Huyết Hận Biên Thùy
Tiếng gió tuyết rít gào bên ngoài doanh trại Nam Khu dần bị lấn át bởi tiếng mưa tro tàn rơi lộp bộp trên những mái lều rách nát. Bầu trời biên thùy Linh Châu một màu xám xịt, những hạt bụi quặng li ti như những mảnh vụn của một thế giới lụi tàn, không ngừng rơi xuống, nhuộm xám cả đất trời, nhuộm xám cả lòng người.
Bên trong căn lều rách, Lâm Tiêu quỳ trên nền đất lạnh, hai tay ôm chặt lấy bả vai trái. Dưới lớp vải bố quấn chặt rỉ ra thứ dầu mỡ rèn khét lẹt của Trương Thiết, cánh tay hóa đá của anh đang rung lên bần bật. Cơn đau từ vết nứt rạn rỉ máu đen bốc lên từng luồng khói lạnh thấu xương, gặm nhấm vào tận tủy sống. Phản phệ của việc cưỡng ép bạo phát oán lực kích nổ Tháp Quang Minh ngầm lúc trước đang như vạn con kiến độc cắn xé đan điền rách nát của anh.
Lâm Dao ngồi co quắp ở góc lều, đôi mắt sưng mọng vì khóc, bờ vai gầy guộc run rẩy không ngừng. Cô bé không dám khóc thành tiếng, chỉ có thể cắn chặt vạt áo vải thô, nhìn ca ca bằng ánh mắt ngập tràn sợ hãi và bất lực. Thúc thúc Lâm Khiêm đã bị lôi đi. Vệt máu đỏ thẫm của ông trên tuyết lạnh ngoài kia vẫn chưa bị tro tàn che phủ hết.
"Dao Nhi..." Giọng Lâm Tiêu khàn đặc, mỗi lời nói ra đều như kéo theo một ngụm máu tanh nghẹn ở cổ họng. "Đừng sợ. Ca ca ở đây."
Anh cố gắng vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết, cưỡng ép luân chuyển luồng linh lực tro tàn ít ỏi còn sót lại qua chín sợi kinh mạch nghịch hành để áp chế cơn nóng rát dữ dội trên vai. Nhưng đan điền rách nát của anh lúc này trống rỗng như một vực sâu không đáy.
Đúng lúc đó, tấm màn che rách nát của căn lều khẽ lay động. Hai bóng người nhanh nhẹn lách vào, mang theo luồng gió lạnh buốt và mùi tro tàn nồng nặc.
Đó là Lôi Kính Trần và Cố Kiến.
Gương mặt của Lôi Kính Trần xám xịt, trán hằn lên những đường gân xanh giận dữ, vết sẹo lớn trên trán đỏ rực lên như muốn nứt ra. Còn Cố Kiến, cựu binh sĩ gầy guộc mất một tai, ánh mắt trầm uất và lạnh lẽo của gã chứa đựng một sự nghiêm trọng tột cùng.
"Lâm Tiêu, không xong rồi," Lôi Kính Trần thấp giọng, thanh âm run rẩy vì giận dữ. "Tào Hùng... gã phát hiện ra viên Hôi Tinh Thạch cực phẩm mà thúc thúc ngươi giấu dưới nền đất căn lều cũ. Lão già tàn bạo đó đang lôi thúc thúc lên bục hành hình ở quảng trường trung tâm Nam Khu! Gã muốn lập uy, muốn dùng máu của thúc thúc ngươi để răn đe toàn bộ phu mỏ hôi tộc sau vụ nổ tháp canh ngầm lúc nãy!"
Lâm Tiêu nghe vậy, đầu óc như có một tiếng sấm nổ oanh tạc. Anh đột ngột đứng phắt dậy, nhưng cơn đau từ cánh tay hóa đá cắn trả khiến anh lảo đảo, suýt ngã quỵ.
"Thúc thúc... viên Hôi Tinh Thạch đó..." Lâm Tiêu lẩm nhẩm, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Anh biết viên quặng đó. Đó là thứ mà thúc thúc Lâm Khiêm đã dùng cả tính mạng, lén lút tích lũy từng chút một dưới lòng đất mỏ số 9 sâu vạn trượng, chịu đựng biết bao trận đòn roi để mang về giấu dưới lều, chỉ với hy vọng một ngày nào đó có thể giúp Lâm Tiêu khôi phục lại kinh mạch phế thải. Ông chưa từng giữ lại một chút gì cho bản thân mình. Một phàm nhân tàn tật gù lưng, cả đời nhẫn nhục cầu toàn, chịu đựng mọi sự sỉ nhục của lính gác, cuối cùng lại bị đẩy vào chỗ chết chỉ vì tình yêu thương vô bờ bến dành cho hậu bối.
"Ta phải đi cứu ông ấy!" Lâm Tiêu nghiến răng, đôi mắt rỉ ra hai vệt máu đen kịt dọc theo gò má gầy gò. Anh bước lên một bước, bàn tay phải nắm chặt thanh sắt rỉ sét Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) giấu dưới đệm rơm.
"Ngươi điên rồi sao?!" Lôi Kính Trần lao đến, dùng đôi bàn tay to khỏe như gọng kìm sắt khóa chặt lấy bả vai Lâm Tiêu. Luồng lôi lực bị phong ấn trong cơ thể gã khẽ dao động, phát ra những tiếng nổ lép bép mờ nhạt dưới lớp da thịt đen nhẻm. "Bên ngoài quảng trường có ít nhất ba mươi tên lính gác Hắc Thiết Vệ mang giáp sắt dày, Tào Hùng là tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ! Ngươi tu vi hiện tại chỉ là Hôi Thể Nhất Trùng, đan điền lại đang trọng thương, lao ra đó khác nào tự sát? Ngươi chết rồi, ai sẽ bảo vệ Lâm Dao?"
Cố Kiến cũng bước lên chặn trước mặt Lâm Tiêu, gương mặt gã lạnh lùng nhưng ánh mắt ngập tràn sự khẩn cầu: "Lâm Tiêu, nhẫn đi! Ta biết nỗi đau này lớn thế nào, nhưng nghĩa quân của chúng ta chưa chuẩn bị xong. Vũ khí chưa rèn đủ, bùa ẩn khí chưa vẽ hoàn tất. Ngươi bộc phát lúc này, toàn bộ hôi tộc ở doanh trại Nam Khu sẽ bị đồ sát để diệt khẩu!"
"Nhẫn? Các ngươi bảo ta nhẫn thế nào đây?!" Lâm Tiêu gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, như một con dã thú bị dồn vào đường cùng. Ngọn lửa xám tịch diệt trên cánh tay trái hóa đá bùng cháy dữ dội dưới lớp vải quấn, thiêu rụi một mảng vải bố thành tro bụi, lộ ra làn da xám xịt rạn nứt như đá cổ vạn năm. "Thúc thúc đang bị hành hình! Ông ấy vì ta mà bị bắt! Ta thà chết trận còn hơn đứng nhìn người thân bị giết ngay trước mắt!"
"Lâm Tiêu! Nhìn Lâm Dao đi!" Lôi Kính Trần hét lớn, lắc mạnh bả vai anh.
Lâm Tiêu khựng lại. Anh quay đầu nhìn về phía góc lều. Lâm Dao đang quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm đầu, đôi mắt trong veo ngập tràn nước mắt nhìn anh đầy van nài. Cô bé không nói được lời nào, nhưng ánh mắt ấy như một sợi xích sắt vô hình, kéo giữ lấy chút lý trí cuối cùng đang trên đà sụp đổ của anh.
Nếu anh chết, muội muội sẽ rơi vào tay Tào Ngọc Phượng, sẽ bị đưa lên giàn tế luyện đan. Lời thề trước bài vị tổ tiên hôi tộc sẽ thành mây khói.
Lâm Tiêu nhắm mắt lại, hai dòng máu đen nóng hổi chảy dài trên má. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị tanh nồng của máu và tro tàn ngập tràn trong khoang miệng. Sự căm hận tột cùng không biến mất, mà ngược lại, nó ngưng tụ lại, hóa thành một khối băng đá lạnh lẽo vĩnh cửu đè nặng lên đan điền rách nát của anh.
"Được..." Giọng Lâm Tiêu lạnh lùng đến đáng sợ, không còn chút hơi ấm phàm trần nào. "Ta sẽ không lao ra liều mạng. Nhưng ta phải đến quảng trường. Ta phải nhìn thấy ông ấy."
Cố Kiến thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt gã vẫn đầy u uất: "Được, chúng ta sẽ ngụy trang thành những phu mỏ đi xem hành hình để tránh sự nghi ngờ của lính gác. Nhưng ngươi phải thề, tuyệt đối không được ra tay khi chưa có lệnh."
Lâm Tiêu không trả lời. Anh lặng lẽ quấn lại dải vải bố bám đầy dầu mỡ rèn lên cánh tay hóa đá, đeo Thiết Tháp Thủ套 đặc chế để che giấu dị biến, rồi bước ra ngoài bão tuyết tro tàn.
Quảng trường trung tâm Nam Khu ngập tràn trong sắc xám của tro bụi và tuyết bẩn. Hàng vạn phu mỏ hôi tộc mặc áo vải rách nát, gầy gộc như những bộ xương khô di động, bị lính gác Hắc Thiết Vệ dùng roi da cưỡng ép vây quanh bục gỗ cao. Những khuôn mặt tê dại, vô cảm của họ dưới mưa tro tàn càng làm nổi bật sự tàn bạo của giáo quy Thánh Điện.
Tên bục gỗ cao, Chánh giám ngục Tào Hùng đứng sừng sững như một tòa tháp sắt đen. Gã hộ pháp cao lớn mặc bộ giáp sắt hở ngực lông lá rậm rạp, gương mặt đầy sẹo ngang dọc tợn ngược lên dưới ánh sáng lạnh lẽo phát ra từ ngọn Tháp Quang Minh Biên Thùy phía xa. Trên tay gã cầm chiếc Roi Gai Sắt Tẩm Huyết Độc, lưỡi roi rỉ ra thứ máu đỏ sậm quỷ dị, tỏa ra luồng sát khí Trúc Cơ Sơ Kỳ áp đảo toàn trường.
Dưới chân gã, Lâm Khiêm bị trói chặt vào cột gỗ đá. Thân thể lão già tàn tật gầy gò đầy những vết roi rách thịt rỉ máu đen kịt. Hàm răng rụng gần hết của ông rỉ máu liên tục, nhưng đôi mắt mờ đục của ông vẫn nhìn trừng trừng vào Tào Hùng, không một chút khuất phục.
"Lũ nô lệ hạ tiện các ngươi! Nhìn cho kỹ!" Giọng nói của Tào Hùng vang dội khắp quảng trường, mang theo linh lực Trúc Cơ chấn động màng nhĩ phu mỏ. "Tên già tàn phế này dám lén lút tàng trữ Hôi Tinh Thạch cực phẩm của mỏ quặng Linh Châu, mưu toan tiếp tế cho dị đoan nổi loạn phá hủy tháp canh ngầm lúc nãy! Đây chính là kết cục của kẻ dám chống đối Thánh Điện quang minh!"
Nói rồi, Tào Hùng vung cánh tay hộ pháp, chiếc roi gai sắt xé toạc không khí bão tuyết, quất mạnh xuống lưng Lâm Khiêm.
"Chát!"
Một tiếng nổ đanh tai vang lên. Lớp vải rách trên lưng Lâm Khiêm nát vụn, thịt xương lộ ra rách nát, máu đen bắn tung tóe trên bục gỗ. Lâm Khiêm đau đớn co rút toàn thân, nhưng ông cắn chặt môi đến mức bật máu, quyết không phát ra một tiếng rên rỉ nào để giữ vững tôn nghiêm cuối cùng của hôi tộc.
Trong đám đông phu mỏ, Lâm Tiêu đứng nép sau lưng Lôi Kính Trần và Cố Kiến. Hai bàn tay anh siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu đen. Ngọn lửa tịch diệt trong đan điền rách nát bùng cháy điên cuồng, luân chuyển chu thiên với tốc độ kinh hoàng chưa từng có.
Cơn thịnh nộ cực hạn và nỗi đau đớn tột cùng như một chất xúc tác hủy diệt, cưỡng ép đập phá mọi bình cảnh kinh mạch bế tắc của anh.
"Rắc... rắc..."
Sâu trong xương tủy của Lâm Tiêu phát ra những tiếng rạn nứt mờ nhạt. Dưới sự kích thích của huyết hận, Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết tự động vận chuyển nghịch hành cực hạn. Xương cốt toàn thân anh chuyển dần sang màu xám nhạt, cứng cáp như đá quặng cổ vạn năm. Cánh tay trái hóa đá tỏa ra khí lạnh thấu xương ăn mòn lớp Thiết Tháp Thủ套, các vết nứt nhỏ xám xịt lan rộng từ ngón tay lên đến tận bả vai trái.
Anh đang đột phá.
Trong đau đớn tột cùng của thể xác khi xương thịt bị rèn luyện dưới ngọn lửa tịch diệt, Lâm Tiêu cảm nhận được đan điền rách nát của mình đang ngưng tụ thành công một luồng năng lượng mới cứng cáp và sắc bén hơn gấp bội.
Đó là Hôi Thể Nhị Trùng (Luyện Khí Trung Kỳ).
Nhưng cái giá phải trả là sự lạnh lùng vô cảm bắt đầu xâm chiếm lấy tâm hồn anh. Mỗi một nhịp đột phá, một phần ký ức ấm áp phàm trần lại bị ngọn lửa xám thiêu rụi thành tro bụi. Hình bóng của mẫu thân Diệp Tố Tố, nụ cười của phụ thân Lâm Thiên Nhai... tất cả như nhạt nhòa dần trong thức hải rạn nứt của anh, chỉ còn lại một màu xám tro tịch diệt vĩnh hằng.
"Chát! Chát! Chát!"
Tào Hùng liên tục vung roi quất xuống bục gỗ. Lưng Lâm Khiêm đã hoàn toàn nát bấy, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Lão già tàn tật khó nhọc ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ đục quét qua đám đông phu mỏ bên dưới.
Cuối cùng, ánh mắt của ông dừng lại trên gương mặt đang rỉ máu đen của Lâm Tiêu.
Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Lâm Khiêm khẽ nở một nụ cười rỉ máu ghê rợn nhưng ngập tràn sự từ ái. Ông khẽ lắc đầu, một động tác cực kỳ mờ nhạt ẩn sau bão cát tro tàn, ra hiệu cho Lâm Tiêu tuyệt đối không được manh động, tuyệt đối phải sống sót để bảo vệ Lâm Dao.
"Con chuột già cứng đầu! Đi chết đi!" Tào Hùng điên tiết trước sự im lặng quật cường của Lâm Khiêm. Gã dồn toàn bộ chân khí Trúc Cơ vào chiếc roi gai sắt, huyết quang đỏ thẫm bùng phát dữ dội.
"Vút... BỐP!"
Nhát roi chí mạng quất thẳng vào cổ họng Lâm Khiêm, đập nát thực quản và cột sống của lão già tội nghiệp.
Lâm Khiêm trợn trừng mắt, thân thể gầy gò gục xuống bên cột gỗ, máu đen tuôn ra xối xả nhuộm đỏ cả bục hành hình. Hơi thở cuối cùng của ông tiêu tán vào bão tuyết biên thùy lạnh giá.
"Thúc thúc..." Lâm Tiêu lẩm nhẩm trong câm lặng, hai mắt anh hoàn toàn mất đi thần thái phàm nhân, chuyển sang một màu xám tro rực cháy ngọn lửa tịch diệt vĩnh hằng.
Nỗi tuyệt vọng nghẹn ngào hóa thành một sự căm phẫn cực hạn, rồi cô đọng lại thành một quyết tâm sát phạt lạnh lùng đến run người. Đạo tâm của anh trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn nghịch hành.
Tào Hùng hờ hững thu roi da dính máu, ra lệnh cho đám lính gác: "Vứt xác con chuột già này vào Vạn Nhân Khanh cho thú ăn! Đám nô lệ còn lại, lập tức cút về hầm mỏ làm việc gấp đôi sản lượng cho ta!"
Đám đông phu mỏ hôi tộc lầm lũi giải tán dưới làn roi da bạo lực của lính tuần gác.
Lâm Tiêu đứng bất động giữa quảng trường hoang vắng, tro tàn xám xịt không ngừng rơi xuống che phủ lên nhục thân hóa thạch của anh. Anh đứng cô độc dưới mưa tro tàn bên xác tộc thúc đang bị kéo đi, đôi mắt rực cháy ngọn lửa tịch diệt vĩnh hằng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Tào Hùng phía xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!