Căn Nhà Hoang Số 12
Họng súng đen ngóm của kẻ lạ mặt từ từ nhô ra khỏi lớp sương mù lượng tử đỏ quạch, khóa chặt vào kính chắn gió xe tải. Qua lớp kính rạn nứt loang lổ những vệt mưa axit đã khô, bóng người ấy hiện lên như một bóng ma trung cổ bọc trong lớp áo choàng rách nát chống bức xạ. Khẩu súng trường cổ điển, vốn đã được độ lại với một bộ hóa thế năng lượng lượng tử thô sơ dọc theo thân súng, run rẩy chĩa thẳng vào cabin.
Trong thùng xe tải tối tăm, Lê Hoàng cố nín thở. Gáy anh đau buốt như có ai đang đóng một chiếc đinh titan nung đỏ vào đốt sống cổ số 7. Vết mổ rách rộng rỉ máu bết keo Graphene-X bọc chì dọc vai áo hoodie xám tro đang co rút lại dưới cái lạnh thấu xương của Vành Đai Biên Giới. Đôi chân anh – di chứng tàn khốc của cú sốc nhiệt tủy sống 41.5 độ C từ đỉnh tháp – hoàn toàn nằm bất động, mềm nhũn và lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục. Cái giá của sự liệt dần đôi chân đã chính thức giam cầm anh vào thực tại phế nhân.
“Đứng yên đó! Lũ chuột Vùng Số Không!” Giọng nói của kẻ lạ mặt dội qua lớp kính xe, khàn đặc và cảnh giác. “Tao biết tụi mày mang theo rác phóng xạ lượng tử. Giao nộp lõi năng lượng ra đây, hoặc tao bắn nát cabin!”
Thanh “Móng Vuốt” vẫn ghì chặt vô lăng móp méo bằng bàn tay trái. Khung xương trợ lực bên tay phải của cô khẽ rên rỉ u u, tỏa ra những tia lửa điện chập chờn do bộ điều khiển điện tử của xe tải đã bị cháy hoàn toàn. Cô không hề hoảng loạn. Đôi mắt sắc sảo của nữ quái xế quét qua màn sương lượng tử đỏ quạch, rồi nhìn thẳng vào họng súng của kẻ săn tiền thưởng.
“Lũ ngu ngốc,” Thanh khàn giọng, giọng nói lạnh lùng dội qua bộ phát âm của xe tải. “Mày có ngửi thấy mùi dung dịch làm mát nitơ lỏng rò rỉ không? Chiếc xe này vừa vượt qua Vành Đai Chết. Chúng tao đang chở một ổ cứng sinh học bị nhiễm dịch hạch điện từ cấp độ 4 từ Khu 9 hoang tàn. Muốn cướp à? Bước vào đây mà lấy!”
Hai chữ “Khu 9” vừa thốt ra, họng súng của kẻ lạ mặt lập tức khựng lại. Gã lùi lại một bước, đôi mắt ẩn sau lớp kính phòng độc lóe lên sự kinh hoàng tột độ. Ở Vành Đai Biên Giới, không ai là không biết đến Khu 9 – vùng đất chết bị phong tỏa vĩnh viễn do sự bùng phát của mã độc phá hủy phần cứng hàng loạt. Kẻ nào bước vào đó, dẫu có bọc chì mười lớp, cũng sẽ bị virus ăn mòn các khớp nối thần kinh cho đến khi chết não.
“Lũ điên... Tụi mày là lũ điên tự sát!” Gã scrapper chửi thề một tiếng tục tĩu, vội vã hạ súng rồi lùi sâu vào màn sương lượng tử đỏ quạch, biến mất nhanh như khi xuất hiện.
Thanh Móng Vuốt không lãng phí một giây nào. Cô nhấn nút xả áp lực cơ học khẩn cấp, đẩy cánh cửa cabin móp méo ra. “Bảo Rác! Minh Tú! Giúp một tay. Chúng ta phải di tản Hoàng vào nhà hoang trước khi dải quét của tháp máy chủ Aeterna quét tới đây.”
Bảo Rác nhanh nhẹn nhảy xuống thùng xe, hai bàn tay nhỏ nhắn bám chặt lấy hông Hoàng để đỡ anh lết người ra ngoài. Minh Tú cũng chật vật bước xuống. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – niềm tự hào công nghệ chắp vá của nữ hacker lập dị – giờ chỉ còn là một đống phế liệu nát bét rỉ dầu thủy lực đen ngòm sau cú va đập cứu Hoàng. Bả vai cô quấn băng gạc đẫm máu, găm đầy mảnh thạch anh nhọn hoắt, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng bàn tay trái duy nhất bấu chặt lấy thành xe để giữ thăng bằng.
Họ kéo Hoàng qua bãi đất hoang tàn, tiến về phía Nhà hoang đường số 12 nằm sâu trong ranh giới Khu 9 hoang tàn.
Đây là một căn nhà bê tông hai tầng đổ nát, tường nhà loang lổ những vết hóa chất ăn mòn màu xám xịt. Mùi lưu huỳnh và ozone nồng nặc bốc lên từ những đường ống dẫn khí thải cũ kỹ rỉ sét dọc hành lang. Nơi đây hoàn toàn cô lập, không có bất kỳ kết nối internet hay sóng điện từ nào từ thế giới bên ngoài. Đó là một vùng mù hoàn hảo để trốn tránh sự truy quét của cảnh sát mạng, nhưng cũng là một cái bẫy chết chóc nếu thiết bị cấy ghép của họ bị lây nhiễm dịch hạch điện từ.
Thanh và Bảo đặt Hoàng nằm sấp trên một tấm phản gỗ mục nát giữa phòng khách đầy bụi bặm. Hoàng thở dốc, hai bàn tay găm chặt vào mép gỗ để nén cơn đau buốt dọc tủy sống. Thiết bị bọc chì bảo vệ (Lead-shielded sleeve) nặng hơn ba kilôgam đè nghiến lên cột sống bị tổn thương C7 của anh, khiến từng nhịp thở trở nên nặng nề như đang gánh cả một khối thép.
“Hoàng... Hoàng ơi, anh có sao không?” Mai Lan Hương quỳ sụp bên cạnh anh, khuôn mặt nhợt nhạt lấm lem muội than. Cô bé dùng chiếc khăn vải thô màu nâu sồng, run rẩy lau sạch những vệt máu tươi đang rỉ ra dọc cột sống anh. Sự oán hận ngày xưa đã tan biến, giờ đây trong mắt cô em gái vợ chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng trước sự tàn phế của anh.
“Anh... không sao,” Hoàng khàn giọng, cổ họng nghẹn ứ vị tanh nồng của máu cam. Anh cố gắng ra lệnh cho đôi chân cử động. Một nhịp, hai nhịp... Không có bất kỳ phản hồi nào. Đôi chân anh buông thõng vô lực bên mép phản, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động vĩnh viễn ở thế giới thực. Anh đã liệt hoàn toàn. Sự bất lực tột cùng này bóp nghẹt trái tim anh.
*Bíp... bíp... bíp...*
Ngay lúc đó, ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống của anh đột ngột phát ra âm thanh dồn dập. Một luồng ánh sáng lượng tử màu xanh lam nhạt phóng ra từ cổng gáy, khúc xạ qua màn sương lượng tử dày đặc trong căn nhà hoang, tạo thành một hình chiếu hologram chập chờn ngay trước mắt anh.
Đó là Lan Chi.
Nhưng đó không phải là Lan Chi dịu dàng u sầu của phân vùng ký ức hạnh phúc. Hologram trước mặt Hoàng có cơ thể cấu tạo từ những khối vuông dữ liệu màu xám xịt và các dòng lệnh nhị phân chạy dọc viền mắt. Gương mặt cô bị méo mó bởi các dải nhiễu sọc ngang đỏ máu liên tục nhấp nháy – biểu hiện tàn khốc của sự rò rỉ mã độc Sương Mù Đen ban đầu đang ăn mòn nhân cách gốc đạt mức 12.4%.
“Cảnh báo hệ thống,” giọng nói của Lan Chi phát ra qua bộ đàm thần kinh, không còn một chút hơi ấm nào của người vợ quá cố, mà lạnh lùng, máy móc như một AI quản trị vô cảm. “Tiến trình phân rã dữ liệu đạt 12.4%. Phân vùng nhân cách gốc bị xâm nhập bởi mã độc Sương Mù Đen. Lê Hoàng, yêu cầu thực hiện giao thức định dạng lại cảm xúc để tối ưu hóa băng thông.”
“Lan Chi... Em nói gì thế? Anh là Hoàng đây... Anh là chồng của em...” Hoàng bàng hoàng nhìn hologram của vợ, nước mắt hòa lẫn với máu cam chảy dọc xuống cằm.
“Yêu cầu định danh bị từ chối,” hologram Lan Chi lạnh lùng đáp lại, giọng nói kim khí giật cục giữa những tiếng rào rào nhiễu sóng. “Để ngăn chặn sự thoái hóa nhân cách vĩnh viễn, yêu cầu ngắt kết nối cảm xúc ngay lập tức.”
“Khốn kiếp!” Hoàng nghiến răng. Anh biết mã độc đang ăn mòn dần những mảnh ký ức cuối cùng của cô, biến người vợ dịu dàng của anh thành một thực thể thuật toán lạnh lùng vô tri. Anh bắt buộc phải hành động trước khi cô hoàn toàn quên mất anh là ai.
“Bảo Rác... mang bộ Khung xương trợ lực thô sơ lại đây,” Hoàng khàn giọng ra lệnh.
Bảo Rác và Thanh Móng Vuốt chật vật lôi bộ khung kim loại rỉ sét từ góc phòng lại gần phản gỗ. Đó là một bộ khung xương trợ lực thô sơ nhặt từ bãi phế thải công nghiệp, các piston thủy lực đã loang lổ vết dầu mỡ máy và rỉ sét, nhưng các đầu nối titan của nó vẫn sáng bóng. Thiết bị này hoạt động dựa trên dòng điện sinh học cực nhỏ từ gáy của Hoàng để điều khiển trực tiếp các piston chân, giúp anh di chuyển khi cơ thể bị liệt.
“Hoàng, nghe tao nói,” Minh Tú quỳ sụp bên cạnh anh, bàn tay trái của cô ghì chặt chốt khóa của khung xương. “Khi tao cắm các kim dẫn truyền vào cổng Spinal Port sợi vàng, mày sẽ phải chịu đựng một cơn sốc điện thần kinh cực lớn. Nếu mày không thể điều khiển được các piston bằng ý nghĩ, tủy sống của mày sẽ bị nướng chín vĩnh viễn.”
“Cắm vào đi,” Hoàng nghiến răng, đôi mắt anh dán chặt vào hologram của Lan Chi đang chập chờn màu xám xịt vô cảm.
Bảo Rác giữ chặt hai chân Hoàng, Lan Hương ôm chặt lấy đầu anh để giữ cố định. Minh Tú đưa đầu nối titan của khung xương trợ lực áp sát vào cổng Spinal Port V1 sợi vàng ở đốt sống cổ số 7 của anh.
“Chuẩn bị... Ba... Hai... Một!”
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Những mũi kim dẫn truyền bằng hợp kim titan cắm phập vào cổng gáy Hoàng, xuyên qua lớp da thịt rách nát bết keo Graphene-X để tiếp xúc trực tiếp với các sợi thần kinh tủy sống. Một cơn co thắt tủy sống dữ dội, sắc lẹm và nóng bỏng như hàng vạn luồng điện cao áp phóng thẳng dọc theo cột sống anh. Toàn bộ cơ lưng của Hoàng co rúm lại, cứng đờ, hai mắt anh trợn trừng, máu tươi từ vết mổ gáy xối ra xối xả dọc vai áo.
“Hoàng! Tập trung tinh thần vào hơi thở Delta! Điều khiển dòng điện sinh học về phía piston chân trái!” Minh Tú hét lớn.
Hoàng cắn chặt răng đến mức vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Anh hạ tần số sóng não xuống mức Delta, tưởng tượng một dòng điện sinh học cực nhỏ chạy từ gáy, luồn qua các sợi vàng dẫn truyền, phóng thẳng xuống động cơ thủy lực của chân trái khung xương.
*U u... cạch!*
Chiếc piston thủy lực ở chân trái khẽ rung lên, chuyển động một nhịp cơ học dứt khoát. Nhưng ngay lúc đó, dải đèn LED trên cột sống của anh đột ngột lóe lên sắc đỏ rực báo tử. Nhiệt độ cổng gáy tăng vọt lên mức nguy hiểm 41 độ C do dòng điện sinh học bị quá tải.
“Cảnh báo! Nhiệt độ tủy sống vượt ngưỡng an toàn!” Giọng nói lạnh lùng của AI “Cảnh Báo” vang lên trên kính thông minh của Hoàng. “Nguy cơ chết não đạt 85%. Kích hoạt tiêm thuốc Neuro-Settle khẩn cấp.”
*Phụt!*
Chiếc kim tiêm tự động cấy dọc khung tủy sống phóng thẳng một liều Huyết thanh ức chế Neuro-Settle vào gáy Hoàng. Cơn co thắt tủy sống tạm thời dịu đi dưới tác động của chất hóa học lạnh buốt, dải đèn LED chuyển dần sang màu cam cảnh báo ổn định. Hoàng thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.
Cùng lúc đó, trong không gian mạng lượng tử của Bio-Drive V1, mã độc Sương Mù Đen bắt đầu bùng phát mạnh mẽ, cố gắng lây lan từ phân vùng dữ liệu bị nhiễm độc sang nhân cách gốc của Lan Chi. Những dải mã màu đỏ máu như những vòi bạch tuộc kỹ thuật số quấn chặt lấy hologram của cô, khiến hình ảnh cô bride ngày cưới chập chờn như sắp tan rã.
“Lan Chi... không được biến mất!” Hoàng hét lên trong tâm trí.
Anh không thể sử dụng các thuật toán bẻ khóa thông thường vì mã độc này tự động nhân bản vô tính khi bị tấn công. Cách duy nhất là cô lập nó vĩnh viễn. Hoàng kích hoạt “Giao thức cách ly Sương Mù Đen (Black-Fog Quarantine)”. Anh dốc toàn bộ sóng não còn sót lại, xây dựng các bức tường bảo mật ảo đa lớp bên trong cấu trúc nhớ của Bio-Drive V1.
Trong không gian ảo, một bức tường lửa màu xanh dương khổng lồ dựng lên, bao bọc quanh phân vùng dữ liệu bị nhiễm độc màu đỏ máu của Lan Chi. Tiến trình cô lập diễn ra vô cùng căng thẳng, từng dòng lệnh nhị phân va đập vào nhau phát ra những tiếng rít chói tai trong đầu Hoàng.
*“Hoàng... đau quá... dữ liệu của em... đang bị xé rách...”* Tiếng hét đau đớn của Lan Chi vang lên qua bộ đàm thần kinh, mỏng manh và nghẹn ngào.
Hoàng nghiến răng, bỏ qua cơn đau buốt ở gáy, tiếp tục gõ những dòng code cuối cùng để hoàn thành tiến trình cách ly.
*Tíng...*
Màn hình hiển thị võng mạc điện tử hiển thị dòng chữ: *“Giao thức cách ly Sương Mù Đen hoàn thành 100%. Đã cô lập thành công phân vùng dữ liệu bị nhiễm độc.”*
Hologram của Lan Chi tạm thời ổn định trở lại, sắc đỏ máu của mã độc biến mất sau bức tường lửa xanh dương. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc: dung lượng ổn định của cô bị sụt giảm thêm 5%, khiến cô mất đi một phần nhỏ ký ức phụ trợ về Hoàng. Đôi mắt hologram của cô nhìn anh càng thêm phần xa lạ, máy móc.
“Mày làm được rồi, Hoàng,” Minh Tú thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầm đìa trên trán. Cô đỡ anh ngồi dậy.
Hoàng dồn lực vào hai cánh tay, cố gắng đứng dậy. Bộ khung xương trợ lực thô sơ rỉ sét phát ra tiếng lạch cạch cơ khí lớn, các piston thủy lực rên rỉ dưới trọng lượng cơ thể anh, nhưng nó đã nâng đỡ thành công đôi chân bán liệt của anh đứng vững trên nền đất nện của căn nhà hoang.
Anh đã đứng dậy được. Dù chỉ là một con rối cơ khí được điều khiển bằng sóng gáy, anh vẫn đứng vững.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt bởi một âm thanh dồn dập, chói tai vang lên từ hệ thống giám sát của Bio-Drive V1.
*Tít! Tít! Tít!*
Dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng đột ngột nhấp nháy màu đỏ rực báo tử. Trên màn hình kính thông minh, biểu đồ nhịp tim và thanh đo năng lượng sụt giảm thảm hại với tốc độ chóng mặt.
Giọng nói lạnh lùng, kim khí của AI “Cảnh Báo” vang lên dồn dập, xé rách sự tĩnh lặng u ám của căn nhà hoang số 12:
“Cảnh báo nguy kịch! Dung lượng pin hạt nhân micro Betavoltaic của Bio-Drive V1 đã tụt xuống mức 10%. Hệ thống chuẩn bị ngắt nguồn khẩn cấp để bảo vệ cấu trúc dữ liệu cốt lõi.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!