Chân Trời Tro Tàn
Tiếng gầm rú của cơn bão điện từ thế kỷ ngoài ranh giới Vành Đai Chết dội vào lớp vỏ thép của chiếc xe tải dã chiến như tiếng thét gào của một bầy quỷ đói. Những tia sét xanh lục lân quang rạch đôi màn đêm xám xịt, phóng xuống những luồng xung kích từ trường cực hạn làm không khí xung quanh méo mó, rít lên từng hồi chói tai. Mỗi lần một luồng sét dội trúng thân xe bọc chì thụ động, chiếc xe lại chao đảo dữ dội, hệ thống giảm xóc rên rỉ rệu rã dưới sức nặng của những bao rác phóng xạ chất đầy phía sau.
Trong thùng xe tối tăm và ngột ngạt, Lê Hoàng nằm sấp bất động trên một tấm nệm lò xo rách nát. Gáy anh nóng rát như có ai đang áp một thanh sắt nung đỏ trực tiếp vào da thịt. Cổng kết nối Spinal Port nâng cấp sợi vàng ở đốt sống cổ số 7 đang gánh chịu một tải trọng vật lý kinh hoàng. Lớp vỏ bảo vệ bằng hợp kim chì-titan rèn đúc thủ công dày cộp, nặng hơn ba kilôgam đè nghiến lên cột sống bị tổn thương C7 của anh, ép chặt vết mổ khâu bọc sợi carbon vốn đã bị rách miệng xối xả từ trận chiến trước. Máu tươi rỉ ra ròng ròng, nóng hổi, hòa lẫn với chất keo tản nhiệt Graphene-X bết chặt vào cổ áo hoodie xám tro sờn rách, bốc lên một mùi khét nhẹ của đồng và silicon bị thiêu cháy.
Hoàng khẽ động đậy mi mắt. Đại não anh là một khoảng không xám xịt, trống rỗng và lạnh buốt. Di chứng của cú sốc nhiệt tủy sống cực đại lên tới 41.5 độ C trong ca sạc dòng ngược từ đỉnh tháp đã đốt cháy sạch sẽ những sợi thần kinh vận động cuối cùng dọc cột sống của anh. Anh cố gắng ra lệnh cho các ngón chân cử động. Một nhịp, hai nhịp... Không có bất kỳ phản hồi nào. Đôi chân anh buông thõng vô lực bên mép nệm, mềm nhũn và lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục. Cái giá của sự liệt dần đôi chân đã chính thức đổ ập xuống cơ thể anh bằng một bản án chung thân tàn khốc ở thế giới thực. Anh đã liệt hoàn toàn.
“Hoàng... Hoàng ơi, tỉnh lại đi anh...”
Tiếng khóc nức nở của Mai Lan Hương vang lên sát bên tai anh. Cô em gái vợ 19 tuổi đang quỳ sụp dưới sàn xe đầy bụi bặm, hai tay ôm chặt lấy bả vai run rẩy của Hoàng. Khuôn mặt cô bé lấm lem muội than và nước mắt, đôi mắt sưng mọng ngập tràn sự hãi hùng khi nhìn thấy dải đèn LED dọc cột sống của anh vẫn tắt lịm hoàn toàn dưới lớp vỏ chì nặng trĩu. Cạnh đó, Bảo “Rác” – cậu học trò nhỏ 14 tuổi – đang chật vật dùng một mảnh vải nỉ bọc chặt lấy chiếc Hộp nhạc cơ khí của nhạc sĩ Mai Văn Sơn để ngăn chặn sự cộng hưởng lượng tử tự phát, đôi mắt sáng xếch của cậu bé dán chặt vào gáy Hoàng với vẻ lo âu tột độ.
“Chị Tú... dải đèn gáy của anh Hoàng vẫn không sáng,” Bảo Rác khàn giọng gọi lớn về phía cabin phía trước. “Bio-Drive đang tự động rút cạn năng lượng sinh học từ não anh ấy để duy trì cấu trúc của chị Lan Chi rồi!”
Ở cabin phía trước, cánh cửa ngách ngăn cách thùng xe đột ngột đẩy phắt. Minh Tú bước vào, cơ thể gầy gò của nữ hacker lập dị run lên bần bật vì kiệt sức. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – niềm tự hào công nghệ chắp vá – giờ chỉ còn là một đống phế liệu nát bét rỉ dầu thủy lực đen ngòm sau cú va đập cứu Hoàng khỏi cửa sập thủy lực. Bả vai cô quấn băng gạc đẫm máu, găm đầy mảnh thạch anh nhọn hoắt từ vụ nổ, nhưng đôi mắt sau lớp kính lăng kính nứt nẻ vẫn ánh lên sự quyết liệt.
Minh Tú quỳ xuống bên cạnh Hoàng, dùng bàn tay trái duy nhất còn lại mở hộp dụng cụ y tế dã chiến, rút ra một ống tiêm dung dịch làm mát nitơ lỏng tự chế. Cô không thèm giải thích, dứt khoát cắm thẳng mũi kim vào cổng nạp phụ dọc bộ khung tủy sống của Hoàng.
*Xì...*
Một làn khói trắng buốt lạnh tỏa ra từ gáy Hoàng, sương giá bám nhẹ dọc theo lớp bọc chì bọc titan dọc cột sống. Cơn sốc nhiệt tạm thời dịu đi, dải đèn LED dọc cột sống của anh khẽ chớp sáng một sắc xanh lam mờ nhạt, báo hiệu Bio-Drive V1 đã tạm ngừng rút điện sinh học từ đại não. Hoàng thở dốc, lồng ngực phập phồng giận dữ dưới cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào đại não.
“Sơn... chú Sơn đâu rồi?” Hoàng khàn giọng hỏi, giọng anh khô khốc như tiếng cát bụi bãi rác cọ xát vào nhau.
Không ai trả lời anh. Mai Lan Hương quay mặt đi chỗ khác, cố kìm tiếng nấc nghẹn ngào. Bảo Rác cúi gầm mặt, bàn tay siết chặt lấy chiếc hộp nhạc bọc vải nỉ. Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khoang xe chật hẹp, chỉ có tiếng xích xe bọc thép của đặc nhiệm dội ngược từ phía sau và tiếng động cơ xe tải rít lên điên cuồng dưới bàn tay lái của Thanh “Móng Vuốt”.
“Chú ấy chặn cửa hầm khu 3 rồi,” Minh Tú nghiến răng, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má đầy bụi than của cô. “Chú ấy kích nổ tự sát bằng khẩu súng EMP-G1... để tạo xung kích cực đại làm tê liệt Đặc vụ Sói Đen. Nếu không có chú ấy, chiếc xe này đã bị bắn nổ lốp từ lâu rồi.”
Hoàng nhắm mắt lại. Một cơn đau thắt lồng ngực dâng lên, không phải đau đớn thể xác, mà là nỗi căm hận tột cùng đối với tập đoàn Aeterna Corp và kẻ phản bội Trần Bách. Sơn Sắt – người cựu binh ngang tàng mang một cánh tay cơ khí rỉ sét, người đã coi anh như đứa em trai để bảo vệ – đã nằm lại giữa đống phế thải rực lửa của Vùng Số Không. Nợ sinh mạng này, nợ ân tình này, anh biết lấy gì để trả?
*Két... rắc... rắc...*
Chiếc xe tải dã chiến bất ngờ phanh gấp, bánh xe trượt dài trên đất cát khô khốc, hất văng Hoàng và mọi người về phía trước. Thanh “Móng Vuốt” tắt máy xe, cabin phía trước hoàn toàn im lặng. Mưa axit ngoài kia đã ngớt hẳn, tiếng sấm sét của cơn bão điện từ xa dần, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người của một vùng đất hoang tàn.
“Chúng ta qua ranh giới rồi,” giọng của Thanh Móng Vuốt vang lên qua bộ đàm cabin, khàn đặc và mệt mỏi. “Động cơ bị quá tải dòng sạc, bộ điều khiển điện tử bị cháy hoàn toàn. Chiếc xe này không thể đi tiếp được nữa. Chúng ta đang ở lõi của Vành Đai Biên Giới.”
Bảo Rác nhanh nhẹn mở cửa sau thùng xe. Một luồng không khí lạnh buốt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và bụi phóng xạ lượng tử đỏ quạch tràn vào khoang xe. Hoàng gượng dậy, dùng hai cánh tay – cánh tay trái vẫn còn tê dại nhẹ do di chứng phóng xung EMP – cố sức lết thân hình bán liệt của mình ra phía cửa xe. Anh muốn nhìn thấy chân trời mới, muốn nhìn thấy vùng đất hoang tàn mà Sơn Sắt đã đánh đổi mạng sống để đưa anh đến.
“Để em đỡ anh,” Bảo Rác và Lan Hương cùng nhấc hai bên nách Hoàng, cố gắng dìu anh bước xuống.
Nhưng ngay khi Hoàng buông tay khỏi thành xe tải, đôi chân liệt hoàn toàn vĩnh viễn của anh hoàn toàn không có lực nâng. Chúng mềm nhũn như sợi bún, gập ngược lại dưới sức nặng của cơ thể và tấm bọc chì ba kilôgam đè nặng dọc cột sống. Hoàng đổ sụp xuống đất cát đỏ quạch của Vành Đai Biên Giới, gương mặt áp sát vào lớp đất đá khô khốc bám đầy bụi lân quang ma quái. Vết mổ sau gáy rách rộng lại rỉ máu, nhuộm đỏ cả một khoảng đất đỏ dưới thân anh.
“Hoàng!” Lan Hương hét lên, quỳ sụp xuống cố nhấc anh dậy.
Hoàng nằm im trên đất cát, hai bàn tay găm chặt vào lớp đất đá rỉ sét. Anh không đau đớn vì vết mổ gáy, anh đau đớn vì sự bất lực tột cùng của thể xác. Một cựu kỹ sư mạng từng tự tay bẻ gãy hàng loạt tường lửa của tập đoàn, giờ đây lại không thể tự nâng nổi cơ thể mình đứng dậy khỏi mặt đất. Sự tương phản tàn khốc giữa thế giới mạng ảo diệu rực rỡ và thực tại rỉ sét, tàn phế này giống như một trò đùa nghiệt ngã của số phận.
*Bíp... bíp... bíp...*
Ngay lúc đó, ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống của anh đột ngột phát ra âm thanh dồn dập. Một luồng ánh sáng lượng tử màu xanh lam nhạt phóng ra từ cổng gáy, khúc xạ qua màn sương lượng tử dày đặc, tạo thành một hình chiếu hologram chập chờn ngay trước mắt anh.
Đó là Lan Chi.
Nhưng đó không phải là Lan Chi dịu dàng u sầu của phân vùng ký ức “Ngày cưới” đang bị phong ấn bảo vệ. Hologram trước mặt Hoàng có cơ thể cấu tạo từ những khối vuông dữ liệu màu xám xịt và các dòng lệnh nhị phân chạy dọc viền mắt. Gương mặt cô bị méo mó bởi các dải nhiễu sọc ngang đỏ máu liên tục nhấp nháy, biểu hiện của sự rò rỉ mã độc Sương Mù Đen ban đầu đang ăn mòn nhân cách gốc.
“Cảnh báo hệ thống,” giọng nói của Lan Chi phát ra qua bộ đàm thần kinh, không còn một chút hơi ấm hay tình cảm của người vợ quá cố, mà lạnh lùng, máy móc như một AI quản trị vô cảm. “Tiến trình phân rã dữ liệu đạt 12.4%. Phân vùng nhân cách gốc bị xâm nhập bởi mã độc Sương Mù Đen. Lê Hoàng, yêu cầu thực hiện giao thức định dạng lại cảm xúc để tối ưu hóa băng thông.”
Hoàng bàng hoàng nhìn hologram của vợ. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu đỏ rực vì chấn động tâm lý: “Lan Chi... Em nói gì thế? Anh là Hoàng đây... Anh là chồng của em...”
“Yêu cầu định danh bị từ chối,” hologram Lan Chi (Hệ thống) lạnh lùng đáp lại, giọng nói kim khí giật cục giữa những tiếng rào rào nhiễu sóng. “Đối tượng Lê Hoàng không có quyền quản trị mã nguồn tự do lúc này. Để ngăn chặn sự thoái hóa nhân cách vĩnh viễn, yêu cầu ngắt kết nối cảm xúc ngay lập tức.”
“Khốn kiếp!” Hoàng hét lên, nước mắt hòa lẫn với máu cam chảy dọc xuống cằm. Anh dốc toàn bộ sinh lực còn sót lại của sóng não, kích hoạt Giao thức lách tường lửa Aegis-Bypass nâng cao để chạy thuật toán tự sửa lỗi dữ liệu cho cô từ xa.
*Tíng... Tíng...*
Màn hình võng mạc điện tử hiển thị dải chữ cảnh báo màu đỏ rực: *“Tiến trình sửa lỗi bị từ chối. Thiếu chất xúc tác lượng tử Calypso-9. Yêu cầu phần cứng tương thích sinh học cao hơn ở Vành Đai Biên Giới.”*
Hoàng quỵ ngã, hai tay đập mạnh xuống đất cát hoang tàn. Sự bất lực bao trùm lấy tâm trí anh. Muốn cứu cô, muốn giữ lại nhân tính thực sự của cô không bị biến thành một AI vô tri vô giác, anh bắt buộc phải có được huyết thanh lượng tử Calypso-9 đang nằm sâu trong các kho lưu trữ quân đội bỏ hoang của Vành Đai Biên Giới. Nhưng với đôi chân tàn phế này, anh biết đi đâu để tìm?
“Anh Hoàng... Đừng bỏ cuộc,” Bảo Rác quỳ bên cạnh anh, bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé run rẩy bám lấy bả vai Hoàng. “Chị Tú và em đã mang theo bộ Khung xương trợ lực thô sơ (Exoskeleton) từ bãi phế liệu cũ. Chúng ta có thể lắp ráp nó trực tiếp vào cổng gáy của anh.”
Lan Hương khóc nức nở, đỡ Hoàng ngồi tựa lưng vào lốp xe tải móp méo. Cô bé dùng chiếc khăn vải thô lau sạch những vệt máu tươi đang rỉ ra dọc cột sống anh. Bảo Rác và Minh Tú chật vật lôi bộ khung kim loại rỉ sét, nặng nề từ thùng xe xuống. Đó là một bộ khung xương trợ lực thô sơ, các piston thủy lực đã loang lổ vết dầu mỡ máy và rỉ sét, nhưng các đầu nối titan của nó vẫn sáng bóng dưới ánh sáng lượng tử của Vành Đai.
“Hoàng, nghe tao nói,” Minh Tú nghiến răng chịu đựng cơn đau từ bả vai rách nát, tay trái cô ghì chặt chốt khóa của khung xương. “Bộ khung này hoạt động dựa trên dòng điện sinh học cực nhỏ từ gáy của mày. Khi tao cắm các kim dẫn truyền vào cổng Spinal Port sợi vàng, mày sẽ phải chịu đựng một cơn sốc điện thần kinh cực lớn. Nếu mày không thể điều khiển được các piston bằng ý nghĩ, tủy sống của mày sẽ bị nướng chín vĩnh viễn.”
Hoàng ngước mắt nhìn Minh Tú, rồi nhìn hologram Lan Chi đang chập chờn màu xám xịt vô cảm trước mặt. Trong đầu anh vang vọng lời dặn cuối cùng của Sơn Sắt: *“Thằng Hoàng... nó mang linh hồn của Vùng Số Không.”*
Anh không thể chết ở đây. Anh không thể để sự hy sinh của Sơn Sắt trở nên vô nghĩa. Anh không thể để Lan Chi biến thành một cỗ máy lạnh lùng của tập đoàn.
“Cắm vào đi,” Hoàng nghiến răng, giọng nói kiên định đến lạnh người.
Bảo Rác giữ chặt hai chân Hoàng, Lan Hương ôm chặt lấy đầu anh để giữ cố định. Minh Tú đưa đầu nối titan của khung xương trợ lực áp sát vào cổng Spinal Port sợi vàng ở đốt sống cổ số 7 của anh.
“Chuẩn bị... Ba... Hai... Một!”
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Những mũi kim dẫn truyền bằng hợp kim titan cắm phập vào cổng gáy Hoàng, xuyên qua lớp da thịt rách nát để tiếp xúc trực tiếp với các sợi thần kinh tủy sống vừa được hàn gắn. Một cơn co thắt tủy sống dữ dội, sắc lẹm và nóng bỏng như hàng vạn luồng điện cao áp phóng thẳng dọc theo cột sống anh. Toàn bộ cơ lưng của Hoàng co rúm lại, cứng đờ, hai mắt anh trợn trừng, máu tươi từ vết mổ gáy xối ra nhuộm đỏ cả bộ khung kim loại rỉ sét.
“Hoàng! Tập trung tinh thần vào hơi thở Delta! Điều khiển dòng điện sinh học về phía piston chân trái!” Minh Tú hét lớn.
Hoàng cắn chặt răng đến mức cuộn băng keo vải trong miệng rách toác, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Anh hạ tần số sóng não xuống mức Delta, tưởng tượng một dòng điện sinh học cực nhỏ chạy từ gáy, luồn qua các sợi vàng dẫn truyền, phóng thẳng xuống động cơ thủy lực của chân trái khung xương.
*U u... cạch!*
Chiếc piston thủy lực ở chân trái khẽ rung lên, chuyển động một nhịp cơ học dứt khoát.
“Được rồi! Chân phải nữa, Hoàng!” Bảo Rác reo lên trong nước mắt.
Hoàng dốc toàn bộ ý chí lượng tử còn sót lại, ghi đè dòng lệnh sinh học lên chân phải. Chiếc piston thứ hai kích hoạt thành công. Bằng sức nâng của bộ khung xương trợ lực thô sơ rỉ sét, thân hình bán liệt của Lê Hoàng từ từ đứng dậy khỏi mặt đất cát đỏ quạch của Vành Đai Biên Giới. Dải đèn LED dọc cột sống của anh nhấp nháy chậm một sắc vàng kim lấp lấn dưới lớp vỏ chì bảo vệ, phản chiếu một trật tự cuối cùng, một ý chí tự do không thể bị khuất phục.
Anh nâng cánh tay phải run rẩy, kích hoạt kính áp tròng quét quang phổ điện từ. Trên bản đồ định vị lượng tử, dải mã định vị của Huyết thanh lượng tử Calypso-9 lượng tử tại Vành Đai Biên Giới đột ngột phát ra một tín hiệu nhấp nháy màu lam nhạt ở hướng đông bắc, cách vị trí của họ khoảng mười lăm kilômét sâu trong vùng rác thải lượng tử của quân đội bỏ hoang.
Đó chính là con đường sống duy nhất tiếp theo để cứu Lan Chi khỏi cơn trầm cảm kỹ thuật số đang tàn phá cô từ bên trong.
“Calypso-9... Chúng ta phải đến đó,” Hoàng khàn giọng nói, đôi mắt anh dán chặt vào tín hiệu lam nhạt trên võng mạc.
Nhưng ngay khi dải đèn LED vàng kim trên gáy anh vừa ổn định nhịp rung, màn sương lượng tử dày đặc, đỏ quạch của Vành Đai Biên Giới phía trước đột ngột cuộn trào dữ dội, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của kính áp tròng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!