Hỏa Thiêu Thành Tây
Cơn bão tuyết gầm rú điên cuồng ngoài biên thùy Linh Châu, cuốn theo những bông tuyết xám xịt bám đầy bụi quặng tro tàn. Thế nhưng, ngay trước cổng chính của pháo đài đá đen Tào Gia Bảo, cái lạnh cắt da cắt thịt ấy dường như hoàn toàn bị thiêu rụi. Trận pháp Huyết Hỏa trên tường thành đã được kích hoạt toàn diện. Những quầng lửa màu đỏ máu, tanh hôi và nóng rực, cuồn cuộn bốc cao hàng trượng, liếm láp vào màn đêm tối tăm, biến toàn bộ không gian xung quanh thành một lò nung khổng lồ rực sắc đỏ tà dị. Tuyết rơi chưa kịp chạm đất đã lập tức hóa thành những làn hơi nước đen kịt, bốc lên nghi ngút với tiếng xèo xèo ghê rợn.
Lâm Tiêu đứng đầu nghĩa quân phu mỏ, tà áo choàng đen rách nát bay phần phật trong luồng nhiệt lượng bạo ngược. Cánh tay trái của anh, vốn đã hóa đá xám xịt lên tận sát bả vai, lúc này truyền đến những cơn đau nhói thấu xương tủy. Những vết nứt sâu hoắm trên lớp da đá rỉ ra từng giọt máu đen kịt, lạnh lẽo đối nghịch hoàn toàn với hơi nóng của trận pháp phía trước. Nơi ngực trái, vết thương cũ rỉ máu đen nhẹ cũng đang nóng rát bỏng như có một hòn than nung đỏ áp chặt vào da thịt. Đan điền rách nát của anh trống rỗng, linh lực tro tàn tích lũy bấy lâu nay đã tiêu hao hơn sáu mươi phần trăm sau trận huyết chiến mở đường máu ở doanh trại Nam Khu.
Bên cạnh anh, Lôi Kính Trần đang thở dốc dồn dập. Chàng thiếu niên lôi thể bẩm sinh ấy lúc này trông cực kỳ thê thảm. Do cưỡng ép bộc phát lôi căn phong ấn ở tập trước, toàn thân gã chằng chịt những vết rách nứt da thịt, máu tươi xối xả nhuộm đỏ cả lớp áo vải thô. Vai phải của gã rách nát, lộ cả xương trắng, lôi điện xanh tím vẫn thỉnh thoảng xẹt qua vết thương, gây ra những tiếng nổ nhỏ và những cơn co giật đau đớn. Thế nhưng, đôi mắt của Lôi Kính Trần vẫn rực sáng một ý chí chiến đấu điên cuồng không chút thối lui. Gã siết chặt thanh thiết đoản đao rỉ sét, trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc lẫn lộn tiếng máu nghẹn ở cổ họng:
"Lâm Tiêu... trận pháp Huyết Hỏa này quá mạnh. Nếu chúng ta cứ cưỡng ép tấn công cổng chính, ba ngàn huynh đệ phu mỏ phía sau sẽ bị thiêu thành tro bụi trước khi kịp chạm vào mép đá thành. Thọ nguyên của Tào Diêm đang cạn kiệt, gã phát điên rồi, chắc chắn đang đẩy nhanh nghi thức hiến tế Dao Nhi dưới Huyết Trì!"
Lâm Tiêu không đáp. Gương mặt anh lạnh lùng, trống rỗng đến đáng sợ. Hóa Thạch Ý Chí đã đóng băng mọi cảm xúc phàm trần của anh, xóa nhòa đi những ký ức ấm áp cuối cùng về phụ mẫu quá cố, nhưng hình bóng muội muội Lâm Dao đang bị giam cầm sâu trong pháo đài vẫn là một vảy ngược bất khả xâm phạm. Anh vận chuyển Thần Thức Nhãn Thuật, đồng tử mắt trái rực lên một đốm lửa xám nhỏ. Dưới nhãn giới bóp méo thiên cơ, anh nhìn thấy những sợi tơ linh khí màu đỏ máu của trận pháp Huyết Hỏa đan chéo dày đặc như mạng nhện trước cổng chính, liên kết trực tiếp với địa mạch Linh Châu đang thối rữa phía dưới.
"Tấn công chính diện là tự sát." Lâm Tiêu khàn giọng lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo không mang chút độ ấm. "Tào Diêm nghĩ gã đóng chặt cổng chính là có thể kê cao gối ngủ. Nhưng gã quên mất, Tào Gia Bảo vẫn còn một tử lộ."
Anh quay sang nhìn Chu Đại Chùy – gã lực sĩ khổng lồ cao gần hai mét với cánh tay phải cuồn cuộn gân xanh, tay đang vác chiếc búa tạ rèn thô từ đá quặng đen nặng trăm cân. Chu Đại Chùy thật thà gật đầu, ánh mắt ngập tràn lòng trung thành tuyệt đối.
"Đại Chùy, dẫn theo mười huynh đệ tinh nhuệ nhất, mang theo Phế Khôi đi theo ta." Lâm Tiêu ra lệnh dứt khoát. "Kính Trần, ngươi cùng Cố Kiến tiếp tục dẫn dắt đại quân nghĩa quân phu mỏ ở lại đây, liên tục dùng đá quặng ném vào cổng chính để giả vờ công kích, thu hút sự chú ý của Hắc Thiết Vệ và Huyết Sát Đội trên tường thành. Tuyệt đối không được cận chiến!"
"Được! Cứ giao cho ta!" Lôi Kính Trần nghiến răng, mặc cho vết thương rách thịt rỉ máu đau đớn, gã vẫn vung đao gầm rú, chỉ huy nghĩa quân hò hét vang dội, ném hàng loạt đá hộc rực lửa tro tàn vào kết giới cổng chính để tạo thế trận giả.
Lâm Tiêu dẫn theo Chu Đại Chùy và nhóm phu mỏ lặng lẽ lùi lại vào bóng tối của bão tuyết. Họ men theo vách đá hiểm trở phía Tây của pháo đài, nơi địa hình dốc đứng và ngập tràn sương độc xám lạnh. Đây là con đường độc đạo dẫn đến cổng phụ thành Tây – nơi vốn chỉ dùng để vận chuyển rác thải và quặng phế thải ra ngoài.
Đi giữa hàng ngũ nghĩa quân là Phế Khôi – con rối sắt rỉ sét khổng lồ mất một cánh tay phải mà Lâm Tiêu đã nhặt được từ bãi rác thải quặng thô. Ngực của Phế Khôi rỗng tuếch, nhưng sâu bên trong là một lõi đá quặng đỏ rực cháy bập bùng linh lực tro tàn do Lâm Tiêu cưỡng ép nén chặt oán khí vào bên trong. Con rối di chuyển lầm lũi, xích sắt rỉ sét dưới chân cọ xát vào đá đá phát ra tiếng kêu khô khốc.
Trước khi khởi nghĩa phát động, Lâm Tiêu đã dùng tiền bạc cờ bạc để mua chuộc và nắm thóp Trương Lực – gã lính gác cổng phụ thành Tây mang tu vi Luyện Khí Tầng 4. Trương Lực nợ nần ngập đầu tại chợ đen Hắc Cát và cực kỳ nhát chết, gã đã hứa sẽ lén mở chốt khóa cổng phụ từ bên trong khi nghe tiếng ám hiệu.
Tiếp cận cự ly cách cổng Tây ba mươi trượng, Lâm Tiêu ra hiệu dừng lại. Anh nấp sau một cột đá cổ rạn nứt, vận chuyển Vô Tướng Thuật để triệt tiêu hoàn toàn dao động linh lực tro tàn của bản thân và đồng đội. Qua làn sương mù xám nhạt, anh nhìn thấy cổng phụ thành Tây làm bằng gỗ mun bọc sắt đen dày cộp, phía trên có ba tên lính tuần tra của Hắc Thiết Vệ đang đi qua đi lại đầy cảnh giác.
Lâm Tiêu đưa tay lên miệng, giả tiếng chim cú đêm kêu ba tiếng ngắn ngủi, khàn đục vang lên giữa tiếng gió tuyết rít gào.
Một lát sau, cánh cổng gỗ mun bọc sắt khẽ rung nhẹ. Tiếng chốt xích sắt nặng nề bên trong từ từ được kéo ra với những tiếng lách cách cực nhỏ. Trương Lực – gương mặt nhợt nhạt, mặc giáp binh lính xộc xệch, ánh mắt đầy vẻ lo sợ tham lam – lén lút hé mở một khe cửa nhỏ, ló đầu ra ngoài ra hiệu bằng tay.
"Nhanh lên! Đại quân Huyết Sát Đội đang rà soát nội viện gắt gao, nếu bị phát hiện..." Trương Lực run rẩy truyền âm.
"Hành động!" Lâm Tiêu trầm giọng quát.
Chu Đại Chùy như một con dã thú khổng lồ sổng chuồng, gầm lên một tiếng trầm hùng. Gã vác chiếc búa tạ đá quặng đen lao thẳng tới. Cơ bắp trên cánh tay phải to gấp đôi người thường cuộn lên như rễ cây cổ thụ, gã vung búa tạ giáng mạnh một đòn sấm sét vào rào chắn sắt bảo vệ cổng Tây.
*UỲNH!!!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Sức mạnh thể chất dị bẩm của Chu Đại Chùy kết hợp với búa tạ nặng trăm cân đã đập nát vụn hàng rào chắn sắt thành những mảnh vụn bay tứ tung.
Thế nhưng, ngay khi rào chắn vỡ ra, một luồng ánh sáng đỏ thẫm từ trận pháp cấm chế ẩn giấu trên cổng thành bất ngờ bùng phát. Đó là phù cấm chế phong tỏa lực lượng vật lý của Thánh Điện. Luồng sáng đỏ phản chấn cực mạnh, đánh thẳng vào cán búa tạ.
*BÙM! RẮC!*
Chu Đại Chùy hét lên một tiếng đau đớn, chiếc búa tạ suýt chút nữa tuột khỏi tay. Lực phản chấn kinh người khiến da lòng bàn tay gã rách nứt, máu tươi rỉ ra xối xả, gân cốt cánh tay tê rại hoàn toàn. Gã lùi lại ba bước, khuỵu một gối xuống đất cát, thở dốc dồn dập:
"Lâm Tiêu huynh... cổng này có cấm chế phong tỏa lực lượng thô bạo... đập trực tiếp sẽ bị phản chấn nát xương tay!"
Sự động tĩnh cực lớn lập tức kinh động đến ba tên lính gác Hắc Thiết Vệ trên tường thành.
"Có phản nghịch đột kích cổng Tây! Kẻ phản bội Trương Lực đã mở cổng! Mau giết chết gã!"
Tên tiểu đội trưởng Hắc Thiết Vệ gầm lên, vung đoản kiếm rực lửa đỏ từ trên tường thành nhảy xuống, nhằm thẳng vào Trương Lực đang đứng ngơ ngác ở khe cửa.
*PHẬP!*
Lưỡi đoản kiếm đâm xuyên qua ngực Trương Lực, máu tươi phun ra xối xả. Trương Lực trợn tròn mắt đầy tuyệt vọng, gã gào lên thảm thiết, tay nắm chặt lấy lưỡi kiếm của kẻ thù. Tên lính gác tàn bạo rút kiếm ra, định bồi thêm một nhát để kết liễu kẻ phản bội.
Lâm Tiêu bước ra từ bóng tối bão tuyết, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn Trương Lực đang hấp hối rỉ máu trên đất. Trong mưu lược của anh, Trương Lực đã hoàn thành nhiệm vụ mở cửa, nhưng gã biết quá nhiều về kế hoạch của nghĩa quân và căn cứ ẩn nấp. Nếu gã bị bắt sống và bị Thánh Điện dùng cấm thuật thẩm vấn thần hồn, toàn bộ căn cứ Đông Khu phế mỏ sẽ bị lộ sạch.
Không một chút do dự, Lâm Tiêu lướt tới như một bóng ma xám. Thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) rỉ sét bám mùi rượu nhạt trên tay anh vung lên một đường kiếm khí xám lạnh, chém đứt cổ họng của Trương Lực ngay trước khi tên lính gác kịp ra tay lần hai. Đầu của Trương Lực rơi xuống đất cát, đôi mắt vẫn trợn tròn đầy kinh hoàng. Lâm Tiêu đã dứt khoát diệt khẩu kẻ phản bội để bảo vệ bí mật tuyệt đối cho nghĩa quân.
"Đáng chết! Giết gã tội huyết mang kiếm xám kia!"
Ba tên lính gác Hắc Thiết Vệ cầm khiên sắt và đại thương lao thẳng về phía Lâm Tiêu. Từ phía nội viện pháo đài, tiếng bước chân dồn dập của đại quân Huyết Sát Đội đang kéo đến cứu viện ngày một gần, tiếng xích sắt va đập lách cách vang dội đầy đe dọa.
"Đại Chùy, tránh ra!" Lâm Tiêu hét lớn.
Anh vung tay trái hóa đá, đẩy mạnh con khôi lỗi sắt Phế Khôi lao thẳng vào khe nứt của cổng gỗ mun đang bị kẹt. Phế Khôi lầm lũi tiến lên, dùng tấm thân sắt rỉ sét nặng nề chen chặt vào giữa cánh cổng, chặn đứng nỗ lực đóng cổng của quân kỵ sĩ bên trong.
Lâm Tiêu dồn toàn bộ luồng linh lực tro tàn ít ỏi còn lại trong đan điền rách nát vào lòng bàn tay trái hóa đá. Một ngọn lửa màu xám tro lạnh lẽo bùng cháy âm ỉ trên các ngón tay đá rạn nứt của anh. Anh ấn mạnh bàn tay trái vào lõi đá quặng đỏ rực rỡ trước ngực Phế Khôi, truyền ngọn lửa tịch diệt kích hoạt cấm chế tự hủy.
"Tro Tàn Trận Ấn... Nghịch Chuyển Linh Hải! Kích hoạt!" Lâm Tiêu truyền âm gầm nhẹ.
Lõi đá quặng đỏ bên trong ngực Phế Khôi lập tức chuyển sang màu xám tro rực rỡ, bộc phát ra những tiếng rít gào điên cuồng của oán khí nén chặt vạn năm. Luồng linh lực tịch diệt bành trướng dữ dội, khiến toàn bộ thân hình con rối sắt rỉ sét phồng to lên, các vết nứt trên sắt đen phát ra luồng ánh sáng xám lạnh lẽo ăn mòn không gian xung quanh.
"Nguy hiểm! Mau lui lại!" Tên tiểu đội trưởng Hắc Thiết Vệ kinh hoàng gào lên khi cảm nhận được luồng oán lực tịch diệt bạo ngược đang bóp méo không gian trước mặt.
Thế nhưng đã quá muộn.
Lâm Tiêu vác Chu Đại Chùy lùi nhanh lại sau vách đá cổ rạn nứt bảo vệ.
*UÀNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!*
Một vụ nổ linh lực tro tàn kinh thiên động địa bùng phát ngay giữa cổng phụ thành Tây. Không giống như những vụ nổ hỏa dược thông thường, vụ nổ tịch diệt này hoàn toàn im lặng trong một khoảnh khắc đầu tiên, nuốt chửng toàn bộ âm thanh và ánh sáng xung quanh vào một hố đen màu xám tro tàn khốc.
Ngay sau đó, một luồng sóng xung kích oán khí màu xám cuồn cuộn quét qua diện rộng phạm vi mười trượng. Toàn bộ cánh cổng gỗ mun bọc sắt đen dày cộp, bức tường thành kiên cố bằng đá đen của Tào Gia Bảo xung quanh cổng Tây, cùng ba tên lính gác Hắc Thiết Vệ chưa kịp trốn chạy... tất cả lập tức bị ngọn lửa xám ăn mòn, rã nát hoàn toàn thành những hạt bụi tro mịn màng, bay tán loạn vào bão tuyết biên thùy.
Cổng Tây của pháo đài kiên cố đã hoàn toàn biến mất, để lại một khoảng trống hoác ngập tràn khói xám tịch diệt lạnh lẽo, lộ ra con đường dẫn thẳng vào nội viện pháo đài.
Lâm Tiêu bước ra từ sau vách đá, mái tóc đen bám đầy bụi tro xám, tay phải rút thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) rỉ sét đang tỏa ra luồng oán khí ngùn ngụt thèm khát huyết nhục kẻ thù. Anh nhìn về phía nội viện rực hào quang đỏ thẫm của Huyết Trì đang bốc thẳng lên trời đêm, giọng nói khàn đặc đầy sát ý vang lên giữa bão tuyết:
"Huynh đệ... tiến vào nội viện! Đòi lại công lý cho hôi tộc!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!