Khúc Tráng Ca Điện Từ
Bóng tối trong Hầm ngầm khu 3 đặc quánh, nồng nặc mùi chì hàn, rỉ sét và thứ khí ozone lạnh lẽo rỉ ra từ những vết nứt của lò rèn dã chiến. Trên chiếc bàn sắt rỉ loang lổ vết dầu máy, Lê Hoàng nằm sấp bất động. Gáy anh – nơi đặt cổng kết nối Spinal Port nâng cấp sợi vàng – đã được Ông Sáu Chì ốp chặt lớp vỏ bảo vệ bằng hợp kim chì-titan dày cộp. Tấm bọc chì nặng hơn ba kilôgam đè nghiến lên đốt sống cổ số 7 bị tổn thương nặng nề, ép chặt những sợi thần kinh vận động đã hoại tử hoàn toàn của anh xuống mặt bàn sắt lạnh ngắt. Dải đèn LED dọc cột sống dưới lớp áo hoodie xám tro sờn rách hoàn toàn tắt lịm, không còn một tia sáng lam nhạt nào lọt ra ngoài. Chiếc lồng Faraday bọc chì thụ động này đã cắt đứt hoàn toàn dải tần số rò rỉ nhiệt lượng của Bio-Drive V1, biến anh thành một khối đá vô tri trước mọi radar quét của tập đoàn.
Nhưng sự tĩnh lặng đó không kéo dài được lâu.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Tiếng bước chân bọc thép rầm rập dội xuống từ nắp hầm bê tông dày phía trên, kéo theo những hạt bụi xi măng lả tả rơi xuống gương mặt nhợt nhạt, bết chặt máu cam đã khô của Hoàng. Cánh cửa thép dày hai mươi phân của hầm ngầm rung lên bần bật dưới những cú va đập vật lý cực mạnh. Tiếng loa phóng thanh của Đặc vụ Sói Đen dội qua khe thông gió, méo mó qua bộ lọc âm kim khí lạnh lẽo:
“Lê Hoàng! Tao biết mày đang trốn dưới cái cống ngầm này! Giao nộp Bio-Drive V1, hoặc tao sẽ cho nổ tung toàn bộ hầm ngầm!”
Minh Tú quỳ sụp bên cạnh bàn rèn, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu dưới lớp kính lăng kính đa sắc đã nứt nẻ một góc. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – niềm tự hào công nghệ chắp vá của nữ hacker tự do – giờ chỉ còn là một đống phế liệu nát bét rỉ dầu thủy lực đen ngòm, treo lủng lẳng vô lực bên bả vai quấn băng gạc đẫm máu. Bằng bàn tay trái duy nhất còn lại, cô cố sức giữ chặt một bộ sạc dự phòng thô sơ, cố gắng truyền từng dòng sạc 40% còn sót lại cho Bio-Drive V1 của Hoàng qua một sợi cáp mỏng.
“Khốn kiếp... Chúng nó đặt thuốc nổ nhiệt nhôm rồi,” Minh Tú nghiến răng, giọng nói run rẩy vì đau đớn thể xác và kiệt quệ tinh thần. “Lớp vỏ chì của Hoàng vừa mới khớp, tủy sống của anh ấy đang chịu tải trọng cực lớn. Nếu chịu thêm một cú sốc chấn động từ vụ nổ, hệ thần kinh trung ương của anh ấy sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
Sơn “Sắt” đứng sừng sững ngay sau cánh cửa thép khóa chặt. Người cựu binh mang một cánh tay cơ khí rỉ sét khẽ chuyển động bả vai, tiếng bánh răng kêu lạch cạch khô khốc giữa khoảng không ngột ngạt. Ông ngước mắt nhìn lên trần hầm, đôi mắt – một bên là sinh học tự nhiên đượm buồn, một bên là ống ngắm hồng ngoại quân sự cũ nhấp nháy sắc đỏ lạnh lẽo – co rút lại khi nhìn thấy những vệt sáng xanh của tia laser định vị đang lách qua khe cửa.
“Thanh! Khởi động xe tải! Đưa thằng nhỏ ra lối ngách!” Sơn Sắt khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một sự quyết đoán đến lạnh người.
Thanh “Móng Vuốt” gật đầu dứt khoát. Cánh tay phải bọc khung xương trợ lực móp méo của cô ghì chặt lấy cần số của chiếc xe tải dã chiến bọc chì đang bốc khói nhẹ ở cabin. Mai Lan Hương và Bảo “Rác” đã yên vị ở khoang sau xe, hai tay ôm chặt lấy thân hình bán liệt, lạnh ngắt của Hoàng để giữ cho anh không bị hất văng khi xe di chuyển.
“Còn chú thì sao, chú Sơn?” Bảo Rác hét lên qua thùng xe, đôi mắt sáng xếch của cậu bé 14 tuổi ngập tràn nước mắt.
Sơn Sắt không ngoảnh đầu lại. Ông đưa bàn tay sinh học thô ráp, đầy sẹo bỏng nhiệt vuốt nhẹ lên thân khẩu súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1 – thứ vũ khí tự vệ tự chế từ linh kiện máy biến áp cũ giờ đã cạn kiệt pin hoàn toàn.
“Tao sẽ chặn cửa. Đi mau! Đừng để dải đèn gáy của thằng Hoàng sáng lại!”
*Bùm!*
Một tiếng nổ kinh hoàng xé rách màn đêm. Cánh cửa thép dày hai mươi phân bị thuốc nổ nhiệt nhôm của đặc nhiệm thổi bay, đổ sập xuống nền hầm ngầm tạo ra một luồng sóng xung kích bốc khói khét lẹt. Lửa lượng tử màu cam rực tràn vào hầm, soi rõ những hạt mưa axit lấp lánh ngoài trời dội xuống qua lỗ hổng.
Giữa làn khói bụi mịt mù, Đặc vụ Sói Đen bước vào. Thân hình vạm vỡ cao một mét chín bọc trong bộ giáp bọc thép toàn thân màu đen mờ không phản quang hừng hực sát khí. Chiếc mũ bảo hiểm che kín mặt có kính bảo hộ hồng ngoại quét liên tục trong hầm, dừng lại ngay tại vị trí của Sơn Sắt. Theo sau hắn là hai robot săn lùng “K-9” bốn chân bằng thép đen mờ, đôi mắt camera hồng ngoại của chúng phát ra những tia laser đỏ mảnh như sợi chỉ rà soát khắp các ngóc ngách.
“Bắt sống tên kỹ sư mạng. Tiêu diệt kẻ cản đường,” Sói Đen ra lệnh bằng giọng nói tổng hợp vô cảm qua bộ lọc mũ bảo hiểm.
Hai con robot K-9 nhe nanh thép, động cơ điện rít lên chói tai khi chúng lao thẳng về phía bàn rèn nơi Hoàng vừa được Thanh Móng Vuốt nhấc lên xe tải.
Sơn Sắt gầm lên một tiếng như dã thú. Cựu binh Vành Đai bước ra khỏi bóng tối, khẩu súng EMP-G1 hạng nặng trong tay ông hướng thẳng vào con robot đi đầu. Không còn pin lượng tử để bắn ra những luồng điện từ thông thường, Sơn Sắt dùng bả vai bọc thép rỉ sét của mình lao thẳng vào con K-9 thứ nhất, húc văng nó vào vách bê tông hầm ngầm. Tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát, tia lửa điện bắn ra tung tóe nhuộm sáng một góc hầm tối.
Con robot K-9 thứ hai nhảy chồm lên, hàm răng bọc hợp kim thép đen mờ của nó cắn phập vào cánh tay cơ khí rỉ sét của Sơn Sắt. Tiếng bánh răng nghiền nát kim loại kêu lên những tiếng rắc rắc ghê người. Dầu thủy lực đen ngòm rỉ ra xối xả từ bả vai ông, nhớp nháp bốc mùi khét của silicon bị thiêu cháy.
“Lũ chó săn của tập đoàn!” Sơn Sắt trợn trừng mắt hồng ngoại, dùng bàn tay sinh học còn lại bóp chặt lấy cổ họng thép của con robot, nhấc bổng nó lên và nện mạnh xuống nền đất nện ẩm ướt, đập nát hoàn toàn thấu kính camera của nó.
*Đoàng!*
Một luồng đạn xung lực từ khẩu súng trường quân dụng của Đặc vụ Sói Đen găm thẳng vào bả vai trái của Sơn Sắt. Luồng điện cao tần chạy dọc qua hệ thần kinh sinh học của ông, khiến toàn thân ông co giật dữ dội, máu tươi phun ra xối xả dọc theo vết thương rách nát. Sức mạnh của giáp bọc sợi carbon của đặc nhiệm quá dày; các phát bắn cận chiến thô sơ của Sơn Sắt không thể làm ngưng trệ bước tiến của Sói Đen.
Sói Đen lạnh lùng bước tới, nòng súng trường xung lực quân dụng đen mờ chĩa thẳng vào ngực Sơn Sắt: “Cựu binh phế thải. Mày đang lãng phí năng lượng sinh học cho một kẻ đã liệt tủy.”
Sơn Sắt quỳ sụp một chân xuống đất, máu từ vai trái chảy dọc xuống cánh tay cơ khí rỉ sét đã biến dạng hoàn toàn. Nhưng khóe môi ông đột ngột nhếch lên thành một nụ cười ngang tàng, đầy ngạo nghễ dưới ánh lửa lượng tử chập chập chờn chờn.
“Thằng Hoàng... nó mang linh hồn của Vùng Số Không. Còn bọn mày... chỉ là lũ xác không hồn.”
Phía sau ông, tiếng động cơ xe tải của Thanh Móng Vuốt rít lên điên cuồng. Chiếc xe lùi mạnh, đâm sầm qua bức tường gạch mục nát của lối ngách hầm, lao thẳng ra ngoài khoảng không lộng gió của ranh giới Vành Đai Chết. Cơn bão điện từ thế kỷ ngoài kia đang gầm rú với những tia sét xanh lè rạch đôi màn đêm, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ vi mạch không được bảo vệ.
Sói Đen nhận ra chiếc xe tải đang tháo chạy, hắn định nâng súng nhắm bắn vào lốp xe bọc sợi carbon của Thanh.
“Không dễ thế đâu, thằng chó!”
Sơn Sắt gầm lên, dốc toàn bộ sinh lực cuối cùng của một cựu binh biến đổi cơ khí hạng nặng. Bằng cánh tay sinh học đẫm máu còn lại, ông khóa chặt chốt pin lượng tử của khẩu súng EMP-G1 cầm tay. Ông không bắn nữa. Ông kích hoạt giao thức quá tải pin cưỡng bức – một thuật toán tự sát điện từ mà chỉ những kỹ sư thế hệ cũ mới biết cách vận hành.
Lõi pin lượng tử micro Betavoltaic bên trong khẩu súng bắt đầu phồng rộp lên, phát ra những tiếng rít siêu âm chói tai. Luồng ánh sáng xanh lục lân quang rực rỡ bắt đầu rò rỉ qua các khe hở của vỏ súng bọc đồng thau, phản chiếu lên khuôn mặt đầy sẹo và một mắt hồng ngoại rực lửa của Sơn Sắt.
Sói Đen biến sắc dưới lớp mũ bảo hiểm: “Giao thức tự hủy lượng tử... Mày điên rồi!”
Hắn định lùi lại và kích hoạt lá chắn từ trường của bộ giáp bọc sợi carbon, nhưng Sơn Sắt đã lao tới như một khối đá khổng lồ. Cánh tay cơ khí rỉ sét nát bét của ông quấn chặt lấy chân của Sói Đen, khóa cứng gã đặc vụ cao một mét chín xuống nền hầm ngầm bốc khói.
“Thanh! Chạy mau!” Sơn Sắt hét lớn lần cuối cùng, giọng nói ông bị nuốt chửng bởi tiếng sấm sét rền vang của cơn bão từ ngoài ranh giới.
*Uỳ... uỳ... uỳ...*
Không khí xung quanh khẩu súng EMP-G1 bị ion hóa cực độ, co rút lại thành một điểm sáng màu xanh lục lóa mắt ngay giữa ngực Sơn Sắt.
*OÀNG!*
Vụ nổ xung điện từ khổng lồ bùng phát.
Cả bầu trời Vành Đai Chết trong bán kính năm mươi mét rực lên một sắc xanh lục lân quang chói lòa, xé rách màn đêm xám xịt của khu ổ chuột. Luồng xung kích điện từ cực đại (EMP Pulse) quét qua với sức mạnh hủy diệt vĩ mô, vượt xa ngưỡng chịu tải của mọi thiết bị giáp bọc chì bảo vệ của đội đặc nhiệm. Bộ giáp bọc sợi carbon của Đặc vụ Sói Đen lập tức chập cháy, các vi mạch điều khiển khớp xương trợ lực nổ tung thành những tia lửa điện nhỏ màu tím nhạt. Hai con robot K-9 còn lại phụt khói đen khét lẹt, đổ sụp xuống đất như những đống sắt vụn vô tri. Toàn bộ đội hình biệt kích tinh nhuệ của tập đoàn bị tê liệt hoàn toàn thực địa, các thiết bị liên lạc và định vị lượng tử của Đặc vụ Hải tầm nhiệt bị quét sạch dải tần, biến thành những màn hình nhiễu sọc ngang xám xịt.
Sơn “Sắt” ngã quỵ giữa đống phế thải rực lửa của hầm ngầm sụp đổ. Cánh tay cơ khí rỉ sét của ông đã tan chảy hoàn toàn thành một khối kim loại đen ngòm bám chặt lấy chân Sói Đen, đôi mắt hồng ngoại tắt lịm dải sáng đỏ, gương mặt ông bình thản, nhắm nghiền mắt giữa làn mưa axit dội xuống.
Phía ngoài ranh giới, chiếc xe tải của Thanh Móng Vuốt bị sóng xung kích của vụ nổ hất mạnh, móp méo hoàn toàn phần đuôi xe. Nhưng động cơ của xe – vốn được bọc chì bảo vệ thụ động theo kỹ thuật của Ông Sáu Chì – vẫn gầm rú vượt qua luồng ánh sáng xanh lục, lao thẳng vào vùng bão từ mịt mù của Vành Đai Chết.
Minh Tú ôm lấy bả vai rách nát, nhìn qua ô cửa kính vỡ vụn phía sau xe tải, nước mưa axit hòa lẫn với nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt đầy bụi than: “Chú Sơn... Chú Sơn hy sinh rồi...”
Mai Lan Hương khóc nức nở, ôm chặt lấy tấm lưng bọc vỏ chì lạnh ngắt, không còn một tia sáng dải LED nào của Lê Hoàng. Hoàng vẫn nằm bất động, dải đèn LED tắt lịm hoàn toàn dưới lớp vỏ chì đè nặng ba kilôgam lên cột sống bị tổn thương C7. Anh không thể nghe thấy tiếng khóc của Hương, cũng không thể nhìn thấy khúc tráng ca điện từ vừa được viết bằng máu của người cựu binh Vành Đai.
Chiếc xe tải móp méo chao đảo dữ dội, rồi biến mất hoàn toàn vào tâm bão từ trường cuộn trào của Vành Đai Chết, để lại sau lưng hầm ngầm khu 3 bốc cháy dữ dội giữa tiếng sấm sét gầm rú của đất trời.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!