Dấu Vết Trong Sương
Gió tuyết biên thùy gào rú liên hồi qua những vách đá rỉ sét của Độc Chướng Cốc, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc của lòng đất mỏ sụp đổ. Lâm Tiêu quỳ một gối trên nền tuyết lạnh, thanh sắt rỉ sét Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi) cắm sâu xuống đất mỏ cát nóng làm điểm tựa duy nhất giữ cho nhục thân của anh không đổ sụp.
Xung quanh anh, đống tro tàn của Chánh giám ngục Tào Hùng đã bị những cơn gió bão cuốn đi, hòa lẫn vào lớp bụi xám xịt của vùng biên hoang nghèo đói. Nhưng cái chết của gã tu sĩ Trúc Cơ Sơ Kỳ không mang lại sự bình yên tức thì. Tiếng còi báo động đỏ từ hướng pháo đài đá đen Tào Gia Bảo vẫn rít lên từng hồi u uất hận, xé toạc màn đêm lạnh lẽo.
"Khục..."
Lâm Tiêu ho nhẹ một tiếng, lồng ngực co thắt dữ dội. Vết nứt hóa thạch nơi ngực trái nóng rát như bị lửa thiêu, rỉ ra một giọt máu đen kịt, lạnh buốt. Giọt máu đen rò rỉ ra ngoài lớp áo vải thô rách nát, rơi xuống nền tuyết trắng xóa ngoại vi thung lũng, bốc lên một làn khói xám nhạt rồi đông cứng lại thành một tinh thể đá đen quỷ dị.
Cánh tay trái của anh lúc này đã hoàn toàn hóa đá xám xịt từ ngón tay đến tận bả vai, cứng ngắc và mất đi mọi cảm giác phàm trần. Mỗi lần vận chuyển Nghịch Mệnh Hôi Kiếp Quyết để bạo phát sát chiêu Tịch Diệt Nhất Kiếm, cái giá phải trả bằng nhục thân lại càng thêm tàn khốc.
Trong thức hải của anh, một khoảng trống rỗng lạnh lẽo tiếp tục lan rộng. Ký ức về nụ cười ấm áp của phụ thân Lâm Thiên Nhai, những bữa cơm gia đình đầm ấm thời thơ ấu... tất cả đã bị sương mù tro xám của khế ước xóa nhòa hoàn toàn. Anh không còn nhớ nổi gương mặt của cha mẹ mình ra sao, chỉ còn giữ lại một điểm neo nhân tính duy nhất: lời thề phải cứu thoát muội muội Lâm Dao đang ngủ đông bên trong bức họa cổ Tro Tàn Thần Đồ.
"Lâm Tiêu huynh! Không thể trì hoãn nữa! Đàn Huyết Linh Khuyển của Lăng Phong đã bắt đầu xuất phát từ cổng pháo đài rồi!"
Giọng nói trầm thấp nhưng đầy gấp gáp của Lôi Kính Trần vang lên bên tai. Gã tu sĩ lôi thể bẩm sinh đang dìu Cố Kiến từ trong bụi rậm bước ra, gương mặt xám xịt vì kiệt lực và lo lắng. Vai phải của Lôi Kính Trần vẫn còn rách thịt rỉ máu do dư chấn của trận chiến trước đó, nhưng đôi mắt gã vẫn rực sáng như lôi điện trong đêm tối.
Lâm Tiêu gượng đứng dậy, bàn tay phải siết chặt chuôi kiếm phôi rỉ sét vẫn còn bám mùi rượu nhạt rẻ tiền từ lần giao dịch ở chợ đen. Anh nhìn vệt máu đen rò rỉ dưới chân mình, rồi nhìn về phía con đường độc đạo dẫn ra khỏi thung lũng.
"Lăng Phong là chuyên gia truy vết giỏi nhất của Tào gia," Lâm Tiêu lạnh lùng nói, giọng nói trầm khàn không chút cảm xúc phàm trần. "Khứu giác của đàn Huyết Linh Khuyển có thể ngửi thấy mùi máu hóa thạch của ta từ khoảng cách mười dặm. Chúng ta không thể rút lui theo con đường sa mạc thông thường."
"Vậy chúng ta đi đâu?" Chu Đại Chùy vác cây búa tạ rèn thô bước tới, giọng nói thật thà nhưng đầy lo âu.
Lâm Tiêu hướng mắt về phía dải sương mù xám độc hại đang bao quanh biên giới thung lũng, nơi đất trời tiếp giáp với một vùng tối tăm không thấy đáy.
"Cấm địa Sương Mù." Lâm Tiêu dứt khoát đưa ra quyết định. "Chỉ có sương độc ăn mòn ngũ quan ở đó mới có thể che giấu hoàn toàn vệt máu đen và khí tức tịch diệt của chúng ta. Rút lui!"
Ba bóng người nhanh chóng lướt đi trong đêm tối bão tuyết, biến mất vào màn sương xám dày đặc của vùng cấm địa.
Ngay khi bước chân vào Cấm địa Sương Mù, luồng sương độc ẩm ướt lập tức ập đến, gặm nhấm vào da thịt và màng bảo vệ hộ thân phù của họ. Lâm Tiêu cảm nhận được sự ăn mòn của sương mù độc đối với kinh mạch rách nát của mình, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng. Anh tìm đến một cột đá cổ rêu phong, ra hiệu cho Lôi Kính Trần và Chu Đại Chùy ẩn nấp sâu vào bóng tối.
Từ trong ngực áo, Lâm Tiêu rút ra một trận bàn cổ rách nát mua được từ chợ đen biên trấn Hắc Cát — Thập Phương Khốn Trận Bàn. Trận bàn bằng đồng rỉ sét lỗ chỗ, trên bề mặt khắc đầy những trận văn cổ xưa đã mờ nhạt.
Lâm Tiêu cẩn thận đặt ba viên phế linh thạch — loại linh thạch bị rút cạn linh khí chỉ còn lại một phần mười năng lượng — vào ba trận nhãn của trận bàn.
"Răng rắc..."
Một tiếng nứt vỡ nhỏ vang lên từ thân trận bàn bằng đồng. Thập Phương Khốn Trận Bàn xuất hiện vết nứt đầu tiên do năng lượng bạo ngược của linh lực tro tàn kích hoạt. Luồng sương mù ảo ảnh màu xám đen lập tức bùng phát từ trận bàn, nhanh chóng lan rộng trong phạm vi trăm trượng, bóp méo không gian và che giấu hoàn toàn mọi dao động linh lực của nhóm Lâm Tiêu.
Tuy nhiên, áp lực truy quét từ bên ngoài không hề giảm bớt.
Chỉ một khắc sau, tiếng gầm rú dữ dội của đàn Huyết Linh Khuyển khổng lồ đã vang lên ngoại vi thung lũng. Lăng Phong — thanh niên mặc y phục xám tro, lưng đeo cánh cung Phong Lôi Cung tỏa ra luồng sét đỏ — đang dắt theo đàn chó săn khổng lồ tiếp cận vách đá nơi Tào Hùng vừa bị tiêu diệt.
Con Huyết Linh Khuyển đầu đàn to bằng con bắp bò, lông màu đỏ như máu khô bết lại, liên tục khịt mũi xuống nền tuyết lạnh. Nó đột ngột dừng lại trước vệt máu đen rò rỉ của Lâm Tiêu, rống lên một tiếng trầm đục đầy phấn khích.
"Phát hiện ra rồi sao?" Lăng Phong nở nụ cười lạnh lùng, ti hí đôi mắt sắc bén như chim ưng. "Mùi máu đen lạnh lẽo của kẻ mang tội ấn... Ngươi không thoát nổi đâu."
Gã vung tay, đàn chó săn lập tức lao như điên về phía lối vào Cấm địa Sương Mù.
Trong lòng trận pháp ảo ảnh, Lâm Tiêu sử dụng Thần Thức Nhãn Thuật nhìn xuyên qua màn sương, khóa chặt hành tung của Lăng Phong. Anh nhận thấy khứu giác của đàn chó săn cực kỳ đáng sợ, chúng đang men theo rìa kết giới sương mù bị bóp méo, liên tục gầm gừ.
Để đánh lạc hướng truy binh, Lâm Tiêu lén rút ra một lá Ẩn Khí Phù tự vẽ bằng máu thú, định phóng ra dán lên vách đá phía xa để dụ đàn chó săn đi hướng khác.
Thế nhưng, Lăng Phong hành sự cực kỳ cẩn trọng. Gã đứng ngoài rìa sương mù, cảm nhận được sự bất thường của luồng không gian bị bóp méo. Gã không hề manh động tiến vào, mà chậm rãi rút ra một mũi tên lôi điện từ bao tên sau lưng, giương cánh cung Phong Lôi Cung khổng lồ.
"Ầm!"
Một tiếng sét nổ vang trời. Mũi tên lôi điện đỏ rực xé toạc màn sương xám, bắn một đường thăm dò cực mạnh vào sâu trong cấm địa. Luồng sét cuồng bạo từ mũi tên quét qua vách đá phía xa, thiêu rụi hoàn toàn lá Ẩn Khí Phù của Lâm Tiêu trước khi nó kịp kích hoạt phát huy tác dụng.
Dư chấn lôi điện từ mũi tên Phong Lôi Cung va chạm mạnh vào kết giới của Thập Phương Khốn Trận Bàn, tạo ra một tiếng nổ chấn động. Trận bàn đồng rỉ sét trên tay Lâm Tiêu rung lên bần bật, xuất hiện thêm hai vết nứt sâu hoắm, tiêu hao sạch sẽ năng lượng của ba viên phế linh thạch.
Lâm Tiêu ho ra một ngụm máu đen nhẹ, lồng ngực trái đau nhói như bị búa tạ nện vào. Cánh tay hóa đá của anh bị chấn động lôi điện làm nứt nẻ nhẹ, rỉ máu đen bốc khói lạnh.
"Trận bàn sắp vỡ rồi!" Lôi Kính Trần nghiến răng truyền âm, tay đã nắm chặt chuôi đao.
Lâm Tiêu lắc đầu ra hiệu giữ bình tĩnh. Anh nhanh chóng ném thêm hai viên phế linh thạch quý giá cuối cùng vào trận nhãn để duy trì kết giới rạn nứt, đồng thời vận chuyển Vô Tướng Thuật đến cực hạn.
Luồng linh lực tro tàn luân chuyển nghịch hành qua chín sợi kinh mạch, thu hồi toàn bộ dao động oán khí và sinh mệnh lực vào sâu trong đan điền rách nát, biến Lâm Tiêu và các đồng minh thành những khối đá vô hại, triệt tiêu hoàn toàn mọi tiếng thở và nhịp tim trong màn sương tĩnh lặng.
Đàn Huyết Linh Khuyển bị bóp méo khứu giác bởi không gian trận pháp, bắt đầu sủa loạn xạ xung quanh các cột đá rêu phong bên ngoài kết giới ảo ảnh, không thể xác định rõ vị trí con mồi.
Nhưng áp lực kinh hoàng vẫn chưa hề tiêu tán.
Tiếng sủa dữ dội của đàn chó săn vang lên ngay sát rìa kết giới sương mù bị bóp méo, móng vuốt sắc nhọn của chúng cào sạt sạt trên nền đất bùn ẩm ướt, chỉ cách nơi Lâm Tiêu đang nấp đúng vài trượng. Qua làn sương xám lạnh loãng dần, đôi mắt đỏ ngầu khát máu của con Huyết Linh Khuyển đầu đàn ẩn hiện, hơi thở hôi thối của nó phả ra rào rào sát sạt ngay trước mặt Lâm Tiêu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!