Nhạc nềnWuxia

Ám Tuyến Giăng Mắc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát ngoài biên thùy Linh Châu gào rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng quất những làn roi bụi xám xịt vào vách đá dựng đứng của Độc Chướng Cốc. Dưới đáy thung lũng sâu hoắm, sương độc màu tím sẫm vốn dĩ đậm đặc giờ đây bị cuộn lên, hòa lẫn vào cát bụi tạo nên một màn sương mù hỗn loạn, che khuất tầm nhìn của bất kỳ tu sĩ nào.


Lâm Tiêu ẩn mình sau một khe đá rạn nứt sát rìa thung lũng, toàn bộ thân hình gầy gò được bao bọc kín kẽ dưới chiếc áo choàng đen rộng thùng thình bám đầy bụi đất. Anh vận chuyển Vô Tướng Thuật đến cực hạn, cưỡng ép thu hồi mọi dao động oán khí tro tàn vào sâu trong đan điền rách nát, biến khí tức của bản thân trở nên vô hại, hòa tan hoàn toàn vào hơi lạnh buốt giá của bão cát biên thùy.


Cách đó không đầy trăm trượng, Chấp pháp giả Lý Nghiêm đang dẫn đầu đội quân chấp pháp của phân điện Linh Châu tiến vào bãi chiến trường đổ nát. Uy áp của tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ rực sáng hào quang thánh quang bạc tỏa ra từ người gã chấp pháp giả đa nghi, như một ngọn hải đăng xé toạc màn sương độc tím. Lý Nghiêm lạnh lùng quét mắt nhìn hàng chục xác chết giáp sắt đen của Hắc Thiết Vệ và kiếm khách Triệu gia nằm la liệt trên đất cát rỉ máu đen kịt.


Lâm Tiêu khẽ nín thở. Nơi ngực trái của anh, vết nứt hóa thạch đỏ thẫm vẫn âm thầm tỏa ra hơi lạnh tịch diệt thấu xương, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt thấm đẫm lớp vải thô dưới giáp bạc giả tạo. Cánh tay trái hoàn toàn hóa đá từ ngón tay đến sát bả vai, cứng ngắc như một khối đá cổ vạn năm, được giấu kín dưới lớp Thiết Tháp Thủ套 đặc chế. Anh khẽ siết chặt tay phải, cảm nhận hộp gỗ trầm hương chứa ba gốc Huyết Linh Thảo nguyên vẹn sinh mệnh lực đang nằm an toàn trong ngực áo choàng.


"Lý Nghiêm đã đến. Đúng như dự đoán, gã sẽ đổ toàn bộ tội lỗi cuộc hỗn chiến này lên đầu Triệu Gia Kiếm Phái," Lâm Tiêu thầm nghĩ, đôi mắt xám tro lạnh lẽo không một gợn sóng cảm xúc phàm trần. "Tào gia và Triệu gia tàn sát lẫn nhau dã ngoại sẽ khiến lực lượng tuần phòng quanh mỏ quặng bị bòn rút cực hạn. Đây là thời cơ duy nhất để ta chuẩn bị khởi nghĩa."


Nhận thấy Lý Nghiêm bắt đầu dùng pháp bảo gương soi rà soát sâu vào thung lũng, Lâm Tiêu lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma nhờ Hôi Ảnh Bộ. Anh di chuyển không tiếng động qua các kẽ đá nứt gãy, triệt tiêu mọi tiếng động của bão cát, nhanh chóng rút lui khỏi Độc Chướng Cốc, hướng thẳng về phía Đông Khu phế mỏ hoang vắng sâu dưới lòng đất.


***


Đông Khu phế mỏ, căn cứ bí mật của liên minh phàm nhân hôi tộc, ngập sương mù xám lạnh và bốc mùi rỉ sét nồng nặc. Nơi sâu nhất của phế mỏ, ngọn lửa lò rèn của Thiết Chùy Hội đã tắt lụi, chỉ còn lại những đốm than hồng âm ỉ tỏa ra hơi nóng yếu ớt.


Trương Thiết – gã thợ rèn câm lặng của khu mỏ – đang ngồi bệt bên bục đá nứt vỡ. Hai cánh tay gân guốc cuồn cuộn cơ bắp của gã giờ đây phồng rộp những vết bỏng đỏ rực ghê rợn, da thịt rách nát rỉ máu tươi xen lẫn những vệt tro xám. Đó là cái giá tàn khốc khi gã dốc toàn lực thể chất và thần lực thiên sinh để gia cố thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) cho Lâm Tiêu ở tập trước, gánh chịu oán lực tịch diệt bạo phát cắn trả. Gã không thể nói, chỉ có thể nghiến chặt hàm răng rụng gần hết, lầm lũi dùng một dải vải rách lau vết thương.


Lâm Tiêu bước vào hang đá, áo choàng đen lay động mang theo hơi lạnh của bão cát dã ngoại. Anh lặng lẽ nhìn đôi tay rỉ máu của Trương Thiết. Lòng anh khẽ dâng lên một luồng cảm xúc xót xa ấm áp phàm trần, nhưng ngay lập tức, Hóa Thạch Ý Chí trong thức hải tự động kích hoạt, đóng băng hoàn toàn luồng cảm xúc ấy thành một khối đá lạnh lẽo vô tình.


Anh bước lại gần, lấy từ trong ngực ra một lọ linh dược trị thương của Thẩm Hoài Sơn, nhẹ nhàng đặt vào tay Trương Thiết. Gã thợ rèn câm ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lâm Tiêu, khẽ gật đầu tỏ lòng biết ơn sâu sắc, rồi im lặng bôi dược liệu lên vết bỏng.


"Lâm Tiêu huynh! Huynh đã về!"


Tần Hắc Tử vác cây xà beng sắt nặng năm mươi cân bước nhanh vào hang đá, theo sau là cựu binh trầm ổn Cố Kiến. Sắc mặt của Tần Hắc Tử đen sạm đầy lo âu, giọng nói trầm hùng vang dội của lão phu mỏ khu Tây khẽ run lên:


"Triệu gia đã cướp sạch số huyết đan của Tào Diêm ngoài biên giới dã ngoại. Hiện tại, pháo đài Tào Gia Bảo đang điên cuồng phong tỏa toàn bộ Nam Khu để rà soát nội gián. Tào Bát bị bắt giam tra khảo dã man hằng đêm tại mật thất. Ta sợ... gã sẽ không chịu nổi cực hình mà khai ra chúng ta."


Lâm Tiêu khẽ nhắm mắt. Thông qua tia thần thức của Tro Tàn Chủng gieo sâu trong thức hải Tào Bát, anh liên tục cảm nhận được những tiếng gào thét đau đớn dữ dội truyền về. Liên kết thần thức đang rạn nứt từng sợi dưới sự tra khảo dã man của chấp pháp trưởng lão Tào gia.


"Tào Bát bị khống chế linh hồn bởi Tro Tàn Chủng, gã không thể tự ý phản bội," Lâm Tiêu mở mắt, giọng nói khàn khàn lạnh lẽo như tiếng đá cọ xát vách hang. "Nhưng thần hồn của gã sắp bị cấm chế của Tào Diêm bóp nát. Chúng ta phải đẩy nhanh kế hoạch chuẩn bị khởi nghĩa ngay trong đêm nay."


Cố Kiến bước lên chỉ tay vào bản đồ da thú trải trên bàn đá, trầm giọng nói:


"Đội quân phu mỏ hôi tộc của chúng ta đã sẵn sàng ba ngàn người, vũ khí thô sơ rèn lén lút bằng Hắc Thiết Tinh Kim đã được phân phát xong. Nhưng vấn đề lớn nhất hiện tại là các Tháp Quang Minh tuần tra của Thánh Điện. Đỉnh tháp rực cháy ngọn lửa thánh quang ngụy tạo có khả năng soi chiếu và phát hiện mọi dao động linh lực tro tàn trong vòng ba dặm. Nếu chúng ta xuất kích đông đảo, tội ấn trên trán và tu vi của nghĩa quân sẽ kích hoạt báo động đỏ của tháp canh ngay lập tức."


"Ta đã có sự chuẩn bị," Lâm Tiêu lạnh lùng đáp.


Anh bước đến bên bàn đá, lấy ra một chiếc lọ gốm đen chứa đầy Hôi Ngục Thú Huyết – thứ máu đỏ sậm pha lẫn sắc xám lạnh lẽo của loài dị thú bò sát sống sâu dưới lòng đất mỏ Linh Châu. Đây là chất mực đặc chế có độ tương thích cực cao với năng lượng tro tàn tịch diệt. Tiếp đó, anh trải hàng ngàn mảnh da thú thô ráp đã được cắt gọn gàng lên bàn đá.


Lâm Tiêu nhắm mắt, thần thức đi sâu vào bức họa cổ rách nát Tro Tàn Thần Đồ lơ lửng trong linh hải. Từng nét vẽ cổ xưa, những ký hiệu bùa chú phức tạp của Hôi Tàn Phù Kinh lập tức hiện lên rõ mòn một trong đầu anh. Anh vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết, một luồng oán khí tro tàn màu xám nhạt luân chuyển từ đan điền rách nát qua chín sợi kinh mạch nghịch hành, ngưng tụ lại nơi đầu ngón tay phải thành một đốm lửa xám lạnh lẽo.


Anh dùng máu đầu ngón tay phải hòa vào lọ Hôi Ngục Thú Huyết, ngòi bút ngưng tụ ngọn lửa tịch diệt bắt đầu vẽ bùa chú lên da thú thô ráp.


*HƯU! HƯU! HƯU!*


Từng nét vẽ uốn lượn cổ xưa như rồng bay phượng múa hiện lên trên mảnh da thú. Máu thú bốc lên làn khói xám nhạt, tỏa ra mùi tanh nồng quỷ dị rồi ẩn sâu vào thớ da thú thô ráp, biến thành những lá Ẩn Khí Phù tỏa ra luồng khí xám mờ nhạt. Thứ bùa chú này có khả năng che giấu hoàn toàn dao động linh lực tro tàn và tội ấn khắc trên trán phu mỏ trước sự rà soát của Tháp Quang Minh tuần tra.


Quá trình vẽ bùa đòi hỏi sự tập trung thần thức và tiêu hao linh lực cực kỳ tàn khốc. Vẽ được một trăm lá bùa, đan điền rách nát của Lâm Tiêu lại nhói đau kịch liệt như bị hàng vạn cây kim châm, vết nứt hóa thạch nơi ngực trái rỉ máu đen nóng rát dữ dội. Anh ho khan một tiếng, một ngụm máu đen pha lẫn tinh thể đá xám trào ra khóe môi, nhuộm đỏ một góc bàn đá.


"Lâm Tiêu huynh! Huynh không sao chứ?" Tần Hắc Tử hoảng hốt định đỡ lấy anh.


Lâm Tiêu vẫy tay ngăn lại, ánh mắt xám tro lạnh lùng xua tan sương mù đau đớn. Anh vận chuyển Hóa Thạch Ý Chí đóng băng cảm giác đau đớn thể xác, tiếp tục vung bút vẽ bùa chú liên tục không ngừng nghỉ suốt ba canh giờ hối hả.


Khi lá bùa thứ một ngàn hoàn thành, toàn bộ bàn đá ngập tràn ánh sáng xám mờ ảo của Ẩn Khí Phù. Lâm Tiêu thở dốc, tầm nhìn thoáng mờ đi vì tiêu hao thần thức cực hạn, bả vai trái hóa đá khẽ rung lên rạn nứt nhẹ.


"Cố Kiến, Tần Hắc Tử, đem toàn bộ số Ẩn Khí Phù này phân phát gấp cho các thủ lĩnh khu mỏ Nam Khu và khu Tây," Lâm Tiêu khàn giọng ra lệnh, tay phải siết chặt chuôi Tuyệt Nhân Quả Kiếm sau lưng để làm mỏ neo giữ vững thăng bằng. "Dặn dò nghĩa quân dán bùa lên trán ngay trước giờ xuất kích để che mắt tháp canh tuần phòng."


"Rõ!" Cố Kiến dứt khoát ôm quyền, vội vàng thu gom số bùa chú bỏ vào giỏ tre.


Tuy nhiên, ngay khi Tần Hắc Tử định rời đi, lão phu mỏ chợt dừng bước, sắc mặt xám ngoét vì hoảng sợ, giọng nói rỉ tai đầy lo âu vang lên sát tai Lâm Tiêu:


"Lâm Tiêu huynh... có biến cố lớn ở khu Tây. Tiểu Thạch Đầu vừa truyền tin tức mật báo về. Một nhóm nô lệ hôi tộc khu Tây, gồm mười hai tên do quá sợ hãi 'Lôi phạt diệt thế' của Thánh Điện, đã âm thầm chuẩn bị lẻn ra ngoài tháp canh để báo cáo kế hoạch vượt ngục của chúng ta cho cai ngục, hòng đổi lấy đan dược duy trì mạng sống mục nát của bọn chúng."


Không khí trong hang đá lập tức đông cứng lại, lạnh buốt như băng tuyết biên thùy.


***


Sự phản bội luôn là mồi lửa tàn độc nhất có thể thiêu rụi toàn bộ xương máu của hàng vạn đồng bào trước giờ khởi nghĩa. Lâm Tiêu đứng lặng trong bóng tối phế mỏ, đôi mắt xám tro rực lên tia sáng tịch diệt xám lạnh thấu xương. Hóa Thạch Ý Chí đóng băng hoàn toàn chút trắc ẩn phàm trần cuối cùng trong đầu anh.


"Chúng ta không thể dùng bạo lực quy mô lớn để thanh trừng đồng bào lúc này, sẽ gây hoang mang dao động lòng quân," Cố Kiến trầm ngâm phân tích, tay siết chặt chuôi kiếm rỉ sét. "Nhưng nếu để bọn chúng thoát ra ngoài tháp canh báo tin, toàn bộ nghĩa quân sẽ bị Hắc Thiết Vệ thảm sát ngay trong đêm."


"Để ta xử lý," Lâm Tiêu khàn giọng đáp, giọng nói không chút hơi ấm phàm nhân.


Anh nhắm mắt, thần thức đi sâu vào Tro Tàn Thần Đồ, kích hoạt phong ấn tầng một. Từ trong bức họa cổ rách nát, một luồng oán khí tro tàn màu đen mờ ảo trườn ra ngoài vách đá, ngưng tụ thành một bóng đen vô diện cao lớn quấn quanh bởi tàn tro xám lạnh – Hôi Ảnh binh.


"Hôi Ảnh, đi theo giám sát nhóm phản bội khu Tây. Kẻ nào dám bước chân ra khỏi ranh giới doanh trại, giết không tha," Lâm Tiêu truyền ý niệm lạnh lùng.


Bóng đen Hôi Ảnh khẽ cúi đầu, rồi tan biến hoàn toàn vào bóng tối mật thất không để lại chút tiếng động nào.


Lâm Tiêu cùng Cố Kiến trực tiếp lướt nhanh qua các đường hầm ngầm tối tăm, tiếp cận khu lều nát của phu mỏ khu Tây. Dưới làn bão cát gào rú ngoài trời, căn lều rách nát của nhóm phản bội chỉ được thắp sáng bởi một ngọn đèn dầu hôi mùi mỡ bò leo lét.


Bên trong lều, mười hai tên nô lệ hôi tộc đang co rúm lại thành một vòng tròn. Tên cầm đầu nhút nhát – một gã phu mỏ gầy gộc mang tội ấn trán rỉ máu – đang run rẩy siết chặt một mảnh ngọc vỡ truyền tin rách nát, thì thào đầy hoảng loạn:


"Chúng ta phải báo tin cho cai ngục sớm! Lâm Tiêu điên rồi! Hắn muốn dẫn chúng ta chống lại Thánh Điện kỵ sĩ! Lôi phạt thiên lôi của giáo hội sẽ thiêu rụi toàn bộ hôi tộc thành tro bụi! Ta không muốn chết... ta muốn sống..."


"Nhưng Lâm Tiêu huynh đã cứu mạng chúng ta dưới đáy vực mỏ quặng sập đổ..." Một tên nô lệ trẻ tuổi ngập ngừng phản đối.


"Cứu mạng? Hắn chỉ đang đẩy chúng ta vào giàn tế sớm hơn thôi!" Tên cầm đầu hét lên khe khẽ, ánh mắt đầy vẻ điên cuồng tham sống sợ chết. Gã đứng bật dậy, dắt mảnh ngọc vỡ vào hông áo rách. "Ta sẽ ra ngoài tháp canh báo tin ngay bây giờ! Cai ngục hứa sẽ ban cho chúng ta Huyết Linh Đan để kéo dài thọ nguyên..."


Gã vừa bước chân định vén tấm màn che rách nát của căn lều để lao ra ngoài bão cát dã ngoại.


*RẮC!*


Một bàn tay bằng sương đen vô diện bất ngờ thò ra từ bóng tối vách đá sát cửa lều, bóp nghẹt cổ họng tên cầm đầu, nhấc bổng cơ thể gầy gộc của gã lên không trung. Gã trợn trừng hai mắt hoảng sợ tột độ, đôi chân giãy giụa điên cuồng nhưng không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào dưới sức mạnh bóp nghẹt của Hôi Ảnh sát thủ. Bóng đen Hôi Ảnh lạnh lùng lôi tuột gã ngược trở lại bóng tối mật thất góc lều.


Tấm màn che bị vén lên, Lâm Tiêu bước vào trong căn lều rách nát, theo sau là Cố Kiến vác đao sắc lạnh. Áo choàng đen của Lâm Tiêu lay động, tỏa ra luồng khí xám tịch diệt lạnh buốt thấu xương làm ngọn đèn dầu mỡ bò tắt ngấm lập tức, dìm căn lều vào bóng tối ngột ngạt.


"Lâm... Lâm Tiêu huynh!"


Mười một tên nô lệ còn lại kinh hoàng tột độ, đồng loạt quỳ sụp xuống đất cát bẩn, đầu dập mạnh rầm rầm van xin nài nỉ trong sự sợ hãi tột cùng.


Lâm Tiêu không thèm nhìn tên cầm đầu đang bị Hôi Ảnh bóp nghẹt cổ họng giãy giụa sát chết. Anh đứng sừng sững giữa căn lều tối tăm, tay phải đặt lên chuôi kiếm Tuyệt Nhân Quả Kiếm sau lưng, đôi mắt xám tro rực cháy ngọn lửa nhỏ lạnh lẽo nhìn thẳng vào tâm can những kẻ phản bội.


Anh vận chuyển Vấn Tâm Chân Ngôn, giọng nói khàn đặc vang dội trực tiếp vào sâu trong thức hải của họ như tiếng sấm nổ đanh tai:


"Các ngươi nghĩ rằng dâng nộp xương máu đồng bào sẽ đổi lấy được sự từ bi của Thánh Điện sao? Huyết Linh Đan mà Tào Diêm ban phát cho các ngươi thực chất được luyện chế từ chính tim gan của các thiếu nữ hôi tộc! Ánh sáng thánh quang tịnh hóa của tháp canh tuần phòng thực chất là mạng lưới ký sinh bòn rút thọ nguyên phàm nhân dâng hiến cho tà thần! Các ngươi thà làm chó săn chịu nhục nhã gặm xương thừa, hay muốn đứng thẳng dậy dùng tro tàn thiêu rụi thần quyền giả tạo để giành lấy tự do?"


Lời nói sắc bén như kiếm phong chấn động đạo tâm sợ hãi của mười một tên nô lệ hôi tộc. Gương mặt của bọn họ biến đổi liên tục từ kinh hoàng sang nhục nhã thảm hại, đạo cơ tinh thần hoàn toàn sụp đổ trước chân tướng tàn khốc mà Lâm Tiêu phơi bày.


"Chúng ta sai rồi! Lâm Tiêu huynh! Van xin huynh tha mạng! Chúng ta thà chết chiến đấu chứ quyết không làm chó săn phản bội đồng bào!"


Bọn họ điên cuồng dập đầu van xin rỉ máu trán, lòng căm thù Thánh Điện bùng lên lấn át nỗi sợ hãi thiên lôi lôi phạt.


Lâm Tiêu khẽ liếc mắt nhìn Hôi Ảnh. Bóng đen sát thủ siết chặt tay, một tiếng *RẮC* giòn giã vang lên xé toạc bóng tối. Thần hồn và cổ họng tên cầm đầu phản bội ngoan cố nhất bị bóp nát vụn hoàn toàn, cơ thể gã chớp nhoáng hóa đá xám xịt nứt nẻ rồi ngã xuống đất cát bẩn không một tiếng động. Đây là cái giá tàn khốc của sự phản bội để răn đe lập kỷ luật sắt cho toàn bộ nghĩa quân trước giờ xuất kích.


Lâm Tiêu quay người bước ra khỏi lều, lạnh lùng để lại một câu khàn khàn:


"Cố Kiến, phân phát Ẩn Khí Phù cho họ. Cho họ làm tiên phong chặn cổng Tây thành pháo đài để chuộc tội."


"Rõ!" Cố Kiến trầm giọng đáp.


***


Bão cát ngoài trời vẫn gào rú dữ dội gieo rắc bụi tro xám xịt khắp biên thùy Linh Châu. Lâm Tiêu lướt nhanh trở lại Đông Khu phế mỏ hoang vắng để kiểm tra đợt phân phát bùa ẩn khí cuối cùng. Thế trận chuẩn bị khởi nghĩa vượt ngục quy mô lớn của liên minh phàm nhân hôi tộc đã chính thức đi vào quỹ đạo an toàn dưới sự che giấu hoàn hảo của Ẩn Khí Phù.


Nhưng ngay khi anh vừa đặt chân vào hang đá lò rèn, Tần Hắc Tử hớt hải chạy vào, sắc mặt xám ngoét không còn một giọt máu, hai đầu gối run rẩy suýt quỳ sụp xuống đất cát nứt nẻ. Giọng nói của lão phu mỏ khu Tây nghẹn lại đầy hoảng loạn tột độ:


"Lâm Tiêu huynh! Biến cố chí mạng! Cai ngục Tào Bát vừa truyền một tia thần thức rạn nứt cuối cùng qua Tro Tàn Chủng trước khi chết thảm khốc! Tào Diêm, dưới áp lực thanh tra nghiêm ngặt của chấp pháp giả Lý Nghiêm sau vụ hỗn chiến cướp huyết đan, đã phát điên tột độ! Lão ra lệnh dời ngày hiến tế muội muội Lâm Dao của huynh lên ngay sáng mai tại Huyết Trì Tào Gia sâu dưới lòng pháo đài để cưỡng ép đột phá tu vi Trúc Cơ Đỉnh Phong!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!