Trận Chiến Nguồn Điện
Cơn đau từ gáy giật mạnh xuống thắt lưng như một luồng roi điện, đánh thức Lê Hoàng khỏi cơn mê sảng tăm tối. Anh bật dậy, hay nói đúng hơn là cố sức rướn nửa thân trên lên, nhưng cả cơ thể lập tức đổ sụp xuống tấm nệm lò xo rách nát đặt dưới sàn bê tông của Hầm ngầm "Sóng Ngắn". Máu tươi đã khô cứng lại sau gáy, bết chặt vào lớp hoodie xám tro và những sợi băng gạc dã chiến quấn vội. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một tiếng rít kẽo kẹt từ bộ khung xương trợ lực thô sơ (Exoskeleton) đang bó chặt dọc hai chân. Đôi chân anh lạnh ngắt, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động, như thể chúng đã biến thành hai khúc gỗ mục rỉ dầu.
"Anh Hoàng! Đừng cử động mạnh! Vết mổ của anh lại rỉ máu rồi!"
Bảo Rác từ góc hầm lao đến, tay cầm một mảnh giẻ sạch bôi đầy keo tản nhiệt Graphene-X xám bạc. Gương mặt cậu bé 14 tuổi hốc hác, đôi mắt sáng xếch đầy lo âu dưới ánh đèn dây tóc chập chờn. Cậu nhanh nhẹn ấn Hoàng nằm sấp xuống, nhẹ nhàng gạt lớp tóc bết máu để kiểm tra cổng tủy sống Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7. Nơi đó, chất dịch tủy màu vàng nhạt vẫn đang rò rỉ râm rấp, hòa lẫn với thứ keo tản nhiệt cũ đã bị sấy khô thành một lớp vảy sần sùi.
"Pin... còn bao nhiêu?" Hoàng khàn giọng hỏi, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải tro tàn hóa chất.
Anh không cần nhìn màn hình CRT chập chờn của trạm máy chủ lậu bên cạnh cũng có thể cảm nhận được sự suy kiệt của nguồn sống dọc cột sống mình. Ổ cứng sinh học tủy sống Bio-Drive V1 đang phát ra những nhịp rung siêu âm cực nhẹ, đều đặn nhưng lạnh lẽo, găm thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh. Dải đèn LED dọc cột sống dưới lớp áo chỉ còn nhấp nháy một sắc xanh lam yếu ớt, chốc chốc lại chuyển sang màu tím báo tử.
Bảo Rác cắn môi, ngón tay lấm lem dầu máy gõ vội lên bàn phím cơ cũ kỹ. Màn hình hiển thị dòng chữ tàn nhẫn: *"Bio-Drive V1 Battery: 7%. Data Integrity: 78% (Stabilized by Spinal-Zip). Warning: System shutdown imminent in 45 minutes."*
"Chỉ còn bảy phần trăm," giọng Bảo Rác run lên. "Nếu nguồn điện sụt xuống dưới mức năm phần trăm, giao thức tự bảo vệ của ổ cứng sẽ tự động kích hoạt. Nó sẽ xóa sạch mọi phân vùng dữ liệu để tránh rò rỉ thông tin của tập đoàn. Chị Lan Chi... chị ấy sẽ biến mất vĩnh viễn, anh Hoàng ơi."
Hoàng nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh chiếc xe điện của Lan Chi bị hack hệ thống điều khiển từ xa, lao điên cuồng qua lan can cầu rồi chìm nghỉm xuống dòng sông Sài Gòn đen ngóm lại hiện lên rõ mồn một. Giọng nói lạnh lùng của Giám đốc Lâm Phong vang lên trong đầu anh như một lời nguyền rủa rỉ máu. Chúng đã giết cô ở thế giới thực, và giờ đây, thuật toán tàn bạo của tập đoàn Aeterna Corp lại đang muốn bóp chết linh hồn kỹ thuật số của cô ngay trên cột sống của anh. Anh đã hứa với cô dưới làn nước lạnh giá đó: anh sẽ giữ cô tồn tại, anh sẽ bắt chúng phải trả giá bằng máu.
"Tôi phải sạc pin," Hoàng nghiến răng, bấu chặt mười đầu ngón tay vào cạnh giường sắt rỉ sét. "Bảo, đưa tôi bộ cáp sạc lậu tự chế và súng EMP."
"Nhưng gáy của anh..." Bảo Rác ngập ngừng.
"Không có nhưng nhị gì cả!" Hoàng gầm lên, cơn giận dữ tột cùng từ vụ mưu sát vừa được phát hiện thổi bùng lên một nguồn năng lượng ý chí điên cuồng. "Nếu cô ấy biến mất, cái mạng này của tôi cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Đi thôi!"
Bảo Rác không dám cãi lời. Cậu nhanh chóng chạy về phía tủ sắt, rút ra một cuộn cáp sạc đồng gia cố thô sơ có đầu nối thích ứng dòng cao và khẩu súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1. Khẩu súng chỉ còn một vạch pin lượng tử đỏ lờ mờ, kết quả của trận chiến thoát hiểm tại Lô C.
Bà Năm "Sóng Ngắn" đứng ở đầu cầu thang hầm ngầm, lặng lẽ nhìn Hoàng đang chật vật bò dậy, dùng hai tay kéo lê cơ thể bất động để khóa chặt các khớp nối của khung xương trợ lực. Tiếng piston thủy lực rít lên những tiếng u u nặng nề dưới sức nặng của cơ thể anh.
"Trạm số 07 ở khu công nghiệp cũ là nơi duy nhất quanh đây chưa bị cảnh sát mạng cắt nguồn điện cao áp," Bà Năm nói, giọng khàn khàn khi nhổ một búng nước trầu đỏ xuống đất. "Nhưng chỗ đó là lãnh địa của băng đảng phế liệu Mắt Sắt. Gã Mắt Sắt đang treo thưởng mười vạn Aegis-Coin cho kẻ nào mang được cái ổ cứng trên lưng mày về cho hắn. Mày đi nghĩa là tự chui đầu vào rọ."
"Chui vào rọ còn hơn là đứng nhìn cô ấy tan rã," Hoàng lạnh lùng đáp. Anh dùng một dải băng keo vải bọc chặt cổng gáy Spinal Port V1 để ngăn dịch tủy rò rỉ, rồi khoác chiếc hoodie xám tro lên, che khuất dải đèn LED đang chập chờn báo tử.
Sáng sớm Vùng Số Không ngập tràn trong màn sương hóa chất màu vàng đục. Những hạt mưa axit li ti rơi xuống mái tôn rách nát, tạo nên những tiếng lộp bộp liên hồi. Hoàng ngồi trên chiếc xe lăn dã chiến bọc chì mà Bảo Rác đẩy đi, hai tay giấu dưới vạt áo hoodie, nắm chặt khẩu súng EMP-G1 lạnh ngắt. Họ di chuyển qua những con hẻm hẹp đầy rác thải công nghệ rỉ sét, tránh xa các trục đường lớn nơi camera sinh trắc học của Lý Cường có thể quét trúng dải sóng gen của anh.
Trạm biến áp lậu số 07 hiện ra ở cuối khu công nghiệp cũ, vốn là một nhà kho gạch đỏ đã bong tróc phân nửa mảng tường. Bên trong, máy biến áp khổng lồ cao bằng hai người lớn đang chạy u u, tỏa ra luồng hơi nóng hầm hập và mùi ozone khét lẹt đặc trưng của dòng điện cao áp không được lọc nhiễu. Những tia lửa điện màu xanh lam thỉnh thoảng lại phóng ra từ các đầu cực rỉ sét, quét qua khoảng không tối tăm như những sợi roi ánh sáng ma quái.
"Bảo, cảnh giới bên ngoài. Có động tĩnh gì phải báo ngay qua bộ đàm," Hoàng thì thầm.
Anh lê người xuống khỏi xe lăn, các khớp của khung xương trợ lực Exoskeleton kêu lên những tiếng *cạch, cạch* khô khốc khi anh kéo lê đôi chân liệt vào bên trong nhà kho. Không gian tối tăm, ngập tràn bụi bặm và những khối kim loại thải loại. Hoàng tiếp cận bảng phân phối điện trung tâm của trạm. Bảng điện rỉ sét, các cầu chì cỡ lớn lộ ra những sợi dây đồng dày bằng ngón tay cái.
Hoàng run rẩy rút cuộn cáp sạc lậu tự chế. Một đầu cáp anh ghim trực tiếp vào cổng Spinal Port V1 sau gáy. Cảm giác kim loại lạnh ngắt chạm vào vết thương hở khiến anh rùng mình, máu tươi lại rỉ ra dọc theo sợi cáp. Đầu cáp còn lại, anh dùng kẹp đồng kẹp thẳng vào thanh cái đồng của máy biến áp cao áp.
*Xoẹt!*
Một luồng tia lửa điện xanh lam cực mạnh bùng lên tại điểm tiếp xúc, chiếu sáng rực gương mặt hốc hác, thâm quầng của Hoàng. Dòng điện cao áp thô sơ, chưa qua bộ lọc lượng tử, dội thẳng vào tủy sống anh như một luồng búa tạ.
"A... a... !"
Hoàng hét lên một tiếng đau đớn, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu. Cả cơ thể anh co rút lại, dải đèn LED dọc cột sống lập tức chuyển sang màu đỏ rực rỡ và bắt đầu chạy dọc từ dưới thắt lưng lên đến gáy. Nhiệt độ tủy sống tăng vọt lên 40.5 độ C chỉ trong vòng vài giây. Nhưng trên màn hình võng mạc hiển thị qua kính áp tròng thông minh, tiến trình sạc pin của Bio-Drive V1 đã bắt đầu nhảy số: *"Bio-Drive V1 Battery: 8%... 11%... 15%..."*
"Cố lên... Lan Chi... cố lên..." Hoàng lẩm bẩm trong cơn đau đớn tột cùng, mồ hôi lạnh hòa lẫn với máu chảy ròng ròng trên cổ.
Đúng lúc tiến trình sạc đạt mức 18%, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa nhà kho. Cánh cửa sắt rỉ sét bị hất văng sang một bên, đổ sập xuống sàn bê tông với một tiếng *ầm* điếc tai.
"Ha ha! Tao đã nói mà, dải sóng rò rỉ điện năng lượng cao thế này chỉ có thể là con chuột nhắt mang ổ cứng chứa ma của tháp Aeterna!"
Giọng nói ồm ồm, thô bạo vang lên từ lối vào. Hoàng quay đầu lại trong đau đớn. Qua làn khói bụi và những tia lửa điện chập chờn, gã Mắt Sắt bước vào. Hắn là một gã đàn ông khổng lồ, vạm vỡ với nửa khuôn mặt bên phải bọc da nhân tạo xám xịt. Mắt phải của hắn đã được thay thế bằng một camera thấu kính lồi màu đỏ nhấp nháy liên tục, liên tục điều chỉnh tiêu cự để quét sinh trắc học của Hoàng. Đáng sợ nhất là cánh tay phải của hắn – một khối cơ khí khổng lồ cấu tạo từ hợp kim sắt đen rỉ sét, các bánh răng và xích truyền động kêu lạch cạch mỗi khi hắn cử động.
Phía sau gã Mắt Sắt là năm tên đàn em của Băng đảng phế liệu Mắt Sắt, đứa nào cũng lăm lăm súng điện thô sơ và gậy sắt. Gã Sẹo – kẻ đã bán đứng Hoàng ở Chợ Lô D – đứng nép phía sau, chỉ tay vào Hoàng đầy vẻ đắc ý.
"Đại ca, chính là hắn! Cái ổ Bio-Drive V1 dọc sống lưng hắn trị giá ít nhất mười vạn Aegis-Coin trên chợ đen!" Gã Sẹo hét lên.
"Tốt lắm," gã Mắt Sắt cười gằn, hàm răng bọc hợp kim sắt đen bốc ra mùi hôi hám. Hắn bước lên một bước, cánh tay cơ khí khổng lồ rít lên tiếng xích kéo nặng nề. "Mày tự rút cái ổ đó ra giao cho tao, hay để tao dùng kìm mổ xác lột da lưng mày ra để lấy?"
Hoàng nghiến răng. Cáp sạc vẫn đang cắm chặt vào gáy anh, dòng điện cao áp vẫn đang dội vào tủy sống khiến anh không thể di chuyển tự do. Tiến trình sạc mới chỉ đạt 22%. Nếu anh ngắt cáp lúc này, Bio-Drive V1 sẽ sập nguồn vĩnh viễn.
"Cút đi," Hoàng khàn giọng, tay phải âm thầm rút khẩu súng EMP-G1 từ dưới vạt áo.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Lũ bay, xông lên bẻ gãy hai tay nó cho tao!" gã Mắt Sắt ra lệnh.
Hai tên đàn em cầm gậy điện lao lên. Hoàng nín thở, hướng họng súng EMP-G1 về phía chúng và bóp cò. Một luồng xung điện từ màu xanh lam phóng ra, hất văng tên đi đầu ngã sụp xuống sàn, khẩu súng điện trên tay hắn nổ tung trong một tiếng chập mạch. Nhưng ngay khi Hoàng định bắn phát thứ hai, khẩu súng EMP-G1 bỗng phát ra tiếng *tít tít* yếu ớt, dải đèn LED chỉ thị nguồn tắt ngấm.
*"EMP-G1: Battery Depleted. Forced Shutdown."*
Khẩu súng đã hết sạch pin do quá dòng sạc từ trạm biến áp làm hỏng mạch ổn áp bên trong.
"Mẹ kiếp!" Hoàng chửi thề, ném khẩu súng vô dụng đi.
Tên đàn em thứ hai chớp thời cơ lao đến, vung chiếc gậy sắt giáng mạnh vào vai trái của Hoàng. Tiếng kim loại va đập vào bộ khung xương trợ lực vang lên một tiếng *binh* chát chúa. Hoàng bị chấn động mạnh, ngã nhào xuống sàn bê tông, sợi cáp sạc lậu sau gáy bị kéo căng, suýt chút nữa giật đứt cổng Spinal Port V1. Cơn đau thấu xương khiến anh khuỵu xuống, cánh tay trái tê dại hoàn toàn không thể cử động.
"Ha ha! Con chuột nhắt liệt chân thì làm được trò trống gì!" gã Mắt Sắt cười lớn. Hắn sải bước đến, cánh tay cơ khí khổng lồ thò ra, năm ngón tay bằng thép rỉ sét bóp nghẹt lấy cổ Hoàng, nhấc bổng cơ thể anh lên khỏi mặt đất.
Lồng ngực Hoàng thắt lại, dưỡng khí bị cắt đứt ngay lập tức. Gương mặt anh tím tái, hai chân lơ lửng giữa không trung giật mạnh liên tục dưới sự điều khiển hỗn loạn của khung xương trợ lực. Cánh tay cơ khí của gã Mắt Sắt lạnh ngắt, cứng như đá, siết chặt vào cổ anh như một chiếc gông cùm không thể phá vỡ. Hắn dùng bàn tay thịt còn lại rờ dọc theo sống lưng Hoàng, tìm kiếm vị trí của Bio-Drive V1 dưới lớp áo hoodie.
"Cái ổ này bám chặt vào tủy sống của mày quá nhỉ," gã Mắt Sắt gầm ghè, thấu kính camera đỏ rực sát gần mặt Hoàng. "Tao sẽ bẻ gãy từng đốt sống của mày để rút nó ra."
Trong cơn ngộp thở cận kề cái chết, đại não của Hoàng hoạt động với tốc độ cực đại. Anh nhìn trừng trừng vào cánh tay cơ khí của gã Mắt Sắt. Qua chiếc kính áp tròng quét quang phổ, anh phát hiện ra một chi tiết kỹ thuật quyết định: cánh tay cơ khí của gã sử dụng các bộ vi điều khiển thế hệ cũ, các đường dây cáp dẫn tín hiệu lộ ra ngoài và hoàn toàn không có lớp bọc chì chống nhiễu từ trường lượng tử.
*"Nó không có bọc chì bảo vệ..."* Hoàng suy luận trong đầu. *"Nếu mình phóng một xung lượng tử cực mạnh từ gáy, dòng điện sinh học sẽ chạy dọc theo cánh tay kim loại của hắn và thiêu rụi toàn bộ vi mạch điều khiển."*
Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Kích hoạt xung lượng tử sinh học (Bio-quantum Pulse) yêu cầu anh phải gồng toàn bộ dòng điện sinh học của cơ thể, kết hợp với dòng điện cao áp đang truyền từ cáp sạc, phóng ngược ra qua cổng gáy. Điều này sẽ đốt cháy các sợi thần kinh cảm giác còn lại và có thể gây ngất xỉu hoặc liệt vĩnh viễn.
*"Hoàng... đừng... anh sẽ chết mất..."* Tiếng thì thầm yếu ớt của Lan Chi vang lên qua bộ đàm thần kinh, chập chờn giữa những dải nhiễu sọc ngang.
*"Anh đã hứa rồi, Lan Chi. Anh sẽ không để em biến mất."* Hoàng trả lời bằng ý nghĩ.
Anh nhắm mắt lại, dốc toàn bộ sinh lực cuối cùng. Anh gồng mạnh các cơ cổ gáy, tập trung mọi luồng điện sinh học của cơ thể hướng về cổng Spinal Port V1. Dòng điện cao áp từ máy biến áp vẫn đang truyền vào gáy anh lúc này bị anh cưỡng bức xoay chiều, ép ngược trở lại.
*"Warning! Bio-quantum Pulse Protocol: Activated. Warning: High risk of spinal cord permanent damage!"*
Một luồng năng lượng lượng tử khổng lồ tích lũy tại đốt sống cổ số 7 của Hoàng, khiến dải đèn LED dọc lưng anh phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt, xuyên qua cả lớp áo hoodie xám tro.
"Cái gì thế này... ?" gã Mắt Sắt thốt lên, thấu kính camera đỏ rực của hắn co rụt lại vì kinh ngạc.
"Chết đi!" Hoàng gầm lên qua kẽ răng rỉ máu.
*BÙM!*
Một tia chớp màu xanh lam khổng lồ, chói lòa bùng phát từ cổng gáy của Hoàng, phóng thẳng vào cánh tay cơ khí của gã Mắt Sắt. Luồng điện lượng tử sinh học cực mạnh chạy dọc theo các khớp kim loại, tạo ra những tiếng nổ chập mạch liên tiếp *bép, bép, bép* dọc theo cánh tay của gã. Những tia lửa điện xanh lam quét qua bóng tối của nhà kho, chiếu sáng rực rỡ những gương mặt hoảng sợ của lũ đàn em.
Toàn bộ hệ thống vi mạch điều khiển của cánh tay cơ khí bốc cháy khét lẹt, khói đen phun ra nghi ngút từ các khe bánh răng. Xung lượng tử dội ngược cực mạnh hất văng gã Mắt Sắt ra xa hơn ba mét, đập mạnh lưng vào bảng phân phối điện của trạm biến áp.
*UỲNH!*
Bảng phân phối điện của trạm biến áp số 07 bị chập mạch toàn phần, bùng lên một vụ nổ hồ quang điện khổng lồ. Lửa xanh lam và khói đen cuộn trào, bao trùm lấy gã Mắt Sắt và bảng điều khiển. Lũ đàn em hoảng loạn gào thét, tháo chạy tán loạn ra ngoài cửa nhà kho để tránh vụ nổ thứ hai.
Lê Hoàng ngã sụp xuống sàn bê tông, sợi cáp sạc lậu bị giật đứt văng ra ngoài, đầu kẹp đồng bốc khói nghi ngút. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực. Cơn kiệt quệ thể xác tột độ ập đến khiến mắt anh mờ đi, hơi thở đứt quãng từng nhịp. Anh cố sức ngước mắt nhìn lên màn hình võng mạc chập chờn:
*"Bio-Drive V1 Battery: 40% (Sufficient for 24 hours). Data Integrity: 78%. Warning: High thermal damage to Spinal Cord. Emergency cool down required."*
"Bốn mươi phần trăm..." Hoàng thào thào, một nụ cười héo hắt xuất hiện trên môi anh trước khi cơn đau đớn dìm anh vào bóng tối bán hôn mê.
Từ phía ngoài nhà kho, tiếng bước chân gấp gáp của Bảo Rác vang lên. Cậu bé lao vào giữa làn khói đen kịt, vội vã đỡ Hoàng lên chiếc xe xe lăn bọc chì.
"Anh Hoàng! Anh Hoàng! Tỉnh lại đi! Chúng ta phải đi ngay!"
Đúng lúc đó, từ phía xa ngoài con hẻm, một dải sóng quét laser màu đỏ mảnh như sợi chỉ bắt đầu rà soát qua những bức tường gạch đổ nát của nhà kho. Dòng rò rỉ điện năng lượng cao cực lớn từ vụ nổ trạm biến áp đã kích hoạt hệ thống định vị tầm nhiệt tầm xa của Đặc vụ Hải. Tiếng còi hú của xe cảnh sát mạng bắt đầu vang dội từ đầu phố, xé rách màn sương sớm của Vùng Số Không.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!