Sói Đêm Đánh Hơi
Màn sương trắng CO2 từ chiếc bình chữa cháy của cô Vy vẫn chưa tan hết hoàn toàn dưới lòng hầm Chợ điện tử ngầm Lô D. Nó lẩn khuất giữa những khối phế thải rỉ sét, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi khí trơ nồng nặc. Lê Hoàng nằm nghiêng trên nền đất đầy mạt sắt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Chất keo tản nhiệt Graphene-X màu xám bạc bôi trên gáy anh đã bắt đầu đóng bánh, bốc lên những sợi khói nhạt nhạt nhòa. Dải đèn LED cấy dọc cột sống của anh từ màu cam rực cháy cảnh báo nguy hiểm đã từ từ chuyển sang màu lam nhạt của trạng thái ổn định tạm thời. Cơn co giật tủy sống tàn khốc đã tạm thời qua đi, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt thể xác đến tận cùng.
“Nhiệt độ tủy sống ổn định ở mức 37.2 độ C. Hệ thống tạm thời khôi phục trạng thái an toàn,” giọng nói nữ kim khí lạnh lẽo của AI Cảnh Báo dội vào màng nhĩ Hoàng qua bộ truyền âm xương tai.
Bên cạnh anh, Bảo Rác đang quỳ sụp xuống, hai bàn tay nhem nhuốc dầu mỡ vẫn còn run rẩy nắm chặt lấy một tuýp keo rỗng. Cậu bé 14 tuổi thở hổn hển, đôi mắt sáng xếch đầy vẻ lo sợ nhìn về phía bóng tối nơi gã Sẹo vừa tháo chạy. Ở phía đối diện, Lê Gia Bảo – người chú họ mập mạp của Hoàng – đã biến mất từ lúc nào. Bản năng của một kẻ môi giới chợ đen lão luyện đã giúp ông ta đánh hơi thấy hiểm họa và chuồn đi trước khi rắc rối thực sự ập đến.
Cô Vy từ trên thùng phi sắt bọc chì nhảy xuống, tiếng ủng cao su nện xuống nền đất ẩm ướt vang lên một tiếng cạch khô khốc. Cô nhặt chiếc kẹo mút dâu bị rơi dưới đất lên, ném vào thùng rác phế liệu bên cạnh, rồi khoanh tay nhìn Hoàng bằng ánh mắt sắc sảo đầy ái ngại:
“Cậu em lách qua được cửa tử của gáy mình rồi đấy. Nhưng gã Sẹo đã chạy thoát. Thiết bị quét của hắn đã kịp ghi lại địa chỉ MAC và chữ ký điện từ của cái ổ cứng Bio-Drive V1 trên lưng cậu. Chỉ tối đa mười phút nữa, phòng an ninh mạng của tháp Aeterna sẽ khóa chặt tọa độ này. Đi ngay đi, nếu không muốn bãi phế liệu của tôi biến thành bãi tha ma.”
Hoàng cắn chặt môi, cố gắng dùng hai tay chống xuống đất để gượng dậy. Nhưng đôi chân anh hoàn toàn phản bội ý chí. Chúng mềm nhũn, lạnh ngắt và vô cảm dưới tác động của những tổn thương thần kinh tủy sống tích lũy. Bộ khung xương trợ lực thô sơ rỉ sét bó chặt dọc chân và hông anh phát ra những tiếng kêu rít kẽo kẹt của kim loại thiếu dầu mỡ.
“Để em giúp!” Bảo Rác nhanh nhẹn xốc một cánh tay của Hoàng qua vai mình, dùng hết sức bình sinh kéo người đàn ông cao lớn đứng dậy. Khung xương trợ lực rỉ sét giật nảy một cái, các khớp thủy lực thô sơ hoạt động nặng nề để gánh đỡ trọng lượng cơ thể Hoàng.
“Cầm lấy cái này,” cô Vy ném cho Bảo Rác một hộp kim tiêm tự động chứa dung dịch làm mát dự phòng. “Lối ra phía sau bãi phế liệu dẫn thẳng ra đường cống ngầm lô C. Chạy đi, đừng ngoảnh đầu lại.”
Hoàng khẽ gật đầu, giọng khàn đặc: “Cảm ơn cô, Vy.”
“Không cần cảm ơn. Tôi chỉ không muốn cảnh sát mạng làm bẩn bãi phế liệu của tôi thôi,” cô Vy lạnh lùng quay lưng, nhặt chiếc tua vít điện tử lên và tiếp tục tháo dỡ con drone dọn rác như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
***
Bên ngoài Chợ Lô D, cơn mưa axit của Vùng Số Không vẫn gầm rú không ngừng. Những hạt nước đen kịt, mang theo hóa chất độc hại từ các tầng mây công nghiệp của thành phố Neo-Saigon phía trên, trút xuống những mái tôn rỉ sét tạo nên những tiếng động hỗn loạn, điếc tai.
Bảo Rác dìu Hoàng lách qua những con hẻm chật hẹp, ngập tràn rác thải công nghệ và bùn đất hóa chất. Sương mù hóa chất dày đặc, nồng nặc mùi lưu huỳnh và nhựa cháy bao phủ khắp không gian, khiến tầm nhìn bị thu hẹp xuống còn chưa đầy năm mét.
*Ooooo... Ooooo...*
Tiếng còi hú điện từ trầm thấp, vang dội từ phía xa cắt ngang tiếng mưa rơi. Đó là dải tần số báo động đặc trưng của Cục Cảnh sát Mạng Liên bang (Phân khu 9).
“Chúng đến nhanh hơn tôi nghĩ,” Hoàng thì thào, hơi thở đứt quãng. Gáy anh vẫn còn đau rát như bị kim châm, nơi chất keo Graphene-X đang phải liên tục hấp thụ và phân tán nhiệt lượng tỏa ra từ ổ cứng Bio-Drive V1 dọc cột sống.
“Anh Hoàng, họ đã phong tỏa đường lớn rồi!” Bảo Rác thốt lên khi nhìn thấy những luồng ánh sáng xanh đỏ chớp tắt liên tục ở đầu con phố phía trước.
Qua màn sương mù, Hoàng nhìn thấy những chiếc xe bọc thép EMP của cảnh sát mạng đang dàn hàng ngang, chặn đứng mọi ngả đường dẫn ra ngoài khu ổ chuột. Đặc vụ Sói Đen – chỉ huy đội đặc nhiệm cơ động – đang đứng trên nóc một chiếc xe bọc thép, mặc bộ giáp bọc thép toàn thân màu đen mờ, mũ bảo hiểm che kín mặt có kính bảo hộ hồng ngoại nhấp nháy đỏ. Giọng nói tàn bạo, khàn đặc của gã dội qua loa phóng thanh công suất lớn:
“Toàn bộ cư dân Phân khu 9 chú ý! Cục Cảnh sát Mạng đang thực hiện lệnh truy quét khẩn cấp đối tượng tội phạm công nghệ đặc biệt nguy hiểm mang mã định danh LH-2808. Bất kỳ ai che giấu hoặc cản trở sẽ bị sốc điện cưỡng bức và thu hồi quyền công dân lập tức!”
Theo sau lệnh của Đặc vụ Sói Đen, hàng chục con robot săn lùng K-9 – những cỗ máy bốn chân bằng thép đen mờ di chuyển linh hoạt không tiếng động – bắt đầu nhảy xuống xe, đầu gắn camera hồng ngoại quét liên tục, hàm trang bị kìm cắt kim loại điện tử rít lên những tiếng rè rè ma quái. Chúng bắt đầu lùng sục vào từng con hẻm nhỏ.
“Chúng ta không thể đi lối này,” Hoàng ra lệnh, bàn tay trái anh khẽ siết chặt thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer) đeo bên hông. “Rẽ vào con hẻm tối bên phải. Nhanh!”
Bảo Rác nghiến răng, dùng hết sức kéo Hoàng lách vào một khe hẹp giữa hai tòa nhà chung cư rỉ sét đổ nát. Con hẻm tối tăm, ngập tràn nước thải sinh hoạt và những đường dây cáp quang sinh học chằng chịt như mạng nhện rủ xuống từ trên cao.
***
“Kích hoạt Gene-jammer,” Hoàng ra lệnh bằng ý nghĩ thông qua cổng gáy kết nối thần kinh.
Thiết bị làm nhiễu sóng gen di động bên hông anh khẽ rung lên một nhịp ngắn. Một luồng sóng nhiễu xạ vô hình, tần số thấp bắt đầu lan tỏa trong bán kính hai mét xung quanh Hoàng và Bảo Rác. Sóng nhiễu này được thiết kế để ngụy trang dấu vết ADN số và làm mờ dải sóng não sinh học của họ trước các thiết bị quét tầm xa của cảnh sát.
Nhưng ở đầu kia của mạng lưới, tại trung tâm chỉ huy dã chiến của cảnh sát mạng, Đặc vụ Hải – chuyên gia định vị vô tuyến của phòng an ninh – đang dán chặt mắt vào màn hình hiển thị của máy dò tìm siêu nhạy 'Đánh Hơi'.
Một vệt nhiễu loạn hình tròn màu xám mờ đột ngột xuất hiện trên bản đồ định vị lượng tử của khu ổ chuột.
“Báo cáo Trưởng phòng Lý Cường, phát hiện một vùng mù điện từ nhân tạo bất thường ở tọa độ X-104, ngay sát rìa Chợ Lô D,” Đặc vụ Hải báo cáo qua kênh đàm thoại nội bộ. “Đối tượng đang sử dụng thiết bị làm nhiễu sóng gen di động để che giấu chữ ký điện từ.”
Lý Cường đứng trong xe chỉ huy, mắt trái thay bằng ống kính quét sinh trắc học màu đỏ khẽ co rụt lại. Gã lạnh lùng ra lệnh:
“Điều hướng đàn chó robot K-9 về phía vùng mù đó. Siết chặt lưới vây. Đừng để hắn có cơ hội nhảy vào hệ thống mạng ngầm.”
*Hự! Hự! Hự!*
Tiếng móng vuốt kim loại nện xuống nền đất ẩm ướt vang lên dồn dập từ đầu con hẻm tối nơi Hoàng đang ẩn nấp. Hai con robot săn lùng K-9 đang lao đến với tốc độ chóng mặt, camera laser đỏ rực của chúng quét dọc theo các bức tường rêu ẩm.
“Chúng đang đến gần!” Bảo Rác thì thào, gương mặt cắt không còn giọt máu. Cậu bé cố gắng kéo Hoàng đi nhanh hơn.
“Khoan đã!” Hoàng ra lệnh, cơ thể anh đột ngột khựng lại.
Anh cố gắng dùng sức của bộ khung xương trợ lực thô sơ để bước nhanh qua ngã tư hẹp phía trước. Nhưng bộ khung xương rỉ sét lâu ngày không được bảo trì, dưới áp lực của bùn đất và nước mưa axit, đột ngột phát ra một tiếng *lạch cạch* kim loại khô khốc và chói tai.
*Cạch! Rít...*
Âm thanh đó vang vọng trong không gian tĩnh lặng của con hẻm tối.
Ngay lập tức, cảm biến thính giác siêu nhạy của con robot K-9 đi đầu xoay phắt về phía ngã tư. Đầu camera laser đỏ rực của nó dừng lại, bắt đầu quét mạnh dải hồng ngoại về phía bóng tối nơi Hoàng đang đứng.
“Đứng im! Áp sát vào tường!” Hoàng thì thào gầm lên, hai tay bấu chặt vào vai Bảo Rác, ép mạnh cả hai người vào bức tường rêu lạnh ngắt của con hẻm.
Anh nín thở tuyệt đối. Lưng anh áp sát vào lớp bê tông ẩm ướt, cố gắng dùng hơi lạnh của bức tường để hạ nhiệt độ cơ thể sinh học xuống mức thấp nhất có thể. Chất keo tản nhiệt Graphene-X bôi trên gáy anh hoạt động hết công suất, giữ cho nhiệt độ cổng gáy không tỏa ra ngoài môi trường thực.
Con robot K-9 đi lướt qua ngã tư cách họ chưa đầy hai mét. Đầu quét laser đỏ của nó quét qua quét lại trên đống rác phế liệu ngay sát chân Hoàng. Luồng ánh sáng đỏ rực rỡ lướt qua tà áo hoodie xám tro của anh, chỉ cách vài centimet. Nhờ thiết bị Gene-jammer đang phát sóng nhiễu gen liên tục ở mức tối đa, máy quét sinh học của con robot chỉ ghi nhận được một vùng nhiệt lượng mờ nhạt tương đương với một con chuột cống đang nấp dưới đống rác.
Con robot K-9 khẽ rít lên một tiếng rè rè nghi ngờ, rồi từ từ quay đầu bước đi tiếp về phía đầu hẻm bên kia.
Hoàng khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã ướt sũng cả sống lưng. Anh chớp mắt ba lần để kích hoạt Kính áp tròng quét quang phổ điện từ.
Tầm nhìn của anh lập tức thay đổi. Thế giới tăm tối của khu ổ chuột biến mất, thay vào đó là một mạng lưới đan xen chằng chịt của các luồng bức xạ wifi, sóng radar và vị trí các camera giám sát hiển thị dưới dạng những dải quang phổ màu đỏ rực rỡ như những sợi tơ nhện khổng lồ phủ khắp không gian.
“Có một camera an ninh góc rộng của tập đoàn đặt ngay trên cột điện đầu ngõ,” Hoàng thì thầm, mắt anh nhìn chăm chăm vào một điểm sáng đỏ đang nhấp nháy quét qua lối ra duy nhất của con hẻm. “Nó chạy bằng firmware Aegis thế hệ cũ của phân khu. Nếu chúng ta bước ra ngoài, camera sẽ lập tức nhận diện sinh trắc học khuôn mặt và gửi báo động về trung tâm chỉ huy của Lý Cường.”
“Vậy chúng ta phải làm sao anh?” Bảo Rác lo lắng hỏi.
“Tôi sẽ bẻ khóa nó. Cần thời gian và băng thông,” Hoàng nghiến răng.
Anh áp lưng vào tường, đưa tay ra sau gáy, cắm cáp quang kết nối từ thiết bị cầm tay vào cổng tủy sống Spinal Port V1. Cơn đau nhói nhẹ dội ngược vào đại não khiến anh khẽ nhăn mặt, nhưng anh lập tức nén chặt cảm xúc để tập trung tinh thần.
Trong không gian mạng lượng tử chập chờn của cổng gáy, Hoàng nhìn thấy cấu trúc bảo mật của chiếc camera giám sát hiện lên dưới dạng một bức tường lửa màu xanh dương nhạt đầy rẫy các lỗ hổng lập trình cũ. Đây là hệ thống camera công cộng của Vùng Số Không, vốn không được tập đoàn ưu tiên nâng cấp bảo mật.
*Kích hoạt giao thức Camera Overwrite.*
Hoàng bắt đầu gõ những dòng lệnh mã hóa thời gian thực bằng ý nghĩ. Anh tập trung toàn bộ băng thông thần kinh để tạo ra một phân đoạn dữ liệu đệm bị tràn (buffer overflow), buộc bộ nhớ của camera phải tạm thời ngưng trệ tiến trình ghi hình thực tế.
Anh trích xuất một đoạn video dài 10 giây ghi lại cảnh con hẻm hoàn toàn trống không không có bóng người, rồi viết đè đoạn video đó lặp đi lặp lại liên tục vào bộ nhớ đệm của camera.
“Cảnh báo: Tiến trình hack ghi đè camera tiêu tốn 30% băng thông thần kinh. Nhiệt độ tủy sống tăng nhẹ lên 38.5 độ C.”
Gáy Hoàng bắt đầu rát bỏng trở lại. Anh cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng, tanh nồng khẽ rỉ ra từ vết thương chưa lành ở gáy, hòa lẫn với chất keo tản nhiệt màu xám bạc chạy dọc xuống cổ áo. Nhưng anh không được phép dừng lại.
“Hoàn thành tiến trình ghi đè trong ba... hai... một... Thành công!”
Đèn tín hiệu trên chiếc camera giám sát đầu ngõ khẽ chuyển từ màu đỏ sang màu xanh dương nhấp nháy chậm. Hệ thống giám sát tại trung tâm chỉ huy của cảnh sát mạng giờ đây chỉ nhìn thấy một đoạn video con hẻm trống rỗng dưới cơn mưa axit.
“Đi! Chúng ta có đúng mười giây trước khi bộ nhớ đệm của camera tự động khôi phục và xóa bỏ đoạn mã ghi đè!” Hoàng ra lệnh, cố gắng dùng sức kéo lê đôi chân bất động dưới sự hỗ trợ nặng nề của khung xương trợ lực.
Bảo Rác xốc mạnh Hoàng lên, hai người nhanh chóng lướt qua vùng quét của camera, tiến vào con đường hẻm nhỏ dẫn về phía khu Chung cư rỉ sét lô C.
***
Nhưng ngay khi họ vừa thoát ra khỏi ngõ tối và nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của tòa nhà chung cư lô C ở phía xa, hy vọng trốn thoát của Hoàng lập tức bị dập tắt vĩnh viễn.
Toàn bộ khu chung cư lô C đã bị phong tỏa hoàn toàn.
Hàng trăm đặc vụ an ninh mạng bọc thép của lực lượng Vành Đai Sắt đang dàn trận địa phòng thủ xung quanh tòa nhà. Những rào chắn điện từ di động khổng lồ phát ra ánh sáng đỏ cảnh báo được dựng lên khắp các lối vào. Trên bầu trời, ba chiếc trực thăng tuần tra tầm cao liên tục quét những luồng ánh sáng pha cực mạnh xuống từng ô cửa sổ của chung cư.
Đặc vụ Sói Đen đứng trước sảnh chính của tòa nhà chung cư lô C, tay cầm một khẩu súng trường xung lực điện từ (EMP) quân dụng khổng lồ bọc titan. Gã lạnh lùng giơ tay ra hiệu cho toàn đội đặc nhiệm:
“Toàn đội chuẩn bị phá cửa từng căn hộ! Rà soát kỹ lưỡng từ tầng một đến tầng thượng. Nếu phát hiện bất kỳ dấu vết rò rỉ nhiệt lượng nào của Bio-Drive V1, lập tức nổ súng tiêu diệt vật lý, thu hồi ổ cứng sinh học tại chỗ!”
“Họ... họ đang phá hủy căn hộ của anh!” Bảo Rác thốt lên đầy sợ hãi, hai tay bấu chặt vào áo hoodie của Hoàng. “Anh Hoàng, chúng ta mất căn cứ rồi! Toàn bộ thiết bị lập trình và máy chủ Gia nhân của anh đều ở trong đó!”
Hoàng đứng chôn chân trong bóng tối của con hẻm sát rìa khu phong tỏa. Gương mặt anh xám ngoét dưới ánh đèn pha quét qua quét lại của trực thăng. Bộ khung xương trợ lực thô sơ dọc chân anh khẽ rung lên nhè nhẹ do nguồn năng lượng sụt giảm. Thiết bị Gene-jammer bên hông phát ra những tiếng bíp bíp yếu ớt cảnh báo:
“Cảnh báo: Pin của Gene-jammer sụt giảm nghiêm trọng xuống mức 15%. Thiết bị sẽ tự động tắt nguồn sau hai phút.”
Sự kiệt quệ thể xác tột cùng kết hợp với nỗi sợ hãi mất đi nơi ẩn náu duy nhất khiến Hoàng cảm thấy cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân mình. Anh không thể quay lại căn hộ cũ, không có máy chủ để sạc pin, và dải sóng lượng tử của Bio-Drive V1 dọc cột sống đang rò rỉ tín hiệu nhiệt lượng từng giây dưới cơn mưa axit lạnh buốt.
*Rột... Rột...*
Một tiếng động nhỏ, sắc mảnh của kim loại cọ sát vào đất cát đột ngột vang lên ngay phía sau họ.
Hoàng cứng đờ người. Anh từ từ xoay đầu lại nhìn về phía lối rẽ vào con hẻm tối tăm nơi họ vừa bước ra.
Một con robot săn lùng K-9 bằng thép đen mờ từ từ bước ra khỏi màn sương mù hóa chất. Đầu camera laser của nó không hề quét dải hồng ngoại tầm xa, mà đang cúi thấp xuống sát mặt đất.
Mũi cảm biến sinh học siêu nhạy của con robot – thiết bị chuyên dụng có thể dò tìm vết máu mục tiêu từ khoảng cách một cây số – đang liên tục hít hà dọc theo những vệt nước mưa axit pha lẫn mạt sắt dưới đất cát.
Nó đang đánh hơi theo mùi hương đặc trưng của chất keo tản nhiệt Graphene-X màu xám bạc đang bốc khói rỉ ra từ gáy Hoàng.
Con robot K-9 dừng lại ngay trước lối rẽ vào con hẻm tối nơi Hoàng và Bảo Rác đang nín thở ẩn nấp. Đầu camera của nó từ từ ngẩng lên, hướng thẳng vào bóng tối nơi dải đèn LED màu lam trên cột sống Hoàng đang chập chờn phát sáng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!