Tháp Quang Minh Rạn Nứt
Bão cát ngoài biên thùy Linh Châu vẫn gào rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng quất những làn roi bụi xám xịt vào vách đá của Đông Khu phế mỏ. Trong hang đá lò rèn tối tăm, hơi nóng yếu ớt từ đống tàn tro không đủ để xua đi cái lạnh buốt xương đang gặm nhấm vào da thịt. Tin dữ từ miệng Tần Hắc Tử vừa thốt ra như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng nghĩa quân. Tào Diêm dời ngày hiến tế Lâm Dao lên ngay sáng mai. Thời gian giải cứu muội muội của Lâm Tiêu từ mười ngày ngắn ngủi giờ đây chỉ còn tính bằng canh giờ.
Lâm Tiêu đứng lặng trong bóng tối, tà áo choàng đen lay động nhẹ theo luồng gió lạnh rò rỉ qua kẽ đá. Cánh tay trái hoàn toàn hóa đá từ ngón tay đến sát bả vai của anh khẽ siết chặt dưới lớp Thiết Tháp Thủ套 đặc chế, phát ra những tiếng cọ xát khô khốc của đá cổ vạn năm. Nơi ngực trái, vết nứt hóa thạch đỏ thẫm âm thầm tỏa ra hơi lạnh tịch diệt thấu xương, rỉ ra một giọt máu đen nhạt thấm đẫm lớp vải thô rách nát. Nhưng đôi mắt xám tro của anh vẫn lạnh lùng, trống rỗng không một gợn sóng cảm xúc phàm trần. Hóa Thạch Ý Chí đã đóng băng hoàn toàn sự hoảng loạn của anh.
"Thời gian không còn nhiều. Chúng ta không thể đợi đến khi nghĩa quân chuẩn bị xong xuôi," Lâm Tiêu khàn giọng lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo như tiếng đá cọ xát. "Nếu Tháp Quang Minh Biên Thùy không bị phá hủy ngay trong đêm nay, báo động đỏ của nó sẽ thiêu rụi toàn bộ kế hoạch khởi nghĩa ngay khi chúng ta vừa bước ra khỏi phế mỏ."
Lão nhân trận sư Tạ Phong ngồi trong góc tối, râu tóc bạc phơ xơ xác bết đầy bụi đất. Lão khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu lộ ra ngạo cốt bất phàm của một cựu Kim Đan Kỳ Trận Sư từng bị Thánh Điện phế bỏ đạo cơ. Lão vuốt ve chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ bằng những ngón tay run rẩy vì bị hủy gân tay, trầm giọng nói:
"Tháp Quang Minh Biên Thùy cao trăm trượng sừng sững như chiếc xương trắng cắm vào địa mạch Linh Châu. Đỉnh tháp rực cháy ngọn lửa thánh quang ngụy tạo, không ngừng bòn rút linh lực địa mạch để dâng hiến lên Thượng Giới. Canh giữ tháp là Hàn Lập Nhân – thiên tài trận pháp của phân điện Linh Châu. Gã tuy bề ngoài nho nhã từ bi nhưng thực chất là kẻ nham hiểm, nắm giữ trận bàn bát quái bằng gỗ trầm cổ xưa cực kỳ nhạy bén với dao động năng lượng."
"Có cách nào bẻ gãy mắt trận của tháp mà không kích hoạt hệ thống tự hủy của nó?" Lâm Tiêu bước lại gần, ánh mắt khóa chặt vào lão trận sư.
Tạ Phong khẽ ho khan, nhổ ra một ngụm đờm lẫn máu đen, cười lạnh:
"Nếu là người thường, tuyệt đối không có khả năng. Nhưng ngươi có linh lực tro tàn tịch diệt. Ta nắm giữ sơ đồ trận pháp tháp quang minh vạn năm trước. Chỉ cần ngươi đưa ta tiếp cận chân tháp trong phạm vi ba mươi thước, ta có thể dùng ngón tay vẽ trận văn giải phá, chỉ điểm cho ngươi dùng kiếm lực chém đứt lõi đá năng lượng."
"Được. Đi ngay trong đêm nay."
Lâm Tiêu dứt khoát ra lệnh. Anh không màng đến việc đan điền rách nát của mình lúc này chỉ còn chưa đầy bốn mươi phần trăm linh lực tro tàn sau trận chiến với Lăng Phong, cũng không màng đến vết hóa thạch ngực trái đang nóng rát bỏng hằng đêm. Anh quấn chặt lại dải vải bố tẩm dược liệu quanh vai trái, dán một lá Ẩn Khí Phù mới vẽ lên trán để che đi tội ấn rỉ máu, rồi lặng lẽ dắt Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) mới được gia cố bằng Hắc Thiết Tinh Kim ra sau lưng.
***
Đêm bão tuyết đen kịt như mực, Tháp Quang Minh Biên Thùy hiện ra sừng sững giữa sa mạc biên thùy hoang vu như một cột sáng khổng lồ xé toạc màn đêm. Ánh sáng thánh quang ngụy tạo rực rỡ tỏa ra từ đỉnh tháp cao trăm trượng, không ngừng quét qua quét lại trên mặt đất cát xám, thiêu rụi mọi luồng oán khí tro tàn rò rỉ từ lòng đất.
Lâm Tiêu cõng lão nhân Tạ Phong trên lưng, vận chuyển Hôi Ảnh Bộ di chuyển mờ ảo dưới bóng tối của các cột đá tự nhiên. Nhờ có Ẩn Khí Phù che giấu hoàn toàn dao động linh lực tro tàn, hai người dễ dàng vượt qua vòng vây tuần tra ngoại vi của tiểu đội kỵ sĩ Thánh Điện canh giữ chân tháp, tiếp cận bức tường đá trắng kiên cố ở chân tháp trong phạm vi ba mươi thước.
"Mặc Quy Linh, ra ngoài đi," Lâm Tiêu truyền âm thần thức.
Từ trong tay áo rộng của anh, một con rùa bằng đá xám nhỏ bằng bàn tay khẽ bò ra ngoài. Mai rùa của nó khắc đầy các trận văn rỉ sét cổ xưa phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo. Mặc Quy Linh khẽ khịt mũi, giọng nói lười biếng vang lên trực tiếp trong thức hải Lâm Tiêu:
"Lõi năng lượng của ngọn tháp ký sinh này nằm sâu dưới lớp đá trắng chân tháp ba thước, hướng Đông Nam. Trận nhãn được bảo vệ bởi ba trùng cấm chế tịnh hóa cực mạnh. Nhóc con, nếu ngươi dùng sức mạnh thô bạo đập phá, ngọn lửa thánh quang trên đỉnh tháp sẽ lập tức bùng phát thiêu rụi linh hồn ngươi thành tro bụi."
"Tạ tiền bối, bắt đầu đi," Lâm Tiêu trầm giọng nói với lão nhân trên lưng.
Tạ Phong tuột xuống đất, ngồi xếp bằng sát chân tháp đá trắng. Lão hít một hơi thật sâu, ngón tay thon dài nhưng run rẩy bắt đầu vẽ những đường trận văn giải phá cổ xưa lên bề mặt đá trắng lạnh ngắt. Mỗi nét vẽ của lão tuy chậm chạp nhưng chứa đựng nhãn lực trận pháp tinh thâm vạn năm của một cựu trận sư tối cao. Bàn tính gỗ cổ xưa bên hông lão khẽ gõ cọc cọc, phát ra những sóng âm vô hình làm nhiễu loạn tạm thời sự rà soát của trận pháp bảo vệ tháp.
Tuy nhiên, ngay khi Tạ Phong vừa hoàn thành nét vẽ của trùng cấm chế thứ nhất, một luồng dao động năng lượng mạnh mẽ đột ngột truyền xuống từ đỉnh tháp.
Trên đỉnh tháp cao trăm trượng, Hàn Lập Nhân đang ngồi thiền định bỗng mở bừng đôi mắt lạnh lẽo xảo quyệt. Gã cảm nhận được địa mạch Linh Châu dưới chân khẽ rúng động một cách bất thường, phá vỡ sự cân bằng của dòng linh lực bòn rút hằng ngày.
"Kẻ nào dám cả gan xúc phạm thần quang?!"
Hàn Lập Nhân gầm lên một tiếng lạnh lùng. Gã mặc nho y xanh nhạt nhã nhặn, tay cầm quạt lông vũ rực sáng, vung mạnh chiếc trận bàn bát quái bằng gỗ trầm cổ xưa xuống dưới.
*UỲNH!*
Một luồng sáng bát quái khổng lồ rực hào quang thánh quang ngụy tạo từ trên trời giáng xuống, phong tỏa hoàn toàn không gian chân tháp trong phạm vi trăm trượng, đè ép trực tiếp lên người Tạ Phong và Lâm Tiêu.
"Phản chấn thiên cơ!" Tạ Phong hét lên một tiếng đau đớn.
Lão nhân cố gắng dùng ngón tay rỉ máu vẽ nét trận văn quyết định để chống đỡ, nhưng trận bàn bát quái của Hàn Lập Nhân quá nhạy bén và mạnh mẽ. Luồng phản chấn cực mạnh rực hào quang tịnh hóa đánh thẳng vào hai cánh tay của Tạ Phong. Tiếng xương gãy vụn *RẮC RẮC* vang lên ghê rợn, gân tay còn lại của lão nhân đứt lìa hoàn toàn, máu tươi phun ra xối xả làm lão ngã quỵ xuống đất cát, thổ huyết đen kịt.
"Tạ tiền bối!" Lâm Tiêu hoảng hốt.
"Đừng... đừng lo cho ta!" Tạ Phong nghiến răng gào lên trong đau đớn, hai cánh tay phế thải buông thõng rỉ máu. "Trùng cấm chế thứ hai đã bị rạn nứt! Lâm Tiêu... dùng kiếm lực của ngươi... cưỡng ép phá hủy lõi đá năng lượng ở hướng Đông Nam! Ta không thể vẽ trận được nữa!"
Lâm Tiêu không một chút do dự, bước lên chắn trước mặt lão trận sư. Anh đặt tay phải lên chuôi Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) sau lưng, từ từ rút kiếm ra khỏi vỏ vải thô. Thanh trọng kiếm rỉ sét đen đúa vừa xuất hiện liền tỏa ra một luồng oán khí tro tàn màu xám đen ngùn ngụt, rít lên những tiếng gào khóc oán hận của vạn cổ cổ tộc bị diệt môn.
Trên đỉnh tháp, Hàn Lập Nhân nhìn thấy thanh kiếm rỉ sét tỏa khói xám dưới chân tháp, đôi mắt hẹp dài lập tức co rút lại đầy kinh hoàng tột độ:
"Sức mạnh tro tàn tịch diệt?! Kẻ phản nghịch hôi tộc tội huyết chưa chết!"
Gã điên cuồng vung quạt lông vũ, cưỡng ép kích hoạt ngọn lửa thánh quang trên đỉnh tháp rực cháy dữ dội. Luồng hỏa diễm quang minh tịnh hóa khổng lồ cuồn cuộn như thác lũ từ chín tầng trời đổ xuống chân tháp, muốn thiêu rụi hoàn toàn Lâm Tiêu và Tạ Phong thành tro bụi.
"Mặc Quy Linh! Chỉ điểm vị trí chính xác!" Lâm Tiêu gầm lên.
"Cách chân tháp ba thước hướng Đông Nam, sâu dưới lớp đá! Chém thẳng vào đó!" Mặc Quy Linh truyền âm thần thức gấp gáp.
Lâm Tiêu vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết đến cực hạn, bộc phát toàn bộ Hôi Thể Tam Trùng trong đan điền rách nát. Luồng linh lực tro tàn màu xám lạnh cuồn cuộn chảy qua chín sợi kinh mạch nghịch hành, dồn nén hoàn toàn vào lưỡi kiếm Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi). Anh vung kiếm chém ra một đường kiếm khí tịch diệt khổng lồ màu xám tro, nhắm thẳng vào vị trí lõi đá năng lượng dưới chân tháp.
*UỲNH! RẮC!*
Kiếm khí tịch diệt xé toạc mặt đất cát xám, chém đứt đôi luồng hỏa diễm quang minh đang đổ xuống và xuyên thẳng qua lớp đá trắng dày đặc chân tháp. Tiếng nổ kinh hoàng vang dội khắp thung lũng dã ngoại biên thùy. Lõi đá năng lượng của Tháp Quang Minh Biên Thùy bị chém nứt vỡ hoàn toàn, ngọn lửa thánh quang trên đỉnh tháp đột ngột chuyển sang màu xám tro tịch diệt rồi nổ tung dữ dội.
*ẦM! ẦM! ẦM!*
Cột tháp đá trắng cao trăm trượng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ kéo dài từ chân tháp lên tận đỉnh tháp, bụi tro xám và gạch đá sụp đổ rầm rầm. Hệ thống cảnh báo quang minh ngoại vi pháo đài Tào Gia Bảo bị làm tê liệt hoàn toàn lập tức.
Tuy nhiên, Hàn Lập Nhân trên đỉnh tháp không hề rơi xuống. Gã điên cuồng cắn nát ngón tay kích hoạt đại trận phòng ngự quang minh tối cao của tháp canh. Một màn sương sáng quang minh dày đặc bùng phát từ đỉnh tháp rạn nứt, tạo thành một kết giới lồng giam khổng lồ bao bọc và phong tỏa hoàn toàn không gian chân tháp chân tháp vạn trượng, chặn đứng lối thoát duy nhất của Lâm Tiêu và Tạ Phong.
"Lũ tội huyết hôi tộc tà ác! Các ngươi không lối thoát đâu!" Hàn Lập Nhân đứng trên đỉnh tháp rạn nứt gào lên điên cuồng, giọng nói rít lên đầy oán hận. "Kỵ sĩ tuần phòng! Vây quét chân tháp vạn trượng ngay lập tức! Giết không tha!"
Tiếng còi báo động dồn dập vang lên khắp sa mạc biên thùy, hàng trăm kỵ sĩ Thánh Điện cưỡi yêu thú rực sáng thánh quang bắt đầu đổ về phía chân tháp rạn nứt sụp đổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!