Sát Cục Thạch Lâm
Gió tuyết biên thùy gầm rú qua những khe đá hẹp của Thạch Lâm Phong Ấn, rít lên những âm thanh tựa như tiếng khóc than của vạn cổ linh hồn bị chôn vùi. Những cột đá xám khổng lồ sừng sững, nứt nẻ và phủ đầy rêu phong rỉ sét, đứng lặng câm trong màn đêm tối tăm. Trận pháp tự nhiên nơi đây bóp méo thần thức nhạt nhẽo, khiến không gian xung quanh trở nên mờ ảo, bất định.
Lâm Tiêu đứng nép mình sau một cột đá cổ rạn nứt. Cánh tay trái của anh, từ ngón tay đến sát bả vai, đã hoàn toàn hóa đá xám xịt. Lớp Thiết Tháp Thủ套 đặc chế bằng Hắc Thiết Tinh Kim quấn chặt bên ngoài lạnh ngắt, nặng nề như một gông cùm xích sắt. Nơi ngực trái, vết nứt hóa thạch đỏ thẫm vẫn âm ỉ rỉ ra từng giọt máu đen kịt. Giọt máu chạm xuống tuyết lạnh, lập tức đông cứng thành một tinh thể đá đen quỷ dị, tỏa ra luồng khói xám nhạt mang theo mùi rỉ sét và oán khí tro tàn nồng nặc. Cơn đau rát bỏng như lửa thiêu từ vết nứt gặm nhấm vào tận tâm can, nhưng đôi mắt xám tro của Lâm Tiêu vẫn lạnh lùng, trống rỗng không một gợn sóng cảm xúc phàm trần.
Đan điền rách nát của anh lúc này chỉ còn chưa đầy bốn mươi phần trăm linh lực tro tàn. Trận chiến tiêu diệt đội trinh sát tiên phong trước đó đã vắt kiệt phần lớn sức lực của anh. Thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) rỉ sét đen đúa cầm trên tay phải khẽ rung lên khe khẽ, lưỡi kiếm bám mùi rượu nhạt và oán khí rò rỉ đang thèm khát huyết nhục của kẻ thù.
"Gâu!"
Tiếng sủa dữ dội, khàn đặc của con Huyết Linh Khuyển đột ngột xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Luồng ánh sáng đỏ rực phát ra từ đôi mắt khát máu của con thú săn quét qua vách đá, dừng lại ngay vị trí vệt máu đen rò rỉ dưới chân Lâm Tiêu.
Ngay sau đó, một bóng người mặc y phục xám tro gọn gàng bước ra từ màn sương loãng. Lăng Phong bước đi chậm rãi nhưng mỗi bước chân dẫm lên tuyết đều mang theo uy áp nặng nề của tu sĩ Luyện Khí Tầng 9 đỉnh phong. Trên tay gã, cánh cung Phong Lôi Cung khổng lồ rực sáng những sợi sấm sét đỏ cuồng bạo, hờ hững nhắm thẳng vào cột đá nơi Lâm Tiêu ẩn nấp.
"Tội nhân hôi tộc hèn mọn, ngươi tưởng chút sương mù rách nát này có thể che giấu được mùi máu hóa thạch thối rữa của ngươi sao?" Lăng Phong cười lạnh, giọng nói đầy tự phụ và khinh miệt. "Giết chết chánh giám ngục Tào Hùng, hủy hoại tháp canh... Hôm nay, Thạch Lâm này chính là mồ chôn vĩnh viễn của ngươi!"
Không một lời đáp lại. Sự im lặng của Lâm Tiêu càng khiến sát khí của Lăng Phong dâng cao. Gã chuyên gia truy vết đột ngột siết chặt dây cung Phong Lôi Cung.
"Vút! Vút! Vút!"
Ba tiếng rít chói tai vang lên liên tiếp. Ba mũi tên lôi điện rực sáng ánh sét đỏ xé toạc không gian, bắn xuyên qua các cột đá cổ khổng lồ. Chúng không nhắm thẳng vào người Lâm Tiêu mà cắm chặt xuống đất xung quanh anh, tạo thành một tiễn trận tam giác lôi điện khóa chặt mọi hướng lui. Những sợi xích lôi điện đỏ cuồng bạo đan xen vào nhau, tỏa ra sức nóng kinh hoàng thiêu rụi tuyết trắng xung quanh thành tro bụi.
Lâm Tiêu biến sắc. Anh nhận ra Phong Lôi Cung của đối thủ có khả năng bắn xuyên vật thể cực mạnh, nấp sau cột đá không còn an toàn tuyệt đối. Cánh tay trái hóa đá của anh đột ngột vung lên, cưỡng ép ngưng tụ toàn bộ bụi tro tàn xung quanh trước ngực thành một tấm Hôi Thạch Khiên dày nặng.
"Đoành!"
Một mũi lôi tiễn phụ từ trận pháp tam giác bắn thẳng vào tấm khiên đá. Sức mạnh lôi điện quá bạo ngược lập tức đánh tan tác tấm Hôi Thạch Khiên thành trăm mảnh vụn. Dư chấn lôi điện đỏ sượt qua ngực trái Lâm Tiêu, chấn động trực tiếp vào vết nứt hóa thạch đang rỉ máu đen.
"Khục!"
Lâm Tiêu ho ra một ngụm máu đen, lồng ngực bỏng rát dữ dội. Cơn đau đớn tột cùng khiến thần trí anh thoáng điên loạn do oán niệm cắn trả. Trong giây phút ấy, anh cảm nhận được một mảnh ký ức về người bạn thuở nhỏ Lôi Kính Trần thời trẻ đang khẽ rạn nứt, nhạt nhòa dần trong thức hải như bị sương tro xám xóa nhòa. Khế ước tro tàn đang bòn rút nhân tính của anh để đổi lấy sự sinh tồn.
"Muốn khóa chết ta? Thử xem địa mạch này có đồng ý không!" Lâm Tiêu nghiến răng, đôi mắt rực cháy ngọn lửa tịch diệt xám lạnh.
Anh không lùi mà tiến, dẫm mạnh chân phải xuống đất cát nứt nẻ.
"Địa Mạch Chấn!"
Luồng linh lực tro tàn còn lại trong chín sợi kinh mạch nghịch hành dồn hết xuống lòng bàn chân, phóng thẳng vào các kẽ nứt địa chất của Thạch Lâm Phong Ấn. Mặt đất dưới chân Lăng Phong đột ngột rúng động dữ dội, rạn nứt lan rộng tỏa ra luồng khí xám lạnh lẽo. Những cột đá cổ xung quanh sụp đổ rầm rầm, đất đá sụt lún sâu hoắm cắt đứt thế đứng thăng bằng của gã chuyên gia truy vết.
Lăng Phong hoảng hốt, thế giương cung bị bẻ gãy hoàn toàn. Tuy nhiên, gã cực kỳ kinh nghiệm, lập tức đạp mạnh vào một tảng đá đang rơi để nhảy lùi lại phía sau, đồng thời liên tiếp bắn ra các mũi tên nhỏ. Những mũi tên này không nhắm vào Lâm Tiêu mà nổ tung giữa không trung, tạo thành một màn sương mù sét đỏ rực (sương mù sét) bao phủ khắp chiến trường, bóp méo hoàn toàn tầm nhìn và thần thức của anh.
"Gào!"
Con Huyết Linh Khuyển khát máu lợi dụng sương mù sét che mắt, lao vút ra từ góc khuất, móng vuốt rực máu nhắm thẳng vào cổ họng Lâm Tiêu.
Linh lực tro tàn trong đan điền rách nát đã cạn kiệt đến mức báo động đỏ. Lâm Tiêu biết rõ, nếu tiếp tục giằng co kéo dài, anh chắc chắn sẽ chết dưới tiễn trận của Lăng Phong khi trận pháp thạch lâm sụp đổ hoàn toàn. Thời gian mười ngày giải cứu muội muội Lâm Dao đang ngủ đông không cho phép anh ngã xuống ở đây.
"Nghịch Chuyển Linh Hải!" Lâm Tiêu gầm lên một tiếng trầm đục trong lòng.
Anh quyết đoán đảo ngược dòng chảy của đan điền rách nát. Viên Hôi Đan sơ cấp trong linh hải xoay ngược vòng violently với tốc độ điên cuồng. Toàn thân Lâm Tiêu bùng cháy ngọn lửa xám tịch diệt ngùn ngụt, sức mạnh thể chất, tốc độ và thần thức nhạy cảm lập tức tăng lên gấp ba lần. Nhưng cái giá phải trả tàn khốc vô ngần: kinh mạch toàn thân như bị xé rách, cánh tay trái hóa thạch lạnh ngắt bị chấn động nứt nẻ sâu thêm một tấc, lan dần về phía bả vai trái.
Một khoảng trống rỗng lạnh lẽo vĩ đại lại mở rộng trong thức hải của anh. Ký ức về nụ cười ấm áp của người bạn thuở nhỏ Lôi Kính Trần hoàn toàn tan biến thành tro bụi, chỉ còn lại một lời thề cứu muội muội làm mỏ neo đạo tâm duy nhất.
Trong ba mươi giây bạo phát sức mạnh cực hạn này, Lâm Tiêu trở nên vô cảm, lạnh lùng như một vị thần tịch diệt. Anh vung tay trái hóa đá hướng về phía trước, ngưng tụ oán khí tro tàn khổng lồ thành mười mũi tên đá xám sắc nhọn.
"Hôi Tiêu Tiễn!"
Mười mũi tên đá xám xịt xé gió bắn ra với tốc độ cực nhanh, tỏa ra khói lạnh tịch diệt xuyên thấu màn sương mù sét đỏ. Ba mũi tên đầu tiên găm thẳng vào đầu con Huyết Linh Khuyển đang lao tới, oán lực tro tàn lập tức hóa đá nhục thân con thú săn thành một bức tượng đá xám xịt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh cát bụi giữa không trung.
Bảy mũi tên còn lại nhắm thẳng vào Phong Lôi Cung trên tay Lăng Phong.
"Rầm! Rầm!"
Lăng Phong kinh hoàng vung cung chống đỡ, nhưng sức mạnh tăng gấp ba của Hôi Tiêu Tiễn quá bạo ngược. *CRACK!* Cánh cung bảo vật Phong Lôi Cung rạn nứt hoàn toàn, dây cung bằng gân rồng đứt đoạn, lôi điện đỏ vụt tắt ngấm. Sức nổ hất văng Lăng Phong lùi lại, giáp hộ thân rách nát rỉ máu.
Không để đối thủ có một giây thở dốc, Lâm Tiêu vận chuyển Hôi Ảnh Bộ đến cực hạn. Thân hình anh mờ ảo biến mất vào bóng tối của cột đá cổ, xuất hiện ngay trước mặt Lăng Phong chỉ trong một chớp mắt.
Tay phải anh vung thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) rỉ sét lên.
"Tịch Diệt Nhất Kiếm!"
Một vệt kiếm quang màu xám mỏng như tờ giấy, mang theo ý chí tuyệt tình tịch diệt chém đứt không gian bão tuyết. Lưỡi kiếm rỉ sét bám mùi rượu nhạt chém ngọt qua lớp giáp hộ thân bằng sắt dày của Lăng Phong, xuyên thẳng qua lồng ngực gã chuyên gia truy vết.
Lăng Phong trợn tròn hai mắt, Phong Lôi Cung gãy đôi rơi xuống tuyết lạnh. Gã quỳ sụp xuống, miệng phun ra máu tươi lẫn tinh thể đá xám, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ nhìn Lâm Tiêu đang đứng sừng sững như một tượng đá vô diện lạnh lùng.
"Ngươi... sức mạnh này..." Lăng Phong ngã gục xuống nền tuyết trắng xóa, hơi thở tắt lịm, nhục thân bắt đầu hóa đá xám xịt dưới oán lực tịch diệt.
Lâm Tiêu rút kiếm, nhắm mắt chịu đựng cơn nóng rát bỏng tột cùng của phản phệ Nghịch Chuyển Linh Hải đang tàn phá kinh mạch. Cánh tay trái của anh đã hoàn toàn hóa đá cứng như thần binh không còn chút cảm giác phàm trần nào.
Đột nhiên, từ bên hông xác chết của Lăng Phong, chiếc chuông đồng nhỏ dính máu *Huyết Linh Linh* bỗng dưng tự động rung lên điên cuồng không cần kích hoạt.
"Keng... Keng... Keng..."
Tiếng chuông đồng chói tai, quỷ dị vang vọng khắp Thạch Lâm Phong Ấn, bắn ra một luồng sáng đỏ thẫm xé toạc bầu trời đêm bão tuyết, hướng thẳng về phía pháo đài Tào Gia Bảo cách đó mười dặm để phát đi báo động đỏ chí mạng. Thời gian ẩn náu của Lâm Tiêu đã chính thức kết thúc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!