Nhạc nềnWuxia

Chém Đứt Huyết Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết từ biên hoang gào thét rít qua từng khe đá đen của Tào Gia Bảo, thổi bùng những bông tuyết xám đẫm bụi quặng bay loạn xạ trong không trung. Thế nhưng, cái lạnh thấu xương của đất trời Linh Châu lúc này hoàn toàn bị lấn át bởi hơi nóng tanh tưởi của luồng huyết sương đang cuồn cuộn dâng trào giữa nội viện. Mặt đất thạch bản rạn nứt chằng chiết, rỉ ra từng vệt máu đỏ thẫm sủi bọt khí nóng hổi. Giữa trung tâm trận pháp đang sụp đổ, Tào Ma đứng sừng sững như một ác quỷ bước ra từ huyết trì.


"Lũ nô lệ hèn mọn... các ngươi phải chôn thây cùng ta!"


Tào Ma điên cuồng hét lớn. Gã há miệng, không chút do dự cắn nát đầu lưỡi của chính mình. Máu tươi đỏ tươi phun thẳng lên lưỡi đại đao khổng lồ. Gã đang cưỡng ép hiến tế mười năm thọ nguyên còn sót lại, đánh đổi bằng sự thiêu đốt huyết tủy để bộc phát sức mạnh hủy diệt cuối cùng. Thanh Huyết Sát Đao rít lên những tiếng gầm rú chói tai, luồng huyết quang đỏ rực bùng phát mạnh mẽ, hóa thành một bóng ma huyết sắc khổng lồ bao bọc lấy thân hình giáp sắt đỏ của gã. Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ đỉnh phong bạo phát đến cực hạn, ép cho những phu mỏ hôi tộc đứng ngoài rìa phải quỳ sụp xuống, ho ra máu vì không chịu nổi áp lực tinh thần.


Lâm Tiêu đứng chống thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) xuống đất cát. Nửa khuôn mặt anh đã phủ đầy những vết nứt hóa thạch đỏ thẫm rực cháy ánh sáng âm ỉ, lạnh lùng và vô cảm đến đáng sợ. Hóa Thạch Ý Chí đã đóng băng toàn bộ cảm xúc phàm trần trong thức hải của anh. Ký ức về nụ cười dịu dàng của mẫu thân, về những bữa cơm gia đình ấm áp ngày xưa... tất cả đã bị ngọn lửa xám của khế ước tro tàn nuốt chửng, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng buốt giá. Điểm neo duy nhất giữ cho anh không bị ma hóa hoàn toàn lúc này chính là lời hứa cứu thoát muội muội Lâm Dao.


Cánh tay trái của Lâm Tiêu, từ ngón tay đến tận bả vai, đã hoàn toàn biến thành đá xám cứng ngắc. Những vết rạn nứt sâu hoắm trên bả vai rỉ ra từng giọt máu đen kịt, lạnh lẽo, bốc lên làn khói xám nhạt đối nghịch hoàn toàn với hơi nóng huyết hỏa của Tào Ma. Đan điền rách nát của anh trống rỗng, linh lực tro tàn chỉ còn chưa đầy mười phần trăm sau đợt bạo phát oán khí Vạn Nhân Khanh ở tập trước. Thanh kiếm phôi rỉ sét cắm dưới đất cũng xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt nhỏ sâu hoắm sau va chạm bạo kích oán lực địa mạch, tỏa ra mùi rượu nhạt mộc mạc và oán khí ngùn ngụt.


*UỲNH!*


Tào Ma bước tới một bước, mặt đất dưới chân gã nổ tung. Thanh Huyết Sát Đao khổng lồ vung lên, chém ra những đường đao điên cuồng đỏ rực như những vệt chớp máu, phá hủy hoàn toàn những cột đá và vách tường xung quanh nội viện. Sức mạnh bạo kích từ thọ nguyên hiến tế khiến mỗi đường đao của gã mang theo lực lượng nặng ngàn cân, huyết sương mù thắt chặt vòng vây ăn mòn da thịt nghĩa quân.


"Lâm Tiêu huynh! Tránh ra!"


Từ phía sườn bên phải, một tiếng gầm khàn đục vang lên. Lôi Kính Trần lao ra như một tia chớp tàn. Gã thiếu niên lôi thể bẩm sinh ấy lúc này trông thê thảm tột cùng. Do phản phệ lôi điện bẩm sinh từ trận chiến cổng chính trước đó, toàn thân gã chằng chiết những vết rách nứt da thịt, máu tươi rỉ ra xối xả nhuộm đỏ lớp áo vải thô rách nát. Bả vai phải của gã rách nát lộ cả xương trắng, lôi điện xanh tím vẫn thỉnh thoảng xẹt qua gây ra những tiếng nổ nhỏ và những cơn co giật đau đớn dữ dội. Lôi Kính Trần biết lôi pháp của mình kỵ oán khí tro tàn của Lâm Tiêu, gã không dùng lôi điện tầm xa mà dồn chút sức tàn cuối cùng vào nắm đấm trái, bộc phát Cuồng Lôi Quyền đánh thẳng vào mạn sườn của Tào Ma hòng đánh lạc hướng.


*ẦM!*


Nắm đấm rực tia chớp xanh tím của Lôi Kính Trần va chạm mạnh vào hộ thân huyết khiên của Tào Ma. Sức mạnh phản chấn cực đại hất văng Lôi Kính Trần lùi lại mấy trượng, vết thương trên vai phải gã rách thêm rỉ máu xối xả, nhưng đòn đánh dũng cảm này đã cưỡng ép đường đao quyết tử của Tào Ma lệch đi ba tấc, sượt qua sát sạt bả vai trái hóa đá của Lâm Tiêu.


Cơ hội duy nhất đã đến.


Lâm Tiêu không bỏ lỡ một tia chớp thời cơ nào. Anh vận chuyển Hôi Ảnh Bộ, thân hình gầy gò mờ ảo biến mất vào màn sương tro xám dày đặc đang bốc lên từ địa mạch. Không tiếng động, không khí tức, anh lướt qua bóng tối của những tảng đá đổ nát, tiếp cận cự ly gần ngay sát sau lưng Tào Ma.


Anh dồn toàn bộ mười phần trăm linh lực tro tàn cuối cùng trong đan điền rách nát vào tay phải, truyền thẳng vào thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi). Thanh kiếm rỉ sét đen đúa bỗng chốc rít lên tiếng ong ong chói tai, lưỡi kiếm bám mùi rượu nhạt hấp thụ máu đen từ tay trái hóa đá của anh, bùng phát một luồng kiếm khí xám lạnh lẽo thấu xương.


"Vạn Cổ Tịch Diệt Kiếm Ý... Tịch Diệt Nhất Kiếm!"


Lâm Tiêu lạnh lùng vung kiếm. Một vệt sáng màu xám tro mỏng manh nhưng sắc bén tột cùng xé toạc không gian, chém thẳng vào thanh Huyết Sát Đao đang vung lên của Tào Ma.


*XOẢNG!!!*


Một tiếng kim loại gãy vụn vang dội khắp pháo đài. Thanh Huyết Sát Đao – pháp bảo bản mệnh tẩm huyết độc của Tào Ma – bị vệt sáng xám chém đứt đôi một cách dứt khoát như chém vào bùn đất. Kiếm ý tịch diệt không dừng lại ở đó, lưỡi Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) mang theo oán lực vạn năm xuyên thẳng qua bộ giáp sắt đỏ, đâm ngập vào lồng ngực trái của Tào Ma, phá hủy hoàn toàn đan điền và trái tim mục nát của gã.


"Ngươi... tên tội huyết..."


Tào Ma trợn trừng đôi mắt đầy máu, huyết quang trên người gã tắt ngấm, cơ thể bắt đầu hóa đá xám xịt từ vết thương ngực lan rộng ra toàn thân. Nhưng trước khi sinh mệnh hoàn toàn tiêu biến, một nụ cười điên cuồng, tàn độc bất chợt nở trên khóe môi rỉ máu của gã. Gã dùng chút tàn lực cuối cùng, bóp nát một viên ngọc truyền tin giấu trong lòng bàn tay phải, gửi đi một luồng thần thức đỏ thẫm thẳng xuống lòng đất:


"Ngọc Phượng... kích hoạt... tự hủy... đóng cửa mật thất... giết chết vật tế..."


Thân thể Tào Ma hoàn toàn biến thành một bức tượng đá xám xịt nứt nẻ rồi vỡ vụn thành trăm mảnh tro bụi rụng rơi xuống đất cát. Trận pháp Huyết Sát nội viện sụp đổ hoàn toàn, huyết sương mù tiêu tán sạch sẽ.


Lâm Tiêu ngã quỵ xuống đất, Tuyệt Nhân Quả Kiếm cắm xuống đất cát đỡ lấy cơ thể suy kiệt hoàn toàn. Cánh tay trái hóa đá sát bả vai rạn nứt dữ dội rỉ máu đen kịt nóng rát, vết nứt hóa thạch đỏ thẫm trên ngực trái lan rộng thêm, bỏng rát như bị lửa thiêu hằng đêm. Anh mất thêm một phần ký ức phàm nhân ấm áp, đầu óc trống rỗng vô cảm.


"Lâm Tiêu huynh! Mau nhìn kìa!" Lôi Kính Trần gượng đứng dậy, chỉ tay về phía lối vào mật thất ngầm ở góc nội viện.


*ẦM ẦM ẦM!!!*


Địa mạch dưới lòng pháo đài đột ngột rung chuyển dữ dội. Từ sâu dưới lối đi ngầm dẫn xuống mật thất giam giữ Lâm Dao, tiếng xích sắt khổng lồ và bánh răng cơ quan rít lên chói tai. Một cánh cửa sắt đen dày nặng vạn trượng, khắc đầy các trận văn quang minh ngụy tạo phòng ngự, từ từ sập xuống rầm rầm với tốc độ cực nhanh, chặn đứng lối đi duy nhất dẫn xuống lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!