Nhạc nềnBroken

Lửa Đốt Lô C

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi keo tản nhiệt Graphene-X lượng tử có một đặc trưng không thể trộn lẫn: nó là sự pha trộn giữa mùi hăng hắc của hợp chất carbon mạch vòng và vị ngọt kim loại của các hạt hạt nhân siêu dẫn khi bị nung nóng. Đối với khứu giác sinh học của con người, nó chỉ là một làn hương hóa chất mờ nhạt dễ dàng bị khói bụi của Vùng Số Không khỏa lấp. Nhưng đối với mũi cảm biến sinh học siêu nhạy của con robot săn lùng K-9 đang đứng ở đầu ngõ, mùi hương đó rực rỡ và rõ ràng như một vệt sơn phản quang vẽ giữa màn đêm.


*Rẹt... Rẹt...*


Con robot bốn chân bằng thép đen mờ khẽ hạ thấp trọng tâm. Đầu camera laser của nó quét một dải sáng đỏ sọc ngang dọc theo mặt đất, dừng lại đúng vệt nước mưa axit đang sủi bọt ngay sát mũi giày rách của Lê Hoàng. Tiếng bánh răng cơ khí trong khớp cổ của nó rít lên khe khẽ, chuẩn bị kích hoạt còi hú điện từ để báo động cho Đặc vụ Sói Đen.


Hoàng áp chặt lưng vào bức tường rêu ẩm, hơi lạnh từ lớp bê tông thấm qua lớp áo hoodie xám tro rách nát, nhưng gáy anh lại nóng rát như có ai đang dí một thanh sắt nung đỏ. Bộ khung xương trợ lực thô sơ rỉ sét bó dọc chân anh khẽ run lên, các piston thủy lực rỉ dầu phát ra tiếng u u trầm thấp dưới áp lực trọng lượng cơ thể. Pin của thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer) bên hông chỉ còn đúng 15%, dải đèn LED xanh lam trên cột sống chập chờn như ngọn nến trước gió.


“Anh Hoàng, đứng yên!”


Bảo Rác thì thầm bằng một tần số cực thấp, mắt cậu bé sáng xếch lên trong bóng tối. Với sự nhanh nhẹn của một đứa trẻ lớn lên từ bãi phế thải, Bảo không hề hoảng loạn. Cậu thò tay vào chiếc túi bảo hộ rộng thùng thình, rút ra một miếng đồng phế liệu bám đầy dầu mỡ máy nặng nề. Cậu không ném miếng đồng đi ngay, mà cúi người, quệt mạnh nó vào đường ống xả thải của nhà máy lọc dầu cũ bên cạnh – nơi đang rò rỉ một thứ dung dịch hydrocacbon đặc quánh, bốc mùi hôi thối nồng nặc.


*Cạch!*


Bảo Rác ném mạnh miếng đồng về phía máng trượt rác bằng tôn rỉ sét ở đầu hẻm đối diện. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, kéo theo mùi dầu thải nồng nặc phát tán ra không khí.


Cảm biến thính giác và khứu giác của con robot K-9 lập tức bị quá tải bởi dải âm thanh tần số cao và mùi hydrocacbon đậm đặc. Nó khựng lại, đầu camera laser xoay phắt 180 độ về phía máng rác, bỏ qua vệt mùi Graphene-X mờ nhạt dưới chân Hoàng. Lợi dụng hai giây ngắn ngủi khi con quái vật cơ khí bị đánh lạc hướng, Bảo Rác xốc mạnh cánh tay Hoàng qua vai mình, nghiến răng kéo người đàn ông cao lớn bước đi.


*Kẽo kẹt... kẽo kẹt...*


Bộ khung xương trợ lực rỉ sét giật nảy một cái, hỗ trợ đôi chân đang liệt nhẹ của Hoàng bước qua bục cửa ngách hoen rỉ. Họ lách vào bên trong lối thoát hiểm tối tăm của Chung cư rỉ sét lô C ngay trước khi con robot K-9 quay đầu lại.


***


Bên trong hành lang của Lô C, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, khói thuốc lá rẻ tiền và tiếng rào rào của nước mưa rò rỉ từ những đường ống dẫn mục nát. Những dải cáp quang sinh học chằng chịt như mạng nhện rủ xuống từ trần nhà hẹp, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng xanh lục nhạt khi có luồng dữ liệu chạy qua.


Hoàng thở dốc, mỗi bước leo lên cầu thang sắt là một lần tủy sống anh bị co thắt dữ dội. Cổng kết nối Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7 của anh đang rỉ dịch tủy nhè nhẹ, hòa lẫn với chất keo tản nhiệt xám bạc bám đầy trên cổ áo.


“Chúng ta... phải lên căn hộ... 402,” Hoàng thào thào, giọng khàn đặc vì thiếu nước. “Tôi phải lấy... bộ lưu trữ dự phòng của Lan Chi... và Gia nhân. Không thể để... bọn chúng xóa sạch.”


“Nhưng cảnh sát mạng đang bao vây phía dưới rồi anh!” Bảo Rác lo lắng, bàn tay nhỏ bé lấm lem dầu mỡ siết chặt lấy vai Hoàng để giữ cho anh không ngã quỵ. “Em nghe thấy tiếng búa thủy lực của chúng ở tầng trệt.”


“Tôi biết,” Hoàng cắn chặt răng, đưa tay ra sau gáy. Anh rút sợi cáp quang siêu dẫn sợi vàng từ thiết bị cầm tay, cắm trực tiếp vào cổng gáy Spinal Port V1 của mình.


*Phựt!*


Một cơn đau nhói như kim châm dội thẳng vào đại não, khiến Hoàng suýt nữa ngã quỵ xuống bậc thang sắt. Nhưng ngay lập tức, thế giới xung quanh anh biến đổi. Nhờ năng lực Nghe tiếng thì thầm dữ liệu (Data Whispering), Hoàng không còn nghe thấy tiếng mưa rơi hay tiếng còi hú bên ngoài nữa. Thay vào đó, toàn bộ các luồng sóng điện từ chạy qua đường dây điện thoại rỉ sét và cáp quang siêu dẫn của tòa nhà đều biến thành những âm thanh sắc mảnh, dịch trực tiếp vào vỏ não anh.


*“Đội Một đã phong tỏa lối thoát hiểm phía Tây. Đội Hai bắt đầu tiến lên từ cầu thang chính. Mục tiêu LH-2808 được xác định đang ở tầng 4. Cho phép sử dụng súng EMP hạng nặng để vô hiệu hóa Bio-Drive V1 nếu đối tượng phản kháng.”*


Đó là giọng nói khàn đặc, tàn bạo của Đặc vụ Sói Đen đang truyền qua dải tần số vô tuyến mã hóa của lực lượng đặc nhiệm. Chúng đã vào trong tòa nhà. Tiếng xích sắt lách cách, tiếng rít chói tai của động cơ drone săn mồi và tiếng bước chân nện rầm rầm của những đôi ủng bọc thép bắt đầu vang dội từ phía cầu thang chính.


“Chúng ta không còn thời gian,” Hoàng mở mắt ra, dải đèn LED dọc cột sống của anh chuyển sang màu lam nhạt sắc lạnh. “Đi lối hành lang phụ phía sau. Tôi đã hack sẵn hệ thống camera giám sát của tầng này từ trước.”


***


Căn hộ 402 hiện ra sau cánh cửa sắt mỏng manh bọc tôn. Nơi đây chật hẹp, ngập tràn mùi ozone, nhựa cháy và bụi bặm của những bảng mạch thạch anh cũ. Màn hình CRT của AI "Gia nhân" vẫn đang chập chờn vài vệt nhiễu sọc ngang, hiển thị biểu tượng mặt cười pixel màu xanh lá cây yếu ớt.


“Chủ nhân... cảnh báo... phát hiện nguồn bức xạ lượng tử lạ đang tiếp cận căn hộ trong bán kính 10 mét,” giọng nói máy móc của Gia nhân vang lên từ chiếc loa rè.


“Gia nhân, kích hoạt tiến trình sao lưu khẩn cấp dải tần số của Lan Chi vào ổ cứng Bio-Drive V1 trên lưng tôi. Ngay lập tức!” Hoàng ra lệnh, vội vã quỳ xuống trước bàn làm việc, cắm sợi cáp từ máy chủ vào cổng gáy.


“Tiến trình bắt đầu... Tốc độ truyền tải đạt 80MB/s... Băng thông thần kinh chịu tải đạt 90%...”


*Rầm!*


Cánh cửa sắt của căn hộ 402 rung lên bần bật dưới một cú húc cực mạnh. Lớp tôn mỏng bị biến dạng, để lộ một vết nứt lớn ở giữa cửa. Tiếng búa thủy lực rít lên những tiếng xì xì của khí nén áp lực cao.


“Chúng đến rồi!” Bảo Rác hét lên, cậu vội vã nhặt chiếc kìm cắt dây điện bọc cao su cách điện, đứng chắn trước mặt Hoàng bằng vẻ mặt run rẩy nhưng đầy kiên định.


*Rầm! Rắc...*


Cánh cửa sắt hoàn toàn bị phá tung. Bụi thạch cao và mảnh gỗ vụn bay mù mịt trong không khí ẩm ướt. Ba đặc vụ an ninh mạng bọc giáp carbon đen mờ bước vào, mũ bảo hiểm che kín mặt có kính ngắm hồng ngoại phát ra những tia sáng đỏ rực rỡ trong làn khói bụi. Trên tay chúng là những khẩu súng trường xung lực điện từ EMP quân dụng khổng lồ.


“LH-2808! Đứng yên tại chỗ và giơ hai tay lên đầu! Mọi hành vi kích hoạt kết nối mạng sẽ bị coi là tự sát!” Đặc vụ đi đầu gầm lên qua bộ lọc giọng nói kim khí.


Hoàng vẫn ngồi bất động trên ghế bành, sợi cáp quang vẫn cắm chặt sau gáy anh. Tiến trình sao lưu trên màn hình CRT chỉ mới đạt 85%. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào họng súng đen ngóm của kẻ thù, không một chút sợ hãi.


“Gia nhân... kích hoạt 'Mắt Đỏ',” Hoàng ra lệnh bằng một ý nghĩ cực nhanh truyền qua tủy sống.


*Vút!*


Từ ngăn tủ quần áo cũ kỹ bên cạnh, một thực thể hình cầu màu đen mờ lao vút ra ngoài. Đó chính là con drone trinh sát "Mắt Đỏ" của cảnh sát mạng mà Hoàng đã cài đè firmware lậu từ trước. Con drone bay lượn hỗn mang trong không gian chật hẹp của căn hộ, mắt quét laser của nó đỏ rực.


“Phát hiện thực thể AI lạ! Tiêu diệt!” Đặc vụ đi đầu hét lên, xoay họng súng EMP về phía con drone.


Nhưng Hoàng đã nhanh hơn một bước. Anh kích hoạt giao thức tự hủy cưỡng bức pin lượng tử của Mắt Đỏ.


*Bùm!*


Một tiếng nổ khô khốc vang lên, không hề có lửa, chỉ có một luồng sáng xanh lam cực mạnh lóe lên rồi tắt lịm trong vòng một mili giây. Xung điện từ (EMP) khổng lồ từ vụ nổ tự sát của con drone quét qua căn hộ.


Toàn bộ hệ thống kính ngắm hồng ngoại và cảm biến điện tử trên mũ bảo hiểm của ba đặc vụ lập tức bị quá tải nhiệt, phát ra những tiếng nổ bép bép nhỏ và bốc khói đen khét lẹt. Những gã đặc vụ hét lên đau đớn, vội vã giật bỏ chiếc mũ bảo hiểm đang nóng ran ra khỏi đầu, để lộ những gương mặt đỏ bừng vì bỏng nhiệt nhẹ và đôi mắt tạm thời bị mù do ánh sáng chớp.


“Đi mau, anh Hoàng!”


Bảo Rác nhanh như cắt lao đến, giật phắt sợi cáp quang ra khỏi gáy Hoàng ngay khi tiến trình sao lưu đạt 100%. Cậu bé dùng hết sức bình sinh kéo người đàn ông đang bị liệt chân về phía phòng tắm nhỏ ở góc căn hộ.


Nơi đó có một hốc thông gió bằng tôn rỉ sét cũ kỹ, dẫn thẳng ra hệ thống máng nước thải ngoài trời của tòa nhà. Đó là lối thoát duy nhất mà Bảo Rác đã khảo sát từ trước.


***


Hoàng dùng hai tay bấu chặt vào thành hốc thông gió, cố gắng kéo cơ thể nặng nề bọc khung xương trợ lực rỉ sét vào bên trong đường ống hẹp. Tiếng kim loại cọ xát vào lớp tôn rỉ sét phát ra những tiếng rít chói tai.


“Chết tiệt! Chúng đang bắn!” Bảo Rác hét lên từ phía sau khi cậu đang cố đẩy chân Hoàng vào trong hốc.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Từ phía phòng khách, những đặc vụ cảnh sát mạng đã khôi phục lại một phần thị lực bắt đầu nổ súng bừa bãi về phía phòng tắm. Những luồng xung lực điện từ xanh lam xé rách lớp tường thạch cao mỏng manh, tạo ra những vệt cháy xém khét lẹt dọc theo lối đi.


Một luồng điện từ cực mạnh sượt qua mép hốc thông gió bằng tôn, truyền thẳng dòng điện cao áp vào bộ khung xương trợ lực của Hoàng.


*Aaa...!*


Hoàng rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Dòng điện chạy dọc qua các khớp kim loại, dội thẳng vào cổng Spinal Port V1 sau gáy anh. Ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống của anh giật nảy lên, dải đèn LED chuyển sang màu đỏ rực báo tử. Trong tâm trí Hoàng, một luồng sóng nhiễu loạn khổng lồ bùng phát, đi kèm với tiếng hét chập chờn, méo mó của Lan Chi vọng ra từ bộ đàm thần kinh:


“Hoàng... d... dữ liệu... đang bị... phân rã... cứu... cứu em...”


“Lan Chi!” Hoàng gầm lên trong vô vọng, máu tươi từ vết thương sau gáy bắt đầu rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ cả lớp áo hoodie xám tro.


“K-9 đang vào phòng tắm! Chúng đang dùng cảm biến nhiệt!” Bảo Rác hét lớn, cậu bé nhanh trí rút tuýp keo tản nhiệt Graphene-X lượng tử còn sót lại trong túi ra.


Với những ngón tay run rẩy lấm lem bùn đất, Bảo Rác bóp mạnh tuýp keo, slather một lớp keo dày, lạnh buốt và màu xám bạc lên toàn bộ vùng gáy và các đầu cáp kết nối của Hoàng. Chất keo tản nhiệt lượng tử ngay lập tức hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng tỏa ra từ ổ cứng Bio-Drive V1 đang quá nhiệt, che giấu hoàn toàn chữ ký nhiệt của Hoàng trước máy quét hồng ngoại của đàn chó robot đang lùng sục phía dưới.


Con robot K-9 đứng ngay dưới hốc thông gió, đầu camera laser của nó quét qua quét lại trên vũng máu tươi dưới sàn, nhưng cảm biến nhiệt của nó chỉ ghi nhận được một vùng lạnh ngắt tương đương với lớp tôn rỉ sét của đường ống.


Nó khựng lại vài giây, rồi quay đầu bước đi tiếp.


***


Hoàng dùng chút tàn lực cuối cùng, bò ra khỏi đầu kia của đường ống thông gió, ngã sụp xuống lớp giàn giáo sắt rỉ sét ngoài trời của chung cư Lô C. Cơn mưa axit lạnh buốt trút xuống mặt anh, gột rửa bớt những vệt máu và bụi bẩn trên gương mặt kiệt quệ.


Bảo Rác nhô đầu ra khỏi ống, thở hổn hển, gương mặt nhem nhuốc dầu mỡ cắt không còn giọt máu. Cậu bé vội vã đỡ Hoàng ngồi dậy trên sàn giàn giáo trơn trượt.


“Anh Hoàng... nhìn kìa...” Bảo Rác thào thào, bàn tay nhỏ bé run rẩy chỉ về phía cửa sổ căn hộ 402.


Hoàng từ từ quay đầu lại.


Qua ô cửa sổ vỡ nát của căn hộ cũ, anh không còn nhìn thấy ánh sáng xanh của chiếc màn hình CRT quen thuộc nữa. Thay vào đó là một luồng ánh sáng trắng nhiệt cực mạnh, chói mắt bùng phát từ bên trong. Đặc vụ Sói Đen đã ra lệnh kích hoạt giao thức thanh lọc nhiệt lượng (thermal purge) dã chiến.


Những khối thuốc nổ nhiệt nhôm cháy rực rỡ với nhiệt độ lên tới 2000 độ C, thiêu rụi hoàn toàn căn hộ 402 trong vòng vài giây. Chiếc bàn làm việc gỗ cũ kỹ, những bảng mạch bán dẫn thạch anh mà anh tích lũy suốt 5 năm qua, chiếc máy chủ Gia nhân thô sơ chứa đựng những dòng code đầu tiên anh viết cho Lan Chi... tất cả đều biến thành một quả cầu lửa khổng lồ, bốc cháy dữ dội giữa cơn mưa axit.


Căn nhà của anh, thánh đường duy nhất che giấu linh hồn người vợ quá cố của anh tại Vùng Số Không, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn kỹ thuật số rực lửa.


Hoàng trố mắt nhìn ngọn lửa đang liếm trọn những ký ức cuối cùng của cuộc đời mình. Đôi bàn tay anh siết chặt vào thanh sắt giàn giáo đến mức các khớp xương kêu răng rắc, máu tươi từ gáy hòa lẫn nước mưa axit chảy ròng ròng xuống ngực áo.


Ngọn lửa đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt thâm quầng, lạnh lẽo của gã kỹ sư mạng đào tẩu. Nỗi đau xót tột cùng đột ngột biến đổi, ngưng tụ thành một luồng ý chí căm hận sắt đá chống lại cả hệ thống số hóa tàn bạo của tập đoàn Aeterna.


“Chúng ta... đi thôi, Bảo,” Hoàng khàn giọng nói, dải đèn LED dọc cột sống của anh lóe lên một sắc xanh lam ổn định nhưng lạnh lẽo như băng giá. “Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!