Khế Ước Tro Tàn
Bóng tối nuốt chửng vạn vật.
Khi Lâm Tiêu rơi xuống, tiếng gào khóc của Lâm Dao và tiếng sụp đổ rầm rầm của đá hộc phía trên nhanh chóng bị tiếng gió hú rít gầm rú át đi. Gió rít như hàng vạn con quỷ đói đang cào xé màng nhĩ anh. Thân ảnh gầy gò của thiếu niên tội tộc rơi tự do vào khe nứt địa chấn tối tăm không thấy đáy của khu mỏ số 9.
Cơn đau từ vết thương trên bả vai trái bộc phát dữ dội. Nhát roi gai sắt tẩm Huyết Độc của Chánh giám ngục Tào Hùng đã cào rách một mảng thịt lớn, độc tố màu đỏ thẫm như những con rết lửa điên cuồng luồn lách vào từng huyết quản, thiêu đốt kinh mạch rách nát của anh. Máu đen rỉ ra, bốc lên những làn khói xám nhạt tanh nồng giữa khoảng không trung mù mịt bụi tro tàn. Đan điền rách nát bẩm sinh của anh hoàn toàn trống rỗng, không có lấy một tia chân khí hộ thể để giảm bớt tốc độ rơi rụng.
Anh sắp chết. Lâm Tiêu hiểu rõ điều đó. Một phế nhân mang Tội Nhân Thể, chịu kịch độc ăn mòn, rơi xuống vực sâu vạn trượng, làm sao có đường sống?
Nhưng trong đầu anh, hình ảnh muội muội Lâm Dao gầy yếu đang khóc nghẹn, hình ảnh tộc thúc Lâm Khiêm ho ra máu dập đầu van xin vẫn hiện lên rõ mồn một. Lòng căm thù Thánh Điện ngụy tạo và gia tộc họ Tào bùng lên như một ngọn lửa vô hình, thiêu đốt chút ý thức cuối cùng của anh.
"Ta không thể chết... Dao Nhi vẫn còn kẹt trong khe đá... Ta phải sống!"
Lâm Tiêu gào lên trong câm lặng. Tội ấn ngọn lửa rách nát trên trán anh đột nhiên rỉ máu dữ dội, hòa cùng dòng máu độc đen kịt trên vai trái, bay ngược lên không trung như một sợi chỉ đỏ quỷ dị.
"Uỳnh!"
Một tiếng động nặng nề vang lên. Thân thể Lâm Tiêu va đập mạnh vào một bề mặt đá cứng ngắc, lạnh lẽo vạn năm. Lực va đập cực lớn chấn động khiến xương sườn anh gãy vụn, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, một ngụm máu tươi lẫn máu độc trào mạnh ra khỏi khóe miệng.
Anh không rơi xuống đất đá thông thường. Dưới đáy vực sâu thẳm này, nơi oán khí tro tàn tích tụ đặc quánh như sương muối, lại tồn tại một phế tích cổ xưa khổng lồ. Lâm Tiêu đang nằm thoi thóp ngay giữa một tế đàn bằng đá xám khổng lồ rạn nứt — Tế Đàn Hôi Tàn. Những cột đá rêu phong sụp đổ xung quanh xếp theo một trận pháp bát quái cổ quái, phát ra những luồng khí tức xám xịt, tịch mịch hãi hùng.
Dòng máu tội huyết của Lâm Tiêu, hòa lẫn huyết độc của Tào Hùng, từ từ chảy tràn trên những rãnh rạn nứt của mặt đá tế đàn. Kỳ lạ thay, khi máu của anh chạm vào những hoa văn cổ rỉ sét, mặt đất đột nhiên rung nhẹ. Những đường rãnh đá xám hút sạch dòng máu của anh như một con thú khát mồi vạn năm vừa ngửi thấy mùi vị quen thuộc.
"Vù vù vù..."
Từ sâu dưới tâm tế đàn sụp đổ, một luồng sương mù xám lạnh lẽo bỗng chốc bùng phát. Giữa luồng sương mù ấy, một bức họa cổ rách nát, rỉ sét loang lổ từ từ bay lơ lửng lên không trung — đó chính là Tro Tàn Thần Đồ. Bức họa làm bằng chất liệu da thú cổ xưa không rõ nguồn gốc, bề mặt vẽ những hình ảnh mờ ảo của vạn vạn bộ xương khô đang quỳ lạy dưới chân một bóng đen khổng lồ vô diện.
Bức họa cổ hấp thụ máu của Lâm Tiêu, tỏa ra một luồng áp lực tinh thần khủng khiếp, cưỡng ép kéo thần thức đang cận kề cái chết của anh vào sâu trong không gian thức hải.
Lâm Tiêu thấy mình đứng giữa một khoảng không vô tận ngập tràn tàn tro rơi rụng như tuyết xám. Trước mặt anh, sương mù hắc hắc ngưng tụ thành một ảo ảnh bóng đen cao lớn vạn trượng. Bóng đen ấy quấn quanh bởi những sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ rực cháy ngọn lửa đỏ thẫm của thiên lôi phạt vị. Đôi mắt gã như hai đốm lửa xám lạnh lẽo vĩnh hằng không tiêu tán, nhìn xuống Lâm Tiêu như nhìn một hạt cát hèn mọn.
"Vạn năm rồi... cuối cùng cũng có kẻ mang huyết mạch tội ấn đánh thức bản tôn."
Giọng nói trầm hùng, lạnh lẽo như tiếng chuông tang từ cõi u minh vang vọng khắp thức hải Lâm Tiêu, khiến linh hồn anh run rẩy dữ dội.
"Ngươi... là ai?" Lâm Tiêu gượng dậy trong ảo cảnh, thần thức run rẩy trước uy áp thần minh áp đảo này.
"Ta là Hắc Diệu, tàn hồn cổ thần bị giam giữ trong bức họa vạn cổ tội nhân này." Bóng đen khổng lồ gầm nhẹ, xích sắt quanh người vang lên loảng xoảng. "Thiếu niên hèn mọn kia, ta ngửi thấy mùi vị tuyệt vọng và lòng căm thù sục sôi trong máu ngươi. Kinh mạch của ngươi rách nát, đan điền phế thải, nhục thân đang bị kịch độc ăn mòn chỉ còn nửa canh giờ sống sót. Ngươi muốn phục thù? Ngươi muốn cứu lấy những kẻ yếu đuối đang bị giam cầm phía trên?"
"Muốn! Ta muốn cứu Dao Nhi! Ta muốn lật đổ Thánh Điện giả tạo kia!" Lâm Tiêu nghiến răng gào lên, đôi mắt rực tia máu đen nhìn thẳng vào đốm lửa xám của cổ thần.
"Tốt! Bản tôn có thể trao cho ngươi Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết — cấm thuật tu luyện cổ xưa bằng cách hấp thụ oán khí tro tàn dưới lòng đất, giúp ngươi tái tạo kinh mạch, ngự trị ngọn lửa tịch diệt để nghịch thiên cải mệnh. Nhưng... quy tắc của Khế Ước Tro Tàn là sòng phẳng và tàn khốc cực hạn. Muốn có được sức mạnh cấm kỵ, ngươi phải hiến tế."
Giọng nói của Hắc Diệu tràn đầy sự dụ dỗ tàn nhẫn, không hề mang một chút từ bi nào của một vị thần cứu thế.
"Ngươi phải hiến tế một phần ký ức cốt lõi trân quý nhất của linh hồn mình cho thần đồ. Mỗi lần đột phá, nhục thân của ngươi sẽ hóa đá sâu thêm, và một mảnh ký ức ấm áp nhất của ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất thành tro bụi. Nếu ngươi quên đi tất cả bản ngã phàm nhân, khế ước sẽ sụp đổ, và linh hồn ngươi sẽ bị đồng hóa thành một hắc ảnh vô hồn trong bức họa này vĩnh viễn."
Lâm Tiêu khựng lại. Hiến tế ký ức?
Nếu quên đi tất cả, liệu anh có còn là chính mình? Liệu anh có còn nhớ rõ khuôn mặt của muội muội Lâm Dao, người mà anh thề sẽ bảo vệ bằng cả tính mạng?
"Ngươi không có thời gian suy nghĩ đâu, thiếu niên hèn mọn." Hắc Diệu lạnh lùng chỉ tay xuống bả vai trái của Lâm Tiêu trong ảo cảnh. Kịch độc huyết độc của Tào Hùng đã ăn mòn đến tận xương tủy, bốc khói đen kịt. "Nếu không ký kết, ngươi sẽ chết ngay tại đây. Muội muội của ngươi sẽ bị đưa lên giàn tế luyện đan, tộc nhân của ngươi sẽ bị tàn sát làm phân bón. Giữ lại những ký ức đẹp đẽ đó để làm gì khi tất cả đều phải chết thảm khốc dưới chân Thánh Điện?"
Lời nói của Hắc Diệu như một nhát dao đâm thẳng vào ranh giới cuối cùng của Lâm Tiêu. Anh nhìn lại đan điền rách nát của mình, nhìn vết thương rỉ máu đen đầy nhục nhã. Đúng vậy, trước sự tàn bạo của Thánh Điện, sự ẩn nhẫn hèn mọn chỉ mang lại cái chết. Ký ức dù có đẹp đến đâu, nếu không có sức mạnh để bảo vệ thực tại, tất cả chỉ là hư vô.
"Ta chấp nhận!" Lâm Tiêu gầm lên, ánh mắt kiên định tột cùng. "Ta nguyện hiến tế! Trao cho ta sức mạnh!"
"Haha! Khế ước thành lập!"
Hắc Diệu cười vang điên cuồng. Từ trong Tro Tàn Thần Đồ, một luồng sương mù xám lạnh lẽo bỗng hóa thành vô số sợi xích linh hồn nhỏ bé, lao thẳng vào sâu trong thức hải của Lâm Tiêu.
Cơn đau tinh thần tột độ bùng phát. Lâm Tiêu cảm giác như có một bàn tay vô hình đang thò vào sâu trong linh hồn anh, thô bạo lột đi một mảng ký ức trân quý nhất.
Đó là ký ức về bữa cơm gia đình ấm áp cuối cùng trước đêm diệt tộc mười năm trước. Trong ký ức đó, mẫu thân Diệp Tố Tâm dịu dàng gắp thức ăn cho anh, phụ thân Lâm Thiên Nhai oai nghiêm xoa đầu anh bên bếp lửa bập bùng, và tiểu muội Lâm Dao cười giòn tan nũng nịu đòi ăn bánh ngô ngọt. Mùi thơm của cơm nóng, hơi ấm của bếp lửa, tiếng cười nói rộn rã... tất cả những thứ ấm áp nhất mà Lâm Tiêu luôn ôm chặt trong lòng suốt mười năm nô lệ để không bị phát điên...
Giờ đây, từng mảnh, từng mảnh ký ức ấy bị ngọn lửa xám tro bao phủ, thiêu rụi hoàn toàn.
"Không!"
Lâm Tiêu gào thét trong đau đớn tột cùng, nước mắt sinh mệnh rỉ ra từ khóe mắt trong ảo cảnh nhưng lập tức hóa thành tro xám rơi rụng. Anh cố gắng dùng hai tay níu giữ lấy nụ cười dịu dàng của mẫu thân, nhưng nụ cười ấy cứ mờ dần, mờ dần rồi tan biến thành một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt và xám xịt trong đầu anh.
Anh vĩnh viễn mất đi ký ức về bữa cơm ấm áp đó. Linh hồn anh như bị khuyết đi một góc lớn, để lại một vết sẹo trống rỗng đầy cô độc.
Đổi lại cái giá tàn khốc ấy, luồng Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Lực bạo ngược vạn năm từ bức họa thần đồ bùng phát dữ dội, tràn ngập vào nhục thân thật sự của Lâm Tiêu đang nằm trên tế đàn.
"Rầm rầm rầm!"
Oán khí tro tàn tích lũy vạn năm dưới đáy vực sâu bị cưỡng ép hút mạnh vào đan điền rách nát của anh. Luồng năng lượng xám lạnh lẽo chạy nghịch hành qua các kinh mạch phế thải. Tiếng xương cốt gãy vụn rắc rắc vang lên khi Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết cưỡng ép tái tạo lại ba sợi kinh mạch chính đầu tiên bị phế thải bẩm sinh.
Cơn đau thể xác va chạm với nỗi đau tinh thần khiến Lâm Tiêu run rẩy điên cuồng trên mặt đá tế đàn. Kịch độc huyết độc đỏ thẫm trên vai trái của anh bị luồng oán khí tro tàn xám xịt bao vây, ăn mòn và luyện hóa hoàn toàn thành nhiên liệu cho quá trình đột phá.
Nhưng đồng thời, quá trình hóa đá nhục thân cũng bắt đầu bộc phát.
Lâm Tiêu kinh hoàng nhìn xuống bàn tay trái của mình. Làn da, thịt và xương cốt từ năm ngón tay trái bắt đầu chuyển sang màu xám xịt, cứng đờ và thô ráp như đá cổ vạn năm. Sự hóa thạch lạnh lẽo lan nhanh từ ngón tay lên cổ tay, rồi dừng lại ngay khuỷu tay trái. Cánh tay trái của anh hoàn toàn hóa thành một cánh tay bằng đá xám rỉ sét cổ văn, tỏa ra hơi lạnh tịch diệt thấu xương. Anh không còn cảm nhận được bất kỳ cảm giác đau đớn hay ấm áp phàm trần nào ở cánh tay trái này nữa.
Kinh mạch khai thông thành công!
Lâm Tiêu mở bừng đôi mắt. Đồng tử mắt trái của anh đã chuyển hoàn toàn sang màu xám tro rực cháy một đốm lửa nhỏ lạnh lẽo. Uy áp từ nhục thân bộc phát mạnh mẽ, chấn động bụi tro xung quanh bay tán loạn.
Đột phá Luyện Khí Sơ Kỳ — Hôi Thể Nhất Trùng!
Lâm Tiêu đứng thẳng dậy trên Tế Đàn Hôi Tàn đổ nát. Anh nhìn xuống cánh tay trái đã hóa đá xám xịt của mình, rồi nhìn bức họa Tro Tàn Thần Đồ đang từ từ thu nhỏ lại, hóa thành một đạo ánh sáng xám ẩn sâu vào trong thức hải của anh.
Nỗi đau mất đi ký ức khiến gương mặt thiếu niên trở nên lạnh lùng, vô cảm đến đáng sợ. Anh không còn nhớ rõ hương vị của bữa cơm gia đình năm xưa, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng đầy u uất và một lời thề đạo tâm nghịch thiên khắc sâu vào linh hồn: bảo vệ muội muội Lâm Dao, tiêu diệt Thánh Điện ngụy tạo.
"Dao Nhi... đợi ca ca..."
Lâm Tiêu khàn giọng nói. Anh vung cánh tay trái hóa đá của mình lên.
"Bùng!"
Một luồng ngọn lửa màu xám lạnh lẽo — Hôi Tàn Hỏa Diễm — đột ngột bùng cháy dữ dội trên cánh tay đá của anh, thiêu rụi hoàn toàn mọi oán khí xung quanh, chiếu sáng một góc tối tăm của phế tích sụp đổ sâu vạn trượng. Ngọn lửa tịch diệt rực cháy dữ dội, mở ra một lối thoát giữa đống đổ nát ngập tràn oán khí địa mạch rạn nứt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!