Phôi Kiếm Nhúng Máu
Bóng tối sâu thẳm của Đông Khu phế mỏ ẩm ướt và ngột ngạt như một nấm mồ đá vạn năm. Khác xa với sự lạnh lẽo thấu xương ngoài sa mạc biên thùy, nơi đây lại hầm hập một luồng nhiệt lượng bạo liệt, bốc lên từ lò rèn thô sơ ẩn sâu trong lòng hang đá rạn nứt. Ánh lửa đỏ rực bập bùng hắt lên vách đá rêu phong, phản chiếu những bóng người lực lưỡng đang di chuyển thầm lặng. Đó là địa bàn bí mật của Thiết Chùy Hội – liên minh những thợ rèn nô lệ bị ép buộc gánh chịu kiếp lao dịch khổ sai dưới hầm mỏ Linh Châu.
Trương Thiết, gã lực sĩ câm đứng đầu Thiết Chùy Hội, đang đứng trần nhộng nửa thân trên. Cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá tảng của gã đỏ hồng lên dưới hơi lửa rực cháy, mồ hôi chảy thành dòng bóng loáng trên tấm tạp dề da thú sạm đen. Tay phải gã siết chặt cây búa rèn bằng sắt đen nặng trăm cân, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và hơi nóng khóa chặt vào một khối kim loại đang đỏ rực trên đe đá. Đó chính là Hắc Thiết Tinh Kim – thứ kim loại cực nặng và cứng cáp được chắt lọc lén lút từ bãi rác thải quặng thô của mỏ Linh Châu, nguyên liệu duy nhất có thể gia cố cho phôi kiếm rỉ sét của Lâm Tiêu.
Lâm Tiêu đứng lặng trong góc tối của hang đá, áo choàng đen rộng thùng thình bao bọc lấy thân thể gầy gò nhưng kiên nghị. Tay trái của anh, hoàn toàn hóa đá xám xịt từ ngón tay đến sát bả vai, được giấu kín dưới lớp Thiết Tháp Thủ套 đặc chế và quấn chặt bằng vải bố tẩm dược liệu. Nơi ngực trái, vết nứt hóa thạch đỏ thẫm vẫn âm thầm tỏa ra hơi lạnh tịch diệt thấu xương, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt. Sự sống của anh lúc này chỉ được duy trì tạm thời nhờ vào ba gốc Huyết Linh Thảo mà Thẩm Hoài Sơn vừa chế luyện thành đan dược bảo mệnh.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa nặng nề của Trương Thiết nện xuống khối Hắc Thiết Tinh Kim rực lửa, vang vọng khắp các kẽ nứt đá hầm mỏ. Mỗi nhát búa nện xuống đều mang theo thần lực thiên sinh và ý chí quật cường của gã thợ rèn câm, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực rỡ. Khối tinh kim dần dần nóng chảy, bị ép buộc phải dung hợp vào thanh sắt rỉ sét đen đúa – Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi).
Sự tương phản giữa ngọn lửa lò rèn đỏ rực và luồng oán khí tro xám lạnh lẽo bốc ra từ phôi kiếm tạo nên một cảnh tượng quỷ dị tột cùng. Ngọn lửa đỏ rực rỡ bốc cao bao nhiêu, luồng oán khí xám lạnh từ phôi kiếm lại càng cuồn cuộn bấy nhiêu, cố gắng ăn mòn và dập tắt hơi nóng của lò lửa. Trương Thiết nghiến chặt răng, hai cánh tay gân guốc nổi lên cuồn cuộn, cố gắng chịu đựng nhiệt độ cực hạn và luồng oán lực tịch diệt đang không ngừng cắn trả qua chuôi búa.
Đúng lúc đó, từ lối đi tối tăm dẫn vào Đông Khu phế mỏ, một tiếng động lạ khẽ vang lên. Lâm Tiêu lập tức thu hồi thần thức nhạy cảm, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng lạnh lẽo.
"Có biến," Lâm Tiêu truyền âm thần thức cực ngắn đến Trương Thiết.
Gã thợ rèn câm dừng búa ngay lập tức, giữ nguyên tư thế đứng im như một tượng đá cổ. Khói đen từ lò lửa suýt nữa rò rỉ ra lối đi chính, Lâm Tiêu nhanh như chớp lướt tới, vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết từ lòng bàn tay trái hóa đá, cưỡng ép hút sạch luồng khói độc vào sâu trong đan điền rách nát để tiêu biến, đồng thời vận chuyển Vô Tướng Thuật che phủ lò lửa rực đỏ, biến toàn bộ nhiệt lượng và ánh sáng thành một ảo ảnh sương mù xám xịt vô hại trước mắt người ngoài.
Từ phía xa, tiếng xích sắt va chạm vào đá hộc lách cách dồn dập truyền đến. Một tiểu đội lính Hắc Thiết Vệ tuần tra, gồm năm tên tu sĩ Luyện Khí Kỳ trung kỳ khoác chiến giáp sắt đen dày nặng, tay cầm đại thương rỉ máu, đang tiến sâu vào lối đi Đông Khu. Dẫn đầu là một tên đội trưởng tuần tra hung tợn, mắt ti hí sắc lạnh luôn đảo quanh cảnh giác.
"Đội trưởng, rõ ràng có tiếng búa rèn vang vọng từ hướng này," một tên lính tuần gác khàn giọng nói, mũi khịt khịt ngửi mùi không khí. "Mùi khói rỉ sét và hơi nóng vẫn còn thoang thoảng."
"Đông Khu này đã bị bỏ hoang vạn năm, chứa đầy oán khí tro tàn và yêu rết bóng tối, làm sao có kẻ dám bén mảng rèn đúc ở đây?" Tên đội trưởng tuần tra hừ lạnh, nhưng gã vẫn nâng cao thanh đại thương, dẫn đầu tiểu đội bước thẳng về phía cửa hang đá nơi lò rèn đang ẩn giấu.
Lâm Tiêu ẩn mình hoàn toàn dưới bóng tối của cột đá rạn nứt sát lối vào. Anh nín thở, triệt tiêu mọi nhịp tim và tiếng thở bằng Ảnh Nặc Thuật. Tay phải anh khẽ thò vào trong áo choàng đen, ngưng tụ một hạt giống thần thức tịch diệt từ sâu trong Tro Tàn Thần Đồ – Tro Tàn Chủng.
Khi tiểu đội lính tuần gác chỉ còn cách cửa hang ba trượng, tên đội trưởng đột ngột dừng bước, ánh mắt gã khóa chặt vào màn sương xám nhạt đang cuộn trào trước cửa hang. Gã cảm nhận được một luồng dao động linh lực kỳ lạ ẩn hiện.
"Có kẻ phản nghịch!" Tên đội trưởng gầm lên, định vung thương đâm thẳng vào màn sương.
Nhanh như một tia chớp xám, Lâm Tiêu vận chuyển Hôi Ảnh Bộ lướt đi không tiếng động dưới bóng tối vách đá, áp sát cự ly gần ngay sau lưng tên đội trưởng. Tay phải anh vươn ra, ngón tay trỏ rực cháy một đốm lửa xám nhỏ, đâm thẳng vào huyệt phong phủ sau gáy gã. Tro Tàn Chủng lập tức xuyên thấu qua hộ thân chân khí yếu ớt của tên đội trưởng Luyện Khí Tầng 6, gieo sâu vào thức hải của gã.
Thần trí tên đội trưởng lập tức đờ đẫn, đôi mắt gã hiện lên một tia lửa xám mờ nhạt rồi biến mất. Lâm Tiêu dùng ý niệm khống chế thần hồn của gã qua Tro Tàn Chủng Hồn Pháp, ép buộc gã phải quay đầu lại đối diện với đám thuộc hạ đang ngơ ngác.
"Đội trưởng? Có chuyện gì vậy?" Tên lính tuần gác lo lắng hỏi.
"Chỉ là... sụt lún địa tầng rò rỉ oán khí tro tàn," tên đội trưởng tuần tra nói bằng giọng nói máy móc đờ đẫn nhưng đủ tự nhiên để đánh lừa thuộc hạ. "Tiếng động vừa rồi là đá hộc va đập dưới khe nứt địa mạch. Không có kẻ phản nghịch nào ở đây cả. Chúng ta rút lui, khí độc ở đây quá dày đặc, ở lâu sẽ bị ăn mòn đan điền."
Đám lính tuần gác Hắc Thiết Vệ nhìn nhau hoài nghi, nhưng trước mệnh lệnh dứt khoát của đội trưởng, chúng không dám phản kháng, lập tức quay đầu, dắt díu nhau nhanh chóng rút lui khỏi lối đi tối tăm của Đông Khu phế mỏ.
Lâm Tiêu đứng lặng nhìn bóng dáng tiểu đội tuần tra biến mất hoàn toàn, khẽ thở dốc một tiếng. Việc cưỡng ép khống chế thần hồn của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ khi đan điền rách nát đang cạn kiệt linh lực khiến anh tiêu hao thêm một sợi thần thức quý giá, đầu óc nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Anh lướt nhanh trở lại bên lò rèn, ra hiệu cho Trương Thiết tiếp tục.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa rèn lại tiếp tục vang lên dữ dội, dồn dập hơn trước. Trương Thiết dốc toàn bộ sức tàn, nện nhát búa quyết định xuống khối Hắc Thiết Tinh Kim đỏ rực đang bao bọc quanh lưỡi kiếm phôi rỉ sét.
Khối tinh kim hoàn toàn dung hợp vào thân kiếm, che phủ đi những vết rạn nứt cũ kỹ, biến thanh sắt rỉ sét đen đúa thành một thanh trọng kiếm thô ráp màu xám đen, tỏa ra luồng oán khí tro tàn ngùn ngụt lạnh thấu xương.
Thanh kiếm rèn xong, Trương Thiết vung búa lùi lại thở dốc, hai cánh tay gã bị bỏng nặng rộp da rỉ máu do nhiệt độ cực cao của tinh kim và oán lực tịch diệt cắn trả. Lò rèn thô sơ cũng nứt vỡ hoàn toàn sau nhát búa cuối cùng.
Lâm Tiêu bước tới trước đe đá, nhìn thanh kiếm mới rèn đang tỏa khói xám lạnh lẽo. Anh chậm rãi tháo Thiết Tháp Thủ套 ở tay trái ra, để lộ cánh tay trái hoàn toàn hóa đá xám xịt, rạn nứt chi chít rỉ máu đen kịt.
Ngay khi bàn tay trái hóa đá của anh vừa chạm vào chuôi kiếm, Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) đột ngột rung lên bần bật, phát ra tiếng gào rú u uất của vạn cổ anh linh bị giam giữ bên trong. Thanh kiếm tỏa ra một luồng oán khí màu xám đen ngùn ngụt như một con ác quỷ đói khát, tự động hút mạnh lấy dòng máu đen kịt từ các vết nứt trên tay trái của Lâm Tiêu để khai phong sức mạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!