Nhạc nềnWuxia

Ám Ảnh Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết biên thùy Linh Châu vẫn gào rít liên hồi ngoài vách đất của dược lư, mang theo từng đợt bụi tro xám xịt phủ kín những nấm mồ hoang vô danh. Bên trong gian nhà tranh chật hẹp, hơi ấm từ vạc nước địa hỏa ngầm đã vơi đi phần nào, để lại một bầu không khí đặc quánh mùi thuốc thảo khô và vị cay nồng của Thẩm Gia Lão Tửu. Lâm Tiêu đứng sừng sững giữa phòng, bàn tay trái hóa đá thô ráp khẽ siết chặt lại. Dù vết hóa thạch trên lồng ngực trái đã đóng vảy xám tạm thời dưới những mũi châm cứu nghịch thiên của Thẩm Hoài Sơn, nhưng anh biết rõ, bản thân chỉ có đúng một tháng trước khi cơ thể này hoàn toàn biến thành một pho tượng đá lạnh lẽo.


Một tháng để lật đổ ách thống trị của Tào gia. Mười ngày để cướp giàn tế cứu lấy muội muội Lâm Dao trước khi nàng bị dịch chuyển vào phủ tư tế làm vật chứa dung hợp linh căn ngụy tạo. Thời gian giống như một sợi dây thừng tẩm độc, mỗi khắc trôi qua lại siết chặt thêm một vòng quanh cổ họng anh.


"Nhóc con, nếu muốn chết sớm thì cứ việc đi thẳng vào pháo đài đá đen của Tào Diêm." Thẩm Hoài Sơn rít một hơi thuốc lá sợi, khói xám mờ mịt phả ra từ tẩu sáo trúc cũ kỹ, che khuất đôi mắt sắc lạnh của lão y sĩ. "Gã chánh giám ngục Tào Hùng kia tuy chỉ là Trúc Cơ Sơ Kỳ, nhưng hộ vệ quanh gã đều là tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ của Hắc Thiết Vệ. Ngươi nghĩ chỉ bằng chút linh lực tro tàn vừa mới ngưng tụ kia là có thể chém đầu gã sao?"


Lâm Tiêu không đáp. Anh thầm lặng quấn chặt lại những dải vải bố tẩm dược liệu quanh bả vai trái, rồi đeo chiếc bao tay sắt Thiết Tháp Thủ套 đặc chế lên. Kim loại đen nặng nề ôm sát lấy cánh tay hóa đá lạnh ngắt, tạo nên một vỏ bọc hoàn hảo che mắt thiên hạ.


"Ta không ngu ngốc đến mức lao đầu vào chỗ chết," Lâm Tiêu lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm khàn chứa đựng một sự quyết tuyệt đến đáng sợ. "Tào Hùng canh gác nghiêm ngặt, nhưng gã luôn có một thói quen tuần tra dã ngoại biên trấn vào những đêm bão tuyết để lùng sục nô lệ trốn chạy. Ta cần kịch độc để chế tạo ám khí, và ta cần một con cờ bên trong phủ tư tế để làm tai mắt."


Thẩm Hoài Sơn khẽ hừ một tiếng, nhắm mắt lại giả vờ ngủ say trên chiếc giường tre xộc xệch, nhưng bình hồ lô đồng rỉ sét bên bàn khẽ rung nhẹ như một lời tiễn biệt ngầm. Lâm Tiêu ra hiệu cho thiếu niên câm A Sâm ở lại canh giữ dược lư, rồi một mình lách người qua cánh cửa gỗ mục nát, biến mất vào màn sương tuyết tro xám xịt ngoài nghĩa địa.


Điểm đến của anh là Biên trấn Hắc Cát, một thị trấn hỗn loạn nằm ngoài rìa khu mỏ Linh Châu, nơi duy nhất không chịu sự kiểm soát trực tiếp của các ngọn tháp quang minh giáo hội. Để tiến vào thị trấn, Lâm Tiêu phải đóng phí cửa bằng một viên phế linh thạch hạ phẩm cho gã lính canh mặt rỗ đang ngáp ngắn ngáp dài dưới mái hiên đầy tuyết bẩn.


Bên trong biên trấn là một thế giới hoàn toàn khác biệt với sự chết chóc của mỏ quặng. Những dãy nhà gỗ thấp bé, xộc xệch san sát nhau, ánh đèn dầu tù mù hắt ra từ các quán rượu nồng nặc mùi thịt nướng và tiếng chửi thề của các tán tu ma đạo. Lâm Tiêu kéo thấp chiếc mũ trùm đầu bằng vải thô, bước nhanh qua những con ngõ lầy lội, tiến thẳng xuống lòng đất ngầm của Chợ đen Hắc Cát.


Dưới những đường hầm tối tăm bốc mùi ẩm mốc, hàng trăm gian hàng tạm bợ được dựng lên bằng những tấm da thú cũ kỹ. Kẻ bán người mua đều đeo mặt nạ che kín mặt, giao dịch bằng những thứ tài nguyên cấm kỵ. Lâm Tiêu lách qua đám đông, dừng chân trước một gian hàng xập xệ nằm khuất sâu trong góc tối, nơi treo một tấm biển gỗ vẽ hình một con mắt rỉ máu.


Chủ gian hàng là Tiêu Độc Nhãn, một lão già gầy guộc như khỉ, chỉ còn một mắt trái ti hí gian xảo. Thấy có khách đến, lão để lộ hàm răng vàng khè, cười khục khục: "Vị đạo hữu này muốn tìm bảo vật gì? Chợ đen Hắc Cát này không có thứ gì lão phu không kiếm được."


Lâm Tiêu không vòng vo, anh lén đặt lên bàn gỗ ba viên Hôi Tinh Thạch cực phẩm rực sáng ánh lửa xám mờ nhạt mà anh lượm lặt được sâu dưới lòng đất mỏ số 9.


"Ta cần dịch chiết kịch độc của Tím Độc Đằng. Loại vừa mới thu hoạch từ Độc Chướng Cốc."


Đồng tử của Tiêu Độc Nhãn co rút mạnh khi nhìn thấy ba viên Hôi Tinh Thạch cực phẩm. Đối với tu sĩ chính đạo, thứ quặng này là phế thải độc hại, nhưng đối với những kẻ luyện độc hoặc tu luyện ma công dị đoan, năng lượng tịch diệt bên trong nó lại là vô giá. Lão già nhanh tay gạt ba viên đá vào trong ống tay áo rộng thùng thình, rồi lôi từ dưới gầm bàn ra một lọ sứ màu đen nhỏ bằng ngón tay.


"Dịch chiết Tím Độc Đằng tinh khiết, đủ để ăn mòn chân khí hộ thể của tu sĩ Luyện Khí Đỉnh Phong trong vòng ba hơi thở. Nhóc con, ngươi dùng thứ này để ám sát người của Tào gia đúng không? Ta khuyên ngươi nên cẩn thận, chó săn của Tào Diêm nhạy bén lắm đấy."


Lâm Tiêu lạnh lùng giật lấy lọ sứ đen cất vào ngực áo, không đáp một lời. Anh quay người định rời đi, nhưng ngay khi bước qua một góc rẽ tối tăm dẫn ra lối thoát chợ đen, bước chân anh đột ngột khựng lại.


Một mùi rượu nhạt nồng nặc hòa lẫn vị rỉ sét cổ xưa xộc thẳng vào khứu giác của anh.


Ngồi tựa lưng vào vách đá ẩm ướt là một nam tử lôi thôi lếch thếch, trường y rách rưới bám đầy vết rượu lâu ngày, tóc tai bù xù che khuất nửa gương mặt. Hông gã đeo một bầu rượu gốm xám cũ kỹ, tay phải đang vuốt ve một thanh sắt đen đúa, rỉ sét loang lổ dài chừng ba thước. Thanh sắt nhìn qua không khác gì một mảnh phế liệu nhặt từ bãi rác thải quặng, không có mũi kiếm, không có chuôi cầm hoàn chỉnh, chỉ có một lớp rỉ sét dày đặc bám chặt lấy thân.


Đó là kiếm khách say Bạch Vô Danh.


Lâm Tiêu định lướt qua gã say vô hại này, nhưng bức họa Tro Tàn Thần Đồ trong thức hải của anh bỗng nhiên rung động kịch liệt, tỏa ra một luồng oán khí tro tàn nóng rực như muốn thiêu cháy linh hải. Thanh sắt rỉ sét trên tay gã say khẽ phát ra một tiếng ngân u uất, trầm đục, như một linh hồn cổ xưa đang gào khóc oán hận.


Bạch Vô Danh khẽ ngửa đầu nốc một ngụm rượu lớn, đôi mắt ti hí dưới mái tóc rối bỗng liếc nhìn bả vai trái quấn vải bố của Lâm Tiêu. Gã say khẽ cười khẩy, giọng nói lè nhè đầy vẻ tùy hứng:


"Kiếm tìm chủ, hay chủ tìm kiếm? Một đống sắt rỉ vô dụng vớt từ Vạn Nhân Khanh lên, mang theo oán khí diệt môn của vạn cổ cổ tộc... Nhóc con, nhìn ngươi có vẻ hợp với đống sắt vụn này đấy."


Nói rồi, Bạch Vô Danh vung tay ném thẳng thanh sắt rỉ sét về phía Lâm Tiêu.


Lâm Tiêu đưa tay phải ra chụp lấy thanh sắt. Ngay khi lòng bàn tay chạm vào lớp rỉ sét đen đúa, một luồng oán niệm khổng lồ, bi tráng như tiếng gầm của vạn người lính bại trận vạn năm trước lập tức xộc thẳng vào thần thức anh. Thanh sắt này chính là Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) — thanh thần binh được đúc từ oán khí của cổ tộc bị diệt môn vạn năm trước, có khả năng nhìn thấy và chém đứt mọi sợi tơ nhân quả liên kết.


Lâm Tiêu kinh ngạc nhìn thanh sắt rỉ sét, cảm nhận được sự tương thích tuyệt đối giữa nó và Vạn Cổ Tịch Diệt Kiếm Ý đang ẩn giấu trong thức hải. Khi anh ngẩng đầu lên định hỏi danh tính của gã say, chỗ vách đá ẩm ướt đã trống không, chỉ còn lại mùi rượu nhạt phảng phất trong không khí.


"Bạch Vô Danh... gã rốt cuộc là ai?" Lâm Tiêu thầm nghĩ, siết chặt thanh sắt rỉ sét quấn vào tấm vải thô đeo sau lưng, lướt nhanh ra khỏi chợ đen ngầm.


Quay trở lại khu vực ngoại vi mỏ quặng Linh Châu, đêm đã về khuya. Bão tuyết hoang dã gầm rú che khuất tầm nhìn của các tháp canh quang minh lơ lửng trên cao. Lâm Tiêu ẩn nấp dưới bóng tối của chuồng ngựa ngoại vi Nam Khu, nơi lính gác thường lui tới để chăm sóc chiến mã yêu thú cấp thấp.


Mục tiêu của anh đã xuất hiện: Tào Bát, một tên cai ngục cấp thấp gầy gò, mặc giáp sắt thô đen xộc xệch, tay cầm chiếc roi da đang lảo đảo bước vào chuồng ngựa để tránh rét và lén lút uống rượu.


Lâm Tiêu áp sát từ phía sau. Sử dụng Hôi Ảnh Bộ, thân hình anh mờ ảo biến mất vào màn sương tuyết xám, di chuyển không phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào trên nền đất cát bẩn.


"Ai đó?" Tào Bát giật mình quay đầu lại, nhưng đã quá muộn.


Bàn tay phải gầy guốc nhưng dũng mãnh của Lâm Tiêu lao ra như một gọng kìm thép, khóa chặt hoàn toàn cổ họng của Tào Bát, cưỡng ép gạt đi mọi tiếng thét cứu mạng của gã. Anh lôi tuột gã cai ngục vào góc tối sâu nhất của chuồng ngựa, nơi đống rơm rạ ẩm ướt che khuất tầm mắt bên ngoài.


"Ư... ư!" Tào Bát trợn trừng mắt kinh hoàng, đôi chân giãy giụa điên cuồng trên đất cát.


Lâm Tiêu không một chút do dự, anh vung tay trái hóa đá thô ráp lên. Trên đầu ngón tay trỏ xám xịt rỉ máu đen, một hạt giống thần thức màu xám tro rực cháy ngọn lửa tịch diệt mờ nhạt đột ngột ngưng tụ — đó chính là Tro Tàn Chủng.


Anh dí thẳng ngón tay hóa đá vào giữa trán Tào Bát.


"Oanh!"


Thần hồn của Tào Bát giãy giụa điên cuồng trong thức hải. Gã cai ngục nhận ra có kẻ đang muốn khống chế linh hồn mình, điên cuồng kích hoạt huyết thệ cấm chế cảnh báo thần hồn mà gia tộc Tào gia đã gieo sâu vào linh hải của tất cả thuộc hạ. Nếu cấm chế này bị kích hoạt, hồn đăng của Tào Bát trong pháo đài Tào Gia Bảo sẽ lập tức bùng cháy dữ dội, báo động cho Tào Diêm.


Lâm Tiêu biến sắc. Anh lập tức vận chuyển Vô Tướng Thuật cực hạn. Một màn sương mù tro xám lạnh lẽo bốc lên từ cơ thể anh, bao bọc hoàn toàn phạm vi mười trượng xung quanh chuồng ngựa, cô lập tuyệt đối mọi dao động tinh thần và linh lực rò rỉ ra ngoài.


Nhưng Tào Bát là một kẻ hèn nhát nhưng nham hiểm, biết mình không thể thoát khỏi khống chế, gã quyết định cắn lưỡi tự sát để cưỡng ép kích nổ huyết thệ cảnh báo.


"Muốn chết? Không dễ thế đâu!"


Lâm Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng, ngón tay hóa đá thô bạo bóp mạnh vào quai hàm của Tào Bát, phát ra một tiếng "rắc" khô khốc bẻ gãy quai hàm gã, khiến gã không thể cắn lưỡi tự sát.


Đồng thời, anh dồn toàn bộ tinh thần lực thúc giục Tro Tàn Chủng Hồn Pháp. Hạt giống tro tàn màu xám đâm rễ sâu vào thức hải của Tào Bát, ăn mòn và đồng hóa từng sợi thần thức của gã cai ngục. Quá trình này đòi hỏi một sự tập trung tinh thần cực hạn, Lâm Tiêu cảm thấy thức hải của mình đau đớn như bị xé rách, anh phải chấp nhận tiêu hao vĩnh viễn một sợi thần thức quý giá để duy trì cấm thuật khống chế tàn nhẫn này.


Sau mười hơi thở giằng co nghẹt thở, ánh mắt giãy giụa điên cuồng của Tào Bát dần dần đờ đẫn đi, thay vào đó là hai đốm lửa xám mờ nhạt rực sáng lên rồi lặn sâu vào đồng tử gã.


Cấm chế cảnh báo của Tào gia bị cô lập hoàn toàn bởi màn sương tro xám của Vô Tướng Thuật và bị Tro Tàn Chủng đồng hóa triệt để mà không hề phát ra bất kỳ tín hiệu động tĩnh nào về pháo đài.


Tào Bát quỳ sụp dưới chân Lâm Tiêu, cơ thể gầy gò run rẩy dữ dội, quai hàm bị bẻ gãy lệch sang một bên khiến gã khó nhọc phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào đầy sợ hãi tột độ. Gã hoàn toàn mất đi ý chí tự chủ, trở thành một con rối trung thành phục vụ mọi kế hoạch sát phạt của Lâm Tiêu.


"Tào Hùng... đêm nay... tuần tra... thung lũng... dã ngoại..." Tào Bát run rẩy tiết lộ lịch trình tuần tra đêm nay của Tào Hùng bằng giọng nói đờ đẫn rỉ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!