Đường Ray Hỗn Mang
Sương mù hóa chất màu vàng đục của Vùng Số Không buổi sớm bám chặt vào lớp kính bọc chì của chiếc xe lăn dã chiến, mang theo vị rỉ sét và axit đậm đặc của một đô thị công nghiệp đang tự phân hủy. Tiếng còi hú của lực lượng cảnh sát mạng dội lại từ những bức tường gạch đỏ của nhà kho Trạm số 07, nghe dồn dập và tàn nhẫn như tiếng gầm của bầy sói đói đang khép vòng vây.
Lê Hoàng nằm rũ rượi trên xe, nửa thân trên tựa vào tấm lưng bọc chì dày để giảm thiểu sự rò rỉ nhiệt lượng ra ngoài không gian thực. Gáy anh bỏng rát, vết thương rách miệng rỉ máu xối xả, nhuộm đỏ cả một mảng áo hoodie xám tro rách nát. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên hông xe, hoàn toàn tê liệt sau khi phóng ra cú xung lượng tử sinh học Bio-quantum Pulse để đẩy lùi gã Mắt Sắt. Đôi chân anh liệt nhẹ, nguội ngắt dưới lớp quần dã chiến, các piston thủy lực của bộ khung Exoskeleton thô sơ rỉ dầu kêu lên những tiếng kẽo kẹt bất lực.
"Anh Hoàng, ráng chịu đựng một chút! Em thấy lối vào đường hầm rồi!"
Bảo Rác thở hổn hển, gương mặt nhem nhuốc bụi than và mồ hôi cắt không còn giọt máu. Cậu bé 14 tuổi dùng hết sức bình sinh đẩy chiếc xe lăn lao qua một đống phế liệu linh kiện điện tử khổng lồ, hướng thẳng về phía một miệng cống thông gió cũ nát nằm khuất sau bức tường đổ của nhà máy lọc dầu thải.
Phía sau họ, những dải ánh sáng laser màu đỏ rực từ thiết bị quét tầm nhiệt 'Đánh Hơi' của Đặc vụ Hải bắt đầu rà soát dọc theo con hẻm. Luồng laser quét qua đống sắt vụn, phát ra những tiếng *bíp bíp* dồn dập khi nhận diện được dòng rò rỉ điện năng lượng cao còn sót lại từ vụ nổ trạm biến áp.
"Nhảy xuống!" Hoàng khàn giọng ra lệnh, cổ họng anh khô khốc như vừa nuốt phải tro tàn hóa chất.
Bảo Rác không do dự, cậu khóa chặt bánh xe lăn, đỡ Hoàng lăn xuống lòng ống thông gió dốc đứng sâu gần hai mươi mét dưới lòng đất. Bóng tối ngập tràn nuốt chửng cả hai ngay khi một luồng laser đỏ quét sượt qua mép miệng cống, để lại một vệt cháy xém bốc khói nghi ngút trên lớp bê tông rỉ sét.
Họ rơi xuống một đường ray tàu điện ngầm bỏ hoang từ thời chiến tranh biên giới cũ. Dưới lòng đường ray, nước bẩn ngập đến mắt cá chân, bốc mùi dầu mỡ máy và rác thải công nghệ phân hủy. Tiếng bước chân bành bạch của Bảo Rác vang vọng trong không gian tối tăm, lạnh lẽo, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ những đường ống nứt nẻ trên trần hầm.
Hoàng dùng cánh tay phải còn cử động được bấu chặt vào vai Bảo Rác, lê lết cơ thể bất động dọc theo đường ray ngập nước. Dải đèn LED dọc cột sống của anh chập chờn sắc xanh lam yếu ớt, báo hiệu pin lượng tử của Bio-Drive V1 đã ổn định ở mức 40% sau ca sạc tử thần, nhưng nhiệt độ tủy sống vẫn duy trì ở ngưỡng nguy hiểm 40.5 độ C. Mỗi bước di chuyển là một cơn đau buốt dọc cột sống dội thẳng lên đại não, khiến mắt anh mờ đi vì xuất huyết não nhẹ.
Sau gần hai mươi phút đi bộ trong bóng tối ngột ngạt, một luồng ánh sáng neon màu hồng và xanh lam chập chờn hắt ra từ phía cuối đường hầm. Một toa tàu điện ngầm cũ kỹ, vỏ thép hoen rỉ và loang lổ những vệt sơn vẽ bậy, nằm im lìm trên đoạn ray cụt. Đó chính là Toa tàu số 09 – phòng thí nghiệm di động ẩn mật của Minh Tú.
"Ai đó? Bước vào phạm vi quét là tao cho nổ tung gáy đấy!"
Một giọng nữ thanh mảnh nhưng đầy vẻ kiêu ngạo, bất cần vang lên từ phía cửa toa tàu bọc thép. Cánh cửa trượt từ từ mở ra, lộ ra một cô gái trẻ khoảng hai mươi tư tuổi. Cô có mái tóc nhuộm hồng neon cắt ngắn cá tính, mặc chiếc áo khoác phao ngoại cỡ gắn chi chít các cổng USB cổ điển và bảng mạch LED nhấp nháy. Đôi mắt cô ẩn sau chiếc kính lăng kính đa sắc phản chiếu ánh sáng neon, và khóe miệng không ngừng nhai kẹo cao su, thỉnh thoảng lại thổi lên một bong bóng màu hồng rồi tự làm vỡ tiếng *chóc* giòn giã.
"Minh Tú... là tôi," Hoàng thào thào, gục đầu vào vai Bảo Rác.
Minh Tú nheo mắt nhìn qua chiếc kính lăng kính, rồi lập tức trợn tròn mắt khi nhìn thấy dải đèn LED dọc cột sống Hoàng đang phát ra tần số lượng tử đặc trưng của tệp dữ liệu 500TB.
"Ối chà! Con chuột nhắt trộm linh hồn của tháp Aeterna đây sao?" Minh Tú huýt sáo một tiếng, nhanh nhẹn nhảy xuống làn nước bẩn, cùng Bảo Rác đỡ lấy Hoàng. "Nhìn mày thảm hại chưa kìa. Gáy rách nát, tủy sống thì nóng như lò phản ứng sắp nổ. Vào mau, trước khi bọn chó săn của Lý Cường đánh hơi thấy mùi đồng của tao!"
Bên trong Toa tàu số 09 là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Không gian chật hẹp nhưng được sắp xếp cực kỳ khoa học, ngập tràn các màn hình holograph hiển thị các dòng mã nguồn phức tạp, các cánh tay robot mini đang tự động hàn bảng mạch, và những bình chứa kim loại bọc chì dày kêu u u liên tục. Mùi ozone, mùi kim loại nung nóng và mùi bạc hà từ kẹo cao su của Minh Tú hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc trưng của thế giới hacker ngầm.
Minh Tú ấn Hoàng nằm sấp xuống chiếc bàn kỹ thuật bằng titan ở trung tâm toa tàu. Cô gạt lớp tóc bết máu sau gáy anh, nhìn cổng Spinal Port V1 đang rò rỉ dịch tủy nhè nhẹ hòa lẫn với keo tản nhiệt xám bạc.
"Cánh tay trái của mày bị liệt hoàn toàn rồi," Minh Tú vừa nói vừa nhai kẹo cao su nhóp nhép. "Dòng điện sinh học từ cú phóng xung Bio-quantum Pulse hồi nãy bị nghẽn lại ở khớp vai trái, gây co thắt thần kinh vận động. Nếu không giải tỏa ngay, cánh tay này của mày sẽ hoại tử trong vòng ba tiếng nữa."
Cô không đợi Hoàng đồng ý, nhanh tay rút từ túi áo phao ra một bộ kim điện châm siêu dẫn bằng hợp kim vàng-titan. Với sự tỉ mỉ của một chuyên gia phần cứng lậu, Minh Tú cắm chuẩn xác mười hai cây kim nhỏ li ti vào các khớp thần kinh quanh vai và cổ tay trái của Hoàng. Cô kết nối đầu kim với một bộ phát xung tần số thấp cầm tay.
*Tạch, tạch, tạch.*
Những luồng điện cực nhỏ chạy qua các cây kim, kích thích trực tiếp vào các bó cơ đang co rút. Hoàng rên nhẹ một tiếng, cảm giác đau nhói như hàng ngàn mũi kim châm dội vào da thịt, nhưng ngay sau đó, một luồng khí nóng ấm áp bắt đầu lan tỏa, giải tỏa dòng điện sinh học ứ đọng. Ngón tay trái của anh khẽ giật, và cảm giác ấm áp dần quay trở lại, cánh tay trái tê liệt tạm thời đã có thể cử động nhẹ.
"Được rồi, giờ đến lượt cái lò phản ứng dọc lưng mày," Minh Tú quay sang một bình chứa kim loại khổng lồ bên cạnh, vặn mạnh van xả áp lực cao.
Một làn khói trắng lạnh buốt, bốc hơi nghi ngút tỏa ra khắp toa tàu. Đó là Nitơ lỏng tinh khiết 99%. Minh Tú nối ống dẫn nano từ bình chứa vào bộ khung tản nhiệt tuần hoàn dọc cột sống của Hoàng.
*Rít... rít... rít...*
Tiếng nitơ lỏng chảy qua các rãnh dẫn kim loại vang lên sắc lạnh. Làn khói trắng bao phủ lấy gáy và lưng Hoàng, sương giá bắt đầu bám nhẹ dọc theo các khớp nối của khung Exoskeleton. Cảm giác bỏng rát kinh hoàng sau gáy lập tức bị dập tắt bởi cái lạnh âm sâu đột ngột. Nhiệt độ tủy sống hiển thị trên màn hình máy chủ của Minh Tú tụt nhanh từ 40.5 độ xuống mức an toàn 36.8 độ C. Dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng chuyển sang màu xanh lam nhạt ổn định, nhịp thở của anh dần trở nên đều đặn và sâu hơn.
"A..." Hoàng thở hắt ra một hơi dài, cảm nhận sự sống đang quay trở lại trong từng tế bào thần kinh.
Minh Tú chống cằm nhìn anh, đôi mắt sau kính lăng kính lấp lánh sự tò mò điên cuồng. Cô thổi một bong bóng kẹo cao su lớn, rồi nổ tiếng *bụp*:
"Hạ nhiệt xong rồi nhé. Giờ thì nói chuyện sòng phẳng nào, kỹ sư mạng đào tẩu. Tao cứu mạng mày và bọc chì cho cái ổ cứng kia, đổi lại, tao muốn toàn quyền truy cập vào tệp dữ liệu ý thức 500TB của vợ mày. Tao chưa từng thấy một cấu trúc nén lượng tử nào hoàn hảo đến thế. Cho tao quét lõi, tao sẽ nâng cấp gáy cho mày miễn phí."
Hoàng lập tức gồng mình, ánh mắt lạnh lùng như băng nhìn thẳng vào Minh Tú:
"Không được chạm vào cô ấy. Đó là ranh giới cuối cùng của tôi. Nếu cô muốn cướp cô ấy, cứ giết tôi trước đi."
Bầu không khí trong toa tàu đột ngột trở nên căng thẳng. Bảo Rác đứng bên cạnh, tay nắm chặt chiếc kìm cắt đa năng, cảnh giác nhìn Minh Tú. Minh Tú nhìn chằm chằm vào mắt Hoàng trong vài giây, rồi bỗng nhiên bật cười lớn, vỗ mạnh vào vai anh:
"Ha ha! Mày bướng bỉnh y như lời đồn. Được rồi, tao không thèm làm kẻ cướp giật. Nhưng để tao giúp mày tối ưu hóa hệ thống, mày phải cho tao quét cấu trúc lớp bảo mật bên ngoài. Tao cần hiểu cách thuật toán Spinal-Zip nén dữ liệu mà không làm hỏng nhân cách gốc để nâng cấp băng thông cho mày. Thỏa thuận thế nhé?"
Hoàng im lặng suy tính. Anh biết mình không thể sống sót qua các đợt truy quét tiếp theo nếu không có sự hỗ trợ kỹ thuật của Minh Tú. Cuối cùng, anh gật đầu nhẹ:
"Chỉ năm phần trăm cấu trúc nén ngoài. Không hơn."
Hoàng cắm cáp kết nối gáy vào cổng phụ của máy chủ Minh Tú, chia sẻ 5% cấu trúc Spinal-Zip. Minh Tú phấn khích gõ bàn phím liên hồi, đôi mắt dán chặt vào các dải mã nhị phân đang chạy dọc màn hình. Tuy nhiên, lòng tham khoa học của nữ hacker lập dị đã trỗi dậy. Cô âm thầm kích hoạt thiết bị giải mã cầm tay "Búa Tạ" ghim dưới bàn, cố gắng quét sâu hơn vào phân vùng ký ức bị khóa của Lan Chi.
*Xoẹt!*
Một xung điện lượng tử màu đỏ rực đột ngột dội ngược từ ổ cứng Bio-Drive V1 dọc cột sống Hoàng qua sợi cáp, đánh thẳng vào thiết bị "Búa Tạ" của Minh Tú. Tiếng nổ chập mạch nhỏ vang lên, khói đen bốc ra từ con chip giải mã của cô. Minh Tú rụt tay lại, kêu lên một tiếng đau đớn khi bị điện giật nhẹ.
"Ái chà! Tường lửa tự động Aegis của ổ cứng này mạnh thật!" Minh Tú vừa xoa tay vừa trầm trồ nhìn Hoàng với ánh mắt đầy thán phục. "Nó tự động phóng xung điện bảo vệ khi phát hiện có xâm nhập trái phép vào phân vùng ký ức gốc. Vợ mày tự thiết lập cái này trước khi chết đúng không? Khá khen cho một nhà hoạt động nhân quyền công nghệ!"
Hoàng không trả lời, anh lạnh lùng rút cáp kết nối ra khỏi máy chủ. Sự cảnh giác của anh đã cứu Lan Chi khỏi một đợt bẻ khóa lén lút. Hai bên đạt được một thỏa thuận cộng sinh im lặng: Minh Tú cung cấp thiết bị làm mát và nâng cấp phần cứng, Hoàng chia sẻ các thuật toán nén cổ điển để cô tối ưu hóa trạm máy chủ lậu của mình.
Đột ngột, màn hình CRT khổng lồ ở trung tâm toa tàu chớp nháy đỏ liên tục. Tiếng còi báo động ngầm kêu lên những tiếng *tít, tít* dồn dập.
"Mẹ kiếp! Có luồng quét dải tần cực mạnh đang hướng về phía chúng ta!" Minh Tú hét lên, ngón tay gõ nhanh như chớp trên bàn phím để kích hoạt hệ thống phòng thủ thụ động.
Trên màn hình hiển thị một dải sóng lượng tử đa chiều đang liên tục dò tìm dọc theo các đường ngầm tàu điện ngầm. Hoàng nhìn vào cấu trúc của dải sóng quét, tim anh thắt lại:
"Đó là Trần Bách... gã đố kỵ. Hắn đang phân tích thói quen viết code thời gian thực của tôi từ vụ nổ Trạm 07 để định vị vị trí."
Trần Bách, đồng nghiệp cũ đầy đố kỵ của Hoàng tại tập đoàn, đang sử dụng siêu máy tính của phòng an ninh để phát mã quét định vị dải tần số rò rỉ từ cổng Spinal Port V1 của anh.
"Hắn khóa chặt dải tần của toa tàu rồi!" Minh Tú hoảng hốt. "Tao sẽ dùng giao thức định tuyến hỗn mang 'Hỗn Mang' để chuyển hướng tín hiệu quét sang một trạm thu phát lậu ở quận 4!"
Minh Tú kích hoạt giao thức, các dòng mã màu hồng neon bùng lên trên màn hình, bẻ cong quỹ đạo quét của Trần Bách. Nhưng ngay lập tức, dải sóng quét của Trần Bách biến đổi cấu trúc, phân nhánh thành hàng vạn mảnh nhỏ dưới dạng một mã độc ngụy trang tinh vi, lách qua bộ lọc định tuyến của Minh Tú và xâm nhập trực tiếp vào hệ thống máy chủ của toa tàu.
"Không ổn! Mã độc ngụy trang của hắn đang ghi đè lên hệ thống điều khiển làm mát!" Minh Tú hét lên, trán lấm tấm mồ hôi.
Hoàng gồng mình, dù cánh tay trái vẫn còn nhói đau, anh dùng cả hai tay gõ phím liên hồi trên bàn phím phụ. Nhờ năng lực Nghe tiếng thì thầm dữ liệu, anh nghe thấy một dải tần số rò rỉ âm thầm từ cổng gáy rách da của mình, phát ra các tiếng rít siêu âm của mã độc đang cố gắng định vị Bio-Drive V1.
"Hắn đang dùng thuật toán phân tích hành vi thời gian thực," Hoàng lạnh lùng phân tích. "Tôi sẽ viết đè một đoạn mã rác ngẫu nhiên để làm nhiễu thuật toán của hắn."
Ngón tay Hoàng chuyển động nhanh như một cơn lốc trên bàn phím cơ. Anh viết đè hàng Terabyte dữ liệu rác mô phỏng hành vi của hàng vạn người thường cấy ghép lậu dọc theo mạng lưới, tạo ra một vùng mù thông tin khổng lồ che giấu hoàn toàn chữ ký điện từ của Bio-Drive V1.
Dải sóng quét trên màn hình bắt đầu hỗn loạn, mất phương hướng và tản mát ra các hướng khác nhau. Tiến trình định vị của đối phương bị ngắt quãng ở mức 92%.
"Phù... cứu được rồi," Minh Tú thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế bành. "Mày viết code nhanh thật đấy, Hoàng."
Nhưng ngay khi dải sóng quét biến mất, màn hình CRT của máy chủ Minh Tú đột ngột tối sầm lại. Các dòng lệnh biến mất, thay thế bằng một giao diện màu đỏ máu rùng rợn. Một dòng chữ khiêu khích bằng ký tự nhị phân từ từ hiện lên ở trung tâm màn hình, phát ra tiếng rít kim khí lạnh lẽo đầy chế giễu:
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!