Dược Sĩ Chợ Đen
Tiếng bíp bíp dồn dập của hệ thống AI Cảnh Báo vang vọng trong không gian tối tăm của căn nhà hoang số 12, báo hiệu thời gian sống của Lan Chi chỉ còn tính bằng phút. Giọng nói kim khí lạnh lẽo của hệ thống liên tục dội vào màng nhĩ Lê Hoàng: “Cảnh báo nguy kịch! Dung lượng pin hạt nhân micro Betavoltaic của Bio-Drive V1 đã tụt xuống mức 10%. Hệ thống chuẩn bị ngắt nguồn khẩn cấp để bảo vệ cấu trúc dữ liệu cốt lõi.”
Hoàng đứng sừng sững giữa phòng khách đổ nát của căn nhà hoang, nhưng cơ thể anh đang run rẩy dữ dội. Đôi chân anh – giờ đây chỉ còn là hai khúc gỗ chết, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động vĩnh viễn ở thế giới thực sau cú rơi tàn khốc từ đỉnh tháp – được nâng đỡ bởi bộ Khung xương trợ lực thô sơ (Exoskeleton) rỉ sét. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề như gánh cả ngàn cân. Lớp vỏ chì bọc bảo vệ nặng hơn ba kilôgam đè nghiến lên cột sống bị tổn thương C7, ép chặt vào vết mổ gáy rách rộng đang rỉ máu tươi dọc vai áo hoodie xám tro sờn rách.
“Lan Chi... em có nghe anh nói không?” Hoàng thào thào qua bộ đàm thần kinh, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức.
Một luồng ánh sáng lượng tử màu xanh lam nhạt phóng ra từ cổng gáy, chập chờn tạo thành hình chiếu hologram của Lan Chi trước mắt anh. Nhưng dải mã độc Sương Mù Đen đang gặm nhấm nhân cách cô đã đạt mức 12.4%. Gương mặt hologram dịu dàng ngày nào giờ bị méo mó bởi các dải nhiễu sọc ngang xám xịt. Cô nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn, giọng nói phát ra qua bộ đàm thần kinh lạnh lùng, máy móc không một chút hơi ấm: “Yêu cầu định danh bị từ chối. Tiến trình phân rã dữ liệu đạt 12.4%. Lê Hoàng, yêu cầu thực hiện giao thức định dạng lại cảm xúc để tối ưu hóa băng thông.”
Nỗi đau đớn như ngàn mũi kim đâm xuyên qua đại não Hoàng. Người vợ dịu dàng của anh đang dần biến thành một thuật toán vô tri của tập đoàn. Anh không thể để cô biến mất, cũng không thể để cô quên đi tình yêu của hai người.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian,” Minh Tú khàn giọng nói từ góc phòng. Cô đang ngồi tựa lưng vào bức tường bê tông loang lổ vết hóa chất của căn nhà hoang, cánh tay cơ khí bên phải – niềm tự hào công nghệ chắp vá của cô – giờ chỉ còn là một đống phế liệu nát bét rỉ dầu thủy lực đen ngòm. Bả vai cô quấn băng gạc đẫm máu, găm đầy mảnh thạch anh nhọn hoắt. “Ổ cứng của mày sắp tắt nguồn. Nếu pin Betavoltaic cạn kiệt, Lan Chi sẽ biến mất vĩnh viễn, và mày cũng sẽ bị chết não do Bio-Drive tự động rút điện sinh học từ đại não để duy trì cấu trúc dữ liệu của cô ấy.”
“Em biết một người có thể giúp,” Bảo “Rác” bước lên, khuôn mặt nhem nhuốc muội than của cậu bé 14 tuổi hằn lên vẻ quyết tâm. Cậu bé ôm chặt chiếc túi bảo hộ đựng đầy linh kiện phế thải. “Trong Khu 9 hoang tàn này, có một ông già tên là Vinh 'Bộ Lọc'. Ông ta là dược sĩ chợ đen lập dị chuyên bào chế các loại thuốc ức chế thần kinh và chất làm mát từ chất thải hóa học. Nếu chúng ta tìm được ông ta, anh Hoàng sẽ có Huyết thanh ức chế Neuro-Settle để làm dịu tủy sống và chất làm mát để sạc pin.”
Hoàng nhìn xuống đôi chân sắt của mình, rồi nhìn sang Minh Tú đang kiệt quệ. Anh nghiến chặt răng, gồng cơ cổ gáy để truyền dòng điện sinh học điều khiển bộ khung xương trợ lực di chuyển. Tiếng piston thủy lực rên rỉ u u dưới áp lực trọng lượng, dẫn bước anh ra khỏi căn nhà hoang số 12, tiến sâu vào làn sương mù hóa chất đặc quánh của Khu 9.
Khu 9 hoang tàn hiện ra như một nghĩa địa công nghiệp khổng lồ bị bỏ hoang. Những cơn mưa axit rả rích rơi xuống, ăn mòn những khối bê tông dày bọc chì cách ly. Không khí nơi đây đặc quánh mùi lưu huỳnh, ozone và ammoniac bốc lên từ những đường ống dẫn khí thải cũ kỹ rỉ sét. Đây là vùng đất chết bị phong tỏa vĩnh viễn do sự bùng phát của mã độc phá hủy phần cứng hàng loạt, nơi không một bóng cảnh sát mạng nào dám bén mảng tới vì sợ lây nhiễm virus mạng.
Sau gần nửa giờ lội qua những con hẻm ngập tràn rác thải điện tử, Bảo “Rác” dẫn Hoàng và Minh Tú dừng lại trước một gian hầm chứa hóa chất cũ nát nằm khuất sau nhà máy dệt sợi thủy tinh bỏ hoang. Bảo gõ lên cánh cửa sắt hoen rỉ theo một nhịp mật mã.
*Cạch...*
Cánh cửa từ từ hé mở, tiết lộ một không gian bốc mùi hóa chất nồng nặc và đầy những chai lọ thủy tinh phát ra thứ ánh sáng lân quang ma quái. Một ông già khoảng 50 tuổi bước ra. Ông ta gầy gò, đôi mắt nheo nheo sau cặp kính lúp dày cộp, mặc chiếc áo khoác đầy vết ố hóa chất màu vàng và ngón tay ám vàng vì thuốc thử. Đó chính là Vinh “Bộ Lọc”.
“Lũ chuột Vùng Số Không,” Vinh “Bộ Lọc” nhìn Hoàng bằng ánh mắt sắc sảo đầy ái ngại, đôi mắt ông ta dừng lại rất lâu trên dải đèn LED nhấp nháy đỏ rực dọc cột sống của anh và bộ khung xương trợ lực rỉ sét. “Mày là Lê Hoàng? Kẻ mang ổ cứng quân sự bọc chì đang bị truy nã đỏ? Tao đã nghe danh mày. Cái ổ cứng đó đang hút cạn điện sinh học từ não mày đấy, thằng điên.”
“Tôi cần Huyết thanh ức chế Neuro-Settle và keo tản nhiệt Graphene-X,” Hoàng khàn giọng nói, hai bàn tay anh nắm chặt lấy thanh vịn của khung xương để giữ thăng bằng. “Ổ cứng của tôi chỉ còn 10% pin. Vợ tôi đang bị phân rã.”
Vinh “Bộ Lọc” cười khẩy, ngón tay ám vàng của ông ta gõ gõ vào một chai hóa chất màu tím nhạt trên bàn: “Mày nghĩ tao là nhà từ thiện chắc? Ở đây tao chỉ giao dịch sòng phẳng. Tao có thuốc Neuro-Settle tự chế và dung dịch làm mát nitơ lỏng, nhưng tao không cần tiền Aegis-Coin lậu của mày.”
“Ông muốn gì?” Minh Tú bước lên, giọng nói run rẩy vì đau đớn từ bả vai rách nát.
“Tao cần hóa chất thô từ trạm phân phối dược phẩm tự động của tập đoàn Aeterna đặt tại biên giới phân khu,” Vinh “Bộ Lọc” nheo mắt, ánh mắt lộ rõ sự tham lam của một kẻ cuồng nghiên cứu hóa sinh. “Trạm đó hoàn toàn tự động, được bảo vệ bởi tường lửa Aegis tối cao. Nếu mày hack sập hệ thống bảo mật của trạm và mang về cho tao ba bình hóa chất nén, tao sẽ giao cho mày đủ thuốc Neuro-Settle và chất làm mát để duy trì sự sống cho cái ổ cứng kia trong một tháng.”
Hoàng nhìn vào dải đèn LED đỏ rực trên lưng mình, rồi nhìn sang Lan Chi đang nhấp nháy chập chờn. Anh không có lựa chọn nào khác. “Được. Tôi đồng ý.”
Trận mưa hóa chất ngoài trời ngày càng nặng hạt khi Hoàng và Bảo “Rác” tiếp cận trạm phân phối dược phẩm tự động của tập đoàn Aeterna. Trạm phân phối là một khối kiến trúc bọc thép hình hộp xám xịt, nằm trơ trọi sát hàng rào bê tông bọc chì cách ly của biên giới phân khu. Bốn chiếc camera quét sinh trắc học gắn ở bốn góc trạm liên tục xoay qua xoay lại, phát ra những luồng laser màu xanh lá cây rà soát mặt đất.
Hoàng ẩn nấp sau một container rỉ sét cách trạm khoảng mười mét. Bộ khung xương trợ lực thô sơ rên rỉ u u dưới tác động của nước mưa axit đang ăn mòn lớp sơn rỉ. Hoàng nháy mắt ba lần để kích hoạt Kính áp tròng quét quang phổ điện từ. Ngay lập tức, thế giới trước mắt anh biến thành một mạng lưới các luồng bức xạ wifi, sóng radar và vị trí camera giám sát hiển thị thời gian thực dưới dạng dải lưới màu xanh lam.
“Anh Hoàng, để em lên cạy tủ điện bằng kìm vật lý,” Bảo “Rác” thì thầm, tay rút chiếc kìm bọc cao su cách điện ra.
“Đừng chạm vào!” Hoàng vội vã nắm chặt lấy vai Bảo, kéo cậu bé lùi lại. “Tủ điện đó sử dụng cảm biến điện dung tự động. Chỉ cần một lực tác động vật lý không đúng tần số, hệ thống an ninh Aegis sẽ kích hoạt phóng điện cao áp 220V thiêu rụi mày ngay lập tức.”
Bảo “Rác” nuốt nước bọt, mặt cắt không còn giọt máu, vội vã cất chiếc kìm vào túi.
“Trạm này sử dụng hệ thống truyền dữ liệu quang học tầm ngắn, được bọc chì cách từ hoàn toàn,” Hoàng phân tích, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào đường cáp quang siêu dẫn chạy dọc dưới chân trạm. “Chúng ta không thể hack từ xa qua sóng wifi. Anh phải tiếp cận trực tiếp và cắm cáp vào lõi.”
Hoàng hít một hơi thật sâu, gồng cơ cổ gáy để khởi động khung xương trợ lực. Các piston thủy lực rít lên, nâng cơ thể bán liệt của anh lết từng bước nặng nề qua bãi đất bùn sũng nước hóa chất. Anh kích hoạt Giao thức ngụy trang sinh học Bio-Mask thông qua thiết bị Gene-jammer đeo bên hông, phát ra sóng nhiễu gen để giả lập chỉ số sinh học của một nhân viên bảo trì tập đoàn.
Khi luồng laser xanh lá của camera quét qua người Hoàng, dải lưới quang phổ hiển thị màu xanh an toàn. Hoàng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lết đến sát vách bọc thép của trạm phân phối. Anh quỳ sụp xuống bên cạnh hộp cáp quang chính, vết mổ sau gáy rách miệng rỉ ra từng dòng máu tươi nóng hổi dọc vai áo.
Anh rút sợi Cáp quang siêu dẫn sợi vàng từ túi bảo hộ, cắm một đầu vào cổng tủy sống Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7, đầu còn lại cắm trực tiếp vào lõi cáp quang của trạm.
“Kích hoạt tiến trình đồng bộ,” Hoàng nghĩ thầm.
Ngay lập tức, Hoàng kích hoạt năng lực đặc thù Nghe tiếng thì thầm dữ liệu (Data Whispering). Anh nhắm chặt mắt, cô lập hoàn toàn mọi giác quan sinh học của cơ thể thực. Thế giới xung quanh anh biến mất, thay thế bằng một dòng thác ánh sáng khổng lồ chạy dọc theo sợi cáp vàng siêu dẫn dội thẳng vào cổng gáy anh.
Không cần bất kỳ phần mềm giải mã nào, những hạt ánh sáng va đập vào sợi thủy tinh được hệ thần kinh của Hoàng dịch trực tiếp thành những tiếng rầm rì, tiếng rào rào của sóng ngắn và tiếng thì thầm rầm rĩ trong đầu anh. Đó là một bản giao hưởng hỗn mang của hàng vạn gói dữ liệu bảo mật đang truyền đi thời gian thực.
*“Gói dữ liệu 091... xác thực chứng thư số... an toàn...”*
*“Tần số quét camera... 45Hz... đồng bộ...”*
*“Khóa lượng tử cửa trạm... dải tần 12.4 GHz...”*
Đại não của Hoàng đau buốt như bị búa bổ. Việc dịch trực tiếp tín hiệu điện từ thô không qua bộ lọc khiến hệ thần kinh của anh bị quá tải nghiêm trọng. Sóng não của anh dao động dữ dội trên màn hình hiển thị của AI “Cảnh Báo”.
“Cảnh báo! Sóng não vượt ngưỡng chịu đựng! Nguy cơ tổn thương tế bào thần kinh vận động tăng 15%!”
Hoàng phớt lờ cảnh báo của AI, cố gắng tập trung tinh thần vào dải tần số 12.4 GHz của khóa lượng tử cửa trạm. Anh bắt đầu viết đè các dòng lệnh giả lập thời gian thực bằng ý nghĩ, cố gắng tạo ra một yêu cầu truy cập bảo trì hợp pháp để lách qua tường lửa Aegis.
Tiến trình bẻ khóa bắt đầu chạy trên kính áp tròng của anh: *10%... 25%... 40%...*
Đột ngột, một tiếng bíp dài vang lên trong đầu Hoàng. Hệ thống an ninh Aegis của trạm phân phối phát hiện ra sự sụt áp dòng điện đột ngột do tiến trình trích xuất băng thông của anh gây ra.
*“Cảnh báo xâm nhập! Phát hiện sụt áp dòng điện tại hộp cáp chính! Kích hoạt giao thức cô lập dữ liệu trong 30 giây!”*
Nếu hệ thống bị cô lập, cửa trạm sẽ khóa vĩnh viễn và chuông báo động sẽ gửi thẳng về trung tâm chỉ huy của Lý Cường.
“Khốn kiếp!” Hoàng nghiến răng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh bắt buộc phải ép xung tủy sống để tăng tốc độ bẻ khóa. Anh kích hoạt Giao thức lách tường lửa Aegis-Bypass nâng cao mà Lâm Mắt Kính đã tích hợp cho anh.
Dải đèn LED dọc cột sống của anh đột ngột nhấp nháy chậm màu vàng lấp lấn rực rỡ dưới màn mưa axit. Nhiệt độ cổng gáy tăng vọt lên 40.5 độ C, cơ lưng co thắt dữ dội khiến anh suýt ngã quỵ. Hoàng dùng cánh tay phải run rẩy bám chặt lấy hộp cáp, nén cơn đau buốt dọc sống lưng bằng kỹ thuật Thiền định tần số Delta. Anh viết đè một đoạn mã giả lập tín hiệu bảo trì dài hàng trăm dòng lệnh chỉ trong vòng 3 giây để đánh lừa hệ thống Aegis rằng đây chỉ là một sự cố sụt áp vật lý do mưa axit.
Tiến trình bẻ khóa tăng vọt: *65%... 80%... 90%...*
Tiếng rít của hệ thống Aegis dịu dần, dải đèn cảnh báo của trạm phân phối chuyển từ đỏ sang xanh dương nhấp nháy chậm. Hoàng đã ghi đè thành công mã giả lập bảo trì, ngăn chặn hoàn toàn chuông báo động của Cục Cảnh Sát Mạng.
*Cạch... xè...*
Cánh cửa bọc thép của trạm phân phối dược phẩm từ từ trượt mở, tiết lộ những khay chứa đầy các lọ Huyết thanh ức chế Neuro-Settle cao cấp và các bình hóa chất nén phát ra hơi lạnh trắng xóa. Bảo “Rác” nhanh nhẹn lao vào, dùng chiếc kìm bọc cao su khéo léo gạt các chốt khóa vật lý để lấy ra ba bình hóa chất nén và hai hộp thuốc Neuro-Settle nhét chặt vào túi bảo hộ.
“Lấy được rồi! Anh Hoàng, rút cáp thôi!” Bảo “Rác” phấn khích thì thầm.
Hoàng chuẩn bị kích hoạt Khóa ngắt kết nối khẩn cấp (Kill-switch) để giật đứt cáp nối gáy. Tiến trình bẻ khóa trên kính áp tròng hiển thị mức *95%*.
Nhưng ngay trong một phần mười giây cuối cùng trước khi ngắt kết nối, dải năng lực Nghe tiếng thì thầm dữ liệu (Data Whispering) của Hoàng bất ngờ thu nhận được một dải tần số vô tuyến lạ, cực kỳ yếu ớt nhưng sắc lẹm, đang chạy qua đường dây cáp quang của trạm y tế.
Tần số đó không thuộc về hệ thống điều hành của trạm phân phối, cũng không phải của hệ thống an ninh Aegis thông thường. Đó là một dải tần số vô tuyến quân sự được mã hóa lượng tử đa chiều, phát ra một giọng nói tổng hợp lạnh lùng, vô cảm dội thẳng vào đại não Hoàng:
*“Mã định vị của Đặc vụ 09 đang quét sát dải tần số lân cận Khu 9 hoang tàn... Phát hiện dao động điện từ bất thường tại trạm phân phối biên giới... Chuẩn bị tiến hành định vị và thanh lọc mục tiêu thực địa...”*
Trái tim Hoàng như ngừng đập. Toàn thân anh đông cứng lại giữa màn mưa axit lạnh buốt. Cyborg sát thủ của tập đoàn – Đặc vụ 09 – kẻ bám đuôi lặng lẽ với cơ thể 70% titan và lưỡi dao đơn phân tử chí mạng, đã đánh hơi thấy dải sóng lượng tử của anh và đang tiến sát vào Khu 9 hoang tàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!