Huyết Trận Nội Viện
Khói bụi từ vụ nổ cổng Tây vẫn chưa kịp lắng xuống thì cơn bão tuyết gầm rú ngoài biên hoang đã thốc thẳng vào nội viện Tào Gia Bảo. Những hạt tuyết xám xịt bám đầy bụi quặng tro tàn cuốn xoáy dữ dội, nhưng ngay khi vừa chạm vào khoảng sân rộng lớn lát đá thạch bản của nội viện, chúng lập tức bốc hơi thành những làn khói đen khét lẹt. Không khí ở đây nóng bức, ngột ngạt đến mức khiến lồng ngực người ta thắt lại, nồng nặc mùi máu tươi tanh hôi trộn lẫn với mùi đồng rỉ.
Lâm Tiêu bước qua đống đổ nát của cổng Tây, thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm trên tay phải anh rủ xuống sát mặt đất. Thân kiếm phôi rỉ sét rít lên những tiếng ong ong trầm đục, bốc lên một luồng oán khí màu xám đen nhạt. Mùi rượu nhạt mộc mạc hòa cùng mùi rỉ sét của kiếm phôi bị nhiệt lượng bạo ngược của pháo đài nung nóng, tỏa ra một làn khói mờ mịt quanh thân ảnh gầy gò của anh. Cánh tay trái của Lâm Tiêu, vốn đã hóa đá xám xịt lên tận sát bả vai và được bọc chặt trong Thiết Tháp Thủ套 đặc chế, lúc này xuất hiện thêm những vết rạn nứt nhỏ rỉ ra từng giọt máu đen kịt. Nơi ngực trái, vết thương cũ rỉ máu đen nhẹ cũng đang nóng rát bỏng như có một hòn than nung đỏ áp chặt vào da thịt, đan điền rách nát của anh run lên từng đợt vì linh lực tro tàn đã tiêu hao hơn bảy mươi phần trăm sau vụ nổ.
Bên cạnh anh, Lôi Kính Trần bước đi lảo đảo, một tay ôm lấy bả vai phải rách nát lộ xương trắng. Toàn thân gã chằng chịt những vết rách nứt da thịt rỉ máu tươi xối xả do phản phệ lôi điện bẩm sinh từ trận chiến cổng chính trước đó. Lôi điện xanh tím vẫn thỉnh thoảng xẹt qua vết thương của gã, gây ra những tiếng nổ nhỏ và những cơn co giật đau đớn, nhưng đôi mắt gã vẫn rực sáng một ý chí chiến đấu điên cuồng. Chu Đại Chùy cùng mười huynh đệ phu mỏ tiên phong bám sát phía sau, tay siết chặt những cây búa tạ sứt mẻ, hai lòng bàn tay rách da rỉ máu của Đại Chùy siết chặt cán búa đến mức run rẩy.
"Lâm Tiêu... nhìn kìa!" Lôi Kính Trần khàn giọng nói, máu tươi rỉ ra từ khóe môi gã rơi xuống nền tuyết xám rồi đông cứng lại.
Ở phía cuối nội viện, bầu trời đêm hoàn toàn bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm quỷ dị. Hào quang từ Huyết Trì hiến tế sâu dưới lòng đất bốc thẳng lên trời, tạo thành những quầng sáng đỏ như máu tươi đang sôi sục. Nhưng trước khi họ kịp tiến thêm một bước, tiếng xích sắt nặng nề cọ xát trên nền đá đột ngột vang lên từ mọi ngóc ngách của bóng tối.
*LÁCH CÁCH! LÁCH CÁCH!*
Từ các dãy hành lang đá đen bao quanh nội viện, mười hai bóng người mặc giáp sắt đỏ sậm như máu khô từ từ bước ra. Đó là Huyết Sát Đội – lực lượng tinh nhuệ nhất của Tào gia, những tu sĩ mang tu vi Trúc Cơ Kỳ khát máu chỉ nghe lệnh trực tiếp của Tào Diêm. Đi đầu nhóm người là một chiến binh trung niên cao lớn, mặc giáp sắt đỏ rậm sẹo chiến trận hung tợn, tay cầm thanh huyết đao khổng lồ tỏa oán khí ngùn ngụt.
Tào Ma – thống lĩnh Huyết Sát Đội, nhếch môi để lộ hàm răng vàng khè dính máu, ánh mắt lạnh lẽo khinh miệt nhìn lướt qua đám phu mỏ rách rưới:
"Lũ kiến cỏ tội huyết hôi tộc... Tào Diêm tư tế đang luyện chế huyết đan đại sự ở Huyết Trì, vậy mà các ngươi dám phá cổng thành Tây, làm loạn nội viện? Hôm nay, ta sẽ dùng toàn bộ máu thịt của các ngươi để làm chất dẫn cho lò luyện đan của tư tế!"
Tào Ma phất mạnh cờ lệnh màu huyết sắc trên tay trái. Mười hai thành viên Huyết Sát Đội lập tức di chuyển thần tốc, xích sắt trên tay họ vung lên, đan chéo vào nhau vây quanh nghĩa quân phu mỏ theo hình bát quái trận địa.
"Huyết Sát Trận Pháp! Khởi!" Tào Ma gầm lên một tiếng sấm sét.
*UỲNH!*
Ngay lập tức, mặt đất nội viện rạn nứt dữ dội. Từ các khe đá, một luồng huyết sương mù màu đỏ thẫm, đặc quánh và bốc mùi tanh hôi tột độ phun trào cuồn cuộn. Luồng sương mù này mang theo kịch độc ăn mòn cực mạnh, vừa chạm vào giáp sắt và da thịt của hai phu mỏ tiên phong đứng đầu đã phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.
"Á!!!"
Tiếng hét thảm khốc vang lên giữa đêm bão tuyết. Chỉ trong chớp mắt, lớp áo vải thô và da thịt trên cánh tay của hai phu mỏ bắt đầu thối rữa, máu thịt rữa nát chảy xuống đất đá như bùn loãng. Sương mù đỏ thẫm nhanh chóng dâng cao, thắt chặt vòng vây, đè ép và ăn mòn luồng linh lực tro tàn ít ỏi của nghĩa quân phu mỏ khiến họ nghẹt thở, ngã quỵ xuống đất trong đau đớn.
Lâm Tiêu nhìn thấy cảnh tượng ấy, gương mặt lạnh lùng không chút dao động cảm xúc phàm trần nhờ Hóa Thạch Ý Chí đóng băng tinh thần. Ký ức về gia đình phàm nhân ấm áp đã bị xóa nhòa, nhưng lời hứa bảo vệ muội muội Lâm Dao và huyết hận của tộc nhân vẫn là một vảy ngược bất khả xâm phạm trong linh hồn anh.
Anh lướt nhanh về phía trước, vung mạnh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi). Một đường kiếm khí xám lạnh lẽo, mang theo oán khí tro tàn tích lũy vạn năm bùng phát, chém thẳng vào màn sương mù đỏ thẫm để xua tan nó.
*XOẠC!*
Đường kiếm khí xám tạm thời chẻ đôi màn sương đỏ, tạo ra một khoảng trống ngắn ngủi cho các phu mỏ hít thở. Thế nhưng, chỉ nửa nhịp thở sau, huyết khí đỏ thẫm từ mặt đất lại phun trào mạnh mẽ hơn, nhanh chóng tụ lại và bít kín vết rách. Luồng huyết sương mù bám lấy kiếm khí tro tàn, điên cuồng ăn mòn oán lực xám nhạt cho đến khi nó tiêu biến hoàn toàn.
"Vô dụng thôi, tên ranh con tội huyết!" Tào Ma cười lớn đầy tàn bạo. "Trận pháp này được nuôi dưỡng bằng huyết khí của hàng vạn sinh linh bị sát hại tại Tào Gia Bảo suốt trăm năm qua. Linh lực tro tàn rác rưởi của ngươi làm sao chống lại được nguồn năng lượng vô tận này?"
Lâm Tiêu không bỏ cuộc. Anh vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết, dồn linh lực tro tàn vào tay phải, phóng liên tiếp ba mũi Hôi Tiêu Tiễn – những mũi tên đá xám ngưng tụ oán khí sắc nhọn – nhắm thẳng vào gáy Tào Ma từ xa.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Ba mũi tên đá xé gió bão tuyết bắn đi với tốc độ cực nhanh. Thế nhưng, khi chỉ còn cách Tào Ma nửa trượng, một bức tường huyết khiên màu đỏ thẫm tự động bùng lên từ trận pháp dưới đất.
*RẮC! RẮC!*
Ba mũi Hôi Tiêu Tiễn va đập mạnh vào huyết khiên, lập tức bị lực lượng huyết oán bóp nát vụn thành những hạt bụi đá xám xịt rơi rụng giữa bão cát dã ngoại.
"Đến lượt ta!"
Tào Ma gầm lên, vung thanh Huyết Sát Đao khổng lồ chém ra một luồng huyết quang khổng lồ hình bán nguyệt, mang theo uy áp nặng nề của tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ đỉnh phong ép thẳng xuống đầu Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu cảm nhận được nguy hiểm chí mạng. Đan điền rách nát của anh trống rỗng, không thể né tránh kịp thời dưới sự đè ép của trận pháp. Anh vội vàng vung tay trái hóa đá, cưỡng ép ngưng tụ bụi tro tàn xung quanh thành một tấm Hôi Thạch Khiên dày nặng trước ngực để đỡ đòn.
*OÀNG!!!*
Tiếng nổ kinh hoàng chấn động cả nội viện pháo đài. Luồng huyết quang chém thẳng vào tấm khiên đá cổ văn rỉ sét. Lâm Tiêu bị chấn động mạnh, cơ thể gầy gò bị đẩy lùi liên tiếp mười bước trên nền đá thạch bản, gót chân để lại hai vệt sâu rỉ máu đen kịt trên tuyết lạnh. Tấm Hôi Thạch Khiên rạn nứt nghiêm trọng, huyết độc từ luồng ánh sáng đỏ nhanh chóng ăn mòn đá cổ, biến tấm khiên thành đống nham thạch rữa nát rồi vỡ vụn hoàn toàn.
Cánh tay trái hóa đá của anh chấn động nứt nẻ sâu thêm, máu đen rỉ ra thấm đẫm Thiết Tháp Thủ套. Vết thương ngực trái rỉ máu đen nhẹ nóng rát như lửa đốt, khiến anh phải ho ra một ngụm máu đen lạnh lẽo.
"Lâm Tiêu huynh!" Chu Đại Chùy gào lên, định vác búa tạ lao lên chịu đòn thay anh nhưng bị huyết sương mù ăn mòn chân trái khiến gã quỵ ngã.
Thế trận hoàn toàn bị Tào Ma và Huyết Sát Đội áp đảo. Huyết sương mù ngày càng đặc, nếu không phá trận trong vòng nửa canh giờ, toàn bộ ba ngàn phu mỏ phía sau và nghĩa quân tiên phong sẽ bị ăn mòn hóa thành vũng máu loãng.
Lâm Tiêu quỳ một gối trên nền tuyết lạnh, Hóa Thạch Ý Chí giữ cho đầu óc anh tỉnh táo một cách tàn nhẫn trước nỗi đau đớn thể xác. Anh biết, không thể dùng lực lượng thô bạo để phá trận pháp này từ bên trong. Anh phải tìm ra sơ hở.
Anh vận chuyển Thần Thức Nhãn Thuật. Đồng tử mắt trái của anh đột ngột co rút, rực lên một đốm lửa xám nhỏ lạnh thấu xương. Dưới nhãn giới bóp méo thiên cơ, toàn bộ thế giới xung quanh biến thành hai màu đen trắng. Những sợi tơ linh khí màu đỏ máu của Huyết Sát Trận Pháp hiện lên rõ mồn một trong tầm mắt anh.
Lâm Tiêu nhìn theo các sợi tơ huyết khí đan chéo dưới lòng đất nội viện. Anh phát hiện ra một sự thật kinh hoàng: những sợi tơ này không hề xuất phát từ linh hải của mười hai tên kỵ sĩ hay Tào Ma. Chúng đâm sâu xuống lòng đất, liên kết trực tiếp với một mạch năng lượng khổng lồ rò rỉ oán khí và huyết oán từ hướng Tây Nam của pháo đài.
Hướng đó chính là Vạn Nhân Khanh – hố chôn tập thể của hàng vạn phu mỏ hôi tộc bị sát hại qua nhiều thế hệ.
Tào Ma đã dùng tà thuật để bòn rút oán khí và huyết oán từ Vạn Nhân Khanh để duy trì nguồn năng lượng vô tận cho Huyết Sát Trận Pháp.
"Nguồn năng lượng của trận pháp... chính là oán khí rò rỉ từ Vạn Nhân Khanh ngầm." Lâm Tiêu thầm nghĩ, một kế hoạch mạo hiểm cực đoan hình thành trong đầu anh. Muốn bẻ gãy trận pháp này, anh cần phải nghịch chuyển dòng oán khí từ Vạn Nhân Khanh để nó cắn trả ngược lại huyết khí.
Nhưng trước tiên, anh phải giữ mạng cho các huynh đệ phu mỏ.
Lâm Tiêu nhanh chóng rút ra ba lá bùa da thú thô sơ giắt bên hông, cắn nát đầu ngón tay phải rỉ máu tươi, vẽ nhanh những nét bùa phong tỏa linh lực theo Hôi Tàn Phù Kinh. Anh dán mạnh ba lá Ẩn Khí Phù xuống đất cát, dồn chút oán lực tro tàn cuối cùng kích hoạt.
*VÚT!*
Một vòng tròn sương mù xám nhạt bùng phát từ ba lá bùa, bao bọc lấy Lôi Kính Trần, Chu Đại Chùy và nhóm phu mỏ tiên phong. Luồng sương xám này tạm thời cô lập hơi thở và ngăn chặn sự ăn mòn của huyết sương mù đỏ thẫm bên ngoài. Thế nhưng, vòng bảo vệ này rất mỏng manh và đang co rút lại từng chút một dưới áp lực đè nặng của đại trận.
"Tên ranh con tội huyết... trốn dưới mai rùa đó được bao lâu?"
Tào Ma gầm lên đầy khát máu. Gã vác thanh Huyết Sát Đao khổng lồ rực cháy ngọn lửa máu đỏ rực, sải bước dài tiến thẳng về phía Lâm Tiêu. Hai tên phu mỏ tiên phong dũng cảm cầm cuốc chim rỉ sét lao ra chặn đường để bảo vệ Lâm Tiêu.
*XOẠC!!!*
Tào Ma vung thanh Huyết Sát Đao khổng lồ chém đứt vũ khí của hai phu mỏ tiên phong, ánh mắt khát máu khóa chặt vào Lâm Tiêu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!