Nhạc nềnWuxia

Đoạt Mệnh Chánh Giám Ngục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết biên thùy gào rú liên hồi qua những vách đá rỉ sét của Độc Chướng Cốc, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc của lòng đất mỏ sụp đổ. Màn sương độc màu tím sẫm bị xé rách ra bởi một luồng huyết quang đỏ thẫm quỷ dị.


Tào Hùng đứng giữa trận pháp máu, gương mặt đầy sẹo ngang dọc co rút lại vì đau đớn dữ dội. Gã đã hoàn toàn phát điên. Để đổi lấy sức mạnh tiêu diệt kẻ phản nghịch mang tội ấn, gã không tiếc cắn nát đầu ngón tay, dùng bí thuật Huyết Ma Tịnh Hóa Kinh để cưỡng ép đốt cháy thọ nguyên mục nát của mình.


"Khục... khục..."


Tào Hùng ho ra những ngụm máu đen đặc, nhục thân vốn vạm vỡ của gã nhanh chóng khô héo, da thịt áp sát vào xương sườn lộ ra dưới lớp giáp sắt rạn nứt. Chiếc Roi Gai Sắt Tẩm Huyết Độc trên tay gã như hút đủ tinh huyết, bỗng chốc phồng rực lên, biến thành một con huyết quỷ khổng lồ cấu thành từ máu tươi và oán niệm của hàng vạn phu mỏ hôi tộc đã chết. Con quỷ không có mặt, chỉ có cái miệng khổng lồ gào rú những tiếng thét xé lòng của những linh hồn bị giam cầm, vung trảo máu khổng lồ đỏ thẫm muốn xé nát nhục thân Lâm Tiêu.


Sát khí cuồn cuộn ép tới khiến mặt đất dưới chân Lâm Tiêu nứt toác. Đan điền rách nát của anh run lên bần bật dưới uy áp nặng nề của tu sĩ Trúc Cơ đang liều chết. Vết nứt hóa thạch nơi ngực trái nóng rát như bị lửa thiêu, rỉ thêm một giọt máu đen kịt thấm đẫm lớp vải thô rách nát. Mùi máu đen lạnh lẽo ấy bay ra, càng kích thích con huyết quỷ trở nên điên cuồng hơn.


"Lũ kiến cỏ hôi tộc... chết đi cho ta!" Tào Hùng gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy tử khí.


Đối mặt với móng vuốt máu khổng lồ đang chụp xuống đầu, Lâm Tiêu không hề lùi bước. Ánh mắt anh lạnh lùng, trống rỗng đến đáng sợ. Anh vận chuyển Hóa Thạch Ý Chí đến cực hạn. Trong thức hải của anh, toàn bộ nỗi sợ hãi phàm trần, sự đau đớn bỏng rát từ vết thương vai phải rách thịt do roi gai quẹt trúng trước đó đều bị đóng băng hoàn toàn. Linh hồn anh lúc này lạnh lẽo và cứng cỏi như một khối đá cổ vạn năm dưới đáy vực.


"Hắc Diệu sư tôn, mượn sức mạnh của thần đồ!" Lâm Tiêu thầm gọi trong lòng.


Trong đan điền rách nát, luồng linh lực tro tàn luân chuyển nghịch hành qua chín sợi kinh mạch chính, ngưng tụ dữ dội lên cánh tay trái hóa đá. Anh vươn tay ra sau lưng, nắm lấy chuôi của Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi). Thanh sắt rỉ sét đen đúa đeo sau lưng anh khẽ rung động, tỏa ra mùi rượu nhạt rẻ tiền bám trên thân kiếm từ lần giao dịch ở chợ đen với Bạch Vô Danh, hòa cùng mùi rỉ sét cổ xưa nồng nặc.


Khi bàn tay trái hóa đá của anh truyền ngọn lửa xám tịch diệt vào kiếm phôi, thanh sắt rỉ không hề rụng đi lớp rỉ sét, ngược lại, những vết rỉ đen đúa bừng sáng lên luồng kiếm khí xám lạnh lẽo tịch diệt, chấn động phát ra những tiếng rít u u u uất hận.


Con huyết quỷ đã lao sát sạt tới, móng vuốt máu chỉ cách trán Lâm Tiêu nửa thước. Luồng huyết khí tà ác ăn mòn cả đất đá xung quanh, bốc khói đen xì.


Lâm Tiêu định dùng tay trái hóa đá quấn Thiết Tháp Thủ套 để đâm thẳng vào ngực Tào Hùng, hòng bóp nát trái tim gã chớp nhoáng mà không cần bộc phát kiếm ý tối cao. Nhưng ngay khi tay trái anh vừa chạm vào vòng hộ thể của Tào Hùng, một lớp huyết khiên dày đặc tinh huyết tà thuật bộc phát, nhớp nháp và ăn mòn cực mạnh, giữ chặt lấy tay trái anh, khiến Thiết Tháp Thủ套 bốc khói xám rào rào. Sức mạnh vật lý của cánh tay hóa thạch không thể xuyên phá lớp tà pháp dày đặc cấu thành từ thọ nguyên của tu sĩ Trúc Cơ.


"Ha ha ha! Vô ích thôi! Lớp huyết khiên này dùng thọ nguyên ba mươi năm của ta để ngưng tụ, kẻ phế nhân như ngươi làm sao phá nổi!" Tào Hùng điên cuồng cười lớn, gương mặt khô héo như xác ướp trở nên vô cùng vặn vẹo. Gã vung tay, điều khiển chiếc roi gai sắt tẩm độc quất mạnh từ góc khuất, phối hợp với con huyết quỷ bạo kích chí mạng thẳng vào cổ họng Lâm Tiêu.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lâm Tiêu hoàn toàn từ bỏ ý định cận chiến bằng tay không. Anh lùi lại nửa bước, dẫm nát đá vụn dưới chân, hai tay siết chặt Tuyệt Nhân Quả Kiếm (Phôi).


"Kiếm ý tịch diệt... khai!"


Lâm Tiêu bộc phát hoàn toàn tu vi Hôi Thể Tam Trùng mới ngưng tụ. Luồng oán khí tro tàn lạnh lẽo từ đan điền rách nát bùng lên như núi lửa phun trào, thiêu rụi hoàn toàn lớp huyết độc đang ăn mòn kinh mạch tay phải của anh. Toàn bộ năng lượng tịch diệt dồn vào mũi kiếm rỉ sét.


Anh vung kiếm, thi triển sát chiêu mạnh nhất của Hôi Kiếp tầng một: Tịch Diệt Nhất Kiếm!


Một vệt sáng mỏng màu xám tro, lạnh lẽo và tuyệt tình, chớp mắt xé rách không gian tối tăm của Độc Chướng Cốc. Vệt sáng xám lướt qua nhanh đến mức bão tuyết gào rú xung quanh dường như cũng bị đóng băng lại trong một tích tắc.


"Rắc!"


Chiếc Roi Gai Sắt Tẩm Huyết Độc — pháp bảo tàn độc của Tào Hùng — ngay khi chạm vào vệt sáng xám liền lập tức bị ăn mòn, rỉ sét loang lổ với tốc độ kinh hoàng rồi vỡ vụn thành những mảnh sắt vụn xám xịt rơi rụng xuống đất cát.


Kiếm khí tịch diệt không hề dừng lại, chém đôi con huyết quỷ khổng lồ đang gầm rú. Sức mạnh tà thuật cấu thành từ máu tươi chạm vào ngọn lửa xám liền bị tịnh hóa ngược lại, biến thành những làn tro bụi nhạt màu tiêu tán vào hư vô.


Tào Hùng trợn tròn hai mắt đầy sẹo, sự khinh miệt và điên cuồng trên mặt gã đông cứng lại, thay thế bằng một nỗi sợ hãi tột cùng chưa từng có. Gã nhìn thấy vệt sáng xám kia lướt qua lớp huyết khiên kiêu ngạo của mình dễ dàng như chém vào hư vô, chém đứt mọi liên kết nhân quả linh lực của tà thuật.


"Ngươi... sức mạnh này... không phải của phàm nhân..."


Tào Hùng chỉ kịp thốt lên nửa câu. Lưỡi kiếm rỉ sét mang theo kiếm khí tịch diệt lạnh lẽo lướt qua cổ họng gã.


"Xoẹt!"


Một dòng máu đen kịt phun trào, nhuộm đỏ cả vách đá phủ tuyết. Đầu của Chánh giám ngục Tào Hùng lìa khỏi cổ, rơi lăn lóc trên nền đất mỏ cát nóng của thung lũng, đôi mắt vẫn trợn trừng đầy kinh hoàng và bất tin. Nhục thân khô héo của gã đổ rầm xuống đất, nhanh chóng bị ngọn lửa xám tịch diệt còn sót lại trên kiếm ăn mòn, biến thành một đống tro tàn xám xịt dưới bão tuyết.


Ngay khi Tào Hùng tắt thở, Lâm Tiêu cảm thấy toàn thân kiệt lực hoàn toàn. Đan điền rách nát trống rỗng đến cực hạn, chín sợi kinh mạch nghịch hành co rút dữ dội gây ra những cơn đau co thắt thấu xương.


"A..."


Lâm Tiêu ngã khuỵu xuống đất tuyết, tay phải chống kiếm phôi rỉ sét để giữ cơ thể không ngã gục. Cơn phản phệ cực hạn của Khế Ước Tro Tàn lập tức ập đến. Cánh tay trái của anh bỗng chốc đông cứng lại, lớp hóa đá xám xịt lạnh lẽo từ khuỷu tay điên cuồng lan rộng lên phía trên thêm một tấc, tiến sát đến tận bả vai trái. Toàn bộ cảm giác da thịt ở bả vai trái biến mất, thay thế bằng một khối đá cổ rạn nứt rỉ máu đen.


Trong thức hải của anh, một tiếng rạn nứt vang lên sâu thẳm. Lâm Tiêu ôm đầu đau đớn. Anh cố gắng nhớ lại gương mặt của phụ thân Lâm Thiên Nhai, nhớ lại những lời dạy dỗ thời thơ ấu... nhưng tất cả đã bị sương mù tro xám xóa nhòa thêm một mảnh lớn. Anh chỉ còn nhớ mang máng mình có một phụ thân oai nghiêm đã chết dưới lôi hình, nhưng nụ cười, giọng nói và hình bóng cụ thể của ông đã biến mất vĩnh viễn khỏi ký ức.


Cái giá của sức mạnh tịch diệt là sự hóa đá của nhục thân và sự lãng quên vĩnh viễn của bản ngã phàm nhân.


Lâm Tiêu gượng đứng dậy, dùng vạt áo thô lau đi vệt máu đen rỉ ra từ ngực trái. Đôi mắt anh nhìn về phía đầu Tào Hùng đã hóa thạch xám xịt trên đất cát. Nhiệm vụ báo thù đầu tiên đã hoàn thành, huyết nợ của tộc thúc Lâm Khiêm đã được rửa sạch. Nhưng anh biết, hồn đăng bản mệnh của Tào Hùng tại Tào Gia Bảo đã tắt, báo động đỏ đã được kích hoạt vĩnh viễn.


Cách thung lũng Độc Chướng Cốc mười dặm, trên đỉnh pháo đài đá đen Tào Gia Bảo.


Một tiếng chuông đồng vang lên trầm đục từ mật thất hồn đăng. Trong đêm tối bão tuyết gào rú, cánh cổng sắt nặng nề của pháo đài từ từ mở ra.


Lăng Phong dắt theo đàn Huyết Linh Khuyển khổng lồ bước ra khỏi cổng pháo đài, hướng thẳng về phía vệt máu rò rỉ ngoại vi thung lũng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!