Nhạc nềnWuxia

Vảy Ngược Rỉ Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết biên thùy rít gào qua những khe hở của tấm màn che rách nát, mang theo hơi lạnh thấu xương và thứ bụi tro xám xịt đặc trưng của Hôi Ngục Linh Châu. Bên trong căn lều tồi tàn của anh em Lâm Tiêu, bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Tiếng bước chân nặng nề của Tào Hùng và đám lính gác Hắc Thiết Vệ dẫm lên lớp tuyết xốp bên ngoài vang lên loảng xoảng, mỗi nhịp dẫm như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực của những kẻ đang ẩn nấp.


Lâm Tiêu đứng chắn trước tấm đệm rơm, nơi muội muội Lâm Dao đang nằm co quắp. Cánh tay trái của anh, vốn đã hóa đá hoàn toàn đến khuỷu tay và tỏa ra hơi lạnh tịch diệt thấu xương, lúc này đang được quấn chặt bằng những dải vải bố tẩm dầu mỡ lò rèn thô ráp mà Trương Thiết đặc chế. Dưới lớp vải quấn bốc mùi hôi hám ấy, ngọn lửa xám tịch diệt vẫn âm ỉ bập bùng như muốn xé rách lớp ngụy trang để lao ra sát phạt. Nhưng Lâm Tiêu biết mình phải nhẫn. Anh vận chuyển Vô Tướng Thuật đến cực hạn, cưỡng ép thu hồi toàn bộ dao động oán khí vào sâu trong đan điền rách nát, biến bản thân thành một tên nô lệ phế nhân không hơn không kém.


"Rầm!"


Tấm màn che rách nát bị một luồng sức mạnh thô bạo xé rách làm đôi. Luồng gió tuyết buốt giá ùa vào, thổi tắt ngọn đèn dầu leo lét trong góc lều.


Nhưng thứ bước vào trước tiên không phải là thân hình hộ pháp của Tào Hùng, mà là một bóng người thanh mảnh khoác trên mình bộ trường y bằng lụa đỏ rực rỡ như máu tươi. Giữa mảnh đất biên thùy cằn cỗi và ngập tràn tro bụi này, huyết y ấy nổi bật một cách quỷ dị và xa xỉ tột cùng.


Đó là Tào Ngọc Phượng, con gái út của tư tế chấp pháp Tào Diêm. ả sở hữu một gương mặt thanh tú, đôi môi tô son đỏ thẫm quyến rũ nhưng đôi mắt lại hẹp dài, luôn toát ra vẻ kiêu kỳ và tàn nhẫn tột độ của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực bản địa. Bên hông ả dắt một chiếc roi da dài quấn quanh bởi những gai độc màu đỏ thẫm rực sáng linh quang — chiếc roi da tẩm gai độc hoa hồng máu, thứ pháp bảo đã hủy hoại dung nhan của không biết bao nhiêu nữ nô lệ hôi tộc.


Tào Hùng khúm núm đi sau ả, cúi đầu khom lưng như một con chó săn trung thành, hoàn toàn mất đi vẻ uy phong lẫm liệt thường ngày trước mặt phu mỏ.


"Thưa tiểu thư, đây chính là căn lều của tên phế vật Lâm Tiêu. Con chó săn Huyết Linh Khuyển lúc nãy có chút phản ứng mơ hồ với hướng này, nhưng có lẽ chỉ là do mùi thuốc thảo trị thương hôi hám của lão già gác mộ Thẩm Hoài Sơn mà thôi," Tào Hùng thấp giọng báo cáo, ánh mắt thỉnh thoảng liếc xéo đầy nghi kỵ về phía Lâm Tiêu.


Tào Ngọc Phượng không thèm liếc nhìn Tào Hùng lấy một cái. ả dùng một chiếc khăn lụa trắng che mũi, ánh mắt khinh bỉ quét qua đống rác rưởi và bùn đất trong căn lều tồi tàn. Cuối cùng, ánh mắt ả dừng lại trên người Lâm Tiêu, rồi lướt nhanh về phía góc lều, nơi Lâm Dao đang run rẩy nép sau lưng tộc thúc Lâm Khiêm.


"Ồ? Đây là hai con chuột nhắt sống sót sau vụ sập mỏ khu số 9 sao?" Giọng nói của Tào Ngọc Phượng thanh tao nhưng lạnh lẽo như băng giá biên thùy. "Cha ta đang cần gấp một lượng vật tế có huyết mạch thuần khiết để chuẩn bị cho nghi thức hiến tế kéo dài thọ nguyên sắp tới. Đám nô lệ già yếu ngoài kia đều là lũ rác rưởi vô dụng. Để ta xem con nhóc này thế nào."


Nói rồi, Tào Ngọc Phượng vung tay. Chiếc roi da gai độc bên hông ả như một con rắn độc thức tỉnh, vung ra một đường vòng cung đỏ thẫm xé toạc không khí.


"Chát!"


Tiếng roi da quất xuống đanh tai vang lên ngay sát rìa căn lều. Một nữ nô lệ hôi tộc tội nghiệp đang quỳ rạp bên ngoài cửa lều để tránh bão tuyết bỗng hét lên một tiếng thảm thiết. Lưỡi roi gai độc quất thẳng vào mặt cô gái, để lại một vết rách sâu hoắm rỉ máu đen kịt, độc tố hoa hồng máu lập tức ăn mòn da thịt khiến nửa khuôn mặt cô gái phồng rộp, thối rữa chớp nhoáng. Cô gái ngã gục xuống tuyết, co giật điên cuồng trong đau đớn.


"Lũ hạ tiện các ngươi, nhìn thấy bản tiểu thư mà không chịu quỳ lạy dâng hiến sao?" Tào Ngọc Phượng hờ hững thu roi, gương mặt không chút gợn sóng, như thể ả vừa mới gạt đi một hạt bụi vô hại.


Lâm Dao chứng kiến cảnh tượng tàn khốc ấy, sợ hãi đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Cô bé ôm chặt lấy cánh tay gầy guộc của tộc thúc Lâm Khiêm, toàn thân run rẩy như chiếc lá trước gió. Lâm Khiêm dù đang đau đớn vì vết thương gãy xương sườn do bị Tào Hùng giẫm đạp trước đó, vẫn nghiến răng chịu đựng, cố gắng dùng tấm lưng gù tàn tật của mình che chắn hoàn toàn cho Lâm Dao khỏi tầm mắt độc ác của ác nữ.


"Tiểu... tiểu thư bớt giận," Lâm Khiêm khó nhọc lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ khẩn cầu. "Dao Nhi nhà chúng tôi từ nhỏ đã yếu ớt, lại mắc chứng bệnh phổi tro tàn nặng nề, cơ thể đầy rẫy bệnh tật bẩn thỉu, tuyệt đối không thể làm vật tế sạch sẽ cho tư tế đại nhân được... Xin tiểu thư khai ân..."


"Câm miệng! Tên phế nhân hạ tiện như ngươi có quyền lên tiếng ở đây sao?" Tào Hùng bước lên một bước, vung chân đá mạnh vào ngực Lâm Khiêm.


"Bộp!"


Lâm Khiêm bị đá văng vào vách lều, ho ra một ngụm máu tươi dính đầy bụi than xám. Nhưng lão vẫn không buông tay, cố gắng bò dậy ôm lấy chân Lâm Dao.


Lâm Tiêu chứng kiến cảnh tộc thúc bị hành hạ, hai mắt anh lập tức rỉ ra những vệt máu đen kịt. Ngọn lửa xám tịch diệt trong đan điền rách nát bùng phát dữ dội, truyền thẳng lên cánh tay trái hóa đá dưới lớp vải quấn. Anh muốn giết người. Anh muốn vung Tuyệt Nhân Quả Kiếm chém đứt đầu tên Tào Hùng và ả ác nữ kiêu kỳ kia ngay lập tức!


"Nhẫn nhục! Ngươi muốn muội muội ngươi chết ngay bây giờ sao?" Tiếng quát thầm lạnh lùng của tàn hồn cổ thần Hắc Diệu vang dội trong thức hải, như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn thịnh nộ đang bùng cháy của Lâm Tiêu. "ả là Luyện Khí Tầng 8, xung quanh có hàng chục vệ binh Hắc Thiết Vệ canh gác. Ngươi chỉ mới đạt đến Hôi Thể Nhất Trùng, bộc phát lúc này chỉ có con đường chết!"


Lâm Tiêu nghiến chặt răng đến mức bật máu, ép buộc bản thân phải cúi đầu xuống, hai bàn tay siết chặt giấu dưới ống tay áo thô rách.


Tào Ngọc Phượng bước sen nhẹ nhàng tiến lại gần Lâm Dao. ả nâng chiếc roi da lên, dùng đầu roi tẩm độc nâng cằm Lâm Dao lên để nhìn rõ gương mặt tái nhợt của cô bé.


Ngay trong khoảnh khắc đó, Lâm Tiêu lén lút vận chuyển Thần Thức Nhãn Thuật. Đồng tử mắt trái của anh khẽ co rút, chuyển sang một màu xám tro nhạt rực cháy ngọn lửa nhỏ lạnh lẽo ẩn sau hàng mi rủ xuống.


Trong tầm nhìn bóp méo thị giác phàm trần của nhãn thuật, Lâm Tiêu kinh hoàng nhìn thấy từ cơ thể Tào Ngọc Phượng phát ra vô số sợi tơ sáng quang minh ngụy tạo (tơ thánh quang ký sinh). Những sợi tơ này nhạy cảm dị thường, đang điên cuồng dao động và cố gắng khóa chặt vào cơ thể Lâm Dao. Mà sâu trong huyết quản của Lâm Dao, một luồng ánh sáng đỏ thẫm nguyên thủy — Huyết mạch nguyên thủy của Lâm Dao — đang tự động bộc phát luồng sinh mệnh lực mạnh mẽ để chống lại sự đồng hóa của tơ thánh quang.


"Hỏng bét! Huyết mạch nguyên thủy của muội muội quá thuần khiết, tơ thánh quang của ả ác nữ sắp phát hiện ra rồi!" Lâm Tiêu thầm nghĩ, lòng lo sợ tột độ.


Nếu để Tào Ngọc Phượng phát hiện ra sự thuần khiết dị thường trong huyết mạch của Lâm Dao, ả chắc chắn sẽ bắt cô bé đi ngay lập tức để dâng lên cho Tào Diêm làm vật tế dung hợp tối cao. Lâm Tiêu không thể để điều đó xảy ra. Anh phải hành động, nhưng không được bộc lộ tu vi Hôi Kiếp của bản thân.


Lâm Tiêu lén lút quan sát xung quanh thông qua Thần Thức Nhãn Thuật. Anh nhìn thấy một luồng năng lượng thánh quang cực mạnh đang luân chuyển ngầm dưới lòng đất mỏ Nam Khu, dẫn truyền từ một ngọn Tháp Quang Minh Biên Thùy ngầm nằm cách căn lều khoảng ba mươi trượng. Ngọn tháp này chính là mắt trận dùng để giám sát và phong tỏa linh lực của toàn bộ khu trại nô lệ.


"Mượn lực đập tháp! Đây là cách duy nhất!" Lâm Tiêu đưa ra quyết định quyết đoán trong bóng tối.


Anh vận chuyển Hôi Ảnh Bộ, di chuyển thầm lặng không tiếng động lùi sâu vào góc tối của căn lều rách nát, nơi bóng tối che khuất hoàn toàn hành động của anh. Lâm Tiêu đặt bàn tay trái hóa đá sát xuống nền đất cát ẩm ướt bám đầy tro xám.


"Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết, bộc phát cho ta!"


Lâm Tiêu gầm nhẹ trong lòng. Anh cưỡng ép đảo ngược dòng chảy linh lực tro tàn ít ỏi vừa tích lũy được trong đan điền rách, truyền toàn bộ sức mạnh vào cánh tay trái. Ngọn lửa xám tịch diệt bùng cháy âm ỉ dưới lớp vải quấn, len lỏi qua các kẽ nứt của nền đá ngầm dưới đất, lao thẳng về phía lõi năng lượng của ngọn Tháp Quang Minh ngầm.


Cùng lúc đó, Tào Ngọc Phượng nhíu mày, đôi mắt hẹp dài của ả rực lên tia sáng tham lam khi cảm nhận được luồng sinh mệnh lực ấm áp kỳ lạ phát ra từ người Lâm Dao dưới sự soi chiếu của tơ thánh quang.


"Quả nhiên là một vật chứa tuyệt hảo! Huyết mạch của con nhóc này..."


Tào Ngọc Phượng chưa kịp nói hết câu, bỗng nhiên—


"UỲNH!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ lòng đất sâu ngoại vi Nam Khu. Mặt đất dưới chân căn lều rúng động dữ dội, khiến những cột gỗ chống đỡ rạn nứt rầm rầm, đất đá vụn rơi lả tả.


Ngọn Tháp Quang Minh ngầm cách đó ba mươi trượng đã bị ngọn lửa tịch diệt xám của Lâm Tiêu kích nổ lõi năng lượng. Sự bùng nổ đột ngột của oán khí tro tàn va chạm kịch liệt với cấm chế thánh quang, tạo ra một cột sáng màu xám trắng bốc thẳng lên trời bão tuyết, làm tê liệt hoàn toàn hệ thống phong tỏa ánh sáng của góc thành Tây.


"Báo động! Có địch tập kích tháp canh ngầm!"


"Trận pháp phòng ngự bị rò rỉ năng lượng! Mau cứu hỏa!"


Tiếng la hét hỗn loạn của đám lính gác tháp canh và tiếng còi báo động khẩn cấp vang lên dồn dập ngoài quảng trường. Tiếng động lớn thu hút toàn bộ đám lính Hắc Thiết Vệ tuần tra xung quanh chạy đi kiểm tra.


Tào Ngọc Phượng bị chấn động mặt đất làm suýt ngã quỵ, ả hoảng hốt thu roi da lại, gương mặt kiêu kỳ biến sắc đầy giận dữ: "Chuyện gì xảy ra? Kẻ nào dám phá hoại tháp quang minh của Thánh Điện giáo hội?"


"Tiểu... tiểu thư, dường như có tàn dư dị đoan kích nổ địa mạch!" Tào Hùng hoang mang báo cáo, tay nắm chặt roi gai sắt phòng ngự.


Tào Ngọc Phượng hậm hực liếc nhìn Lâm Dao một cái đầy tiếc nuối, nhưng sự an nguy của mạng lưới thánh quang và sự thanh tra của giáo hội lúc này quan trọng hơn nhiều. ả không thể để xảy ra sai sót lớn ngay trước mắt cha mình.


"Tào Hùng! Cho quân phong tỏa toàn bộ Nam Khu doanh trại ngay lập tức! Không cho bất kỳ con chuột hôi tộc nào trốn thoát!" Tào Ngọc Phượng nghiến răng ra lệnh, huyết y rực rỡ lướt nhanh ra ngoài cửa lều dưới sự bảo vệ của đám lính canh.


"Rõ!" Tào Hùng gầm lên, ánh mắt đầy tàn độc quay lại nhìn ba người trong lều. Gã chỉ tay vào Lâm Khiêm đang gục dưới đất: "Bắt lấy lão già tàn tật này cho ta! Lão gác mộ Thẩm Hoài Sơn thường xuyên qua lại đây, lão già này chắc chắn biết kẻ nào đã kích nổ tháp canh! Đưa vào ngục tra tấn khảo hỏi!"


"Không! Thúc thúc!" Lâm Dao khóc thét lên, cố gắng níu giữ vạt áo rách của Lâm Khiêm nhưng bị đám lính gác Hắc Thiết Vệ thô bạo đẩy ngã ra đất.


Lâm Tiêu đứng trong góc tối, cánh tay trái hóa đá dưới lớp vải quấn nóng rát như bị lửa thiêu do phản phệ của việc cưỡng ép bạo phát oán lực bẻ gãy tháp canh. Anh nhìn tộc thúc bị lôi đi xềnh xệch trên nền tuyết lạnh, máu tươi rỉ ra để lại một vệt đỏ thẫm kéo dài.


Khủng hoảng dâng lên tột độ, nhưng trong đầu Lâm Tiêu lúc này chỉ còn lại một ý niệm lạnh lùng, tàn nhẫn nhất: Tào gia, các ngươi thề phải trả món nợ máu này bằng cả dòng tộc!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!