Nhạc nềnWuxia

Sóng Ngầm Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông đồng Huyết Linh Linh rít lên lanh lảnh, từng đợt âm ba màu huyết sắc bén như lưỡi dao vô hình xé toạc màn đêm bão tuyết. Luồng sáng đỏ thẫm từ chiếc chuông bắn thẳng lên không trung, tựa như một con huyết long điên cuồng vặn vẹo, cố gắng truyền đi tín hiệu báo động chí mạng về phía pháo đài Tào Gia Bảo cách đó mười dặm.


"Khục..."


Lâm Tiêu quỳ một gối trên nền tuyết lạnh, Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) cắm sâu xuống đất để giữ cho thân thể tàn tạ của mình không ngã gục. Kinh mạch toàn thân anh như đang bốc cháy, đan điền rách nát trống rỗng hoàn toàn sau khi bạo phát cấm chiêu Nghịch Chuyển Linh Hải. Cánh tay trái hóa đá xám xịt từ ngón tay đến sát bả vai nặng trịch như một khối sắt nguội, rạn nứt chi chít dưới áp lực cực hạn. Nơi ngực trái, vết nứt hóa thạch đỏ thẫm rỉ ra từng giọt máu đen nóng rát, bốc khói xám lạnh thấu xương.


Anh biết mình không có thời gian để do dự. Nếu để tiếng chuông này vang lên thêm ba nhịp, đại quân kỵ sĩ và chấp pháp giả của Tào gia sẽ bao vây toàn bộ Thạch Lâm Phong Ấn này.


"Câm miệng!"


Lâm Tiêu nghiến răng, gầm lên một tiếng khàn đục. Anh dồn chút sức tàn cuối cùng vào cánh tay trái hóa đá cứng như thần binh, vung mạnh Thiết Tháp Thủ套 đập thẳng xuống chiếc chuông đồng Huyết Linh Linh đang lơ lửng bên hông xác chết của Lăng Phong.


*BONG! RẮC!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Sức nặng vật lý kinh người của cánh tay hóa đá kết hợp với lực bạo kích tàn dư đã đập nát vụn chiếc chuông đồng tà ác thành trăm mảnh vụn. Luồng sáng đỏ thẫm xé trời đột ngột tắt ngấm, sụp đổ thành những đốm lửa tàn lụi giữa bão tuyết.


Lâm Tiêu thở dốc, tầm nhìn thoáng mờ đi. Phản phệ của việc cưỡng ép đảo ngược linh hải khiến thần trí anh đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm. Trong thức hải, một khoảng trống rỗng lạnh lẽo vĩ đại lại mở rộng. Ký ức về gương mặt của người bạn thuở nhỏ Lôi Kính Trần thời trẻ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một mảng xám xịt vô hồn. Anh không nhớ nổi gã thanh niên tóc ngắn hay cười đi bên cạnh mình ngày xưa có dung mạo ra sao, chỉ còn giữ lại một điểm neo duy nhất: lời thề phải bảo vệ muội muội Lâm Dao bằng mọi giá.


"Phải đi... ngay lập tức..."


Lâm Tiêu lầm lũi thu hồi Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) đeo lại sau lưng. Thân kiếm rỉ sét giờ đây đã xuất hiện thêm một số vết rạn nứt nhỏ sâu hơn sau va chạm bạo phát sát chiêu. Anh vận chuyển Vô Tướng Thuật ở trạng thái thụ động, triệt tiêu hoàn toàn chút tàn dư khí tức tro tàn ít ỏi, biến bản thân thành một cái bóng vô hại, lầm lũi lướt đi trong màn đêm bão tuyết dã ngoại để trở về phía nghĩa địa hoang vu ngoại vi mỏ quặng.


***


Sâu trong nghĩa địa hoang vắng, căn nhà tranh nhỏ rách nát của Dược Lư Thẩm Hoài Sơn đứng im lìm dưới sự bao phủ của bão tuyết xám.


Cửa tre khẽ mở, thiếu niên câm A Sâm lập tức lao ra, đôi mắt đen láy rực lên sự lo lắng tột độ khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Lâm Tiêu đang lảo đảo bước vào. Cậu bé nhanh nhẹn đỡ lấy Lâm Tiêu, miệng phát ra những tiếng ú ớ nghẹn ngào trong câm lặng.


Thẩm Hoài Sơn đang ngồi bên lò than rít tẩu thuốc lá sợi, khói xám mờ mịt phả ra che khuất gương mặt nhăn nheo của lão y sĩ. Nhìn thấy Lâm Tiêu bước vào với thân thể đầy vết bỏng lôi điện và máu đen rỉ ra từ ngực, lão lập tức ném tẩu thuốc xuống đất, sắc mặt biến đổi kịch liệt.


"Ngươi điên rồi! Cưỡng ép đảo ngược linh hải bạo phát cấm thuật... Ngươi chán sống rồi sao?" Thẩm Hoài Sơn vội vàng ấn Lâm Tiêu ngồi xuống ghế tre, ngón tay gầy guốc nhưng gân guốc nhanh như chớp đâm liên tiếp mười hai cây châm bạc vào các huyệt đạo quanh lồng ngực trái của anh.


"Khục..."


Lâm Tiêu ho ra một ngụm máu đen pha lẫn những tinh thể đá xám nhỏ li ti. Cơn nóng rát bỏng tột cùng nơi ngực trái khẽ dịu đi dưới châm pháp của lão y sĩ, nhưng vết hóa thạch xám xịt vẫn đang âm thầm lan rộng, gặm nhấm da thịt anh.


Thẩm Hoài Sơn rót một chén Thẩm Gia Lão Tửu nóng hổi, cưỡng ép đổ vào miệng Lâm Tiêu, rồi nhét thêm một viên Tịnh Tâm Đan vào giữa hai hàm răng đang run rẩy của anh. Dược lực cực nóng của rượu thuốc kết hợp với sự thanh tịnh của đan dược luân chuyển qua kinh mạch rách nát, tạm thời đóng băng luồng oán khí bạo ngược đang cắn trả.


"Ta đã giết chết Lăng Phong," Lâm Tiêu lạnh lùng lên tiếng, giọng nói khàn đặc không chút cảm xúc phàm trần. "Nhưng Huyết Linh Linh của gã đã phát tín hiệu đỏ về pháo đài. Tào Diêm sẽ sớm phát điên."


Thẩm Hoài Sơn thở dài một tiếng đầy u uất, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào vết hóa thạch ngực trái của anh: "Cái chết của Lăng Phong sẽ khiến Tào Diêm thắt chặt an ninh toàn bộ mỏ quặng đến mức một con kiến cũng không lọt qua được. Nhưng điều đáng ngại nhất lúc này không phải là truy binh, mà là nhục thân của ngươi. Phản phệ của Nghịch Chuyển Linh Hải đã kích hoạt Hóa Thạch Tử Cảnh. Vết hóa đá này đang nhắm thẳng vào tim ngươi."


Lão y sĩ chỉ vào vết nứt hóa thạch đỏ thẫm trên ngực trái Lâm Tiêu, giọng trầm xuống đầy nghiêm trọng: "Lão tửu và châm cứu của ta chỉ có thể giữ mạng cho ngươi được ba ngày. Nếu trong vòng ba ngày tới, ngươi không tìm được Huyết Linh Thảo cực phẩm để bổ sung sinh mệnh lực nguyên thủy, trái tim của ngươi sẽ hoàn toàn hóa thành đá xám. Lúc đó, thần tiên cũng không cứu nổi ngươi."


Lâm Tiêu cúi đầu nhìn cánh tay trái hóa đá lạnh ngắt của mình. Anh không sợ cái chết, nhưng anh sợ mình chết đi khi chưa giải cứu được muội muội Lâm Dao đang ngủ đông trong bức họa cổ Tro Tàn Thần Đồ.


"Vườn thuốc của Tào Gia Bảo có Huyết Linh Thảo, nhưng nơi đó canh gác quá nghiêm ngặt, đan điền của ta lúc này không thể bạo phát linh lực," Lâm Tiêu trầm ngâm suy tính, đôi mắt xám tro lóe lên tia sáng lạnh lẽo của mưu trí. "Nơi duy nhất có thể giao dịch lúc này chính là Chợ đen Hắc Cát."


"Chợ đen Hắc Cát là hang ổ của Hắc Cát Minh, lũ thương nhân xảo quyệt và sát thủ chợ đen ở đó sẵn sàng bán đứng ngươi nếu Tào Diêm trả đủ giá," Thẩm Hoài Sơn cảnh báo, "Ngươi đang bị thương nặng, đi vào đó không khác gì tự nộp mạng."


"Ta sẽ đeo Thiết Tháp Thủ套 che vết hóa đá, quấn áo choàng đen che đi tội ấn trán," Lâm Tiêu dứt khoát đứng dậy, dải vải bố tẩm dược liệu quanh vai trái siết chặt lại. "Hoàng Ma Tử là kẻ tham tiền nhưng giữ chữ tín nếu trả đủ giá. Ta có thứ gã khao khát."


Nhìn quyết tâm sắt đá của thiếu niên, Thẩm Hoài Sơn chỉ biết thở dài, ném cho anh một chiếc mặt nạ da thú xám: "Đeo vào. Đi cẩn thận. Nếu thấy động tĩnh lạ, lập tức rút lui. Mạng của ngươi lúc này không phải của riêng ngươi nữa đâu."


Lâm Tiêu nhận lấy mặt nạ, khẽ gật đầu với A Sâm đang đứng canh giữ chiếc Hộp Đồng Rỉ Sét chứa linh hồn Lâm Dao trong góc phòng, rồi quay lưng bước thẳng vào màn đêm tuyết phủ.


***


Chợ đen Hắc Cát nằm sâu dưới lòng đất Biên trấn Hắc Cát, là một hệ thống đường hầm ngầm tối tăm, ẩm ướt và ngột ngạt. Không khí nơi đây nồng nặc mùi rác thải, mùi rượu rẻ tiền, mùi máu tanh của dã thú dã ngoại và mùi rỉ sét của quặng mỏ thải ra. Những ngọn đèn dầu leo lét treo dọc vách đá ẩm ướt chỉ đủ chiếu sáng những gương mặt mờ ám, che giấu dưới những chiếc mũ trùm đầu đen đúa.


Lâm Tiêu khoác chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, đeo mặt nạ da thú xám bước đi thầm lặng giữa đám đông hỗn tạp. Tay trái hóa đá của anh được quấn chặt dưới lớp Thiết Tháp Thủ套 và giấu kín dưới vạt áo choàng, tay phải hờ hững đặt lên chuôi kiếm phôi sau lưng. Vô Tướng Thuật được vận chuyển cực hạn, biến anh thành một tên phu dịch phế nhân vô hại trong mắt lính canh của Hắc Cát Minh tuần tra xung quanh.


Anh lách qua những sạp hàng chợ đen bày bán độc dược thô sơ và xương thú yêu quái, tiến thẳng vào một ngõ cụt tối tăm sâu nhất dưới đường hầm. Sau khi gõ ba nhịp nhẹ lên cánh cửa gỗ rách nát và đọc đúng mật mã giao dịch ngầm, Lâm Tiêu được dẫn vào một mật thất nhỏ ngột ngạt bốc mùi thuốc lá nồng nặc.


Ngồi sau chiếc bàn gỗ trầm cũ kỹ là Hoàng Ma Tử. Gã nam tử gầy nhỏ với gương mặt rỗ chằng chịt vết tàn nhang vàng, hai sợi râu mép dài vểnh lên quỷ quyệt. Gã mặc chiếc áo khoác xám rộng thùng thình, đôi mắt ti hí luôn toát ra vẻ tham lam vô độ của một kẻ chuyên mua bán tin tức và tài nguyên cấm.


"Khách quý ghé thăm," Hoàng Ma Tử rít một hơi khói dài, nụ cười gian xảo để lộ hàm răng vàng khè. "Biên thùy đang có bão lớn, Thánh Điện đang điên cuồng lùng sục khắp nơi. Ngươi mạo hiểm đến đây lúc này, chắc chắn là muốn tìm thứ bảo mạng cực hạn."


Lâm Tiêu không dài dòng, bước tới ngồi xuống ghế đối diện, giọng nói khàn đặc phát ra sau chiếc mặt nạ da thú: "Ta cần Huyết Linh Thảo. Ba gốc vừa mới thu hoạch, phải còn nguyên sinh mệnh lực."


Hoàng Ma Tử nghe vậy, đôi mắt ti hí khẽ híp lại, hai râu mép giật giật. Gã cười khùng khục đầy xảo quyệt:


"Huyết Linh Thảo cực phẩm? Thứ đó lúc này quý hơn vàng. Tào gia đang thu mua toàn bộ dược liệu sinh mệnh để phục vụ tế đàn, Hắc Cát Minh chúng ta phải mạo hiểm cả tính mạng mới lén giữ lại được ba gốc quý giá này. Giá của nó... không hề rẻ đâu."


Hoàng Ma Tử giơ lên ba ngón tay gầy guộc: "Ba trăm viên linh thạch hạ phẩm nguyên vẹn. Không bớt một xu. Hoặc là ngươi nộp đủ tiền, hoặc là đi về tay không."


Lâm Tiêu trầm mặc. Ba trăm viên linh thạch hạ phẩm đối với một phu mỏ nô lệ là một con số thiên văn không tưởng. Đan điền rách nát của anh lúc này cũng không thể tích lũy nổi một viên linh khí chính thống nào.


"Ta không có linh thạch chính thống," Lâm Tiêu lạnh lùng nói.


"Vậy thì mời khách quý bước ra ngoài," Hoàng Ma Tử lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt trở nên lạnh lùng thực dụng. "Chợ đen Hắc Cát không làm từ thiện, đặc biệt là trong thời điểm gió tanh mưa máu này."


Lâm Tiêu không hề dao động trước thái độ của gã thương nhân. Tay phải anh thò vào trong áo choàng đen, chậm rãi lấy ra một chiếc túi vải thô nhỏ bám đầy bụi quặng xám, rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn gỗ.


Anh mở miệng túi, để lộ hai viên quặng thạch nhỏ bằng ngón tay cái, tỏa ra luồng oán khí màu xám đen ngưng tụ cực kỳ tinh thuần, lạnh buốt thấu xương.


"Hôi Tinh Thạch cực phẩm!" Hoàng Ma Tử giật nảy mình, điếu thuốc trên tay suýt rơi xuống đất.


Gã chộp lấy chiếc kính lúp gọng đồng thô sơ đeo lên mắt, run rẩy cầm một viên quặng lên soi chiếu. Đôi mắt ti hí của gã rực sáng lên sự tham lam tột độ. Hôi Tinh Thạch thông thường chỉ chứa oán khí loãng, nhưng hai viên quặng này đã hấp thụ oán khí tích lũy vạn năm sâu dưới đáy địa mạch mỏ quặng sụp đổ, chứa đựng năng lượng tịch diệt tinh thuần đến mức có thể dùng để luyện chế ma khí cao cấp hoặc bán cho các lão quái vật ma đạo thượng giới với giá cắt cổ.


"Ngươi... làm sao ngươi có được thứ này?" Hoàng Ma Tử nuốt nước bọt cái ực, giọng run lên.


"Hoàng Ma Tử, quy tắc chợ đen là không hỏi nguồn gốc hàng hóa," Lâm Tiêu lạnh lùng gõ ngón tay phải lên mặt bàn gỗ. "Hai viên Hôi Tinh Thạch cực phẩm này đủ để đổi lấy ba gốc Huyết Linh Thảo và một tin tức tình báo về Tào Diêm chứ?"


Hoàng Ma Tử siết chặt hai viên quặng trong lòng bàn tay gầy guộc, vẻ xảo quyệt nhanh chóng quay trở lại trên gương mặt rỗ. Gã ghé sát người về phía trước, hạ thấp giọng:


"Đủ! Quá đủ! Hai viên quặng này đủ để ta mạo hiểm bán đứng Tào gia một lần. Huyết Linh Thảo của ngươi đây."


Hoàng Ma Tử thò tay xuống gầm bàn, lấy ra một chiếc hộp gỗ trầm nhỏ niêm phong bằng bùa chú đơn giản. Mở hộp ra, ba gốc cỏ màu đỏ thẫm tỏa ra luồng sinh mệnh lực ấm áp nồng nàn hiện ra, tạm thời làm dịu đi cơn đau bỏng rát nơi ngực trái của Lâm Tiêu.


Lâm Tiêu nhanh chóng thu hồi chiếc hộp gỗ vào trong áo choàng, rồi khóa chặt thần thức nhắm thẳng vào Hoàng Ma Tử:


"Nói. Tào Diêm đang có động tĩnh gì sau cái chết của Lăng Phong?"


Hoàng Ma Tử vuốt râu mép, khẽ thở dài một tiếng đầy e ngại:


"Tào Diêm phát điên rồi. Cái chết của Lăng Phong và Tào Hùng khiến gã nhận ra có một con quái vật hôi tộc đang âm thầm săn lùng gia tộc gã từ trong bóng tối. Gã đã ra lệnh cho Hắc Thiết Vệ thắt chặt phong tỏa toàn bộ doanh trại Nam Khu, tăng giờ làm của phu mỏ lên gấp đôi để vắt kiệt thọ nguyên của họ. Nhưng quan trọng nhất... gã đang chuẩn bị vận chuyển một chuyến hàng huyết đan cực kỳ lớn qua biên giới sa mạc dã ngoại vào nội địa Trung Thổ."


Lâm Tiêu biến sắc dưới mặt nạ. Huyết Linh Đan là thứ đan dược tà ác luyện chế từ tim gan thiếu nữ hôi tộc. Chuyến hàng này đi qua biên giới nghĩa là sẽ có thêm hàng chục mạng sống đồng bào của anh bị tàn sát.


"Chuyến hàng vận chuyển vào khi nào? Đi theo tuyến đường nào?" Lâm Tiêu gặng hỏi gấp gáp.


"Đêm bão tuyết ba ngày sau, qua hẻm núi Độc Chướng Cốc dã ngoại," Hoàng Ma Tử thì thầm. "Tào Diêm muốn mượn sương mù độc của thung lũng để che giấu dấu vết huyết khí của đoàn xe khỏi tầm mắt của các chấp pháp giả phân điện Linh Châu."


Lâm Tiêu lập tức nhận ra đây chính là cơ hội ngàn năm có một để phục kích cướp giàn tế giải cứu muội muội Lâm Dao và tiêu diệt tàn dư lực lượng của Tào gia trước khi chúng kịp vận chuyển huyết đan lập công với Thánh Điện.


"Ai là kẻ dẫn đầu bảo vệ chuyến hàng đó?" Lâm Tiêu dò hỏi sâu thêm.


Nghe câu hỏi này, gương mặt Hoàng Ma Tử đột nhiên biến sắc, lộ ra vẻ sợ hãi tột độ. Gã vội vàng xua tay, thụt người lại phía sau ghế:


"Không! Cái này ta quyết không thể nói! Kẻ đứng sau bảo kê cho chuyến hàng này... có liên quan trực tiếp đến lôi phạt của Thánh Điện tối cao. Nếu ta hé răng nửa lời, không chỉ ta mà toàn bộ Chợ đen Hắc Cát này sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi trong một chớp mắt! Quy tắc chợ đen cũng không cứu nổi mạng của ta!"


Lâm Tiêu nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng loạn thực sự của Hoàng Ma Tử, nhận ra gã quyết giữ miệng vì nỗi sợ hãi thần quyền đã ăn sâu vào xương tủy. Anh biết mình không thể cưỡng ép gã lúc này mà không làm kích hoạt hộ trận phòng ngự của Hắc Cát Minh xung quanh.


"Được, ta chấp nhận giới hạn này," Lâm Tiêu thu hồi ánh mắt lạnh lẽo, chuẩn bị đứng dậy rời đi.


Nhưng đúng lúc anh vừa chạm tay vào chốt cửa mật thất, Hoàng Ma Tử đột nhiên ghé sát tai anh từ phía sau, giọng nói run rẩy thì thầm một tin tức chấn động cuối cùng:


"Khách quý... nể tình hai viên quặng cực phẩm, ta tặng thêm cho ngươi một mật báo miễn phí. Ngươi phải hành sự cực kỳ nhanh chóng... bởi vì Triệu Gia Kiếm Phái đang âm thầm chuẩn bị cướp đoạt chuyến hàng huyết đan này của Tào gia để chèn ép đối thủ bản địa!"


*KENG!*


Trong đầu Lâm Tiêu như có một tiếng sét nổ vang.


Triệu Gia Kiếm Phái muốn cướp hàng?


Một kế hoạch ly gián hiểm hóc, một mưu kế giật dây tàn độc (Ly Gián Song Hổ) lập tức nung nấu và hình thành rõ nét trong bộ óc lạnh lùng của thiếu niên hôi tộc. Nếu anh có thể dàn dựng hiện trường giả để khơi mào cuộc hỗn chiến đẫm máu giữa hai thế gia lớn này ngay tại Độc Chướng Cốc dã ngoại, lực lượng phòng thủ của pháo đài Tào Gia Bảo sẽ bị suy yếu đến mức cực hạn, mở ra cơ hội hoàn hảo nhất cho cuộc khởi nghĩa cứu muội muội Lâm Dao sắp tới.


Sóng ngầm biên thùy đã bắt đầu cuộn trào dữ dội dưới lòng đất chợ đen, chuẩn bị cuốn phăng toàn bộ trật tự thống trị giả tạo của Thánh Điện Linh Châu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!