Ngưỡng Nhiệt Tử Thần
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn gầm rú, trút những hạt nước đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh xuống những mái tôn rỉ sét của Vùng Số Không. Nhưng bên trong căn hộ tầng bốn thuộc Chung cư rỉ sét lô C, một cơn bão khác tàn khốc hơn vạn lần đang diễn ra trực tiếp trên da thịt của Lê Hoàng.
“Cảnh báo: Nhiệt độ tủy sống đạt 40.5 độ C... 40.8 độ C... Ngưỡng chịu nhiệt sinh học sắp vượt quá giới hạn an toàn.”
Giọng nói nữ kim khí lạnh lẽo của AI Cảnh Báo dội liên tục vào màng nhĩ Hoàng qua bộ truyền âm xương tai. Hoàng ngã quỵ xuống sàn nhà ẩm mốc. Toàn bộ cơ lưng của anh co rút lại thành những khối cứng ngắc, đau đớn đến mức anh không thể hít thở bình thường. Cảm giác như có ai đó đang cầm một thanh sắt nung đỏ, từ từ ấn dọc theo các đốt sống, đốt cháy từng sợi dây thần kinh vận động.
Dải đèn LED cấy dọc cột sống của anh – vốn dĩ mang màu lam nhạt của trạng thái ổn định – giờ đây đang nhấp nháy điên cuồng một sắc cam rực lửa, phản chiếu lên bức tường bong tróc những vệt sáng ma quái.
“Anh Hoàng! Anh Hoàng! Đừng cắn vào lưỡi!”
Bảo Rác hét lên, gương mặt nhem nhuốc dầu mỡ của cậu bé 14 tuổi cắt không còn giọt máu. Cậu lao đến, vội vã nhét một cuộn băng keo vải cách điện vào giữa hai hàm răng đang nghiền chặt vào nhau của Hoàng.
Hoàng co giật mạnh trên sàn. Đôi chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác, mềm nhũn như hai sợi bún. Ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 cấy sâu dưới da lưng đang chạy hết công suất để duy trì tệp nén ý thức 500TB của Lan Chi, tỏa ra một lượng nhiệt năng khổng lồ mà hệ thống tản nhiệt thô sơ của căn hộ không thể gánh nổi. Tiếng quạt tản nhiệt của AI Gia nhân rít lên những tiếng u u tuyệt vọng, rồi đột ngột khựng lại. Một tiếng chập điện khô khốc vang lên, kéo theo làn khói đen khét lẹt bốc ra từ bo mạch chủ của Gia nhân.
“Nghẽn... nghẽn mạch hoàn toàn rồi,” Bảo Rác mếu máo, chiếc mỏ hàn đồng thau trên tay cậu rơi xuống sàn nhà kêu keng một tiếng lạnh lẽo. “Bộ tản nhiệt đồng không chịu nổi dòng điện sinh học của anh nữa. Anh Hoàng, chúng ta phải đi ngay! Nếu gáy anh nóng thêm nửa độ nữa, tủy sống của anh sẽ bị nướng chín vĩnh viễn!”
Hoàng trợn trừng mắt nhìn trần nhà, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu rỉ ra từ vết mổ chưa lành ở gáy ướt sũng cả cổ áo hoodie xám tro. Trong bóng tối chập chờn của nhận thức, anh nghe thấy tiếng thì thầm yếu ớt của Lan Chi vọng ra từ bộ đàm thần kinh, âm thanh méo mó và đứt quãng như thể cô đang bị chôn vùi dưới một lớp cát dày:
“Hoàng... buông... buông em ra... anh sẽ... chết mất...”
“Không!” Hoàng gầm lên trong kẽ răng, hai bàn tay bấu chặt vào sàn nhà rỉ sét đến mức móng tay lật ngược, rỉ máu. “Anh đã... hứa... sẽ không để họ xóa em một lần nữa!”
Sự hối hận và nỗi đau mất vợ từ hai năm trước bùng lên như một liều thuốc kích thích, ép buộc hệ thần kinh của Hoàng phải vận động vượt ngưỡng chịu đựng. Anh dùng hai tay chống xuống sàn, cố gắng kéo lê cơ thể bất động của mình về phía cửa ra vào.
“Bảo... dìu anh... đến Chợ Lô D,” Hoàng thào thào, hơi thở đứt quãng. “Tìm... cô Vy... mua keo Graphene-X... nhanh lên...”
Bảo Rác nhanh nhẹn xốc một cánh tay của Hoàng qua vai mình. Dù gầy gò nhưng những năm tháng nhặt rác công nghiệp đã rèn luyện cho cậu bé một cơ thể dẻo dai kỳ lạ. Cậu kéo Hoàng đứng dậy, nửa dìu nửa vác người đàn ông cao lớn ra khỏi căn hộ, bước vào hành lang chung cư ngập tràn sương mù hóa chất và bóng tối.
***
Chợ điện tử ngầm Lô D nằm sâu dưới tầng hầm của một khu chung cư cũ nát bị bỏ hoang từ thời kỳ đầu của làn sóng số hóa. Nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác – một mê cung tăm tối, ẩm ướt và hỗn loạn, được thắp sáng bởi những dải đèn neon chập chờn đủ màu sắc. Không khí đặc quánh mùi dầu máy rò rỉ, mùi nhựa cháy, khói hàn và tiếng rít tần số cao của hàng vạn thiết bị điện tử cũ hỏng đang được sửa chữa lậu.
Những kẻ tị nạn công nghệ, hacker chợ đen và những tay buôn nội tạng lậu di chuyển lặng lẽ qua các gian hàng được dựng tạm bằng những tấm tôn và lưới thép bọc chì cách từ.
“Thằng Hoàng! Trời đất ơi, sao mày ra nông nỗi này?”
Một người đàn ông mập mạp, mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe lòe loẹt đeo đầy nhẫn xích kim loại lách ra từ một lối rẽ. Đó là Lê Gia Bảo, chú họ của Hoàng. Hàm răng bọc vàng của ông ta lấp lánh dưới ánh đèn neon hồng, nhưng đôi mắt ti hí thì đầy vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy dải đèn LED màu cam rực trên lưng Hoàng.
“Chú Bảo... giúp cháu,” Hoàng khàn giọng, cả cơ thể anh đổ sụp vào một đống vỏ máy tính cũ bên cạnh. “Móc nối... với cô Vy... cháu cần Graphene-X... ngay lập tức.”
Lê Gia Bảo nhìn quanh một cách cảnh giác, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Ông ta thì thầm:
“Mày điên rồi! Cảnh sát mạng đang càn quét ráo riết ngoài kia. Lý Cường đã phát lệnh truy nã đỏ toàn phân khu. Mày mang cái ổ cứng quân sự rò rỉ nhiệt lượng thế này chạy nhông nhông ngoài đường là muốn kéo cả tao vào chỗ chết à?”
“Cháu... cháu trả tiền,” Hoàng run rẩy rút từ trong túi ra một thiết bị lưu trữ nhỏ, hiển thị số dư Aegis-Coin dự phòng cuối cùng của mình. “Toàn bộ... số tiền này... thuộc về chú. Dắt cháu đi!”
Nhìn thấy dải số dư nhấp nháy trên màn hình, lòng tham của Lê Gia Bảo lập tức chiến thắng nỗi sợ hãi. Ông ta tặc lưỡi, giật lấy thiết bị lưu trữ rồi vẫy tay ra hiệu cho Bảo Rác:
“Đi theo tao! Đi lối sau bãi phế liệu, né mấy camera quét sinh trắc học ra!”
Họ lách qua những dãy hành lang ngập nước bẩn, tiến sâu vào khu vực bãi đất trống ở rìa chợ đen. Đây là lãnh địa của cô Vy, người phụ nữ góa chồng quản lý bãi phế liệu công nghiệp lớn nhất Vùng Số Không.
Gian hàng của cô Vy thực chất là một nhà kho khổng lồ chứa hàng vạn tấn linh kiện điện tử thải loại, nổi bật với một chiếc máy nghiền kim loại khổng lồ đang hoạt động phát ra những tiếng gầm rú điếc tai. Cô Vy đang ngồi trên một thùng phi sắt bọc chì, miệng ngậm một chiếc kẹo mút dâu, tay cầm tua vít điện tử đang tháo dỡ một con drone dọn rác cũ.
“Vy ơi! Cứu mạng!” Lê Gia Bảo thở hổn hển gọi lớn.
Cô Vy ngước mắt lên. Ánh mắt sắc sảo của người phụ nữ 38 tuổi lướt qua Lê Gia Bảo, dừng lại trên cơ thể đang co giật của Hoàng và vệt máu đỏ tươi đang rỉ ra từ cổng titan gáy của anh. Cô nhổ chiếc kẹo mút ra, nhíu mày:
“Sốc nhiệt tủy sống cấp độ 3. Cổng Spinal Port V1 của cậu em sắp bị nung chảy rồi đấy. Muốn mua gì?”
“Keo... tản nhiệt Graphene-X,” Hoàng thào thào, đôi mắt anh đã bắt đầu mờ đi vì thiếu oxy do các cơ hô hấp bị co thắt.
Cô Vy không nói không rằng, đứng dậy đi về phía một chiếc tủ sắt nhỏ bọc chì dày đặt ở góc kho. Cô mở khóa bằng vân tay, rút ra một tuýp keo màu bạc nhỏ bằng ngón tay cái.
“Hàng xịn nguyên seal trích xuất từ nhà máy bán dẫn lượng tử của tập đoàn. Năm mươi Aegis-Coin. Không mặc cả.”
“Được... tôi mua,” Hoàng run rẩy đưa tay ra định lấy tuýp keo.
Nhưng đúng lúc ngón tay anh vừa chạm vào vỏ kim loại mát lạnh của tuýp keo, một bàn tay thô bạo khác đã đột ngột thò ra từ bóng tối, giật phắt tuýp keo đi.
“Khoan đã. Giao dịch linh kiện cấm trong địa bàn của tao mà không đóng thuế à?”
Một giọng nói khàn khàn, bốc mùi rượu rẻ tiền vang lên.
Gã Sẹo bước ra từ sau một đống thùng carton cũ. Hắn là kẻ bảo kê chợ đen khét tiếng tại Lô D, gầy gò, mặc chiếc áo khoác phao bẩn thỉu, mặt có một vết sẹo bỏng lớn che nửa mặt trái. Tay phải của hắn đang cầm một chiếc gậy điện cao áp crackle những tia lửa điện xanh lam rợn người. Đi theo sau hắn là hai tên đàn em bặm trợn cầm dao găm.
Lê Gia Bảo thấy gã Sẹo liền tái mặt, lùi lại phía sau đống rác:
“Đại ca Sẹo... người nhà cả... chúng tôi chỉ mua ít đồ tản nhiệt thường...”
“Câm mồm, lão già răng vàng!” Gã Sẹo gạt phắt Lê Gia Bảo ra, đôi mắt ti hí của hắn khóa chặt vào dải đèn LED màu cam rực dọc cột sống dưới lớp áo hoodie rách của Hoàng.
Hắn giơ chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay giá rẻ đeo trên cổ tay lên. Thiết bị lập tức phát ra những tiếng bíp dồn dập, hiển thị một dòng chữ đỏ chói: *“Phát hiện chữ ký điện từ quân sự - Bio-Drive V1 - Cảnh báo truy nã đỏ.”*
Gương mặt gã Sẹo biến dạng vì phấn khích. Hắn cười sằng sặc, để lộ hàm răng khấp khểnh:
“Ha ha! Tao cứ nghĩ hôm nay đen đủi, hóa ra lại vớ được hũ vàng! Lê Hoàng, kỹ sư mạng đào tẩu mang ổ cứng chứa ma trị giá 500 Terabyte! Tập đoàn Aeterna đang treo thưởng năm mươi vạn Aegis-Coin cho cái đầu của mày đấy!”
Hắn giơ tuýp keo Graphene-X lên trước mặt Hoàng, ánh mắt đầy vẻ tàn nhẫn và tham lam:
“Nào, kỹ sư Hoàng. Đưa ra lựa chọn đi: tự mình rút cái ổ cứng dọc cột sống kia ra giao cho tao, hoặc tao chỉ cần ấn nút gửi định vị cho Lý Cường, và mày sẽ bị cảnh sát mạng nướng chín não ngay tại chỗ này.”
***
Không gian trong nhà kho phế liệu như đông cứng lại. Tiếng gầm rú của máy nghiền kim loại bên ngoài vọng vào càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.
Hoàng cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt. Nhiệt độ tủy sống đã chạm ngưỡng 41.2 độ C. Đại não anh bắt đầu xuất hiện những ảo ảnh chập chờn. Anh nhìn thấy Lan Chi đứng giữa một cánh đồng hoa bách hợp trắng, nhưng rồi cánh đồng bốc cháy, biến thành những dòng mã nhị phân màu đỏ rực nuốt chửng lấy cô.
*Không... mình không thể gục ngã ở đây.*
Hoàng cố gắng dồn chút sức tàn cuối cùng, lao về phía gã Sẹo hòng giật lại tuýp keo tản nhiệt. Nhưng đôi chân bị liệt nhẹ của anh hoàn toàn phản bội ý chí. Anh mất thăng bằng, đổ sụp xuống đất cát bẩn thỉu ngay dưới chân gã Sẹo.
“Ha ha! Thằng phế vật!” Gã Sẹo cười khinh bỉ, dẫm chiếc ủng bẩn thỉu lên bàn tay đang run rẩy của Hoàng. “Mày nghĩ mày còn là kỹ sư cao cấp của tập đoàn chắc? Giờ mày chỉ là một con chó hoang mang ổ cứng lậu thôi!”
Bảo Rác định lao lên cứu Hoàng nhưng bị một tên đàn em của gã Sẹo dùng dao găm chặn lại. Cậu bé bất lực hét lên:
“Anh Hoàng!”
Hoàng nằm dưới đất, má áp sát vào nền đất lạnh buốt chứa đầy mạt sắt. Cơn đau thể xác tột cùng không làm lu mờ lý trí của một kỹ sư mạng kỳ cựu. Ánh mắt anh khóa chặt vào chiếc gậy điện cao áp trên tay gã Sẹo.
Đó là một thiết bị gậy điện cao áp giá rẻ của hãng sản xuất chợ đen Trung Nguyên, sử dụng pin lithium-ion thế hệ cũ và hoàn toàn không có lớp bọc chì cách từ bảo vệ vi mạch.
*Nó không có bọc chì.*
Một tính toán chiến thuật lập tức hình thành trong đầu Hoàng. Anh khẽ di chuyển bàn tay trái đang đeo thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer) bên hông. Thiết bị này dù đã cạn pin nhưng vẫn còn đủ năng lượng để phát ra một xung từ trường tầm ngắn cực mạnh nếu bị cưỡng bức ép xung.
Hoàng ngước mắt lên nhìn cô Vy. Cô Vy vẫn đứng yên trên thùng phi sắt, tiếp tục xoay chiếc kẹo mút trong miệng. Đôi mắt sắc sảo của cô khẽ liếc nhìn xuống chiếc bình chữa cháy mini bằng khí CO2 đặt ngay cạnh chân gã Sẹo, rồi nhìn sang Hoàng. Cô khẽ nháy mắt.
Hoàng lập tức hiểu ý đồ của cô.
“Vy... cô Vy,” gã Sẹo quay sang cô Vy, giọng hống hách. “Hộp keo này tao tịch thu. Còn con lợn này tao sẽ mang đi nộp mạng cho cảnh sát. Khôn hồn thì đừng có can thiệp.”
Cô Vy nhún vai, nhổ chiếc kẹo mút ra, cười nhạt:
“Chợ này có luật của chợ, Sẹo ạ. Nhưng tao không rảnh để lo chuyện bao đồng.”
Nói rồi, cô Vy bất ngờ đá mạnh vào chiếc bình chữa cháy mini dưới đất. Chiếc bình lăn lông lốc về phía đống phế thải rỉ sét ngay cạnh gã Sẹo. Cùng lúc đó, cô Vy ném chiếc tua vít điện tử trên tay thẳng vào van xả của bình chữa cháy.
*Xoạcccc!*
Một luồng khí CO2 lạnh buốt, trắng xóa phun ra xối xả, bao trùm toàn bộ không gian xung quanh gã Sẹo và hai tên đàn em trong một màn sương mù dày đặc.
“Mẹ kiếp! Vy, con mụ điên này làm cái gì thế?” Gã Sẹo hoảng loạn hét lên, quờ quạng chiếc gậy điện trong màn khói trắng.
“Bây giờ!” Hoàng gầm lên trong đầu.
Anh dốc toàn bộ băng thông thần kinh còn lại, kích hoạt giao thức ép xung cưỡng bức trên thiết bị Gene-jammer đeo bên hông.
“Cảnh báo: Ép xung Gene-jammer sẽ làm cạn kiệt nguồn điện dự phòng trong 3 giây.”
“Kích hoạt!” Hoàng ra lệnh bằng ý nghĩ.
Một luồng sóng từ trường mật độ cao, vô hình nhưng cực mạnh phóng ra từ hông Hoàng, quét qua màn sương mù CO2.
Chiếc gậy điện cao áp giá rẻ của gã Sẹo lập tức phản ứng dữ dội với luồng sóng từ trường mạnh mẽ. Vi mạch điều khiển không bọc chì của gậy bị đoản mạch vĩnh viễn. Dòng điện cao áp từ viên pin lithium bị dội ngược hoàn toàn, chạy thẳng vào tay gã Sẹo.
*Đoành!*
Một tiếng nổ nhỏ kèm theo những tia lửa điện xanh loét bùng lên ngay trên tay gã Sẹo.
“Ááááá!”
Gã Sẹo rú lên đau đớn khi dòng điện hàng vạn vôn chạy dọc cánh tay, làm cháy sém lớp da thịt và khiến toàn bộ cơ thể hắn co giật dữ dội. Hắn ngã quỵ xuống sàn, tuýp keo Graphene-X văng ra khỏi tay hắn, lăn về phía Hoàng.
“Đồ khốn nạn!” Một tên đàn em của gã Sẹo định lao về phía Hoàng với con dao găm trên tay.
Nhưng Bảo Rác đã nhanh hơn. Cậu bé nhặt rác lao đến, dùng hết sức bình sinh vác chiếc vỏ máy tính kim loại nặng nề ném thẳng vào đầu tên đàn em, khiến hắn ngã nhào ra đất.
Hoàng lết người lên phía trước, những ngón tay run rẩy chộp lấy tuýp keo Graphene-X.
“Bảo... gáy... gáy anh...” Hoàng thào thào, mắt anh đã bắt đầu trợn ngược.
Bảo Rác lao đến, giật phắt tuýp keo từ tay Hoàng, vặn nắp và bóp một lượng lớn chất keo màu xám bạc mát lạnh trực tiếp lên vết rách da rỉ máu ở gáy Hoàng, ngay xung quanh cổng titan Spinal Port V1.
*Xèo xèoooo!*
Một làn khói trắng mang theo nhiệt lượng khổng lồ bốc lên nghi ngút từ gáy Hoàng. Chất keo Graphene-X với độ dẫn nhiệt siêu cấp lập tức hấp thụ toàn bộ lượng nhiệt dồn ứ, truyền dẫn ra không khí xung quanh.
Cảm giác mát lạnh như băng tuyết lập tức lan tỏa dọc theo tủy sống của Hoàng, dập tắt cơn hỏa hoạn thần kinh đang thiêu rụi cơ thể anh. Nhịp tim của anh bắt đầu hạ xuống. Dải đèn LED dọc cột sống từ màu cam rực rỡ từ từ chuyển dần về màu xanh lam ổn định.
“Nhiệt độ tủy sống giảm xuống 37.2 độ C. Hệ thống khôi phục trạng thái an toàn,” giọng nói của AI Cảnh Báo vang lên, mang lại sự nhẹ nhõm tột cùng.
Hoàng nằm im trên sàn nhà bẩn thỉu, lồng ngực phập phồng thở dốc, cảm giác sống sót sau tai nạn nghẹt thở khiến anh run rẩy.
Nhưng sự bình yên không kéo dài lâu.
Trong màn sương CO2 đang nhạt dần, gã Sẹo đang ôm cánh tay bị bỏng nặng gượng dậy. Đôi mắt hắn đỏ ngầu sọc máu, nhìn Hoàng với sự căm hận tột cùng. Hắn nhìn xuống chiếc máy quét sinh trắc học trên cổ tay trái của mình – thiết bị vẫn đang nhấp nháy dòng chữ báo cáo tiến trình gửi dữ liệu.
“Mày... mày chết chắc rồi, Lê Hoàng,” gã Sẹo cười khàn khàn, giọng rách nát vì đau đớn. “Thiết bị của tao... đã kịp ghi lại chữ ký điện từ và địa chỉ MAC lượng tử của cái ổ cứng Bio-Drive V1 trên lưng mày... Tao đã gửi nó trực tiếp về phòng an ninh mạng của Lý Cường rồi... Ha ha! Mày không trốn thoát được đâu!”
Nói rồi, gã Sẹo cùng hai tên đàn em lảo đảo tháo chạy vào bóng tối của Chợ Lô D trước khi cô Vy kịp khởi động chiếc máy nghiền kim loại để răn đe chúng.
Hoàng nằm nghiêng trên sàn, nhìn theo bóng dáng gã Sẹo biến mất. Sự mát lạnh của keo tản nhiệt trên gáy không thể xua tan đi cơn ớn lạnh đang từ từ dâng lên trong lòng anh.
Chữ ký điện từ của Bio-Drive V1 đã bị lộ. Lý Cường và toàn bộ lực lượng cảnh sát mạng của tháp Aeterna giờ đây đã có thể định vị chính xác vị trí của anh thông qua hệ thống radar quét sóng toàn thành phố.
Thời gian của anh và Lan Chi tại Vùng Số Không đang ngắn lại từng giây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!