Nhạc nềnWuxia

Nghĩa Địa Dược Lư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm tuyết biên thùy Linh Châu không có lấy một mảnh trăng tròn, chỉ có những quầng bão tuyết xám xịt cuốn theo tro tàn từ các lò luyện quặng rít gào qua khe núi hoang vu.


Trên con đường mòn dẫn vào nghĩa địa phu mỏ ngoại vi Nam Khu, hai bóng người lầm lũi tiến bước dưới màn đêm đen đặc. Gió lạnh như những lưỡi dao rỉ sét chém thẳng vào da thịt, nhưng cái lạnh từ khí trời chẳng thấm tháp gì so với luồng hắc khí lạnh thấu xương đang không ngừng rò rỉ từ cơ thể của thiếu niên đi phía trước.


Lâm Tiêu nửa quỳ nửa lết trên mặt tuyết bẩn bám đầy bụi quặng xám. Toàn bộ cánh tay trái của anh, từ những ngón tay gầy guộc đến tận bả vai và một phần lồng ngực trái, đã biến thành một màu đá xám xịt lạnh ngắt. Những vết nứt nẻ đỏ thẫm như những sợi tơ máu nung đỏ chạy dọc trên thớ thịt hóa thạch, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen kịt rồi lập tức đóng băng lại thành những hạt tinh thể lấp lánh quỷ dị.


Sự đột phá cưỡng ép lên Hôi Thể Nhị Trùng trong cơn thịnh nộ tột tột đỉnh khi chứng kiến tộc thúc Lâm Khiêm bị đánh chết đã đẩy nhục thân của Lâm Tiêu vào bờ vực sụp đổ. Đan điền rách nát của anh giờ đây như một cái lò nung oán khí hỗn loạn, cuồn cuộn va đập vào chín sợi kinh mạch tro tàn vừa mới khai thông, gặm nhấm chút sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ khàn đặc nghẹn lại nơi cổ họng Lâm Tiêu. Anh ngã gục xuống tuyết, hơi thở phả ra thành những làn khói xám lạnh lẽo.


Ngay lập tức, một đôi tay nhỏ bé nhưng gân guốc, thô ráp vội vàng đỡ lấy nách anh. Thiếu niên câm A Sâm không màng đến cái lạnh buốt của lớp đá xám đang ăn mòn qua lớp áo vải thô rách nát, cố sống cố chết xốc bả vai phải của Lâm Tiêu lên. Đôi mắt đen láy của cậu bé rực sáng lên lòng trung thành tuyệt đối dưới bóng tối, miệng phát ra những tiếng ú ớ gấp gáp trong câm lặng. A Sâm dùng bàn tay còn lại chỉ về phía rặng cây khô héo bên rìa nghĩa địa phu mỏ hoang tàn phía trước — nơi có một đốm lửa vàng leo lét đang lay lắt trong bão tuyết.


Đó là Dược Lư của Thẩm Hoài Sơn.


Nghĩa địa phu mỏ là một vùng đất chết đúng nghĩa, nơi Thánh Điện ném xác của hàng vạn nô lệ hôi tộc kiệt sức qua nhiều thế hệ. Những ngôi mộ đất thấp bé, không bia không tuổi, nằm la liệt dưới những tán cây khô rụi bám đầy bụi tro. Lính tuần gác Hắc Thiết Vệ cực kỳ ghét mùi tử khí và oán khí nơi này, nên đây là lối đi an toàn nhất mà A Sâm đã dò la được để đưa Lâm Tiêu trốn thoát khỏi sự lùng sục gắt gao xung quanh khu lều Nam Khu.


Lâm Tiêu nghiến chặt răng, dùng chút lý trí cuối cùng để giữ vững thần trí. Mỗi bước đi, anh cảm thấy lồng ngực trái của mình như bị một tảng băng ngàn năm đâm xuyên qua. Hình ảnh gương mặt rỉ máu của thúc thúc Lâm Khiêm lắc đầu van xin anh ẩn nhẫn hiện lên trong thức hải, nhưng kỳ lạ thay, khi anh cố gắng nhớ lại gương mặt dịu dàng của mẫu thân Diệp Tố Tâm hay nụ cười của phụ thân Lâm Thiên Nhai để tìm kiếm một chút ấm áp kéo lại thần trí, thức hải chỉ trả về một khoảng trống rỗng xám xịt, lạnh lùng vô cảm.


Cái giá của Khế Ước Tro Tàn... đang bắt đầu bòn rút linh hồn anh.


"Ú... ú!"


A Sâm dùng hết sức bình sinh, đẩy cánh cửa gỗ mục nát của gian nhà tranh rách nát nằm khuất sau những gò mộ hoang.


Hơi ấm nồng nặc mùi thuốc thảo khô, mùi lá độc cháy âm ỉ và hương rượu nhạt nồng nặc lập tức ập vào mặt. Bên trong dược lư, không gian chật hẹp đầy rác rưởi và những vò gốm đen xếp ngổn ngang. Trên chiếc giường tre xộc xệch, một lão già râu tóc rối bù bết rượu, khoác chiếc áo choàng rách nát bốc mùi thuốc lá, đang ngửa cổ nốc cạn một ngụm rượu từ chiếc bình hồ lô đồng rỉ sét.


Nghe tiếng động, Thẩm Hoài Sơn liếc đôi mắt đờ đẫn, đỏ ngầu vì men rượu về phía cửa. Nhưng ngay khi ánh mắt lão chạm vào cánh tay hóa đá rỉ máu đen của Lâm Tiêu, tia đờ đẫn lập tức biến mất, thay vào đó là một luồng sáng sắc lạnh như dao găm lóe lên rồi tắt lịm dưới hàng mi nhăn nheo.


"Lũ ranh con phiền phức... Đã bảo nghĩa địa này không chứa người sống rồi mà," Thẩm Hoài Sơn lầm bầm, giọng nói khàn đặc bốc ra hơi rượu nồng nặc. Lão đặt mạnh bình hồ lô đồng xuống bàn gỗ, phát ra một tiếng "bịch" nặng nề chấn động cả căn phòng.


Lâm Tiêu không thể chống đỡ được nữa, nhục thân hóa thạch nặng trịch đổ sầm xuống nền đất đất nện, Thiết Tháp Thủ套 đặc chế trên tay trái va đập vào vò gốm vỡ phát ra tiếng sột soạt lạnh lẽo.


"Lão đầu... cứu ta..." Lâm Tiêu khó nhọc thốt lên, đôi mắt xám tro nhìn trừng trừng vào lão y sĩ giả say. "Ta chưa thể chết... ta còn phải... cứu Dao Nhi..."


Thẩm Hoài Sơn bước xuống giường, đôi chân đi dép rơm loẹt xoẹt tiến lại gần. Lão không dùng tay, mà dùng mũi chân khều nhẹ chiếc Thiết Tháp Thủ套 ra khỏi tay trái Lâm Tiêu. Khi lớp vải quấn tẩm dược liệu rách ra, lộ ra cánh tay đá xám rạn nứt đang tỏa ra luồng oán khí tro tàn ngùn ngụt, đồng tử của Thẩm Hoài Sơn co rút mạnh lại.


"Khế Ước Tro Tàn..." Lão y sĩ lẩm nhẩm bằng một giọng cực kỳ thấp, thanh âm chứa đựng một sự kinh hoàng tột độ mà A Sâm không thể nghe thấy. Lão nhìn chằm chằm vào vết nứt đỏ thẫm trên ngực trái Lâm Tiêu, rồi quay sang nhìn thiếu niên câm đang quỳ sụp dập đầu van xin bên cạnh.


"Phiền phức! Đúng là phiền phức tột cùng!" Thẩm Hoài Sơn gầm gừ, nhưng động tác của lão lại nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Lão túm lấy cổ áo Lâm Tiêu, dễ dàng nhấc bổng thân thể nặng nề của anh lên chiếc giường tre, rồi quay sang hét lớn với A Sâm: "Thằng câm kia! Mau ra phía sau hầm rượu, bê cái vạc đồng đựng nước địa hỏa ngầm vào đây cho ta! Nhanh lên, nếu không muốn chủ tử của ngươi hóa thành một bức tượng đá vô hồn!"


A Sâm vội vàng ú ớ gật đầu, nhanh như một con sóc lao thẳng ra phía sau nhà tranh.


Thẩm Hoài Sơn đứng bên giường, nhìn Lâm Tiêu đang co giật trong cơn sốt lạnh. Lão thở dài một tiếng, thọc bàn tay thô ráp vào trong ngực áo, lôi ra một chiếc hộp gỗ trầm hương đen đúa rách nát. Mở hộp ra, bên trong là chín cây châm bạc dài mảnh, nhưng trên thân châm lại khắc đầy những trận văn y đạo cổ xưa phát ra ánh sáng lam nhạt mờ mờ.


"Nhóc con, tu vi Luyện Khí Trung Kỳ mà dám cưỡng ép ngự trị oán khí tịch diệt của cổ thần... Đan điền rách nát này của ngươi không nổ tung ngay tại chỗ đã là kỳ tích rồi," Thẩm Hoài Sơn vừa nói, tay vừa vung lên cực nhanh.


"Vút! Vút! Vút!"


Ba cây châm bạc đầu tiên đâm thẳng vào ba huyệt đạo lớn xung quanh đan điền rách nát của Lâm Tiêu. Ngay khi châm bạc cắm sâu, một luồng chân khí ấm áp, tinh thuần của tu sĩ Trúc Cơ Đỉnh Phong ẩn giấu bộc phát từ đầu ngón tay Thẩm Hoài Sơn, nương theo trận văn trên châm phong tỏa hoàn toàn luồng linh lực tro tàn đang bạo loạn bên trong đan điền.


Lâm Tiêu rống lên một tiếng đau đớn, cơ thể nảy mạnh lên khỏi giường tre. Luồng oán khí tro tàn bị cưỡng ép phong tỏa bắt đầu cắn trả dữ dội, ngọn lửa xám bùng cháy dữ dội trên vai trái, cố gắng thiêu rụi những cây châm bạc.


"Ngồi yên cho ta!" Thẩm Hoài Sơn quát lớn, tay trái lão vỗ mạnh vào ngực Lâm Tiêu, một luồng áp lực vô hình đè chặt anh xuống giường. Tay phải lão tiếp tục vung châm, đâm liên tiếp sáu cây châm còn lại vào sáu huyệt đạo lớn dọc theo kinh mạch cánh tay trái hóa đá.


Nghịch Thiên Châm Cứu Pháp!


Chín cây châm bạc tạo thành một trận pháp phong tỏa hoàn mỹ xung quanh đan điền và bả vai trái của Lâm Tiêu. Trận văn trên thân châm phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ, không ngừng áp chế luồng khí lạnh tịch diệt đang dâng trào. Nhưng quá trình va chạm giữa hai nguồn năng lượng đối nghịch tạo ra một nỗi đau đớn tột cùng, như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ thịt rách nát của anh.


Lúc này, A Sâm khệ nệ bê một vạc đồng lớn chứa đầy thứ dịch lỏng màu đỏ thẫm bốc khói nghi ngút vào phòng. Đó là nước địa hỏa ngầm được Thẩm Hoài Sơn thu thập từ sâu dưới lòng đất mỏ phế thải, chứa đựng nhiệt độ cực nóng để duy trì sự sống cho các loại thảo dược độc tính.


Thẩm Hoài Sơn không chút do dự, chộp lấy bình hồ lô đồng rỉ sét bên bàn, đổ toàn bộ thứ rượu thuốc màu hổ phách bên trong vào vạc đồng. Thứ rượu thuốc này chính là Thẩm Gia Lão Tửu, được lão ủ từ mười hai loại thảo dược biên thùy quý hiếm qua mười năm, có tác dụng tịnh hóa tà khí và khôi phục kinh mạch cực mạnh.


"Bế tinh ngưng thần! Vận chuyển công pháp của ngươi để hấp thụ dược lực, nếu không nhục thân của ngươi sẽ vỡ vụn!" Thẩm Hoài Sơn gầm lên bên tai Lâm Tiêu, rồi cùng A Sâm nhấc bổng anh ném thẳng vào vạc đồng đang sôi sục.


"A... A... A!"


Lâm Tiêu thét lên thảm thiết. Khi toàn thân anh ngập trong dịch lỏng nóng bỏng của Thẩm Gia Lão Tửu và nước địa hỏa, một luồng nhiệt lượng bạo liệt, cuồng bạo như dung nham núi lửa lập tức len lỏi qua từng lỗ chân lông, xông thẳng vào chín sợi kinh mạch tro tàn đang bị phong tỏa.


Sự va chạm giữa dược lực cực nóng của lão tửu và khí lạnh tro tàn tịch diệt bên trong bả vai trái tạo nên một cuộc chiến tàn khốc ngay trong nhục thân anh. Da thịt của Lâm Tiêu đỏ rực lên như nham thạch nóng chảy, khói xám bốc lên nghi ngút từ vạc đồng, bốc mùi tanh hôi của máu độc bị đào thải.


Lâm Tiêu cố gắng dùng chút ý chí còn sót lại để vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết chu thiên nghịch hành. Anh nhận thấy bản thân không thể tự kiểm soát vết hóa thạch này nữa, nếu cứ tiếp tục dùng linh lực tro tàn tự tịnh hóa, cơ thể anh sẽ hoàn toàn đông cứng thành đá xám nhanh hơn. Anh buộc phải đặt lòng tin hoàn toàn vào lão y y sư nát rượu này để bảo toàn mạng sống.


Nhưng ngay khi dược lực lão tửu bắt đầu tịnh hóa tạp chất trong đan điền rách, thức hải của Lâm Tiêu bỗng rúng động dữ dội. Bức họa Tro Tàn Thần Đồ phong ấn sâu trong linh hải đột ngột tự động mở ra, tỏa ra luồng oán niệm gào thét của vạn cổ tội nhân bị giam giữ hằng vạn năm. Những ảo ảnh quỷ dị hiện lên trước mắt anh: những bộ xương khô khổng lồ bị xích sắt lôi điện quấn chặt, những tiếng gào khóc đòi mạng của hôi tộc vất vưởng trong bóng tối.


Thần trí của Lâm Tiêu bắt đầu điên loạn, hai mắt anh trợn trừng, lòng đen biến mất chỉ còn lại hai đốm lửa xám lạnh lẽo đầy sát khí. Anh vung tay phải định bóp cổ Thẩm Hoài Sơn.


"Tâm ma cắn trả! Thằng nhóc này quả nhiên bị khế ước ăn mòn thần trí!" Thẩm Hoài Sơn biến sắc. Lão nhanh như chớp thọc tay vào túi áo, lôi ra một viên đan dược màu xanh lục tỏa ra hương thơm thanh tịnh, cưỡng ép bóp cằm Lâm Tiêu nhét vào.


Tịnh Tâm Đan!


Viên đan dược vừa vào miệng lập tức hóa thành một dòng suối mát lạnh chảy thẳng vào thức hải của Lâm Tiêu. Luồng dược lực thanh tịnh như một chiếc mỏ neo tinh thần vững chắc, dập tắt những ảo ảnh điên loạn và xoa dịu oán niệm hoài nghi đang tàn phá thần trí anh.


Lâm Tiêu khựng lại, đôi mắt xám tro dần lấy lại một tia tỉnh táo mờ nhạt. Anh hít thở hổn hển, cố gắng giữ vững đạo tâm lời thề bảo vệ muội muội khắc sâu trong lòng để chống chọi với nỗi đau lột da rèn xương thịt tàn khốc.


Thời gian trôi qua từng chút một dưới sự im lặng đáng sợ của căn nhà tranh bên nghĩa địa hoang vu. Khói xám bốc lên từ vạc đồng nhạt dần, dịch lỏng màu đỏ thẫm cũng chuyển dần sang màu xám đục bẩn thỉu do chứa đầy tạp chất độc tố đào thải từ cơ thể Lâm Tiêu.


Chín cây châm bạc trên người anh bắt đầu run rẩy rồi tự động bắn ra ngoài, cắm phập vào vách gỗ nhà tranh.


Lâm Tiêu từ trong vạc đồng đứng thẳng dậy, bước ra ngoài mặt đất nện. Cánh tay trái hóa đá xám xịt của anh lúc này đã thu hẹp lại một phần, các vết nứt nẻ rỉ máu đen dọc theo bả vai và ngực trái đã khép miệng thô sơ, đóng vảy cứng cáp màu xám. Mặc dù cánh tay trái vẫn cứng như đá cổ và mất đi hoàn toàn cảm giác đau đớn phàm trần, nhưng sự linh hoạt tạm thời đã được trả lại cho các ngón tay.


Anh thở ra một hơi dài đầy bụi tro, quay sang nhìn Thẩm Hoài Sơn đang đứng lau mồ hôi trên trán bằng vạt áo rách.


"Vết hóa thạch của ngươi chỉ được kiểm soát tạm thời trong vòng một tháng nhờ dược lực của Thẩm Gia Lão Tửu và châm cứu phong tỏa," Thẩm Hoài Sơn lạnh lùng nói, cất chín cây châm bạc vào hộp gỗ. "Khế Ước Tro Tàn là cấm thuật nghịch thiên gặm nhấm huyết nhục để đổi lấy sức mạnh. Nếu ngươi cứ tiếp tục cưỡng ép bạo phát oán lực vượt cấp, vết hóa đá sẽ lan thẳng vào tim, biến ngươi thành tượng đá vĩnh viễn không thể cứu vãn. Không có bất kỳ loại linh dược thông thường nào ở biên thùy này có thể chữa trị triệt để cho ngươi."


Lâm Tiêu mặc lại chiếc áo vải thô rách nát, đeo Thiết Tháp Thủ套 đặc chế lên tay trái để che giấu dị biến, ánh mắt lạnh lẽo nhìn lão y sĩ: "Một tháng... là quá đủ để ta giết chết Tào Hùng đòi lại nợ máu cho thúc thúc."


Thẩm Hoài Sơn nghe vậy, khẽ cười khẩy một tiếng, châm một tẩu thuốc lá sợi cũ kỹ, rít một hơi dài rồi phả khói xám mờ mịt che khuất gương mặt nhăn nheo:


"Giết Tào Hùng? Nhóc con, ngươi nghĩ Tào gia chỉ có một mình gã chánh giám ngục đó sao? Ngươi có biết vì sao Tào Diêm lại đột ngột tăng cường rút cạn địa mạch Linh Châu, thiêu sống phu mỏ hôi tộc để luyện chế huyết đan không?"


Lâm Tiêu khựng lại, đôi chân mày gầy guộc nhíu chặt: "Vì sao?"


Thẩm Hoài Sơn ghé sát lại gần Lâm Tiêu, giọng nói khàn đặc đầy vẻ thần bí và tàn nhẫn, tiết lộ một chân tướng kinh hoàng rúng động tâm can:


"Ta vừa nhận được tin mật từ phủ tư tế... Tào Diêm đang chuẩn bị dịch chuyển muội muội Lâm Dao của ngươi vào sâu trong mật thất Tào Gia Bảo sớm hơn dự kiến mười ngày. Gã muốn dùng huyết mạch nguyên thủy của cô bé để làm vật chứa dung hợp linh căn ngụy tạo ngay trên giàn tế huyết trì trước khi chấp pháp giả của Thánh Điện Linh Châu xuống kiểm tra sản lượng quặng."


Lâm Tiêu nghe vậy, toàn thân run rẩy dữ dội, ngọn lửa tịch diệt xám lạnh lẽo trong đan điền rách nát bùng phát dữ dội dưới chân, thiêu rụi một mảng đất tuyết dưới dép rơm thành tro bụi đen kịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!