Tiền Đêm Nổi Dậy
Tiếng sụp đổ của Tháp Quang Minh Biên Thùy vang dội như một tiếng sấm rền xé toạc màn đêm bão tuyết. Từ trên đỉnh tháp cao trăm trượng, bóng dáng nho nhã của Hàn Lập Nhân chao đảo dữ dội khi lõi năng lượng đá trắng rạn nứt hoàn toàn. Gã điên cuồng gầm rú, trận bàn bát quái bằng gỗ trầm cổ xưa trên tay bộc phát ra những luồng thánh quang ngụy tạo cuối cùng hòng gia cố kết giới lồng giam dưới chân tháp. Nhưng kiếm khí tịch diệt từ thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) của Lâm Tiêu đã chém đứt sợi tơ địa mạch liên kết. Cột sáng khổng lồ duy trì kết giới nổ tung, hóa thành hàng vạn mảnh vụn ánh sáng lấp lánh rồi tắt ngấm giữa bão tuyết cuồng loạn.
Lâm Tiêu ho ra một ngụm máu đen lạnh ngắt. Cánh tay trái hóa đá sát bả vai của anh rạn nứt thêm những vết nhỏ, rỉ ra từng giọt máu đen kịt bốc khói lạnh thấu xương. Đan điền rách nát của anh lúc này trống rỗng, linh lực tro tàn tiêu hao đến hơn năm mươi phần trăm sau cú bạo phát sát chiêu. Tuy nhiên, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, trống rỗng không một gợn sóng cảm xúc phàm trần nhờ Hóa Thạch Ý Chí đóng băng tinh thần.
Anh nhanh chóng cõng lão nhân trận sư Tạ Phong – người lúc này đã hoàn toàn hôn mê, hai cánh tay phế gân tay rỉ máu xối xả – lướt nhanh vào màn sương tro xám ngùn ngụt bốc lên từ địa mạch rạn nứt. Màn sương độc xám lạnh này chính là lá chắn tự nhiên hoàn hảo nhất để che mắt quân kỵ sĩ đang điên cuồng đổ về chân tháp.
"Mặc Quy Linh, thu hồi khí tức!" Lâm Tiêu truyền âm thần thức.
Chú rùa đá nhỏ trên vai anh khẽ khịt mũi, thu hồi toàn bộ trận văn lam nhạt trên mai rùa, ẩn sâu vào trong tay áo rộng. Lâm Tiêu vận chuyển Hôi Ảnh Bộ đến cực hạn, thân hình mờ ảo như một bóng ma lướt qua các khe đá tự nhiên của sa mạc biên thùy. Anh nhanh chóng đưa Tạ Phong ẩn nấp vào một hang đá sâu hoang vắng thuộc Đông Khu phế mỏ, nơi rậm rạp bụi gai độc chướng cốc mà quân kỵ sĩ Thánh Điện không dám bén mảng đến. Đặt lão nhân xuống phiến đá lạnh, Lâm Tiêu không kịp dừng lại để điều息 đan điền rách nát của mình.
Bởi vì, ngay khi tháp quang minh sụp đổ, một tiếng chuông đồng khổng lồ quỷ dị từ hướng pháo đài Tào Gia Bảo đã vang lên dồn dập. Tiếng chuông xé toạc không gian bão tuyết, báo hiệu còi báo động khẩn cấp cấp độ cao nhất đã được kích hoạt trên toàn bộ mỏ quặng Linh Châu.
*BONG! BONG! BONG!*
Âm thanh chói tai ấy vang vọng khắp các vách đá ngầm, kéo theo những luồng ánh sáng đỏ thẫm rực cháy trên bầu trời đêm. Lâm Tiêu đứng trên đỉnh dốc đá nhìn về hướng Nam Khu doanh trại nô lệ, tim anh chợt thắt lại. Một luồng sát khí đỏ ngầu bốc thẳng lên trời từ phía pháo đài đá đen.
"Tào Diêm... gã đã phát hiện ra tháp quang minh bị phá hủy," Lâm Tiêu siết chặt nắm tay phải, thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) sau lưng khẽ rung lên rít nhẹ. Mùi rượu nhạt rẻ tiền bám trên lưỡi kiếm rỉ sét hòa cùng mùi rỉ sắt lạnh lẽo bốc lên nồng nặc. Ký ức về gia đình phàm nhân ấm áp trong đầu anh đã bị khế ước tro tàn xóa nhòa phần lớn, anh không còn nhớ nổi gương mặt của phụ mẫu quá cố Diệp Tố Tâm hay Lâm Thiên Nhai, nhưng sợi dây liên kết huyết mạch duy nhất – hình bóng muội muội Lâm Dao đang bị giam cầm – chính là vảy ngược cuối cùng kích hoạt sát ý điên cuồng trong huyết quản anh.
"Dao Nhi..."
Lâm Tiêu lướt đi như một mũi tên xám xịt, xé toạc bão tuyết lao thẳng về phía doanh trại Nam Khu.
***
Tại doanh trại nô lệ Nam Khu, cảnh tượng lúc này không khác gì một địa ngục trần gian rực lửa.
Tào Diêm ngồi trên chiếc kiệu máu ngạo nghễ bay lơ lửng giữa không trung, gương mặt nhăn nheo như xác ướp của gã rực lên tia sáng đỏ quỷ dị dưới chiếc đạo bào đỏ thẫm thêu hình mặt trời máu. Quyền trượng Huyết Đầu Lâu trên tay gã phát ra những luồng huyết hỏa tàn bạo, liên tục ném xuống thiêu rụi các lều trại bằng vải rách của phu mỏ hôi tộc.
"Lũ nô lệ tội huyết hèn mọn! Dám âm mưu phá hoại tháp quang minh, mưu toan phản nghịch!" Giọng nói khàn đặc đầy tử khí của Tào Diêm vang dội khắp thung lũng. "Hắc Thiết Vệ nghe lệnh! Tàn sát toàn bộ doanh trại Nam Khu, không chừa một mạng! Huyết Sát Đội, lập tức áp giải con nhóc Lâm Dao lên Huyết Trì Tào Gia để tiến hành hiến tế ngay trong đêm nay!"
"Rõ!"
Hàng trăm chiến binh Hắc Thiết Vệ khoác trên mình bộ giáp sắt đen dày nặng trịch đồng loạt rút đại thương sắt, cưỡi những con thú săn Huyết Linh Khuyển khổng lồ tràn vào khu trại. Tiếng la hét thảm thiết của phụ nữ, trẻ em hôi tộc vang lên khắp nơi. Lửa cháy ngùn ngụt thiêu rụi những căn lều tồi tàn, khói đen hòa cùng bụi tro tàn xám xịt bốc lên khét lẹt.
"Chống cự! Không được lùi bước!"
Cố Kiến – cựu binh sĩ bị lưu đày, lúc này gầm lên một tiếng dũng mãnh. Gã mặc bộ giáp sắt nhẹ rách nát, tay cầm thanh thiết kiếm rỉ sét đứng chắn ở cổng lối vào khu trại Nam. Phía sau gã, hàng trăm thanh niên phu mỏ hôi tộc quật cường dùng xà beng sắt, cuốc chim và đá quặng thô để lập hàng phòng thủ thô sơ chống lại đại quân thiết giáp.
"Binh Pháp Trận Địa! Thiết Giáp Vệ! Chặn đứng xe thiết giáp cho ta!" Cố Kiến chỉ huy nhóm phu mỏ dàn trận hình chữ Nhất, cố gắng dùng những thanh xà beng sắt nêm chặt vào bánh xích xe thiết giáp của kẻ thù.
Tuy nhiên, sự chênh lệch về trang bị và tu vi quá lớn. Một tên thống lĩnh Hắc Thiết Vệ gầm lên, vung đại thương sắt nặng trăm cân chém thẳng xuống.
*XOẢNG!*
Thanh đao sắt thô sơ của một phu mỏ trẻ tuổi gãy đôi lập tức dưới sức mạnh phòng ngự của Hắc Thiết Giáp. Mũi thương sắt bén ngót đâm xuyên qua ngực chàng trai trẻ, hất văng anh vào đống lửa tàn. Hàng loạt phu mỏ ngã xuống dưới vó ngựa yêu thú, máu tươi nhuộm đỏ cả nền tuyết xám.
"Lũ kiến cỏ ngoan cố!"
Tào Ma – thống lĩnh Huyết Sát Đội, lúc này bước ra từ bóng tối. Gã vung tay phóng ra ba viên huyết đan tà thuật đỏ thẫm ném vào giữa đội hình nghĩa quân. Viên đan nổ tung, giải phóng một luồng sương mù huyết dịch tanh hôi, ngưng tụ thành ba con Huyết Quỷ khổng lồ không có khuôn mặt, chỉ có cái miệng rộng hoác gào rú ghê rợn. Huyết Quỷ vung vuốt máu xé rách hàng phòng thủ của phu mỏ, huyết độc ăn mòn da thịt khiến họ đau đớn gào thét thảm thiết.
"Lực lượng của chúng ta không chịu nổi nữa! Cố tướng quân!" Một phu mỏ rỉ máu đầy mình khóc nghẹn.
Cố Kiến ho ra máu, thanh kiếm trên tay đã sứt mẻ hoàn toàn. Gã nhìn thấy ba con Huyết Quỷ đang lao thẳng về phía khu lều biệt giam nơi Lâm Dao đang bị xích sắt khóa chặt, lòng đầy tuyệt vọng. Đúng lúc luồng vuốt máu của Huyết Quỷ chuẩn bị bổ xuống đầu Cố Kiến, một vệt sáng xám lạnh lẽo đột ngột xé toạc màn sương máu.
*XOẸT!*
Một lưỡi kiếm xám tro khổng lồ chém thẳng xuống giữa không trung, chém đứt đôi con Huyết Quỷ đang lao tới. Con quái vật máu gào rú thảm thiết rồi tan rã thành một vũng máu đen kịt bốc khói lạnh.
Lâm Tiêu đáp xuống đất cát rạn nứt, tà áo choàng đen rộng thùng thình bay phần phật trong gió tuyết. Tay phải anh siết chặt thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) đang tỏa ra luồng oán khí tro tàn màu xám đen ngùn ngụt. Đôi mắt anh hoàn toàn hóa xám tro lạnh lẽo, vết nứt hóa thạch trên ngực trái rỉ ra một giọt máu đen nhẹ thấm đẫm vai áo, tỏa ra hơi lạnh tịch diệt thấu xương.
"Lâm Tiêu huynh! Ngươi đã về!" Cố Kiến mừng rỡ gào lên.
"Rút lui về phía sau pháo đài! Bảo vệ những người còn lại! Kẻ này để ta lo!" Lâm Tiêu trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc không chút cảm xúc phàm trần.
Anh vận chuyển Thần Thức Nhãn Thuật đến cực hạn. Đồng tử mắt trái rực sáng một đốm lửa xám nhỏ, cho phép anh nhìn thấy rõ ràng những sợi tơ linh hồn màu đỏ máu đang dẫn truyền năng lượng từ mười hai tên tu sĩ Huyết Sát Đội phía sau đến hai con Huyết Quỷ còn lại.
"Huyết Ma tà thuật... chỉ là trò hề!"
Lâm Tiêu lướt đi bằng Hôi Ảnh Bộ, thân hình mờ ảo biến mất vào màn khói bụi sập mỏ. Anh xuất hiện chớp nhoáng ngay trước mặt một tên tu sĩ Huyết Sát Đội, vung kiếm chém ra một đường kiếm khí mỏng nhẹ.
*PHẬP! RẮC!*
Lưỡi Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) chém đứt phăng sợi tơ liên kết linh hồn giữa tên tu sĩ và con Huyết Quỷ. Tên tu sĩ hét thảm một tiếng, thức hải nổ tung rỉ máu tai mà chết. Con Huyết Quỷ thứ hai mất đi nguồn cung cấp năng lượng lập tức vỡ vụn thành tro bụi.
Tuy nhiên, sự bộc phát oán lực tịch diệt khiến đan điền rách nát của Lâm Tiêu chấn động dữ dội. Cánh tay trái hóa đá của anh nóng rát như bị lửa thiêu, các vết nứt lan rộng thêm một tấc rỉ máu đen kịt dưới lớp Thiết Tháp Thủ套. Anh phải chịu đựng phản phệ cực hạn để duy trì kiếm thế.
"Giết chết gã tội huyết mang kiếm xám kia cho ta!" Tào Ma gầm lên điên cuồng, ra lệnh cho toàn bộ đội hình Hắc Thiết Vệ bọc thép bao vây Lâm Tiêu.
Hàng chục tên lính thiết giáp vác thương sắt nặng nề lao tới, tạo thành một bức tường thép kiên cố phong tỏa mọi lối thoát của anh. Kiếm phôi rỉ sét của Lâm Tiêu chém mạnh vào giáp sắt nhưng chỉ để lại những vệt lửa xám lạnh, phòng ngự của Hắc Thiết Giáp quá dày khiến anh bị đẩy lùi liên tục, đan điền rách nát cạn kiệt linh lực dần.
Đúng lúc Lâm Tiêu bị dồn vào góc chết của bức tường trại đổ sụp, một tiếng gầm rú như sấm sét đột ngột vang dội từ phía sau đội hình địch.
"Lũ chó săn Thánh Điện! Chết đi!"
Lôi Kính Trần bước ra từ trong đống đổ nát rực lửa. Gương mặt gã thanh niên phu mỏ xám xịt vì khói súng, trán hằn lên những đường gân xanh dữ tợn che đi tội ấn rỉ máu. Gã không màng đến vết thương rách thịt rỉ máu trên vai phải, điên cuồng cắn nát ngón tay ấn mạnh vào lồng ngực trái – nơi phong ấn lôi căn bẩm sinh của gã.
*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*
Một luồng sấm sét xanh tím khổng lồ bỗng nhiên bùng phát từ lồng ngực Lôi Kính Trần, rống vang như một con lôi long thức tỉnh vạn năm. Luồng lôi điện cuồng bạo xé rách lớp da thịt của gã, máu tươi phun ra xối xả nhưng đôi mắt gã rực sáng như hai đốm lôi hỏa điên cuồng. Gã gầm rú lao thẳng vào đội hình thiết giáp của Hắc Thiết Vệ, đôi quyền mang theo sức mạnh sấm sét bộc phát đấm thẳng vào bộ giáp sắt dày trịch của lính canh.
*BÙM! RẮC!*
Sức mạnh sấm sét bộc phát đập nát vụn bộ giáp sắt đen Hắc Thiết Giáp, hất văng ba tên lính canh bọc thép bay xa mười trượng, nhục thân của chúng bị lôi điện nướng chín đen thui ngay tại chỗ. Lôi Kính Trần điên cuồng mở đường máu, da thịt gã rách nứt rỉ máu tươi xối xả do phản phệ lôi điện bạo ngược, nhưng gã vẫn gầm rú dọn sạch mọi chướng ngại cản đường.
"Lâm Tiêu huynh! Đột kích pháo đài! Cứu Dao Nhi!" Lôi Kính Trần gào lên, giọng nói khàn đặc rỉ máu.
Lâm Tiêu nhìn bóng dáng huynh đệ sinh tử đang liều chết mở đường, lòng anh dâng lên một luồng oán hận ngút trời. Anh dồn toàn bộ Hôi Kiếp Lực ít ỏi còn lại vào Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi), vung kiếm chém đứt sợi tơ liên kết linh hồn của con Huyết Quỷ cuối cùng. Nghĩa quân phu mỏ hôi tộc quật cường cầm cuốc chim xông lên theo tiếng gầm của lôi điện, đập tan hoàn toàn hàng phòng thủ ngoại vi Nam Khu.
Tàn quân Hắc Thiết Vệ hoảng loạn tháo chạy về phía đồi cao. Lâm Tiêu dẫn đầu nghĩa quân phu mỏ vượt qua đống đổ nát rực lửa, tiến sát đến trước cổng thành pháo đài đá đen Tào Gia Bảo.
Nhưng ngay khi họ vừa chạm chân đến chân đồi, hai cánh cổng sắt khổng lồ của pháo đài bỗng nhiên sập xuống rầm rầm, khóa chặt hoàn toàn lối vào trực tiếp. Trên tường thành kiên cố, trận pháp Huyết Hỏa đỏ thẫm đột ngột kích hoạt, bùng phát những làn sóng lửa máu nóng rực thiêu rụi toàn bộ không gian cát xám xung quanh thành một màu đỏ tà ác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!