Trận Đồ Pháo Sáng
Màn sương lân quang ma quái của Lô D Nghĩa địa tủy sống đặc quánh như một thứ dịch thể hóa học lơ lửng, nuốt chửng những đống phế thải y sinh chất cao như núi. Mưa axit rơi lộp bộp trên lớp tôn rỉ sét của chiếc xe tải dã chiến bọc chì, tạo thành những vệt khói trắng bốc lên khét lẹt.
Lê Hoàng ngồi bất động trên chiếc xe lăn dã chiến bọc chì ở khoang sau của xe. Đôi chân anh – hậu quả tàn khốc của sự hoại tử thần kinh tủy sống C7 vĩnh viễn – buông thõng vô lực dưới lớp vải bọc dính đầy vết dầu mỡ. Anh không còn cảm giác gì từ thắt lưng trở xuống. Mỗi nhịp xóc nảy của chiếc xe chạy qua đống sắt vụn chỉ được cảm nhận bằng những cơn chấn động buốt nhói dội ngược lên gáy, nơi vết mổ dọc đốt sống cổ số 7 đang rách miệng rỉ máu nhẹ, bết chặt với thứ keo tản nhiệt Graphene-X bọc chì xám xịt.
“Hoàng, mày có chắc chắn muốn kích hoạt cái thứ này không?”
Minh Tú ngồi bên cạnh anh, cánh tay cơ khí bên phải của cô đã nát hoàn toàn rỉ dầu thủy lực đen ngòm, treo lủng lẳng vô lực bên vai quấn băng gạc đẫm máu. Bằng bàn tay trái còn lại, cô đang chật vật giữ chặt một bộ sạc dự phòng thô sơ để duy trì nguồn sạc cho Bio-Drive V1 của anh ở mức 40%. Đôi mắt cô sau lớp kính lăng kính đa sắc nứt nẻ hằn lên sự lo âu tột độ. “Aegis-Bypass nâng cao của Lâm Mắt Kính là một con quỷ hút máu. Mày vừa mới tích hợp nó xong. Nếu mày cố tình ép xung tủy sống để chạy nó lúc này, 20% tế bào thần kinh vận động còn lại của mày sẽ bị thiêu rụi sạch sẽ. Mày sẽ không chỉ liệt chân, mà có thể chết não ngay lập tức!”
“Tôi không có lựa chọn khác, Minh Tú,” Hoàng khàn giọng, giọng nói khô khốc như tiếng cát bụi bãi rác cọ xát vào nhau. Anh không nhìn cô, đôi mắt thâm quầng dán chặt vào màn hình hiển thị võng mạc điện tử chập chờn. “Gã Mắt Sắt đang giữ Bảo Rác. Thằng bé đi tìm chip Bio-Core và pin Betavoltaic là để cứu tôi. Tôi không thể để nó bị thả vào máy nghiền kim loại.”
Phía trước cabin, Thanh “Móng Vuốt” ghì chặt vô lăng chiếc xe tải móp méo, đôi mắt sắc lạnh nhìn qua kính chắn gió nhòe nước mưa axit. “Chúng ta đã vào rìa Lô D. Nhưng có rắc rối lớn rồi. Đèn pha của Lý Cường... lực lượng đặc nhiệm của Đội an ninh Vành Đai Sắt đã phong tỏa hoàn toàn các lối ra của Nghĩa địa tủy sống. Bọn chúng được trang bị giáp titan bọc chì chống EMP và súng trường xung lực quân dụng. Chúng ta đang chui đầu vào rọ.”
Qua cửa kính bọc chì, Hoàng nhìn thấy những luồng ánh sáng laser màu đỏ rực từ thiết bị quét của đặc nhiệm quét dọc ngang các dốc rác phế thải. Lý Cường đang trực tiếp chỉ huy chiến dịch thực địa này sau khi nhận được chỉ điểm từ gã Mắt Sắt. Hắn muốn dùng Bảo Rác làm mồi nhử để ép Hoàng xuất hiện, đồng thời siết chặt vòng vây để thu hồi Bio-Drive V1 dọc cột sống anh.
“Thanh, giữ tốc độ ổn định ở rìa kẽ hở radar mà Lâm Mắt Kính đã chỉ,” Hoàng ra lệnh, tay phải anh run rẩy cắm sợi Cáp quang siêu dẫn sợi vàng trực tiếp từ cổng gáy vào terminal điều khiển của xe tải.
*Cạch!*
Một cơn sốc điện áp nhẹ dội thẳng vào hành tủy khiến toàn thân Hoàng co rúm lại. Vết mổ sau gáy rách rộng hơn, máu tươi rỉ ra ròng ròng dọc cổ áo hoodie xám tro sờn cũ. Dải đèn LED dọc cột sống của anh đột ngột lóe lên một sắc vàng mờ nhạt, báo hiệu tiến trình kết nối hệ thống đã thiết lập.
“Kích hoạt Giao thức Aegis-Bypass nâng cao,” Hoàng nghĩ thầm trong đầu, gửi dòng lệnh trực tiếp bằng sóng não Delta.
*U... u... u...*
Đại não của Hoàng như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Anh nghiến chặt răng đến mức miếng băng keo vải bảo vệ giữa hai hàm răng rách toác. Nhiệt độ cổng gáy tăng vọt lên 40.5 độ C trong vòng ba giây. Anh cố gắng hướng luồng hack trực tiếp vào xe bọc thép chỉ huy của Lý Cường cách đó 200 mét, cố gắng ghi đè mã nguồn để vô hiệu hóa hệ thống súng gác tự động của chúng.
Nhưng ngay khi dòng lệnh của Hoàng chạm vào tường lửa của xe bọc thép, một thông báo đỏ rực phát sáng trên võng mạc: *“Cảnh báo! Hệ thống an ninh Aegis cấp 4 phát hiện xâm nhập. Kích hoạt giao thức phản hồi xung ngược.”*
“Khốn kiếp!” Hoàng gầm lên đau đớn. Một luồng điện áp ngược khổng lồ dội thẳng từ xe bọc thép ngược trở lại sợi cáp quang, phóng thẳng vào cổng gáy của anh. Cơn đau co thắt tủy sống dữ dội quật ngã Hoàng gục xuống sàn xe tải, hai tai anh lùng bùng, máu cam xối ra từ hai hốc mũi. Hệ thống bảo mật Aegis của xe chỉ huy quá mạnh, nó đẩy ngược dòng rò rỉ điện làm gáy anh bỏng rát như bị thiêu cháy.
“Hoàng! Ngắt kết nối ngay!” Minh Tú hét lên, cô dùng bàn tay trái cố sức giật phắt sợi cáp quang sợi vàng ra khỏi gáy anh để cắt đứt dòng phản hồi.
Hoàng thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh nhận ra mình đã sai lầm khi đánh giá thấp hệ thống phòng thủ của tập đoàn. Tấn công trực diện bằng vũ lực mạng lúc này là tự sát. Anh phải thay đổi chiến thuật. Anh phải dùng mưu mẹo, dùng một trận đồ mồi bẫy điện từ dã chiến để phân tán lực lượng của Lý Cường, tạo cơ hội cho Thanh Móng Vuốt di tản Mai Lan Hương và cứu Bảo Rác.
“Minh Tú... kết nối tôi với mạng điều khiển nội bộ của bãi phế thải,” Hoàng khào thào, cố gượng dậy trên xe lăn. “Nghĩa địa tủy sống này có hàng trăm robot Lao Công phế thải đang hoạt động tự động. Chúng ta sẽ biến chúng thành trận đồ phòng thủ.”
Minh Tú nhanh nhẹn gõ lệnh bằng tay trái trên máy tính cầm tay: “Đã mở cổng kết nối nội bộ Lô D. Nhưng mày định làm gì với đống sắt vụn ba bánh đó?”
“Lập trình lại chúng.”
Hoàng cắm cáp kết nối trở lại, lần này anh áp dụng thiền định Delta để hạ tần số sóng não xuống mức tối thiểu, giảm thiểu nhiệt lượng tủy sống. Anh truy cập vào firmware của các robot “Lao Công” đang lầm lũi quét rác xung quanh Lô D. Những cỗ máy ba bánh rỉ sét này vốn chỉ có nhiệm vụ dọn dẹp rác y sinh, nhưng Hoàng đã viết đè một đoạn mã nguồn lách luật, lập trình lại hệ thống cảm biến của chúng. Anh biến chúng thành những bộ phát xung điện từ tầm ngắn di động, đồng thời ra lệnh cho chúng quét sạch mọi dấu vết sinh học của nhóm Hoàng tại điểm ẩn náu cũ để làm mù radar của đối phương.
Cùng lúc đó, Hoàng mở ngăn chứa đồ của xe tải, kích hoạt Drone “Pháo Sáng” – thiết bị mồi bẫy tự sát mà anh đã chuẩn bị. Anh nạp vào bộ nhớ của drone dải tần số sóng gáy giả lập của chính mình, phát công suất cực đại giống hệt chữ ký điện từ của Bio-Drive V1 dọc cột sống anh.
“Thanh! Chuẩn bị áp sát khu vực máy nghiền kim loại. Khi tôi phóng Pháo Sáng, cô phải lập tức cướp Bảo Rác!” Hoàng hét lên qua bộ đàm.
“Sẵn sàng!” Thanh Móng Vuốt gầm lên, nhấn ga hết cỡ. Chiếc xe tải bọc chì lao vút qua màn sương lân quang, hướng thẳng về phía trung tâm Lô D.
*Vút!*
Chiếc drone Pháo Sáng phóng vút lên bầu trời đêm từ thùng xe tải, phát ra một dải sóng lượng tử rực rỡ hướng về phía đông Nghĩa địa tủy sống.
Ngay lập tức, trên màn hình radar chỉ huy của Lý Cường xuất hiện một chữ ký sóng gáy lượng tử cực mạnh của Lê Hoàng đang di chuyển với tốc độ chóng mặt về hướng đông.
“Phát hiện mục tiêu Lê Hoàng! Hắn đang tháo chạy về hướng đông tháp phát sóng!” Tiếng loa phóng thanh của cảnh sát mạng vang dội. “Tất cả các đơn vị đặc nhiệm, trực thăng chỉ huy, lập tức đuổi theo mục tiêu! Bắt sống!”
Lý Cường mắc bẫy hoàn toàn. Hắn ra lệnh cho toàn bộ lực lượng đặc nhiệm Vành Đai Sắt quay đầu xe bọc thép, trực thăng gầm rú đuổi theo hướng bay của drone Pháo Sáng.
Ngay khi đội hình đặc nhiệm di chuyển, Hoàng kích hoạt lệnh kích nổ trận đồ robot Lao Công. Hàng chục robot Lao Công rỉ sét từ các góc tối bất ngờ lao ra, chắn ngang đường tiến của các xe bọc thép đi đầu. Chúng đồng loạt kích hoạt xung điện từ tự sát tầm ngắn, tạo ra một vùng nhiễu điện từ khổng lồ làm chập cháy hệ thống cảm biến hồng ngoại của xe đặc nhiệm.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Những tiếng nổ điện từ liên tiếp vang lên, khói đen bốc nghi ngút. Các robot Lao Công bị nghiền nát dưới bánh xe đặc nhiệm nặng nề, nhưng chúng đã hoàn thành nhiệm vụ làm hỗn loạn toàn bộ đội hình truy quét của Lý Cường.
Lợi dụng sự hỗn loạn tột độ đó, Thanh Móng Vuốt cho xe tải lao thẳng vào sát khu vực máy nghiền kim loại. Gã Mắt Sắt đang hoảng hốt nhìn trực thăng tháo chạy thì chiếc xe tải của Thanh đã đâm sầm vào đống sắt vụn bên cạnh gã. Thanh lao ra khỏi cabin, dùng thanh sắt bọc carbon nện thẳng vào cánh tay cơ khí của gã Mắt Sắt, ép gã phải buông Bảo Rác ra.
Bảo Rác nhanh nhẹn lộn nhào một vòng trên đống rác rỉ sét, bẻ khóa còng tay điện từ tự chế và nhảy tót vào thùng xe tải của Thanh. Mai Lan Hương ở khoang sau nhanh tay kéo cậu bé vào trong an toàn.
“Lấy được Bảo Rác rồi! Rút lui mau!” Thanh hét lên, nhảy ngược lại cabin và cài số lùi cưỡng bức, chiếc xe tải rít lốp quay ngoắt về hướng biên giới Vành Đai Chết.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Chiếc drone Pháo Sáng sau khi cạn kiệt năng lượng đã bị súng máy của trực thăng bắn hạ, nổ tung thành một quầng lửa xanh lục trên bầu trời đông.
Tại trung tâm chỉ huy thực địa, Đặc vụ Hải đứng sừng sững trên mui xe bọc thép, tay cầm thiết bị dò tìm nhiệt lượng và sóng não cầm tay siêu nhạy 'Đánh Hơi'. Gương mặt gã lạnh lùng vô cảm dưới ánh đèn quét laser. Gã nhìn vào màn hình máy dò, nơi dải tần số lượng tử của chiếc drone Pháo Sáng vừa tắt lịm.
“Tín hiệu giả lập,” Hải lầm bầm, đôi mắt gã nheo lại đầy nghi hoặc. Gã bắt đầu bóc tách dải tần số thực tế của khu vực Lô D. Với độ nhạy bén cực cao của máy dò 'Đánh Hơi', Hải đột ngột phát hiện ra một sự bất thường nhỏ – một dải tần số lượng tử cực ngắn, rò rỉ nhiệt lượng mỏng mảnh đang di chuyển theo hướng ngược lại, ẩn dưới lớp vỏ bọc chì của chiếc xe tải Thanh Móng Vuốt.
Đặc vụ Hải xoay người, hướng thẳng thấu kính quét laser màu đỏ rực của máy dò 'Đánh Hơi' về phía chiếc xe tải đang tháo chạy của Thanh Móng Vuốt. Luồng laser đỏ mảnh như sợi chỉ khóa chặt vào đuôi xe, phát ra tiếng kêu *bíp bíp* dồn dập báo hiệu đã khóa mục tiêu thực tế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!