Nhạc nềnWuxia

Lửa Xám Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngọn lửa xám tịch diệt bùng cháy trên cánh tay hóa đá của Lâm Tiêu, mở ra lối thoát giữa đống đổ nát ngập tràn oán khí.


Hơi lạnh thấu xương từ cánh tay trái hóa đá lan dọc theo kinh mạch mới được khơi thông, va chạm kịch liệt với tàn dư kịch độc roi sắt đang thiêu đốt bả vai. Lâm Tiêu nghiến chặt răng, tiếng xương quai hàm nghiến vào nhau nghe ken két trong không gian tối tăm dưới đáy vực. Cánh tay trái của anh — từ năm đầu ngón tay lên đến tận khuỷu tay — giờ đây đã biến thành một khối đá xám xịt, thô ráp, khắc đầy những đường vân rỉ sét quỷ dị của Khế Ước Tro Tàn. Anh không còn cảm thấy đau đớn ở cánh tay này nữa, chỉ có một luồng sức mạnh nặng nề, lạnh lẽo như vách đá vạn năm đang cuộn trào bên trong.


"Dao Nhi... Tộc thúc..."


Lâm Tiêu khàn giọng lẩm nhẩm. Ý chí sinh tồn và lời thề bảo vệ muội muội là điểm neo duy nhất giữ cho thần trí anh không bị nuốt chửng bởi khoảng trống rỗng lạnh lẽo vừa sinh ra trong thức hải. Anh đã quên mất hương vị của bữa cơm gia đình cuối cùng, quên đi nụ cười của phụ mẫu đứng bên bếp lửa, nhưng nỗi căm hận dành cho Thánh Điện ngụy tạo và gia tộc họ Tào thì vẫn rực cháy như một vết nung đỏ trong tâm can.


Anh vung cánh tay đá xám, ngọn lửa xám tịch diệt bập bùng cháy sáng, thiêu rụi màn sương oán khí đặc quánh xung quanh. Lâm Tiêu bắt đầu bám vào vách đá rạn nứt để leo lên. Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết vận chuyển chu thiên, oán khí tro tàn dưới đáy vực bị hút mạnh vào đan điền rách nát, chuyển hóa thành một luồng sức mạnh thể chất thô bạo, giúp anh dễ dàng bấu chặt ngón tay đá vào những kẽ nứt nhỏ nhất trên vách đá đứng vạn trượng. Mỗi bước leo lên, đất đá vụn lại rơi lả tả xuống vực sâu không đáy.


Sau nửa canh giờ chịu đựng sự cắn xé kinh mạch, Lâm Tiêu cuối cùng cũng bò lên được tầng hầm mỏ bị sụp đổ của khu mỏ số 9. Khói bụi tro tàn vẫn bao phủ mù mịt, che khuất tầm nhìn. Anh lập tức lao về phía khe đá nơi mình đã đẩy Lâm Dao và Lâm Khiêm vào trước khi rơi xuống vực.


"Dao Nhi! Tộc thúc!"


Khe đá đã bị một tảng đá hộc nặng hàng ngàn cân sạt lở chặn đứng hoàn toàn. Lâm Tiêu không hề do dự, anh áp sát cánh tay trái hóa đá vào tảng đá khổng lồ. Vận chuyển linh lực tro tàn, ngọn lửa xám tịch diệt bùng lên âm ỉ. Kỳ lạ thay, tảng đá cứng ngắc khi tiếp xúc với ngọn lửa xám không hề nổ tung mà từ từ rạn nứt, thối rữa và hóa thành một đống tro bụi mịn màng rụng xuống đất. Đây chính là uy lực ăn mòn quy tắc vật chất của Hôi Tàn Hỏa Diễm.


Lâm Tiêu dùng tay phải kéo đống đất đá còn lại ra. Bên trong khe hẹp, Lâm Dao đang nằm lịm đi, gương mặt tái nhợt bám đầy bụi than xám, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu trước gió. Bên cạnh nàng, tộc thúc Lâm Khiêm đang gục đầu bên vũng máu, ngực phập phồng đau đớn do vết thương bị Tào Hùng giẫm đạp trước đó.


"Thúc... thúc vẫn ổn chứ?" Lâm Tiêu vội vàng đỡ Lâm Khiêm dậy.


Lâm Khiêm khó nhọc mở mắt, khi nhìn thấy cánh tay trái hóa đá xám xịt của Lâm Tiêu và đốm lửa xám rực cháy trong mắt trái của anh, lão giả run rẩy tột độ, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng: "Tiêu Nhi... tay của con... khí tức này... Con đã chạm vào thứ cấm kỵ đó rồi sao?"


"Thúc đừng nói nữa. Con đã tìm được cách cứu mọi người. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức," Lâm Tiêu lạnh lùng cắt ngang. Anh bế Lâm Dao lên bằng cánh tay phải, dìu Lâm Khiêm bằng cánh tay trái hóa đá. Hơi lạnh từ cánh tay đá truyền sang khiến Lâm Khiêm khẽ rùng mình, nhưng lão biết lúc này không phải lúc để gạn hỏi.


Đột nhiên, từ trong bóng tối của đường hầm sụp đổ phía sau, một bóng người gầy gò, lưng còng rạp xuống đất lầm lũi bò ra. Lâm Tiêu lập tức cảnh giác, ngọn lửa xám trên tay trái khẽ bùng lên.


"Đừng... đừng ra tay! Là ta, Lão Cẩu đây!"


Bóng người đó vội vàng giơ hai bàn tay đen nhẻm lên. Đó là Lão Cẩu, lão phu mỏ già nhát gan nổi tiếng với khứu giác nhạy bén. Lão nhìn chằm chằm vào cánh tay đá của Lâm Tiêu với vẻ sợ hãi tột cùng, nhưng bản năng sinh tồn khiến lão phải bám lấy kẻ mạnh nhất lúc này.


"Lâm Tiêu... phía trên đang loạn lắm! Tào Hùng dẫn theo đám Hắc Thiết Vệ phong tỏa toàn bộ lối ra. Lăng Phong — tên chuyên gia truy vết của Thánh Điện đã thả đàn chó săn Huyết Linh Khuyển rà soát khắp khu mỏ số 9 để tìm mùi máu lạ. Chúng ta không thể đi đường chính!"


Lâm Tiêu khẽ nhíu mày. Anh nhắm mắt lại, vận chuyển Vô Tướng Thuật theo khẩu quyết mà Hắc Diệu truyền thụ trong thức hải. Luồng linh lực tro tàn cuồn cuộn lập tức thu hồi sâu vào đan điền rách nát, ngọn lửa xám trên tay trái tắt ngấm, khí tức tịch diệt hoàn toàn biến mất. Trong mắt người ngoài lúc này, anh lại trở thành một tên nô lệ phế nhân hèn mọn, yếu ớt như trước.


"Lão Cẩu, dẫn đường lách qua các khe hẹp địa hình. Tránh né toàn bộ trạm gác tuần tra," Lâm Tiêu ra lệnh, giọng nói không chút cảm xúc phàm trần.


"Được, được! Đi theo ta, khứu giác của ta ngửi thấy lối đi ngầm dẫn thẳng về Nam Khu doanh trại!" Lão Cẩu vội vàng quay người, dẫn đầu luồn lách qua những khe đá hẹp chỉ vừa một người chui qua.


Bên ngoài đường hầm chính, tiếng chó sủa dữ dội của đàn Huyết Linh Khuyển vang lên liên hồi, kèm theo tiếng roi da quất vun vút và tiếng la hét thảm thiết của những phu mỏ bị bắt giữ. Lâm Tiêu cõng Lâm Dao trên lưng, dìu Lâm Khiêm bước đi thầm lặng trong bóng tối. Anh cố gắng vận chuyển Hôi Ảnh Bộ để di chuyển nhanh hơn, nhưng khi bước chân trái vừa dẫm xuống, một luồng oán khí tro tàn rò rỉ suýt để lại dấu chân xám nhạt trên nền đất bụi tro sạch sẽ.


"Thu hồi khí lực! Không được để lộ bất kỳ dao động nào!" Tiếng cảnh báo lạnh lùng của Hắc Diệu vang lên trong thức hải. Lâm Tiêu lập tức khựng lại, cưỡng ép thu hồi oán lực, chấp nhận bước đi chậm rãi bằng thể lực phàm nhân để tránh để lại dấu vết.


Sau nửa canh giờ luồn lách qua những khe đá hiểm trở, nhóm người cuối cùng cũng tiếp cận được rìa Doanh trại nô lệ Nam Khu. Tuy nhiên, lối ra duy nhất từ đường hầm ngầm lại nằm ngay sát lò rèn của Trương Thiết. Tiếng lửa lò rèn cháy bập bùng và tiếng búa nện xuống đe sắt vang lên chan chát giữa đêm bão tuyết.


Lúc này, một đội tuần tra của Hắc Thiết Vệ đang rà soát khu vực xung quanh lò rèn. Tiếng xích sắt loảng xoảng tiến lại gần lối ra.


"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!"


Trương Thiết — gã thợ rèn câm khổng lồ — dường như cảm nhận được sự hiện diện của Lâm Tiêu trong bóng tối. Gã bất ngờ dốc toàn lực, vung cây búa sắt nặng trăm cân nện liên tiếp xuống đe sắt với nhịp độ dồn dập, tạo ra những tiếng vang dội chói tai khắp Nam Khu. Tiếng búa rèn vang dội thành công át đi tiếng bước chân và tiếng thở dốc của nhóm Lâm Tiêu khi họ lách ra khỏi khe đá ngầm.


Lâm Tiêu nhanh chóng đưa Lâm Dao và Lâm Khiêm vào góc tối của lò rèn. Trương Thiết không nói một lời, đôi mắt đỏ hồng vì hơi lửa lò rèn nhìn lướt qua cánh tay trái hóa đá của Lâm Tiêu. Gã nhanh chóng với lấy một xấp vải bố thô bám đầy dầu mỡ rèn và những nắm thảo dược tẩm độc hôi hám của Thẩm Hoài Sơn giấu trong góc, quấn chặt lấy cánh tay đá của Lâm Tiêu từ ngón tay lên đến bả vai, tạo thành một chiếc Thiết Tháp Thủ套 giả tạo để che giấu hoàn toàn dị biến đá xám và mùi oán khí tịch diệt trước khứu giác nhạy bén của đàn chó săn.


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề dừng lại ngay trước cửa lò rèn.


"Rầm!"


Cửa gỗ bị đạp tung. Chánh giám ngục Tào Hùng bước vào, gương mặt tàn bạo đầy vết sẹo ngang dọc hằn lên dưới ánh lửa đỏ của lò rèn. Tay gã vẫn lăm lăm chiếc roi gai sắt tẩm huyết độc rỉ máu khô. Theo sau gã là hai tên lính Hắc Thiết Vệ dắt theo một con Huyết Linh Khuyển khổng lồ đang liên tục khịt khịt mũi dò tìm.


"Trương Thiết! Ngươi gõ búa lớn thế làm gì giữa đêm bão tuyết? Có thấy tên nô lệ tội huyết Lâm Tiêu trốn chạy qua đây không?" Tào Hùng gầm lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi góc tối trong lò rèn.


Trương Thiết câm lặng cúi đầu, chỉ tay vào khối sắt đen đang rèn dở trên lò, ú ớ ra hiệu rằng gã đang phải gấp rút hoàn thành số lượng cuốc chim cống nạp cho Tào gia.


Con Huyết Linh Khuyển bỗng nhiên gầm gừ, hướng thẳng mũi về phía đống vải thô nơi Lâm Tiêu đang ẩn nấp cùng Lâm Dao. Mùi thảo dược hôi hám và mùi dầu mỡ rèn bám trên chiếc bao tay sắt của Lâm Tiêu bắt đầu va chạm với khứu giác của con thú, khiến nó bối rối sủa vang lên.


Tào Hùng nhíu mày, vung roi gai định tiến lại gần đống vải thô.


Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, từ phía quảng trường trung tâm của doanh trại Nam Khu, một tiếng quát tháo và tiếng đổ vỡ dữ dội vang lên.


"Mẹ kiếp! Đám chó săn Thánh Điện các ngươi không cho phu mỏ sống nữa sao?"


Đó là tiếng của Lôi Kính Trần. Chàng thanh niên mang lôi thể bị phong ấn bỗng nhiên bộc phát cơn giận dữ, giả vờ gây gổ, xô đổ một xe chở quặng tro tàn ngay trước mặt một tiểu đội lính tuần tra ngoại vi để thu hút sự chú ý.


"Binh binh! Chát!"


Tiếng lính tuần la hét, tiếng roi da quất vun vút vang lên dồn dập. Lôi Kính Trần điên cuồng chống trả, cố tình hét lớn để tiếng động truyền khắp Nam Khu, kéo toàn bộ sự chú ý của Tào Hùng ra hướng khác.


"Chết tiệt! Lại là đám phản nghịch khu Tây!" Tào Hùng giận dữ quay người, vung roi da lao thẳng ra ngoài cửa hướng về phía quảng trường. "Bắt lấy tên Lôi Kính Trần đó cho ta! Đánh gãy hai chân hắn!"


Đám lính Hắc Thiết Vệ và con chó săn vội vàng đuổi theo Tào Hùng.


Lâm Tiêu đứng trong góc tối lò rèn, bàn tay phải siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu đỏ. Qua khe cửa hẹp, anh nhìn thấy Lôi Kính Trần bị bốn tên lính tuần vây quanh, dùng roi gai sắt quất liên tiếp vào lưng đến mức rách da thịt, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ tuyết xám. Nhưng gã thanh niên tóc ngắn dựng ngược ấy vẫn nghiến răng chịu đựng, đôi mắt sáng quắc như lôi điện nhìn về phía lò rèn, khẽ gật đầu ra hiệu.


Lôi Kính Trần chấp nhận bị đánh đập dã man để làm mồi nhử bảo vệ anh em Lâm Tiêu.


Nỗi căm phẫn dâng trào trong lòng Lâm Tiêu như một cơn lốc oán khí, nhưng anh buộc phải nhắm mắt lại, vận chuyển Vô Tướng Thuật để giữ cho ngọn lửa tịch diệt không bộc phát. Anh biết, ra tay lúc này là tự sát và làm uổng phí sự hy sinh của huynh đệ.


"Đi... đưa họ về căn lều Nam Khu... nhanh lên..." Trương Thiết dùng ký hiệu tay thúc giục Lâm Tiêu.


Lâm Tiêu cõng Lâm Dao, dìu Lâm Khiêm lẩn khuất vào bóng tối bão tuyết, di chuyển nhanh chóng trở lại căn lều rách nát của họ tại Doanh trại nô lệ Nam Khu.


Anh đặt Lâm Dao nằm xuống tấm đệm rơm rách, đắp tấm chăn mỏng lên người nàng. Lâm Khiêm gục bên cạnh, thở dốc vì kiệt sức. Lâm Tiêu đứng cô độc giữa căn lều tối tăm, hơi lạnh từ cánh tay trái hóa đá thấm qua lớp vải quấn, nhắc nhở anh về cái giá tàn khốc của sức mạnh và con đường sát phạt phía trước.


Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề dồn dập của Tào Hùng và đám lính gác lại vang lên ngoài cửa lều. Tiếng xích sắt loảng xoảng dừng lại ngay trước tấm màn che rách nát.


"Lục soát cho ta! Căn lều của anh em Lâm Tiêu... Tào Hùng bất ngờ dẫn quân lục soát doanh trại nô lệ Nam Khu, hướng thẳng về phía căn lều của anh em Lâm Tiêu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!