tiêu ẩn mình trong bóng tối cột đá, ngón tay phải khẽ chạm vào ống tay áo chứa độc châm. Thần thức nhạy cảm của anh khóa chặt vào vị trí của Tào Hùng. Anh khẽ truyền âm thần thức cho Lôi Kính Trần phía trên vách đá:


"Kích hoạt bẫy độc."


Trên vách đá cao mười trượng, Lôi Kính Trần hít một hơi thật sâu, gân xanh trên trán giật mạnh. Gã vung tay ném mạnh một viên đá quặng thô nặng hàng chục cân xuống thẳng những túi chứa chất độc Tím Độc Đằng khổng lồ được treo lơ lửng bằng dây xích sắt rỉ sét trên vách đá từ trước.


"Bùm! Bùm! Bùm!"


Những túi độc bị đập nát, dịch độc Tím Độc Đằng nguyên chất màu tím sẫm như máu độc phun trào dữ dội, gặp không khí ẩm ướt trong thung lũng lập tức hóa thành một làn khói độc màu tím đậm đặc bùng phát diện rộng. Làn khói độc cuồn cuộn như hồng thủy, chớp nhoáng bao phủ toàn bộ đội hình của đội tuần tra Tào gia.


"Có phục kích! Đề phòng!" Tào Hùng biến sắc, gầm lên một tiếng sấm sét. Gã lập tức bộc phát Hắc Thiết Quyết, toàn thân nổi lên một lớp hào quang màu đen xám như thép nguội để chống đỡ khí độc ăn mòn.


Nhưng đám lính Hắc Thiết Vệ phía sau không có tu vi Trúc Cơ như gã. Làn khói tím độc hại chớp nhoáng ăn mòn rách nát lớp chân khí hộ thể mỏng manh của chúng, thấm qua kẽ giáp sắt đen dày nặng.


"Á! Mắt tôi... chân khí của tôi bị ăn mòn rồi!"


Tiếng gào thét thảm thiết vang lên liên tiếp trong màn sương mù tím dày đặc. Đám lính tuần tra hoảng loạn vung thương sắt đâm loạn xạ vào không khí, nhưng sương độc đã cướp đi hoàn toàn tầm nhìn của chúng quá một thước.


Đúng lúc đó, từ phía lối ra thung lũng vang lên một tiếng rống hùng hồn của Chu Đại Chùy. Gã lực sĩ dồn toàn bộ thần lực thiên sinh vào cánh tay phải cuồn cuộn gân xanh, vung cây búa tạ nặng nề đập tan xích sắt giữ tảng đá khổng lồ trên đỉnh dốc.


"Uỳnh... uỳnh... rầm rầm!"


Tảng đá vạn cân khổng lồ lăn xuống như một con mãnh thú đất đá, đập nát vách đá xung quanh và chắn ngang hoàn toàn lối thoát hiểm phía sau của đội tuần tra với một tiếng nổ kinh thiên động địa. Mặt đất Độc Chướng Cốc rung chuyển dữ dội, bụi đất lẫn tro xám bốc lên mù mịt hòa cùng sương độc tím.


"Đường lui bị chặn rồi! Tướng quân cứu chúng tôi!" Đám lính canh hoàn toàn tuyệt vọng.


Tào Hùng điên cuồng vung Roi Gai Sắt quất mạnh vào màn sương tím, tạo ra những luồng gió mạnh hòng thổi bay khói độc, nhưng thung lũng hẹp khiến sương độc liên tục tụ lại. Gã gầm lên đầy phẫn nộ:


"Lũ chuột nhắt hôi tộc hèn mọn! Bước ra đây cho lão phu! Ta sẽ lột da rút xương các ngươi!"


Lâm Tiêu từ sau cột đá khẽ lướt ra như một bóng ma vô hình dưới sự che chở của Hôi Ảnh Bộ. Đôi mắt xám lạnh lẽo của anh nhìn xuyên qua màn sương tím nhờ Thần Thức Nhãn Thuật nhạy cảm. Anh giơ cánh tay phải lên, nhắm thẳng vào ba tên lính Hắc Thiết Vệ tiên phong đang hoảng loạn gào thét gần mép vách đá.


"Vút! Vút! Vút!"


Ba tiếng xé gió cực nhỏ vang lên chớp nhoáng. Ba cây Hôi Tàn Độc Châm phóng ra từ tay áo Lâm Tiêu, xuyên thấu hoàn toàn lớp chân khí hộ thể đã bị ăn mòn rách nát của ba tên lính, cắm ngập vào huyệt đạo exposed nơi cổ họng chúng.


Kịch độc Tím Độc Đằng kết hợp oán khí tro tàn bộc phát lập tức. Ba tên lính tuần tra trợn trừng mắt, không kịp phát ra tiếng kêu cứu nào, toàn thân co quắp lại, máu đen kịt trào ra từ mũi miệng, ngã quỵ xuống đất mỏ lạnh ngắt, nhục thân bắt đầu thối rữa và hóa đá xám xịt chớp nhoáng.


"Tào Hùng, nợ máu của thúc thúc Lâm Khiêm, đêm nay ngươi phải trả bằng mạng sống của mình!"


Lâm Tiêu lạnh lùng thì thầm trong lòng, bàn tay phải đã ngưng tụ sẵn loạt độc châm tiếp theo, khóa chặt vào bóng dáng hộ pháp đang điên cuồng bộc phát linh lực của Tào Hùng giữa màn sương tím.


Nhưng ngay khi anh chuẩn bị phóng kim độc quyết định, một luồng sát khí hung bạo tột độ đột ngột khóa chặt lấy vị trí ẩn nấp của anh.


"Gừ... rừ..."


Con sói khổng lồ Huyết Trảo Yêu Lang đứng bên cạnh chiến mã của Tào Hùng bỗng nhiên dựng đứng toàn bộ lông máu đỏ thẫm. Bộ móng vuốt đen nhọn hoắt của nó cào nát lớp đá tuyết dưới chân, đôi mắt đỏ ngầu quỷ dị rực sáng lên tia sát khí khát máu tột độ xuyên qua màn sương độc dày đặc.


Nó đã ngửi thấy mùi máu tươi lạ ẩn giấu trong bụi rậm vách đá — mùi máu đen rỉ ra từ vết nứt hóa thạch lồng ngực trái của Lâm Tiêu.


"Hú... ú... ú..."


Tiếng hú dài, ghê rợn và chói tai của Huyết Trảo Yêu Lang đột ngột vang dội khắp Độc Chướng Cốc, làm rung chuyển cả những mảnh đá rỉ sét trên vách núi, báo hiệu một biến cố chí mạng ngoài tầm kiểm soát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!