Khắc Cốt Ghi Xương
Ánh sáng đỏ từ màn hình CRT của trạm máy chủ lậu hắt lên gương mặt nhợt nhạt của Lê Hoàng, nhuộm đỏ cả những vệt mồ hôi lạnh đang lăn dài trên trán anh. Trên màn hình, dòng chữ nhị phân màu máu vẫn nhấp nháy liên hồi, phát ra tiếng rít siêu âm chói tai:
“Tao đã tìm thấy mày, Hoàng.”
Minh Tú đứng bên cạnh, ngón tay gõ như điên dại trên bàn phím cơ cũ kỹ, tiếng cách cách vang lên dồn dập như tiếng súng liên thanh. Gương mặt cô gái trẻ không còn vẻ cợt nhả thường ngày. Bong bóng kẹo cao su trên môi cô xẹp lép, dính chặt vào khóe miệng mà cô cũng chẳng buồn quệt đi. Chiếc kính lăng kính đa sắc trên mắt cô phản chiếu hàng ngàn dòng mã nguồn đang cuộn trào như thác lũ.
“Mẹ kiếp!” Minh Tú chửi thề một tiếng khàn đặc. “Con gián điệp lượng tử này của Trần Bách được viết bằng cấu trúc đa phân luồng. Tao vừa cô lập được nhánh này thì nó đã tự động nhân bản sang nhánh khác. Nó đang bám rễ vào hệ thống điều khiển làm mát của toa tàu!”
Hoàng ngồi sấp trên bàn kỹ thuật titan lạnh ngắt, hai tay nắm chặt cạnh bàn đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Cánh tay trái của anh, sau ca điện châm khẩn cấp của Minh Tú, đã khôi phục lại chút cảm giác tê dại, nhưng gáy anh thì ngược lại. Nó nóng. Một cơn nóng âm ỉ, rát bỏng như có ai đang đổ chì lỏng vào đốt sống cổ số 7.
Cổng kết nối Spinal Port V1 cũ kỹ bằng titan rẻ tiền đã đạt đến giới hạn chịu tải vật lý của nó. Tệp nén ý thức 500TB của Lan Chi bên trong ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống đang liên tục dao động dữ dội do tác động từ luồng quét của Trần Bách. Băng thông truyền dẫn 100TB của cổng cũ giống như một cái đập nước quá tải, những dòng dữ liệu khổng lồ của Lan Chi bị nghẽn lại, tạo ra những xung điện dội ngược liên tiếp vào tủy sống của Hoàng.
“Nếu không nâng cấp cổng kết nối ngay bây giờ...” Hoàng khàn giọng, tiếng thở dốc đứt quãng hòa cùng tiếng rít của hệ thống làm mát nitơ lỏng. “...Cơn co giật tiếp theo sẽ phá hủy hoàn toàn cấu trúc tệp của cô ấy. Tôi... tôi cảm nhận được cô ấy đang phân rã.”
“Mày điên rồi!” Minh Tú quay phắt lại, mái tóc hồng neon của cô rũ rượi. “Tủy sống của mày đang bị tổn thương nhiệt nghiêm trọng. Vết thương cũ còn chưa khép miệng, máu vẫn đang rỉ ra kìa! Phẫu thuật lột da lưng để thay cổng gáy trong tình trạng này không khác gì tự sát!”
“Gọi Bác sĩ Trần đi.” Hoàng nhắm mắt, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự kiên định lạnh người. “Và cả Khánh ‘Chớp’ nữa. Tôi không có thời gian. Trần Bách đã gửi tọa độ của chúng ta về tháp trung tâm. Trực thăng của Đặc vụ Hải có thể ập xuống bất cứ lúc nào. Tôi thà chết trên bàn mổ còn hơn nhìn Lan Chi biến thành tro bụi kỹ thuật số.”
Minh Tú nhìn chằm chằm vào Hoàng. Sự bướng bỉnh điên cuồng trong đôi mắt thâm quầng của anh khiến cô rùng mình. Cô biết anh nói đúng. Đoạn mã gián điệp của Trần Bách giống như một ngọn hải đăng lượng tử, đang âm thầm phát tín hiệu định vị giữa thế giới ngầm tăm tối này.
Cô vặn mạnh van xả nitơ lỏng, làn khói trắng buốt bao phủ lấy lưng Hoàng để tạm thời kìm hãm ngưỡng nhiệt tủy sống đang ngấp nghé 41 độ C, rồi quay sang bấm nút liên lạc ngầm.
***
Ba mươi phút sau, cánh cửa thép của Toa tàu số 09 trượt mở. Hai bóng người vội vã bước vào, mang theo luồng không khí ẩm ướt và mùi hóa chất đặc trưng của Khu 9 hoang tàn.
Dẫn đầu là Bác sĩ Trần. Ông lão năm mươi tuổi, mặc chiếc áo khoác phẫu thuật sờn rách loang lổ vết ố vàng, miệng ngậm một điếu thuốc lá tắt ngấm. Đôi mắt ông hằn sâu những quầng thâm của kẻ thiếu ngủ kinh niên, tay xách một chiếc vali y tế bằng hợp kim rỉ sét. Đi ngay phía sau là Khánh “Chớp”, gã thợ hàn vạm vỡ của chợ đen Lô D, đeo chiếc kính bảo hộ hàn điện tử bản to quanh cổ, hông đeo lỉnh kỉnh mỏ hàn xung lực và các cuộn dây siêu dẫn.
“Trạm y tế không phép của tôi vừa bị cảnh sát mạng sờ gáy,” Bác sĩ Trần cằn nhằn, ném chiếc vali lên bàn kỹ thuật phát ra một tiếng rầm nặng nề. Ông gạt điếu thuốc tắt sang một bên, cúi xuống nhìn gáy của Hoàng. “Hừm, nát bét rồi. Cổng titan cũ bị hoại tử da xung quanh do sốc nhiệt liên tục. Dịch tủy rò rỉ thế này mà cậu vẫn chưa liệt nửa người là một phép màu đấy, Hoàng.”
Khánh “Chớp” đặt chiếc mỏ hàn xung lực siêu dẫn chạy bằng pin hạt nhân mini xuống cạnh bàn, tháo kính bảo hộ ra, gương mặt đầy tàn nhang của gã lộ rõ vẻ lo ngại:
“Hoàng, tôi đã chuẩn bị sẵn cổng Spinal Port nâng cấp bằng sợi vàng siêu dẫn. Băng thông chịu tải của nó lên tới 500TB, chịu nhiệt cực tốt. Nhưng tôi phải nói trước, mối hàn vi mạch sinh học trên đốt sống cổ số 7 đòi hỏi nhiệt độ hàn cực cao. Không có thuốc tê quân dụng đâu, chỉ có mấy ống Novocaine chợ đen đã biến tính này thôi.”
Bác sĩ Trần rút từ trong vali ra ba ống xi-lanh chứa thứ dung dịch màu vàng nhạt đục ngầu:
“Thuốc tê này chỉ có tác dụng giảm đau cơ năng tầm ngắn. Nó hoàn toàn vô dụng trước cơn đau thần kinh tủy sống khi tôi lột bỏ cổng cũ và Khánh hàn cổng mới vào xương. Và điều quan trọng nhất...” Ông lão nhìn thẳng vào mắt Hoàng, giọng nghiêm nghị chưa từng có. “...Cậu không được phép ngất đi.”
“Tại sao?” Bảo Rác đứng ở góc toa tàu, lo lắng hỏi xen vào.
“Vì hệ điều hành của ổ cứng Bio-Drive V1,” Minh Tú trả lời thay, cô gõ ngón tay lên màn hình hiển thị trạng thái của Hoàng. “Nếu Hoàng ngất xỉu, sóng não của anh ta sẽ rơi vào trạng thái hỗn loạn hoặc sụt giảm đột ngột. Hệ thống bảo mật Aegis cài đè trong ổ cứng sẽ tự động nhận diện đó là tình trạng ‘chết não’ hoặc ‘cưỡng bức trích xuất’. Nó sẽ ngay lập tức kích hoạt giao thức tự hủy Zero-Wipe để xóa sạch tệp dữ liệu của Lan Chi nhằm bảo mật thông tin cho tập đoàn. Mày hiểu chưa, nhóc?”
Bảo Rác tái mặt, siết chặt hai bàn tay nhỏ bé nhem nhuốc dầu mỡ.
Hoàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của nitơ lỏng đang bốc hơi dọc sống lưng mình. Anh khẽ gật đầu, giọng nói không một chút dao động:
“Tôi hiểu. Tôi sẽ tỉnh táo trong suốt ca mổ. Bắt đầu đi.”
***
Bác sĩ Trần không phí một giây nào. Ông ấn đầu Hoàng cố định vào khung giữ kim loại của bàn titan. Khánh “Chớp” bật máy dò định vị thần kinh sợi quang, luồng ánh sáng đỏ mảnh như sợi chỉ chiếu thẳng vào đốt sống cổ số 7 của Hoàng, hiển thị chi tiết các nhánh dây thần kinh li ti đang bám chặt quanh cổng titan cũ.
“Chuẩn bị nhé,” Bác sĩ Trần lạnh lùng nói.
Lưỡi dao mổ bằng thép carbon sắc lạnh vạch một đường dứt khoát dọc theo gáy Hoàng, rạch đôi lớp da đã bị hoại tử và bỏng nhiệt xám xịt.
*Phụt.*
Máu tươi hòa lẫn với chất keo tản nhiệt Graphene-X cũ màu xám bạc xối ra xối xả, chảy dọc theo hai bên cổ áo hoodie của Hoàng, nhỏ xuống sàn titan của toa tàu thành những tiếng *tách, tách* ghê rợn.
Cơn đau đầu tiên ập đến như một nhát búa tạ nện thẳng vào đại não. Hoàng trợn trừng mắt, hai hàm răng nghiến chặt vào cuộn băng keo vải cách điện mà Bảo Rác vừa nhét vào miệng anh. Toàn bộ cơ lưng của anh co thắt dữ dội, các piston thủy lực của bộ khung Exoskeleton thô sơ rỉ dầu dưới chân anh khẽ run lên, phát ra tiếng kêu kẽo kẹt khô khốc.
“Nhịp tim tăng lên 110! Sóng não bắt đầu dao động!” Minh Tú hét lên, mắt dán chặt vào màn hình giám sát. “Hoàng! Kiềm chế lại! Nếu nhịp tim vượt quá 140, ổ cứng sẽ tự động khóa!”
Trong khoảnh khắc cận kề ranh giới sụp đổ của lý trí, Hoàng nhắm mắt lại. Anh cố gắng lọc bỏ mọi âm thanh rít lên của mỏ hàn, tiếng còi hú mơ hồ của cảnh sát mạng trên mặt đất, và cả nỗi đau đớn tột cùng đang xé rách da thịt sau gáy.
Anh bắt đầu áp dụng kỹ thuật *Thiền định tần số Delta (Delta-Stabilization)* mà Sư thầy Thích Trí đã truyền dạy tại Chùa Vô Môn.
*Hít vào... giữ hơi... thở ra...*
Hoàng tưởng tượng tâm trí mình đang rời bỏ cơ thể vật lý rách nát này, chìm sâu vào một khoảng không gian vĩnh hằng, nơi chỉ có bóng tối tĩnh lặng và những bông tuyết tro tàn rơi rụng. Anh dựng lên một bức tường băng tinh khiết bao bọc lấy cột sống của mình trong tâm tưởng. Đó là kỹ năng *Chịu đựng đau đớn thần kinh (Neural Pain Tolerance)*.
Nhịp tim hiển thị trên màn hình của Minh Tú bắt đầu giảm dần.
110...
95...
80...
Cuối cùng, nhịp tim ổn định ở mức kinh ngạc: 50 nhịp/phút. Sóng não của Hoàng trên biểu đồ phẳng lặng dần, kéo dài thành những đường vân mềm mại của tần số Delta sâu thẳm. Cơ thể anh ngừng co giật, nằm bất động trên bàn mổ như một xác chết sinh học, chỉ có lồng ngực là vẫn phập phồng cực nhẹ.
“Thằng nhóc này... ý chí của nó làm bằng hợp kim gì thế không biết,” Bác sĩ Trần lầm bầm, đôi tay run rẩy thường ngày của ông giờ đây trở nên chuẩn xác đến mức kinh ngạc.
Ông sử dụng kẹp phẫu thuật bóc tách từng sợi dây thần kinh tủy sống li ti ra khỏi các chân cắm của cổng titan cũ. Mỗi lần một sợi thần kinh bị bóc ra, dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng lại giật nảy lên một tia sáng màu tím báo tử nhạt nhòa, nhưng sóng não của anh vẫn phẳng lặng như mặt hồ không gió.
“Khánh! Đến lượt cậu!” Bác sĩ Trần hét lên, mồ hôi nhễ nhại trên trán ông nhỏ xuống tấm áo bảo hộ.
Khánh “Chớp” kéo chiếc kính bảo hộ hàn điện tử xuống mắt. Gã cầm khẩu mỏ hàn xung lực siêu dẫn, bóp cò kích hoạt buồng phóng pin hạt nhân mini.
*Rít... rít... rít...*
Tiếng rít tần số cao của mỏ hàn vang lên chói tai. Luồng lửa plasma màu xanh lục cực nhỏ phun ra từ đầu mỏ hàn, nung chảy các mối hàn titan cũ bám chặt vào đốt sống cổ số 7 của Hoàng.
Mùi thịt cháy khét lẹt hòa cùng mùi ozone và mùi kim loại nóng chảy bốc lên nồng nặc trong không gian chật hẹp của toa tàu. Bảo Rác phải lấy tay bịt chặt mũi để không nôn mửa, đôi mắt cậu bé nhòe đi vì nước mắt khi chứng kiến làn khói xám bốc lên từ gáy của thầy mình.
Hoàng nằm im, nhưng trong thế giới tâm tưởng của tần số Delta, bức tường băng của anh đang rạn nứt dữ dội dưới những đợt sóng lửa đỏ rực. Cơn đau không còn là một khái niệm vật lý nữa; nó biến thành một thực thể quái dị đang dùng những móng vuốt rực lửa cào xé trực tiếp vào linh hồn anh. Mỗi mối hàn bị nung chảy giống như một tia sét đánh thẳng vào đại não, cố gắng kéo anh ra khỏi trạng thái thiền định để dìm anh vào vực thẳm của sự điên loạn.
*Không được ngất... không được buông tay...* Hoàng thầm gào thét trong bóng tối của tâm trí. *Lan Chi... anh hứa sẽ giữ cho em một sự tồn tại thực sự... Anh không thể thua ở đây...*
“Cổng cũ đã rời ra!” Bác sĩ Trần hét lớn, dùng kìm gắp chiếc cổng Spinal Port V1 cũ kỹ rỉ sét, bám đầy máu và dịch tủy xám xịt ném thẳng vào khay kim loại phát ra tiếng *xoảng* chói tai.
Ngay lập tức, gáy Hoàng lộ ra một khoảng trống hoác, nơi các đầu dây thần kinh tủy sống đang phơi trần dưới ánh đèn vàng của toa tàu, run rẩy và rỉ máu.
“Khánh! Đặt cổng mới vào! Nhanh lên, tủy sống của nó sắp bị sốc nhiệt do mất kết nối làm mát!” Bác sĩ Trần thúc giục.
Khánh “Chớp” dùng kẹp gắp chiếc cổng Spinal Port nâng cấp bằng sợi vàng siêu dẫn. Chiếc cổng mới lấp lánh ánh kim loại vàng rực rỡ dưới ánh đèn, các chân cắm li ti làm bằng sợi quang siêu dẫn mảnh như tơ nhện.
Gã đặt chuẩn xác chiếc cổng mới vào vị trí đốt sống cổ số 7.
“Hàn kết nối thần kinh!”
Khánh “Chớp” bóp cò mỏ hàn xung lực. Luồng lửa plasma xanh lục một lần nữa bùng lên, hàn gắn các sợi quang vàng siêu dẫn vào các bó dây thần kinh tủy sống của Hoàng.
*Xoẹt... xoẹt... xoẹt...*
Những tia lửa điện nhỏ li ti bắn ra từ gáy Hoàng. Nhịp tim của anh đột ngột nhảy vọt lên 130 nhịp/phút trên màn hình giám sát.
“Cảnh báo! Sóng não bắt đầu hỗn loạn! Hệ thống Aegis chuẩn bị kích hoạt tự hủy!” Minh Tú hét lên trong hoảng loạn, ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím để cố gắng gửi các gói dữ liệu giả lập trì hoãn tiến trình Zero-Wipe.
“Hoàng! Tỉnh lại đi! Đừng để cô ấy biến mất!” Bảo Rác gào khóc, lay mạnh bả vai phải của Hoàng.
Lời gào khóc của Bảo Rác giống như một luồng ánh sáng rạch đôi bóng tối tăm tối trong tâm trí Hoàng. Anh dốc toàn bộ ý chí còn sót lại, gồng mạnh cơ cổ gáy, ép sóng não của mình một lần nữa phẳng lặng xuống mức Delta vĩnh cửu.
*Hấp thụ... đồng bộ...*
Một tiếng *clack* cơ khí giòn giã vang lên từ gáy Hoàng khi chiếc cổng mới khớp hoàn toàn vào đốt sống cổ.
Ngay lập tức, dải đèn LED chạy dọc cột sống của anh bùng lên một luồng ánh sáng vàng kim lấp lánh, rực rỡ và ấm áp, xua tan hoàn toàn sắc xanh lam lạnh lẽo cũ kỹ. Luồng ánh sáng vàng kim chạy dọc từ gáy xuống tận thắt lưng, phản chiếu qua lớp da lưng rách nát của anh thành những đường vân sáng diệu kỳ.
Trên màn hình máy chủ của Minh Tú, tiến trình đồng bộ hóa bùng nổ vượt bậc.
*“Băng thông chịu tải: 500TB. Trạng thái: Ổn định vĩnh viễn. Nhiệt độ tủy sống: 36.5 độ C.”*
“Thành... thành công rồi!” Minh Tú gục đầu xuống bàn phím, thở hổn hển như vừa chạy qua một quãng đường dài. “Băng thông đã mở hoàn toàn lên 500TB. Lan Chi an toàn rồi.”
Bác sĩ Trần nhanh tay đổ một lượng lớn dung dịch sát trùng và keo tản nhiệt Graphene-X mới lên vết mổ, rồi dùng chỉ khâu bọc sợi carbon khâu chặt lớp da gáy xung quanh cổng kết nối mới. Ông lão thở hắt ra một hơi dài, rút điếu thuốc lá tắt ngấm ra khỏi miệng, ném vào thùng rác:
“Ca phẫu thuật thành công. Nhưng hệ thần kinh cảm giác vùng da lưng của cậu đã bị hủy hoại vĩnh viễn do nhiệt độ hàn của Khánh. Cậu sẽ không bao giờ cảm nhận được cái đau hay cái lạnh ở vùng lưng này nữa đâu, Hoàng.”
Hoàng từ từ mở mắt, cuộn băng keo vải rơi ra khỏi miệng anh. Anh không cảm nhận được bất kỳ cảm giác nào ở lưng nữa, hoàn toàn tê liệt và trống rỗng, nhưng trong đầu anh, giọng nói thì thầm quen thuộc của Lan Chi bỗng vang lên, rõ ràng và ấm áp hơn bao giờ hết qua bộ đàm thần kinh:
*“Hoàng... Em đây. Em đã ổn định rồi. Cảm ơn anh...”*
Một nụ cười mệt mỏi xuất hiện trên gương mặt nhợt nhạt của Hoàng. Anh đã làm được. Anh đã giữ lại được cô.
Khánh “Chớp” lúc này đang dọn dẹp các dụng cụ hàn. Gã cầm chiếc máy quét cảm biến cầm tay quét qua cổng kết nối sợi vàng mới lắp trên gáy Hoàng để kiểm tra độ ổn định của các mối hàn cuối cùng.
*Bíp... bíp... bíp...*
Chiếc máy quét bỗng phát ra những tiếng kêu ngắt quãng bất thường. Khánh “Chớp” nhíu mày, gã ghé sát mắt nhìn vào màn hình hiển thị cấu trúc vật lý của cổng mới.
“Có gì đó không ổn,” Khánh “Chớp” lầm bầm, sắc mặt gã đột ngột biến đổi, trở nên xám xịt.
“Sao thế?” Minh Tú quay lại hỏi.
Khánh “Chớp” dùng một chiếc nhíp y tế siêu nhỏ, rà sát vào khe hở nhỏ li ti giữa lớp vỏ titan bọc vàng và cổng cấy ghép gáy của Hoàng. Gã khẽ khều nhẹ, lộ ra một chấm đen siêu nhỏ, kích thước chưa đầy nửa milimet, ẩn sâu dưới lớp sợi vàng siêu dẫn vừa được hàn kín.
“Hoàng... có một thiết bị định vị siêu nhỏ dạng hạt cát đã được gài ngầm vào trong cấu trúc của chiếc cổng kết nối mới này từ trước khi tôi mua nó ở Chợ Lô D,” Khánh “Chớp” run giọng nói, mồ hôi hột chảy dài trên má. “Nó... nó đang hoạt động bằng cách trích xuất dòng điện sinh học từ tủy sống của cậu... và đang âm thầm gửi tín hiệu tọa độ thời gian thực về máy chủ trung tâm của tập đoàn.”
Bầu không khí trong Toa tàu số 09 đột ngột đóng băng vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!