Nhạc nềnWuxia

Mượn Lực Vạn Nhân Khanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gào rú thấu xương ngoài biên hoang thốc mạnh vào nội viện Tào Gia Bảo, nhưng không cách nào thổi dịu đi cái nóng hầm hập, tanh tưởi của luồng huyết sương đang cuồn cuộn dâng cao. Mặt đất lát đá thạch bản đen kịt rạn nứt chằng chịt, từ những khe nứt đó, từng dòng máu đỏ thẫm sủi bọt khí không ngừng phun trào, bốc lên làn sương mù dày đặc che khuất cả bầu trời đêm.


"Chết đi, lũ súc vật tội huyết!"


Tào Ma gầm lên như sấm dội. Thanh Huyết Sát Đao khổng lồ trên tay gã rực cháy một quầng hỏa diễm màu đỏ sậm quỷ dị, mang theo tiếng gào khóc oán hận của hàng vạn sinh linh, chém thẳng xuống đỉnh đầu Lâm Tiêu. Đường đao chưa tới, nhưng kình phong bạo ngược dính đầy huyết độc đã ép xuống khiến nền đá dưới chân Lâm Tiêu lún sâu thêm ba tấc, tuyết xám xung quanh bị thổi bay sạch sẽ.


Ngay trước mặt anh, hai chiến binh phu mỏ tiên phong vừa lao lên chặn đường đã bị lưỡi đao chém đứt đôi cả người lẫn vũ khí thô sơ. Máu tươi chưa kịp bắn ra đã bị huyết sương mù hút cạn, biến nhục thân của họ thành hai bộ xác khô quắt gục xuống. Ánh mắt khát máu, tàn bạo của Tào Ma khóa chặt vào Lâm Tiêu, lưỡi đao đỏ lòm chỉ còn cách đỉnh đầu anh gang tấc.


Lâm Tiêu quỳ một gối trên nền đá lạnh, gương mặt gầy gò không một chút dao động cảm xúc. Hóa Thạch Ý Chí đã đóng băng hoàn toàn nỗi sợ hãi phàm trần trong thức hải của anh. Ký ức về nụ cười ấm áp của phụ mẫu đã bị xóa nhòa bởi khế ước tro tàn, nhưng huyết hận của tộc nhân và lời hứa bảo vệ muội muội Lâm Dao vẫn là một vảy ngược bất khả xâm phạm sâu trong linh hồn.


Anh biết, đan điền rách nát của mình lúc này chỉ còn chưa đầy hai mươi phần trăm linh lực tro tàn. Nếu ngạnh kháng đòn này của một tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ đỉnh phong như Tào Ma, nhục thân của anh chắc chắn sẽ tan nát.


Nhưng anh đã nhìn thấy sơ hở.


Dưới nhãn giới của Thần Thức Nhãn Thuật, đồng tử mắt trái của Lâm Tiêu rực sáng một đốm lửa xám tịch diệt lạnh lẽo. Toàn bộ thế giới biến thành hai màu đen trắng, lộ ra những sợi tơ linh khí màu đỏ máu của Huyết Sát Trận Pháp đang cắm sâu xuống lòng đất, kéo dài về hướng Tây Nam pháo đài.


Hướng đó chính là Vạn Nhân Khanh – hố chôn tập thể chứa xác của hàng vạn tộc nhân hôi tộc qua nhiều thế hệ.


"Muốn dùng máu của tộc nhân ta để nuôi dưỡng tà trận?" Khóe môi Lâm Tiêu khẽ nhếch lên một đường cong lạnh thấu xương. "Vậy thì ta sẽ trả lại toàn bộ oán khí của họ cho ngươi."


*BÙNG!*


Thay vì né tránh hay lùi lại, Lâm Tiêu dồn chút lực lượng tro tàn ít ỏi còn sót lại vào tay phải, đâm mạnh thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) xuống khe nứt địa mạch ngay dưới chân. Thanh kiếm sắt rỉ sét đen đúa, bám mùi rượu nhạt mộc mạc và rỉ sét cổ xưa, rít lên một tiếng ong ong chói tai khi cắm sâu vào lòng đất đá.


"Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết... Nghịch chuyển kinh mạch! Khai!"


Lâm Tiêu gầm khàn trong cổ họng. Trong đan điền rách nát của anh, Hôi Đan sơ cấp đột ngột đảo ngược dòng chảy. Chín sợi kinh mạch tro tàn nghịch hành toàn thân anh căng phồng lên như những con giun đất bò lổm ngổm dưới da, phát ra những tiếng rạn nứt răng rắc ghê người. Đó là một nỗi đau đớn tột cùng, giống như có hàng vạn lưỡi dao rỉ sét đang điên cuồng nạo vét xương tủy của anh từ bên trong.


Cánh tay trái hóa đá sát bả vai của anh rạn nứt dữ dội, Thiết Tháp Thủ套 đặc chế bị áp lực linh lực bạo ngược kéo căng đến mức rách bươm, rỉ ra từng dòng máu đen kịt lạnh ngắt. Nơi ngực trái, vết thương cũ rách miệng rỉ máu đen nhẹ bốc khói xám nhạt, nóng rát như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua phổi.


*ẦM ẦM ẦM!!!*


Địa mạch dưới lòng nội viện Tào Gia Bảo đột ngột rung chuyển dữ dội như có một con địa long đang điên cuồng thức tỉnh. Mặt đất thạch bản nứt toác ra một khe vực sâu hoắm kéo dài thẳng về hướng Vạn Nhân Khanh.


Từ sâu dưới lòng khe nứt không đáy đó, một luồng khói xám tro dày đặc, lạnh lẽo và đặc quánh như hắc ín bốc lên cuồn cuộn. Đó là oán khí tro tàn tích lũy vạn năm của hàng vạn vong linh phu mỏ hôi tộc bị Thánh Điện và Tào gia nô dịch, thảm sát dưới hầm mỏ tối tăm. Luồng oán khí khổng lồ bùng phát, gào rú thảm khốc như tiếng khóc than của vạn quỷ, theo thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) tràn thẳng vào kinh mạch của Lâm Tiêu.


"Cái gì?!"


Thanh Huyết Sát Đao của Tào Ma khựng lại giữa không trung khi chỉ còn cách trán Lâm Tiêu ba tấc. Uy áp oán khí cực lạnh bùng lên từ dưới đất mạnh đến mức đóng băng cả huyết quang rực cháy trên lưỡi đao của gã, cưỡng ép đẩy lùi gã kỵ sĩ Trúc Cơ lùi lại liên tiếp năm bước.


Tào Ma trợn trừng đôi mắt đầy sẹo ngang dọc, kinh hoàng nhìn luồng khói xám tro đang bao bọc lấy thân hình gầy gò của Lâm Tiêu:


"Ngươi... tên tạp chủng tội huyết này! Ngươi dám nghịch chuyển địa mạch, dẫn oán khí Vạn Nhân Khanh vào người? Ngươi muốn tự bạo linh hồn sao?!"


Lúc này, Lâm Tiêu đã không còn nghe thấy lời gã nói.


Khi luồng oán khí vạn năm từ Vạn Nhân Khanh tràn vào nhục thân, thức hải của anh lập tức rạn nứt dữ dội. Trong đầu anh bùng nổ những tiếng gào thét căm hận, tiếng khóc than đòi mạng của hàng vạn vong linh hôi tộc quá cố.


"Tại sao chúng ta phải chết dưới hầm mỏ tối tăm?!"


"Thánh Điện dối trá! Tào gia tàn bạo!"


"Báo thù! Hãy cho chúng ta máu thịt để báo thù!"


Những hình ảnh kinh hoàng về những phu mỏ bị xích sắt quất rách da thịt, những thiếu nữ bị ném vào huyết trì luyện đan hiện lên dồn dập trong đầu anh. Linh hồn của Lâm Tiêu bị luồng oán niệm khổng lồ gặm nhấm điên cuồng, suýt chút nữa khiến anh tẩu hỏa nhập ma, mất đi tia lý trí cuối cùng để biến thành một hắc ảnh sát nhân vô hồn.


Nửa khuôn mặt của anh bắt đầu xuất hiện các vết nứt hóa thạch đỏ thẫm rực cháy ánh sáng âm ỉ, lan nhanh qua cổ xuống ngực trái. Da thịt trên người anh khô héo đi với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, chuyển dần sang màu xám tro tàn lạnh lẽo.


"Niệm... Tịnh Tâm Quyết..."


Sâu trong thức hải, giọng nói thâm trầm, lạnh lùng của tàn hồn Cổ Thần Hắc Diệu vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh, giúp Lâm Tiêu giữ lại một tia thần trí mong manh.


Lâm Tiêu nghiến chặt hàm răng rỉ máu đen, bắt đầu niệm thầm tâm pháp bảo mệnh trong lòng: "Khô diệp thiền tâm, vạn niệm quy không... Tro tàn vĩnh hằng, giữ vững bản ngã..."


Một vòng tròn ánh sáng xám nhạt mờ ảo hiện ra bao bọc lấy linh hồn anh, xua tan bớt sương mù oán niệm đang điên cuồng cắn xé. Anh dùng lời hứa cứu thoát muội muội Lâm Dao làm mỏ neo đạo tâm duy nhất, cưỡng ép dẫn truyền luồng oán khí bạo ngược qua đan điền rách nát, rồi phóng thẳng nó ra ngoài qua thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi).


*HÚÚÚ!!!*


Luồng khói xám tro tàn khổng lồ từ thanh kiếm cắm dưới đất bùng phát diện rộng, tràn ngập khắp nội viện pháo đài. Oán khí lạnh lẽo thấu xương va chạm dữ dội với huyết sương mù đỏ thẫm của Huyết Sát Trận Pháp giữa không trung.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Những tiếng sấm nổ đanh tai, chói óc liên tục bùng nổ giữa khoảng sân rộng. Mỗi lần hai luồng năng lượng đỏ và xám va chạm, không khí xung quanh lại bị bóp méo rạn nứt, bắn ra những tia lửa xám đỏ rực cháy dữ dội. Luồng oán khí tro tàn lạnh lẽo từ Vạn Nhân Khanh bắt đầu ăn mòn ngược lại huyết khí của trận pháp, dập tắt những quầng lửa máu đang thiêu đốt nghĩa quân phu mỏ.


"Kính Trần! Mau lùi lại!" Lâm Tiêu ho ra một ngụm máu đen kịt, khàn giọng gầm lên.


Bên cạnh anh, Lôi Kính Trần đang lảo đảo bước đi. Chứng kiến Lâm Tiêu gánh chịu đau đớn tột cùng, gã thiếu niên lôi thể bẩm sinh nổi giận điên cuồng, cố gắng vận chuyển Cửu Thiên Bôn Lôi Quyết để phóng ra lôi điện hỗ trợ dập tắt huyết hỏa xung quanh.


Thế nhưng, luồng lôi điện xanh tím vừa bộc phát từ bả vai phải rách nát của gã chạm vào oán khí tro tàn dày đặc lập tức tạo ra một vụ nổ linh lực hỗn loạn ngoài ý muốn.


*BÙNG!*


Sức bạo kích của vụ nổ hất văng Lôi Kính Trần lùi lại mười trượng, khiến gã ho ra một ngụm máu tươi lớn, da thịt chằng chịt vết rách nứt lôi điện càng thêm rách miệng rỉ máu xối xả. Lâm Tiêu cũng bị chấn động đẩy lùi nửa bước, vết nứt hóa thạch đỏ thẫm trên ngực trái lan rộng thêm một phần ba lồng ngực.


"Đừng dùng lôi pháp! Oán khí tro tàn kỵ lôi điện bạo ngược!" Lâm Tiêu cảnh cáo, giọng nói hoàn toàn lạnh lùng vô cảm.


Lôi Kính Trần gầm lên một tiếng bất lực, siết chặt thanh thiết đoản đao rỉ sét, chỉ có thể đứng ngoài vòng vây bảo vệ nghĩa quân phu mỏ đang run rẩy dưới bùa che chở.


Lúc này, Huyết Sát Trận Pháp của Tào Ma đã bị làm suy yếu nghiêm trọng. Mười hai thành viên Huyết Sát Đội đứng xung quanh đồng loạt run rẩy, mặt mũi tái nhợt, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt và tai do trận pháp bị oán khí ăn mòn ngược lại linh hải. Các mắt xích liên kết xích sắt trận địa bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt xám xịt.


Tào Ma nhìn thấy Huyết Sát Đội sắp sửa sụp đổ, dã tâm và sự tự phụ của gã bị đập nát hoàn toàn. Gã điên cuồng trợn mắt, gương mặt sạm đen đầy sẹo vặn vẹo đến dị dạng ghê tởm:


"Lũ rác rưởi hôi tộc... các ngươi dám hủy hoại tà trận của tư tế?! Hôm nay, ta thà hy sinh thọ nguyên bản thân cũng phải băm vằm ngươi thành vạn mảnh!"


Tào Ma điên cuồng hét lên, vung thanh Huyết Sát Đao khổng lồ lên trời, há miệng cắn nát đầu lưỡi tự hiến tế thọ nguyên bản thân vào lưỡi đao để tung ra đòn quyết định.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!