Ly Gián Song Hổ
Bóng tối sâu thẳm của Đông Khu phế mỏ dần trả lại sự im lặng tịch mịch của lòng đất. Trên đe đá nứt vỡ, thanh trọng kiếm xám đen Tuyệt Nhân Quả Kiếm sau khi hút no dòng máu đen kịt rỉ ra từ tay trái hóa đá của Lâm Tiêu đã ngừng rung động. Oán khí tro tàn ngùn ngụt thu liễm lại vào sâu trong thân kiếm rỉ sét, chỉ còn lại một làn khói mỏng lạnh buốt lượn lờ quanh chuôi kiếm. Cánh tay trái của Lâm Tiêu lúc này nặng nề như một khối đá tảng vạn năm, từ các ngón tay lên tận bả vai đã hoàn toàn hóa thạch xám xịt, cứng đờ và mất đi mọi cảm giác ấm áp phàm trần. Anh dùng tay phải chậm rãi quấn chặt vải bố tẩm dược liệu của Thẩm Hoài Sơn xung quanh bả vai, rồi đeo Thiết Tháp Thủ套 đặc chế vào, che giấu đi hoàn toàn dị biến khủng khiếp bên trong.
Trong thức hải của anh, khoảng trống rỗng do hiến tế ký ức lại rộng thêm một phần. Gương mặt của người bạn thuở nhỏ Lôi Kính Trần thời trẻ giờ đây chỉ còn là một mảng sương mù xám xịt nhạt nhòa, không cách nào khôi phục. Nhưng Lâm Tiêu không để bản thân chìm vào sự trống trải ấy. Đôi mắt xám tro của anh lạnh lùng nhìn về phía lối ra phế mỏ, nơi bão tuyết biên thùy vẫn đang gào rú. Kế hoạch lật đổ Tào Gia Bảo cứu muội muội Lâm Dao không thể chậm trễ thêm một khắc nào nữa.
"Hoàng Ma Tử nói không sai. Triệu Gia Kiếm Phái từ lâu đã muốn độc chiếm quyền khai thác mỏ quặng Linh Châu, luôn xem Tào gia như cái gai trong mắt. Chuyến hàng huyết đan lần này của Tào Diêm chính là mồi lửa tốt nhất," Lâm Tiêu thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
Anh lướt nhanh ra khỏi Đông Khu phế mỏ, thân hình gầy gò ẩn hiện dưới chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, di chuyển không tiếng động trong màn sương tro xám nhờ Hôi Ảnh Bộ. Điểm đến của anh là một hang động ẩn dật nằm sát ranh giới Biên trấn Hắc Cát, nơi gã cai ngục Tào Bát đang run rẩy chờ đợi dưới sự khống chế của Tro Tàn Chủng.
Khi Lâm Tiêu bước vào hang động, Tào Bát lập tức quỳ sụp xuống đất, đầu dập mạnh lên đá hộc rầm rầm. Đôi mắt gã đờ đẫn, ẩn hiện những tia lửa xám mờ nhạt của cấm chế thần hồn.
"Chủ... chủ nhân..." Tào Bát run rẩy lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi.
Lâm Tiêu không thèm nhìn gã, lạnh lùng rút từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da thô bẩn và một lọ mực làm từ Hôi Ngục Thú Huyết. Anh ném chúng xuống trước mặt Tào Bát, giọng nói khàn khàn như tiếng cọ xát của đá cổ:
"Viết. Dùng bút tích và mật mã liên lạc riêng của Tào gia để viết."
"Viết... viết gì ạ?" Tào Bát ngước khuôn mặt bơ phờ đầy sẹo rỗ lên hỏi.
"Viết gửi cho tư tế chấp pháp Tào Diêm. Báo cáo rằng Triệu Gia Kiếm Phái đã phát hiện ra vị trí rò rỉ của long mạch Linh Châu tại Độc Chướng Cốc dã ngoại. Triệu Vô Song đang âm thầm bố trí Huyền Vũ Trận Pháp để nuốt chửng luồng sinh khí địa mạch đó, nhằm cưỡng ép đột phá Trúc Cơ Đỉnh Phong, hoàn toàn gạt bỏ Tào gia khỏi biên thùy."
Tào Bát nghe xong, thần trí khẽ chấn động, bản năng sợ hãi của một tên cai ngục Tào gia khiến gã muốn kháng cự. Nhưng ngay lập tức, Tro Tàn Chủng trong thức hải gã bùng phát một luồng hỏa diễm xám lạnh buốt, thiêu rụi mọi ý chí phản kháng. Gã hét lên một tiếng đau đớn, vội vàng cầm bút, dùng máu thú vẽ nên những ký hiệu mật mã phức tạp của Tào gia lên giấy da.
Lâm Tiêu cầm lấy bức mật thư ngụy tạo, kiểm tra kỹ lưỡng từng nét chữ rỉ máu thú. Thần thức nhạy cảm của anh quét qua, đảm bảo không có bất kỳ dao động oán khí tro tàn nào rò rỉ trên giấy da. Sau đó, anh truyền ý niệm vào Tro Tàn Chủng, ép buộc Tào Bát phải thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch.
Sáng hôm sau, dã ngoại biên trấn Hắc Cát ngập tràn bão cát xám xịt. Triệu Vô Song, thiếu chủ kiêu ngạo của Triệu Gia Kiếm Phái, đang ngồi trong chiếc xe ngựa bọc thép sang trọng thêu hoa văn sóng cuộn màu xanh đậm, dẫn đầu đội tiêu sư vận chuyển quặng thô về trung thổ. Gã sở hữu tu vi Luyện Khí Tầng 9 Đỉnh Phong, khuôn mặt tuấn tú đầy dã tâm luôn ẩn chứa sự khinh miệt đối với tu sĩ biên thùy nghèo nàn.
Khi đoàn xe đi qua khúc cua hiểm trở sát vách đá dã ngoại, một bóng người mặc giáp sắt thô đen của cai ngục Tào gia bất ngờ lao ra từ bão cát, loạng choạng ngã nhào trước đầu xe ngựa. Đó chính là Tào Bát. Theo chỉ thị thần định của Lâm Tiêu, gã giả vờ như đang bị truy đuổi, hoảng loạn tột độ.
"Ai dám cản đường xe của Triệu gia?" Một tên kiếm khách hộ vệ quát lớn, vung kiếm sắt định chém đứt đầu kẻ phá rối.
"Khoan đã!" Triệu Vô Song từ trong xe bước ra, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào chiếc lệnh bài cai ngục dắt bên hông Tào Bát. Gã khẽ nhíu mày, cảm nhận được sự bất thường.
Tào Bát giả vờ hoảng hốt, cố tình làm rơi cuộn giấy da rỉ máu thú xuống nền tuyết bẩn ngay trước chân Triệu Vô Song, rồi điên cuồng bò dậy lao thẳng vào bão cát trốn chạy. Tên kiếm khách định đuổi theo nhưng Triệu Vô Song vẫy tay ngăn lại. Gã cúi xuống nhặt cuộn giấy da lên, mở ra đọc.
Ngay khi nhìn thấy mật mã riêng của Tào gia và nội dung bức thư ngụy tạo, sắc mặt Triệu Vô Song lập tức biến đổi liên tục, từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Đan điền gã rục rịch luân chuyển linh lực hệ thủy, khí thế Luyện Khí Đỉnh Phong bộc phát làm cát bụi xung quanh bay tán loạn.
"Tào Diêm... Lão già mục nát nhà ngươi dám lén lút bòn rút địa mạch Linh Châu để luyện huyết đan kéo dài thọ nguyên, lại còn muốn chặn đứng đường tiến thân của Triệu gia ta sao?" Triệu Vô Song nghiến răng kèn kẹt, bàn tay siết chặt cuộn giấy da nát vụn.
Gã từ lâu đã nghi ngờ Tào gia đột nhiên tăng sản lượng quặng khai thác và lén lút vận chuyển các chuyến hàng bí mật qua Độc Chướng Cốc dã ngoại. Bức mật thư ngụy tạo hoàn hảo này hoàn toàn trùng khớp với những hoài nghi bấy lâu nay của gã, kích nổ lòng tham và dã tâm cướp đoạt địa mạch của Triệu Gia Kiếm Phái.
"Triệu gia kiếm khách nghe lệnh!" Triệu Vô Song vung tay, giọng nói trầm hùng đầy sát khí. "Lập tức xoay chuyển hướng đi, phục kích toàn bộ đoàn xe vận chuyển huyết đan của Tào gia tại Độc Chướng Cốc. Kẻ nào cản đường, giết không tha!"
Hàng chục kiếm khách Triệu gia đồng loạt rút kiếm, phát ra tiếng rít chói tai xé toạc bão cát, lao thẳng về phía thung lũng sương độc tím.
Lâm Tiêu đứng trên đỉnh vách đá cao nhìn xuống, áo choàng đen bay phần phật trong gió cát. Đôi mắt xám tro của anh không chút gợn sóng cảm xúc phàm trần. Anh khẽ vuốt ve chuôi kiếm Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) sau lưng, cảm nhận được luồng oán lực đang rục rịch muốn bộc phát.
"Hai con hổ đã vào chuồng. Trận chiến này sẽ dọn sạch hàng phòng thủ ngoại vi của Tào Gia Bảo," Lâm Tiêu thầm thì, thân hình lướt nhanh biến mất vào bão cát để tiến về phía Độc Chướng Cốc giám sát.
Tại Độc Chướng Cốc dã ngoại, sương mù kịch độc màu tím dày đặc bao phủ toàn bộ thung lũng hiểm trở. Đoàn xe vận chuyển huyết đan của Tào gia, gồm mười tên tu sĩ Hắc Thiết Vệ bọc giáp sắt đen và ba tên chấp sự Trúc Cơ Sơ Kỳ, đang di chuyển một cách cẩn trọng. Dẫn đầu là một tên đại chấp sự kiêu ngạo, tay cầm quyền trượng đồng nhẹ nhàng xua tan sương độc.
"Uỳnh!"
Một tiếng nổ lớn rung chuyển mặt đất thung lũng. Từ trên vách đá hai bên, hàng loạt kiếm quang màu xanh lam nhạt của kiếm trận Huyền Thủy giáng xuống như thác đổ, đập nát chiếc xe ngựa đi đầu của Tào gia thành trăm mảnh vụn. Huyết đan đỏ thẫm rơi vãi đầy đất cát, tỏa ra mùi tanh hôi nồng nặc.
"Triệu Gia Kiếm Phái! Các ngươi dám cả gan cướp hàng của Thánh Điện sao?" Tên đại chấp sự Tào gia gầm lên, vung quyền trượng phóng ra những luồng huyết hỏa đỏ thẫm để chống đỡ.
"Cướp của Thánh Điện? Tào gia các ngươi tự tiện bòn rút địa mạch Linh Châu để tư lợi kéo dài mạng sống mục nát, hôm nay Triệu gia ta sẽ thay trời hành đạo!" Triệu Vô Song hét lớn, vung kiếm chém ra luồng sóng nước khổng lồ Thủy Long Bạo Kích, cuốn phăng hai tên Hắc Thiết Vệ bọc giáp sắt đen ngã nhào.
Cuộc hỗn chiến đẫm máu bùng phát kinh hoàng giữa thung lũng sương độc. Kiếm quang xanh lam va chạm kịch liệt với huyết hỏa đỏ thẫm, tạo nên những tiếng nổ vang dội chấn động vách đá. Máu tươi rỉ ra, hòa lẫn vào sương độc tím bốc hơi nghi ngút.
Lâm Tiêu ẩn nấp sâu trong bụi gai độc sát vách đá, vận chuyển Vô Tướng Thuật đến cực hạn để triệt tiêu hoàn toàn dao động linh lực bản thân. Anh sử dụng Thần Thức Nhãn Thuật, đồng tử mắt trái chuyển sang màu xám tro rực cháy ngọn lửa nhỏ lạnh lẽo, nhìn thấu qua màn sương độc dày đặc để quan sát đường đi của các luồng chân khí chiến đấu.
Trận chiến diễn ra vô cùng tàn khốc. Triệu Gia Kiếm Phái tuy đông lực lượng nhưng Tào gia chấp sự sở hữu tà thuật huyết hỏa vô cùng bạo ngược. Từng tên tu sĩ của cả hai bên ngã xuống dưới đòn đánh tàn bạo của đối thủ. Lâm Tiêu kiên nhẫn chờ đợi, mắt lạnh nhìn oán khí tích lũy ngày càng dày đặc trong thung lũng.
Đột nhiên, tên đại chấp sự Tào gia bị thương nặng ở ngực trái, nhận ra không thể chống cự nổi kiếm trận Huyền Thủy của Triệu Vô Song. Gã lùi lại sát vách đá, run rẩy lấy từ trong ngực ra một chiếc bùa truyền tin màu đỏ rực – Phù truyền tin bản mệnh liên kết trực tiếp với Tào Diêm tại pháo đài.
"Nghịch tặc Triệu gia... các ngươi chờ chịu lôi phạt diệt tộc đi!" Gã gầm lên, định truyền linh lực kích hoạt bùa truyền tin.
Lâm Tiêu đứng trong góc tối vách đá, thần thức nhạy cảm lập tức phát hiện ra sợi tơ linh khí đang rục rịch liên kết từ chiếc bùa truyền tin về hướng pháo đài. Nếu để gã chấp sự truyền tin thành công, kế hoạch ly gián của anh sẽ bại lộ hoàn toàn, Tào Diêm sẽ lập tức điều động toàn bộ lực lượng tinh nhuệ vây quét Triệu gia và siết chặt phòng ngự pháo đài sớm.
"Không được để bùa chú kích hoạt," Lâm Tiêu lạnh lùng đưa ra quyết định.
Anh khẽ vung tay phải, ba cây Hôi Tàn Độc Châm giấu trong ống tay áo trượt ra lòng bàn tay. Lâm Tiêu dồn một tia oán khí tro tàn ít ỏi còn sót lại vào đầu kim, phóng mạnh ra ngoài xuyên qua màn sương độc tím dày đặc.
*HƯU! HƯU! HƯU!*
Ba cây kim thép nhỏ tỏa khói xám tím xé gió bắn ra với tốc độ cực nhanh, đâm thẳng vào huyệt phong phủ sau gáy và cổ họng tên đại chấp sự Tào gia ngay trước khi gã kịp truyền linh lực vào bùa chú.
Kịch độc Tím Độc Đằng kết hợp oán lực tịch diệt lập tức ăn mòn chân khí hộ thể yếu ớt của gã chấp sự đang bị thương. Gã trợn trừng mắt, cổ họng nghẹn lại không phát ra tiếng động, chiếc bùa truyền tin đỏ rực rơi tuột khỏi tay xuống vũng máu đen kịt. Cơ thể gã co quắp, da dẻ chớp nhoáng xám xịt lại rồi hóa đá nứt nẻ dưới tác động của lực lượng tro tàn.
Lâm Tiêu nhanh như chớp lướt tới bên xác chết, vung tay trái hóa đá phóng ra một đốm lửa xám nhỏ Hôi Tàn Hỏa Diễm, thiêu rụi hoàn toàn ba cây độc châm và vết thương hóa thạch trên cổ gã chấp sự thành tro bụi vô hại, xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến sức mạnh tịch diệt của mình. Gã chấp sự chết thảm giữa đống hỗn độn, trông như bị kiếm khí Huyền Thủy của Triệu gia chém đứt kinh mạch phế thải.
Cuộc hỗn chiến kết thúc sau nửa canh giờ chiến đấu ác liệt. Triệu Vô Song dẫm lên xác đại chấp sự Tào gia, ngạo nghễ thu hồi toàn bộ số huyết đan rơi vãi vào nhẫn trữ vật của mình, dù Triệu Gia Kiếm Phái cũng tổn thất mất mười hai tên kiếm khách tinh nhuệ.
"Tào gia... chỉ có thế thôi sao?" Triệu Vô Song khinh miệt cười lạnh, dẫn đầu tàn quân rút lui nhanh chóng khỏi thung lũng ngập tràn sương độc.
Lâm Tiêu từ góc tối bước ra, nhìn đống đổ nát ngập tràn xác chết của cả hai bên. Mục tiêu ly gián song hổ đã hoàn tất mỹ mãn, Tào gia và Triệu gia đã kết mối thù sâu như biển, hàng phòng thủ ngoại vi của Tào Gia Bảo đã lộ ra lỗ hổng chí mạng.
Nhưng đúng lúc đó, từ sâu trong thức hải của Lâm Tiêu, liên kết thần thức của Tro Tàn Chủng đột ngột truyền về một chấn động kịch liệt kèm theo tiếng gào thét đau đớn tột cùng của cai ngục Tào Bát. Lâm Tiêu nhíu mày, cảm nhận được Tào Bát đang bị bắt giam và tra khảo dã man tại pháo đài Tào Gia Bảo vì bị nghi ngờ rò rỉ tin tức vận chuyển huyết đan.
Đồng thời, một luồng áp lực tinh thần vô cùng nặng nề, lạnh lẽo bất ngờ bao phủ toàn bộ bầu trời Biên trấn Hắc Cát. Từ phía xa sa mạc biên thùy, một đội quân kỵ sĩ mặc giáp sắt xám xanh đang rầm rộ tiến thẳng về phía thung lũng dã ngoại dọn dẹp chiến trường. Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc đạo bào chấp pháp nghiêm nghị, gương mặt chữ điền lạnh lùng không chút cảm xúc, mắt sắc như dao găm – Chấp pháp giả Lý Nghiêm của phân điện Linh Châu.
Lý Nghiêm đã nhận được báo cáo về cuộc hỗn chiến đẫm máu giữa hai thế gia lớn ngoài biên giới và đang dẫn quân tiến thẳng về hiện trường để thanh tra nghiêm ngặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!