Nhạc nềnBroken

Tiếng Thì Thầm Dưới Hầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Vùng Số Không trút xuống rát buốt, gột rửa những vệt khói xám xịt nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa nhiệt nhôm đang liếm trọn căn hộ 402 ở phía sau. Lê Hoàng ngồi bất động trên thanh giàn giáo sắt rỉ sét của Lô C. Đôi mắt anh ráo hoảnh, phản chiếu thứ ánh sáng trắng tàn khốc đang thiêu rụi từng mảnh ký ức cuối cùng của cuộc đời mình. Toàn bộ thánh đường lưu giữ hình bóng Lan Chi, những bảng mạch thạch anh cũ bám đầy bụi bặm, và cả máy chủ Gia nhân – tất cả giờ chỉ còn là một đống tro tàn rực lửa. Sự tàn bạo của tập đoàn Aeterna Corp không để lại cho anh bất kỳ đường lui nào.


"Anh Hoàng... đi thôi! Bọn đặc nhiệm Sói Đen đang lùng sục xuống tầng dưới rồi!"


Tiếng thì thầm gấp gáp của Bảo Rác kéo Hoàng về với thực tại nghiệt ngã. Cậu bé 14 tuổi, mặt mũi nhem nhuốc đầy dầu mỡ và keo tản nhiệt xám bạc, đang dùng đôi bàn tay nhỏ bé gầy guộc cố sức xốc nách anh dậy. Bộ khung xương trợ lực thô sơ (Exoskeleton) bó dọc hai chân Hoàng khẽ rung lên, các piston thủy lực rỉ dầu phát ra tiếng kêu kẽo kẹt khô khốc dưới áp lực trọng lượng cơ thể. Đôi chân anh liệt nhẹ, mất đi 60% cảm giác vận động, chỉ có thể bước đi nhờ sự hỗ trợ của những khớp nối cơ khí rỉ sét này.


Hoàng cắn chặt răng, nén cơn đau buốt dọc cột sống. Cổng kết nối Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7 đang rỉ dịch tủy nhè nhẹ, hòa lẫn với chất keo Graphene-X bôi vội, tạo thành một thứ dung dịch nhớp nháp bám đầy cổ áo hoodie xám tro. Thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer) bên hông đã tắt ngấm từ lúc nào vì cạn kiệt pin. Giờ đây, anh hoàn toàn trần trụi trước mạng lưới camera sinh trắc học của thành phố. Bất kỳ một bước sẩy chân nào ra khỏi bóng tối của những con hẻm hẹp cũng sẽ biến anh thành bia đỡ đạn cho súng xung lực của Lý Cường.


"Dẫn đường đi, Bảo," Hoàng khàn giọng nói, dải đèn LED dọc cột sống của anh khẽ nhấp nháy sắc xanh lam yếu ớt.


Bảo Rác gật đầu, nhanh nhẹn lách qua những thanh giàn giáo trơn trượt, dẫn Hoàng tụt xuống một lối thoát hiểm ngách dẫn ra con hẻm ngập rác công nghệ phía dưới. Họ di chuyển lặng lẽ như những bóng ma trong màn sương hóa chất đặc quánh của Vùng Số Không. Tiếng còi hú của xe cảnh sát mạng vang dội từ xa, dội vào những bức tường bê tông bong tróc tạo nên một thứ âm thanh u uất, nghẹt thở.


Sau gần nửa giờ đi bộ rệu rã qua những lối rẽ tối tăm bốc mùi dầu thải, Bảo Rác dừng lại trước một quán trà đá điện tử xập xệ nằm ở góc phố khuất. Quán được dựng bằng những tấm tôn rách và vài viên gạch vỡ chắp vá. Một bà lão 65 tuổi, lưng hơi còng, mặc bộ đồ bộ giản dị màu xám sẫm đang ngồi lặng lẽ têm trầu bên chiếc bàn gỗ bám đầy bụi. Đó là Bà Năm "Sóng Ngắn" – trùm tin tức thế giới ngầm của Vùng Số Không.


Bà Năm không ngước mắt lên, chỉ khẽ gõ nhẹ chiếc ống vôi bằng đồng xuống bàn ba tiếng cạch, cạch, cạch.


"Vào nhanh đi. Bọn chó săn của Lý Cường vừa quét qua dải tần số này năm phút trước," giọng bà khàn khàn nhưng sắc lạnh, hoàn toàn khác xa vẻ ngoài lẩm cẩm thường ngày.


Bảo Rác nhanh tay đẩy chiếc tủ điện cũ rỉ sét ở góc quán sang một bên, lộ ra một lối vào hẹp dẫn xuống lòng đất sâu. Hoàng bấu chặt tay vào thành cửa, nghiến răng lê đôi chân kẽo kẹt bước xuống những bậc thang bê tông ẩm ướt.


Hầm ngầm "Sóng Ngắn" hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt của những bóng đèn dây tóc chập chờn. Không gian chật hẹp, bốc mùi hăng hắc của nhựa thông sấy, đồng hàn và mùi ẩm mốc của đất sâu. Ở trung tâm căn hầm là một dãy tủ rack chứa các máy chủ lậu thế hệ cũ đang chạy ro ro, tỏa ra luồng hơi ấm nóng. Đây là căn cứ trú ẩn thứ hai của Hoàng, nơi trang bị hệ thống chống quét sóng thô sơ cách từ bằng những tấm lưới đồng bọc quanh tường.


Hoàng ngã sụp xuống chiếc ghế sắt rỉ sét đặt cạnh bàn điều khiển máy chủ. Cơn co thắt cơ lưng dữ dội ập đến khiến anh gập người lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


"Anh Hoàng! Nhìn dải LED trên lưng anh kìa!" Bảo Rác hốt hoảng chỉ tay.


Dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng – chữ ký trạng thái của ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 – đang nhấp nháy liên tục một màu tím nhạt đầy bất ổn. Đây là dấu hiệu cực kỳ nguy hiểm. Quá trình đào tẩu vội vã và xung điện từ từ vụ nổ tự sát của drone Mắt Đỏ ở Lô C đã làm chấn động nghiêm trọng cấu trúc dữ liệu của Lan Chi.


"Dữ liệu... đang phân rã..." Hoàng thì thào, môi tái nhợt. Anh lập tức bật màn hình CRT cũ kỹ của trạm máy chủ lậu. Những dòng mã nhị phân màu xanh lục chạy dọc màn hình hiển thị hàng loạt thông báo lỗi màu đỏ rực: *"Warning: Data Sector Fragmentation. Integrity down to 78%. Overheating risk at 7th Vertebra."*


Tệp nén ý thức 500TB của Lan Chi đang bị rách mảng. Nếu không tiến hành đồng bộ hóa và nén lại ngay lập tức, các phân đoạn ký ức và nhân cách gốc của cô sẽ bị đóng băng vĩnh viễn, biến cô thành một mớ mã nguồn vô tri vô giác. Hoàng không thể để mất cô thêm một lần nữa. Lời hứa giữ cho cô một sự tồn tại nhân bản thực sự găm sâu vào tâm can anh như một chiếc đinh sắt.


"Bảo... chuẩn bị dung dịch làm mát khẩn cấp. Tôi phải kết nối sâu," Hoàng ra lệnh, ngón tay run rẩy bật bảng điều khiển mạng.


Anh rút sợi cáp quang siêu dẫn sợi vàng từ khay máy chủ lậu của Bà Năm, đưa lên gáy.


*Phựt!*


Cắm cáp trực tiếp vào cổng Spinal Port V1. Một luồng điện áp lượng tử dội thẳng vào tủy sống, khiến Hoàng giật nảy người, hai hàm răng nghiến chặt vào cuộn băng keo vải cách điện mà Bảo Rác vừa nhét vào miệng anh. Cơn đau buốt xé rách da thịt sau gáy, nơi vết thương cũ vẫn còn rỉ máu hòa lẫn với chất keo tản nhiệt xám bạc.


Hoàng nhắm mắt lại, kích hoạt Giao thức đồng bộ hóa lượng tử Deep-Sync.


Thế giới thực tại tối tăm, ẩm mốc của hầm ngầm lập tức biến mất. Đại não Hoàng mở ra một không gian ảo diệu rực rỡ nhưng lạnh lẽo vô cùng. Đó là một giáo đường ánh sáng khổng lồ cấu tạo từ hàng triệu luồng dữ liệu màu lam nhạt chạy dọc ngang như những sợi tơ nhện. Nhưng giáo đường này đang sụp đổ. Những mảng tường ánh sáng nứt vỡ, rơi rụng xuống vực thẳm đen ngóm phía dưới thành những hạt bụi sáng lấp lánh.


Hologram của Lan Chi xuất hiện ở trung tâm giáo đường. Cô mang gương mặt dịu dàng, u sầu của tuổi 25, nhưng cơ thể ảo của cô đang bị nhiễu sọc ngang chập chờn liên tục. Đôi mắt cô nhắm nghiền, những dòng mã nhị phân màu đỏ chạy dọc viền mắt như những giọt nước mắt rỉ máu.


"Hoàng... em lạnh quá... những mảnh vỡ... đang biến mất..." Giọng nói của cô vọng ra trong đầu anh, chập chờn và đầy lỗi âm thanh méo mó.


"Anh ở đây, Lan Chi! Anh sẽ giữ em lại!" Hoàng thét lên trong không gian ý thức.


Anh bắt đầu gõ lệnh, kích hoạt Thuật toán nén tủy sống Spinal-Zip. Đây là giao thức nén tệp cực kỳ nguy hiểm. Để nén chặt tệp dữ liệu 500TB của Lan Chi xuống mức tối thiểu nhằm vừa vặn với băng thông chịu tải của tủy sống, não bộ Hoàng phải hoạt động như một bộ vi xử lý trung tâm, gánh chịu toàn bộ nhiệt lượng tỏa ra.


*"Spinal-Zip Protocol: Activated. Compression ratio 1:10. Warning: Spinal cord temperature rising. Currently 39.2°C."*


Dưới hầm ngầm, cơ thể vật lý của Hoàng bắt đầu run lên bần bật. Làn khói trắng nhạt từ keo tản nhiệt bốc lên từ gáy anh. Bảo Rác lo lắng dùng bình xịt đông cứng vết thương phun liên tục vào gáy Hoàng để hạ nhiệt, nhưng dải đèn LED dọc cột sống anh vẫn đỏ rực lên như một thanh sắt nung.


Trong không gian ảo, Hoàng điên cuồng gom nhặt những phân đoạn dữ liệu bị rò rỉ của Lan Chi. Mỗi phân đoạn ký ức là một lát cắt cuộc đời của hai người: nụ cười của cô dưới hiên mưa Neo-Saigon, hương vị ấm áp của ly cà phê sáng, tiếng đàn piano cơ học cổ điển của bố vợ Mai Văn Sơn... Anh dùng Spinal-Zip nén chặt chúng lại, đóng băng chúng vào một phân vùng an toàn.


Bỗng nhiên, hệ thống an ninh Aegis của tập đoàn phát tín hiệu quét dải tần số lậu dội thẳng vào giáo đường ảo. Những tia sáng đỏ rực như những lưỡi dao quét qua không gian mạng, tìm kiếm chữ ký lượng tử của Lan Chi.


Hoàng giật mình. Anh lập tức áp dụng Thiền định tần số Delta (Delta-Stabilization) học từ Sư thầy Thích Trí. Anh cố gắng điều hòa nhịp thở sinh học ở thế giới thực, hạ nhịp tim xuống mức 50 nhịp/phút, đưa sóng não phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu. Sóng Delta phẳng lặng giúp che giấu toàn bộ dải tần số lượng tử của Bio-Drive V1 ngoài tầm quét của Aegis. Những tia sáng đỏ lướt qua gáy anh vài centimet rồi biến mất vào khoảng không.


Nhưng ngay khi dải quét của tập đoàn vừa rút đi, tiến trình Spinal-Zip của Hoàng vô tình chạm vào một phân vùng dữ liệu bị khóa sâu trong não bộ của Lan Chi. Đó là một tệp nhật ký hành trình bị xóa một nửa, mang chữ ký số bảo mật của phòng nghiên cứu y sinh thuộc Giám đốc Lâm Phong.


*"Kích hoạt phân vùng ẩn: Ký Ức Đen."*


Hoàng bị hút mạnh vào một luồng lốc xoáy dữ liệu tối tăm. Giác quan của anh đồng bộ hoàn toàn với ký ức cuối cùng của Lan Chi trước khi chết.


Anh nhìn thấy thế giới qua đôi mắt của cô. Đêm hôm đó, trời mưa tầm tã. Lan Chi đang lái chiếc xe điện sedan của mình trên đại lộ ven sông Sài Gòn. Cô vừa rời khỏi văn phòng luật của Trịnh Hà, mang theo một ổ cứng chứa tài liệu nghiên cứu về mã nguồn tự do.


Gương mặt cô hiện lên trên kính chiếu hậu, đầy lo âu nhưng kiên định. Đột ngột, màn hình điều khiển trên táp-lô của chiếc xe nhấp nháy một dòng chữ màu đỏ rực rỡ và tàn nhẫn: *"Aegis System Protocol: Overwrite. Remote Control Activated."*


"Cái gì thế này?" Lan Chi thốt lên, giọng nói đầy hoảng loạn trong ký ức. Cô đạp mạnh chân phanh, nhưng bàn đạp hoàn toàn mất lực. Vô lăng tự động xoay chuyển điên cuồng, khóa chặt mọi hướng điều khiển của cô. Cửa xe tự động khóa kín từ bên ngoài.


Từ chiếc loa của xe, một giọng nói nam giới lạnh lùng, trầm thấp vang lên qua tần số liên lạc nội bộ. Đó là giọng của Giám đốc Lâm Phong:


*"Cô Mai, nghiên cứu của cô thuộc về tập đoàn Aeterna. Sự bướng bỉnh của cô đã hết hạn sử dụng rồi."*


"Không! Lâm Phong! Ông không thể làm thế này!" Lan Chi hét lên, hai tay ra sức giật mạnh tay nắm cửa xe trong tuyệt vọng.


Chiếc xe điện tự động tăng tốc cực đại, lao thẳng qua dải phân cách, đâm sầm qua lan can bảo vệ và plunged thẳng xuống dòng nước đen ngóm, sâu thẳm của sông Sài Gòn. Nước tràn vào qua các khe cửa. Trong những giây phút cuối cùng khi dưỡng khí cạn kiệt, Lan Chi nhìn vào camera hành trình của xe, đôi mắt rỉ máu vì áp lực nước, thì thầm một câu nói không ra tiếng: *"Hoàng... chạy đi..."*


Thế giới ảo sụp đổ trong một tiếng rít chói tai.


Lê Hoàng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó từ góc nhìn thứ nhất. Nỗi phẫn nộ tột cùng bùng phát trong lồng ngực anh như một vụ nổ hạt nhân lượng tử. Ngực anh thắt lại, nhịp tim sinh học ở thế giới thực lập tức tăng vọt từ 50 lên 140 nhịp/phút, phá vỡ hoàn toàn trạng thái thiền định Delta.


"Lâm Phong... Aeterna Corp... Chúng mày đã mưu sát cô ấy!"


Hoàng gầm lên trong không gian ý thức, dải sóng não của anh dao động điên cuồng, tạo ra một xung điện áp dội ngược cực mạnh dọc theo tủy sống.


*"Warning! Spinal cord temperature: 41.8°C! Neural overload imminent! Critical Error! Forced Disconnection in 3... 2... 1..."*


*Bùm!*


Một luồng điện cao áp từ Bio-Drive V1 phóng ngược ra cổng gáy Spinal Port V1, tạo ra một tia chớp màu xanh lam lóe lên trong hầm ngầm tối tăm.


Sợi cáp quang siêu dẫn sợi vàng bị giật đứt vật lý thô bạo, văng ra xa. Lê Hoàng rú lên một tiếng đau đớn, cơ thể anh bị hất văng khỏi chiếc ghế sắt, ngã sụp xuống nền bê tông ẩm ướt của hầm ngầm. Máu tươi từ mũi và gáy anh xối ra xối xả, nhuộm đỏ cả vũng nước mưa axit dưới sàn. Anh co giật liên tục, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định của căn hầm, trong đầu vẫn vang vọng tiếng hét tuyệt vọng của Lan Chi dưới dòng sông lạnh giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!