Nhạc nềnWuxia

Thú Săn Ngửi Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc ẩm ướt của Cấm địa Sương Mù cuộn trào dữ dội, lạnh lẽo gặm nhấm vào từng thớ thịt trên bả vai rách nát của Lâm Tiêu. Ngay sát rìa kết giới bị bóp méo của Thập Phương Khốn Trận Bàn, tiếng móng vuốt sắc nhọn của đàn Huyết Linh Khuyển cào sạt sạt trên đất đá nghe chói tai vô cùng. Hơi thở hôi thối, tanh nồng mùi máu tươi của con thú săn đầu đàn phả ra rào rào qua làn sương xám loãng dần, chỉ cách nơi Lâm Tiêu ẩn nấp chưa đầy ba trượng.


"Răng rắc..."


Một tiếng nứt vỡ nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy vang lên từ lòng bàn tay phải của Lâm Tiêu. Trận bàn bằng đồng rỉ sét đang khẽ run rẩy, ba vết nứt sâu hoắm do dư chấn lôi điện trước đó để lại đang dần lan rộng. Ba viên phế linh thạch cuối cùng đã cạn kiệt linh khí, chỉ còn là những mảnh vụn xám xịt không còn chút ánh sáng. Kết giới ảo ảnh đang rạn nứt từng mảng lớn, sương mù bao quanh bắt đầu tan loãng dưới áp lực tịnh hóa vô hình từ bên ngoài.


Lâm Tiêu cúi đầu nhìn vệt máu đen rỉ ra từ vết nứt hóa thạch nơi ngực trái. Giọt máu đen kịt rỉ qua lớp áo vải thô rách nát, rơi xuống nền tuyết dã ngoại bên dưới vách đá, bốc lên một làn khói xám nhạt rồi đông cứng lại thành một tinh thể đá đen quỷ dị. Mùi máu hóa thạch lạnh lẽo ấy tuy đã được Vô Tướng Thuật che giấu phần lớn, nhưng trước khứu giác đáng sợ của đàn Huyết Linh Khuyển, nó vẫn là một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm tối.


"Lâm Tiêu huynh, trận bàn không chịu nổi nữa rồi." Lôi Kính Trần ghé sát tai anh, giọng nói trầm thấp đầy sát khí, tay phải gã đã siết chặt lấy chuôi đao rỉ sét, lôi điện phong ấn trong cơ thể khẽ rít lên khe khẽ. "Để ta ra ngoài dẫn dụ chúng. Thể chất của ta có lôi căn, có thể chạy nhanh hơn."


"Không được." Lâm Tiêu lạnh lùng gạt đi, giọng nói khàn đặc không chút cảm xúc phàm trần. "Lăng Phong mang theo Phong Lôi Cung, tiễn pháp của gã có thể xuyên thấu vách đá ở khoảng cách vạn trượng. Ngươi bộc phát lôi điện lúc này chẳng khác nào làm bia đỡ đạn cho gã. Ngươi và Chu Đại Chùy lập tức đưa Cố Kiến và những phu mỏ còn lại rút lui sâu vào thung lũng, men theo lối mòn có khí độc tím để trở về căn cứ phế mỏ."


"Còn huynh?" Chu Đại Chùy lo lắng hỏi, bàn tay thô ráp nắm chặt cây búa tạ nặng trịch.


Lâm Tiêu nhìn về hướng Thạch Lâm Phong Ấn — khu rừng đá cổ xưa xếp theo hình bát quái tự nhiên nằm cách đó nửa dặm. Những cột đá xám khổng lồ sừng sững như những ngón tay của quỷ dữ đâm thẳng lên bầu trời bão tuyết, tỏa ra một luồng áp lực bóp méo thần thức nhạt nhẽo.


"Ta sẽ làm mồi nhử, dẫn dụ đội trinh sát tiên phong của Lăng Phong vào Thạch Lâm Phong Ấn. Địa hình ở đó có khả năng bóp méo thần thức, là nơi tốt nhất để cô lập và tiêu diệt chúng hòng cắt đứt hoàn toàn dấu vết ngửi máu. Đi mau!"


Lôi Kính Trần và Chu Đại Chùy nghiến răng, biết không thể tranh cãi với sự quyết đoán lạnh lùng của Lâm Tiêu. Họ nhanh chóng dìu Cố Kiến lùi sâu vào màn sương độc dày đặc, biến mất không tiếng động.


Lâm Tiêu đứng thẳng dậy, bàn tay phải siết chặt chuôi kiếm phôi rỉ sét của Tuyệt Nhân Quả Kiếm đeo sau lưng. Anh khẽ vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết, một luồng oán khí tro tàn lạnh lẽo từ đan điền rách nát chậm rãi luân chuyển qua chín sợi kinh mạch nghịch hành. Anh cố ý thu hồi Vô Tướng Thuật trong một khoảnh khắc, để cho mùi máu đen hóa thạch rò rỉ từ ngực trái bộc phát ra ngoài dã ngoại.


"Gâu!"


Con Huyết Linh Khuyển đầu đàn lập tức rú lên một tiếng điên cuồng, bốn chân dẫm mạnh lên tuyết lạnh, lao vút về phía vệt máu đen vừa rò rỉ. Lăng Phong đứng phía sau ngoài rìa sương mù, ti hí đôi mắt sắc bén như chim ưng, lập tức phát hiện ra dao động oán khí tro tàn vừa thoáng xuất hiện.


"Đội tiên phong, bám theo đàn chó săn! Vây hãm kẻ phản nghịch!" Lăng Phong lạnh lùng ra lệnh, tay phải khẽ vuốt ve cánh cung Phong Lôi Cung tỏa ra luồng sét đỏ rực hờ hững.


Hai tên lính Hắc Thiết Vệ mang giáp sắt dày nặng trịch, tay cầm thương sắt sắc bén lập tức lao vút vào màn sương loãng, bám sát theo đàn chó săn đang điên cuồng săn mồi.


Lâm Tiêu vận chuyển Hôi Ảnh Bộ, thân hình mờ ảo như một bóng ma xám tro lướt đi nhẹ nhàng trên nền tuyết dã ngoại mà không hề để lại tiếng động hay dấu chân. Anh nhanh chóng dẫn dụ đàn thú săn và hai tên lính Hắc Thiết Vệ tiến thẳng vào lòng Thạch Lâm Phong Ấn.


Ngay khi bước chân qua ranh giới của rừng đá cổ xưa, một luồng áp lực vô hình lập tức ập xuống thức hải của Lâm Tiêu, khiến thần thức của anh có cảm giác bị bóp méo xoay vòng. Nhưng với ý chí đã được rèn luyện qua hàng vạn lần oán niệm cắn trả, Lâm Tiêu nhanh chóng thích ứng, đôi mắt xám tro rực sáng ngọn lửa tịch diệt lạnh lẽo.


Anh ẩn nấp hoàn toàn thân hình vào bóng tối của một cột đá quặng khổng lồ, triệt tiêu mọi tiếng thở và nhịp tim nhờ Ảnh Nặc Thuật. Thanh kiếm phôi rỉ sét Tuyệt Nhân Quả sau lưng anh khẽ rung lên khe khẽ, như thể đang thèm khát oán khí từ những sinh linh sắp ngã xuống.


"Xào xạc..."


Tiếng bước chân nặng nề của giáp sắt va chạm vào đá cổ vang lên trong mê cung tĩnh mịch. Hai tên lính Hắc Thiết Vệ cầm thương sắt, vẻ mặt đầy cảnh giác tiến vào thạch lâm. Trận pháp phong ấn tự nhiên ở đây đã bóp méo hoàn toàn thần thức của chúng, khiến chúng không thể định vị được khoảng cách và phương hướng chính xác.


"Cẩn thận, nơi này có điểm kỳ lạ, thần thức của ta không thể dò xét quá ba trượng," tên lính bên phải thì thầm, giọng nói run rẩy dưới mũ giáp sắt.


"Sợ cái gì? Kẻ phản nghịch hôi tộc kia đã bị thương nặng, khứu giác của Huyết Linh Khuyển đã khóa chặt gã rồi," tên lính bên trái hừ lạnh, vung thương sắt gạt đi một dải sương mù xám.


Chúng không hề hay biết rằng, ngay trên đỉnh cột đá sát bên cạnh, Lâm Tiêu đang cúi xuống nhìn chúng như một con thú săn mồi thực sự dưới bóng tối. Cánh tay trái hóa đá của anh quấn chặt Thiết Tháp Thủ套 tì vào vách đá lạnh ngắt, tỏa ra hơi lạnh tịch diệt thấu xương.


Từ trong ống tay áo phải, Lâm Tiêu lén rút ra hai cây Hôi Tàn Độc Châm nhỏ như sợi tóc, tẩm kịch độc Tím Độc Đằng và oán khí tro tàn nén chặt.


"Vút!"


Một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên trong màn sương. Cây kim độc thứ nhất bắn ra với tốc độ chớp nhoáng xuyên xuyên qua khe giáp cổ mỏng manh của tên lính bên trái. Chất độc tím sẫm lập tức bùng phát, ăn mòn toàn bộ chân khí phòng ngự và làm đóng băng kinh mạch của gã chớp nhoáng. Tên lính không kịp rên rỉ một tiếng, nhục thân cứng đờ rồi ngã quỵ xuống đất cát, da mặt chuyển sang màu xám ngoét thối rữa.


"Có kẻ phục kích!"


Tên lính còn lại kinh hoàng tột độ, đôi mắt co rụt lại dưới mũ giáp. Gã định há miệng thét lớn để báo động cho Lăng Phong phía ngoài, nhưng chưa kịp phát ra âm thanh đầu tiên, một bóng đen xám tro đã trượt xuống từ cột đá như một làn khói lạnh.


Lâm Tiêu sử dụng Hôi Ảnh Bộ áp sát cự ly gần chớp nhoáng. Bàn tay trái hóa đá cứng ngắc của anh vươn ra như một gọng kìm sắt khổng lồ, bóp chặt lấy cổ họng của tên lính gác còn lại. Lực lượng thể chất khổng lồ bộc phát từ cánh tay hóa đá bóp nát hoàn toàn giáp cổ bằng sắt, bẻ gãy cổ tên lính rắc một tiếng tàn khốc.


Tên lính gác trợn tròn mắt, nhục thân mềm nhũn rơi xuống đất bên cạnh đồng đội.


Ngay khi hai tên lính ngã xuống, thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) sau lưng Lâm Tiêu bỗng phát ra một tiếng ngân vang trầm đục. Luồng oán khí tro xám rỉ ra từ xác chết của hai tu sĩ Hắc Thiết Vệ bị hút mạnh vào thân kiếm rỉ sét, khiến những vết rỉ sét đen đúa trên lưỡi kiếm khẽ bong tróc, tỏa ra một luồng kiếm ý tịch diệt mạnh mẽ và sắc bén hơn trước.


Lâm Tiêu lạnh lùng nhìn hai xác chết dưới chân, chuẩn bị dọn dẹp dấu vết. Thế nhưng, sự biến mất đột ngột của thần thức hai tên lính gác đã ngay lập tức kích hoạt sự cảnh giác của gã chuyên gia truy vết bên ngoài.


"Hai tên trinh sát mất liên lạc rồi sao?" Lăng Phong đứng ngoài thạch lâm, sắc mặt trầm xuống đầy sát khí. Gã nhận ra đàn Huyết Linh Khuyển cũng đang sủa loạn xạ đầy sợ hãi trước lối vào mê cung đá bóp méo thần thức.


Không hề do dự, Lăng Phong giương cánh cung Phong Lôi Cung khổng lồ lên, ba mũi tên lôi điện rực sáng ánh sét đỏ được đặt lên dây cung. Gã dốc toàn lực bộc phát linh lực Luyện Khí Tầng 9, khóa chặt hướng gió thổi ra từ thạch lâm.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Ba tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên liên tiếp. Ba mũi tên sấm sét đỏ rực xé toạc không gian bão tuyết, bắn mạnh vào lòng Thạch Lâm Phong Ấn để định vị mục tiêu. Tiễn pháp của Lăng Phong vô cùng đáng sợ, ba luồng lôi điện đỏ rực có khả năng xuyên thấu vật lý cực mạnh, bắn xuyên qua liên tiếp ba cột đá cổ khổng lồ, tạo ra những vụ nổ đá hộc kinh hoàng.


Lâm Tiêu giật mình, cảm nhận được luồng sét cuồng bạo đang oanh tạc sát sạt phía sau. Anh vội vàng vung tay trái ngưng tụ bụi tro tàn xung quanh trước ngực thành một tấm Hôi Thạch Khiên để đỡ đòn.


"Đoành!"


Mũi lôi tiễn thứ nhất bắn trúng tấm khiên đá. Thuộc tính lôi điện của Lăng Phong quá bạo ngược, tấm khiên đá xám cổ văn lập tức bị sét đánh nứt đôi và nổ tung thành trăm mảnh vụn. Dư chấn lôi điện sượt qua ngực trái Lâm Tiêu, chấn động trực tiếp vào vết nứt hóa thạch đang rỉ máu đen.


"Khục!"


Lâm Tiêu ho ra một ngụm máu đen nhẹ, lồng ngực bỏng rát dữ dội. Cánh tay trái hóa đá bị chấn động lôi điện oanh tạc xuất hiện thêm những vết nứt nẻ nhỏ rỉ máu đen lạnh lẽo. Anh nhận thấy việc nấp sau cột đá không còn an toàn tuyệt đối trước tiễn pháp bắn xuyên của đối thủ, cần phải di chuyển liên tục để áp sát cự ly gần.


Anh vận chuyển Hôi Ảnh Bộ lướt đi mờ ảo giữa những cột đá đang sụp đổ rầm rầm. Mũi lôi tiễn thứ hai bắn sượt qua bả vai phải anh, thiêu rụi một góc áo vải thô thành tro bụi.


Khi mũi lôi tiễn thứ ba mang theo tiếng sấm rền vang lao thẳng vào mặt ở cự ly chưa đầy một trượng, Lâm Tiêu không lùi bước nữa. Đôi mắt xám tro của anh lạnh lùng tột độ, anh dứt khoát rút thanh Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) sau lưng ra.


"Vút!"


Lâm Tiêu vung kiếm chém ra một đường kiếm khí xám lạnh lẽo. Thanh kiếm phôi rỉ sét rít lên đau đớn nhưng tỏa ra luồng kiếm ý tịch diệt ngưng tụ hoàn mỹ, chém đứt đôi luồng sét đỏ rực của mũi tên thứ ba ngay giữa không trung, tạo ra một vụ nổ linh lực bùng phát dữ dội.


Bên ngoài thạch lâm, Lăng Phong nhìn thấy luồng sét của mũi tên thứ ba bị dập tắt hoàn toàn bởi một luồng kiếm ý tịch diệt xám lạnh, đôi mắt gã co rụt lại đầy phẫn nộ và sát khí.


"Kẻ phản nghịch... hóa ra ngươi trốn ở đây!"


Lăng Phong gầm lên một tiếng lạnh lùng, gã không bắn tên nữa mà tự tay cầm Phong Lôi Cung rực sáng sấm sét đỏ, dắt theo đàn Huyết Linh Khuyển khát máu bước thẳng vào lòng Thạch Lâm Phong Ấn hoang phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!