Thuật Toán Của Kẻ Sống Sót
Cái lạnh buốt của nitơ lỏng không bắt đầu từ da thịt, nó cắm thẳng vào tủy sống.
Lê Hoàng mở mắt. Tầm nhìn của anh bị bao phủ bởi một màn sương mù màu lam xám chập chờn, xé rách bởi những dải nhiễu sọc ngang của võng mạc điện tử đang khởi động lại. Mùi rỉ sét đặc quánh, mùi dầu thủy lực khét lẹt và vị tanh nồng của máu cam đọng lại nơi cuống họng làm anh ho sặc sụa. Mỗi nhịp thở là một cơn chấn động buốt nhói chạy dọc từ đốt sống cổ số 7 xuống thắt lưng.
Anh cố gượng dậy. Theo bản năng, Hoàng ra lệnh cho hai chân chống xuống để nâng cơ thể lên.
Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng tuyệt đối. Đôi chân anh – bọc trong lớp quần bảo hộ dính đầy bùn đất và keo tản nhiệt Graphene-X bọc chì – nằm im lịm như hai súc gỗ chết. Chúng hoàn toàn mất đi cảm giác, mềm nhũn và lạnh ngắt. Cơn hoảng loạn sinh học dâng lên, Hoàng cố ép xung điện tủy sống, cố dùng ý chí lượng tử cưỡng bức các bó cơ vận động hoạt động.
*Rắc! Rắc!*
Một cơn co thắt tủy sống dữ dội, sắc lẹm như dao cắt, phóng thẳng từ gáy dọc theo cột sống. Toàn bộ cơ lưng của Hoàng co rúm lại, cứng đờ. Anh mất thăng bằng, đổ sụp từ trên bàn kỹ thuật titan xuống nền đất nện ẩm ướt của căn hầm. Tiếng va đập của kim loại và xương thịt vang lên một tiếng *bịch* nặng nề.
“Hoàng! Thằng điên này, nằm im!”
Một bàn tay trái gầy guộc nhưng đầy vết chai sạn bấu chặt lấy vai anh, cố sức kéo anh tựa lưng vào một stack container rỉ sét gần đó. Minh Tú thở dốc, gương mặt cô nhợt nhạt dưới lớp kính lăng kính đa sắc đã nứt nẻ một góc. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – niềm tự hào công nghệ chắp vá – giờ chỉ còn là một đống phế liệu rỉ dầu thủy lực đen ngòm, treo lủng lẳng vô lực bên vai phải quấn băng gạc đẫm máu.
“Bio-Drive của mày vừa suýt nướng chín đại não của mày,” Minh Tú nghiến răng, giọng nói run rẩy vì đau đớn thể xác và kiệt sức. “Dung dịch làm mát nitơ lỏng của tao chỉ tạm thời dập tắt cơn sốc nhiệt tủy sống ở mức 41.8 độ C. Đôi chân của mày... các sợi thần kinh vận động C7 đã hoại tử hoàn toàn rồi. Mày đã liệt vĩnh viễn ở thế giới thực, hiểu chưa?”
Hoàng nhìn xuống đôi chân vô cảm của mình. Dải đèn LED dọc cột sống – vốn là chỉ số hiển thị trạng thái của ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 – hiện đang tắt lịm hoàn toàn, chỉ chốc chốc mới nhấp nháy một sắc vàng mờ nhạt, yếu ớt. Anh không cảm thấy buồn bã, chỉ có một sự chấp nhận lạnh lùng đến đáng sợ. Cái giá vật lý của sự chiếm hữu. Để giữ lại linh hồn Lan Chi, anh đã tự nguyện dâng hiến thể xác của chính mình cho quỷ dữ công nghệ.
“Bảo Rác... đâu?” Hoàng khàn giọng, giọng nói khô khốc như cát bụi bãi rác.
Minh Tú quay mặt đi, tránh ánh mắt của anh. “Thằng bé... nó đi Lô D tìm Chip Bio-Core 100TB và pin Betavoltaic để cứu mày. Đã quá hai giờ rồi chưa về. Thiết bị định vị tầm ngắn của tao vừa bị nhiễu sóng từ trường bão từ quét sạch, nhưng trước khi mất tín hiệu, tao quét thấy có xung đột lực lượng ở khu vực đó.”
“Băng đảng... Mắt Sắt,” Hoàng lầm bầm, tay phải anh run rẩy bấu chặt vào mép xe lăn dã chiến bọc chì đặt cạnh đó. Anh hiểu rất rõ sự tàn bạo của gã Mắt Sắt. Nếu Bảo Rác bị bắt khi đang trộm linh kiện, gã sẽ không ngần ngại mổ lấy nội tạng hoặc nghiền nát xương cốt thằng bé.
“N-Nó nói đúng đấy. Thằng nhóc đó... đã rơi vào tay gã Mắt Sắt rồi.”
Một giọng nói trầm đục, hơi lắp bắp vang lên từ góc tối của căn hầm. Từ sau những đống vỏ máy tính cũ chất cao như núi, một bóng người gầy khòm, lưng khom bước ra. Gã đeo một cặp kính cận dày cộp nứt một góc, ngón tay dài mảnh khảnh liên tục gõ nhịp trên lớp vỏ một chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ. Đó là Lâm "Mắt Kính" – cựu lập trình viên cao cấp của Aeterna Corp, kẻ đang sống ẩn dật bằng nghề sửa điện thoại cũ ở rìa Nghĩa địa tủy sống.
Minh Tú cảnh giác đứng chắn trước Hoàng, tay trái rụt vào túi áo khoác phao bọc chì: “Lâm? Sao mày biết lối vào đây?”
“T-Tao biết mọi ngóc ngách của bãi rác này trước cả khi tụi mày đến,” Lâm Mắt Kính nhún vai, giọng gã run rẩy nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tự tin kỳ lạ khi nhìn vào gáy Hoàng. “Lê Hoàng... cựu kỹ sư mạng Aeterna. Kẻ mang ổ cứng chứa ma. Tao đã theo dõi vết code của mày từ đêm mày bẻ khóa phân khu lưu trữ dữ liệu rác. Phong cách viết code của mày... rất đặc biệt, rất giống... Lan Chi.”
Hoàng nheo mắt nhìn Lâm: “Mày muốn gì?”
“Tao không muốn cái đầu của mày để đổi lấy tiền thưởng của Lý Cường,” Lâm Mắt Kính cười khổ, gã đưa tay đẩy gọng kính nứt. “Tập đoàn đã sa thải tao vô lý, cướp sạch các nghiên cứu của tao và ném tao ra bãi rác này như một đống phế thải. Tao muốn thấy tụi nó sụp đổ. Và tao biết... mày là kẻ duy nhất có thể làm được điều đó.”
Lâm Mắt Kính bước đến gần Hoàng, gã rút từ trong túi áo khoác sờn cũ ra một ổ cứng di động bọc chì cách từ, đặt lên bàn kỹ thuật titan.
“Tin tức mới nhất từ Chợ điện tử ngầm Lô D: Lý Cường đã cho Đội an ninh Vành Đai Sắt triệt hạ hoàn toàn khu chợ. Bọn chúng đang dọn dẹp sạch sẽ mọi đường dây băng thông lậu và bắt giữ bất kỳ ai liên quan đến mày. Bọn chúng đang siết chặt vòng vây quanh Nghĩa địa tủy sống này. Đường thoát duy nhất của mày là vượt biên sang Vành Đai Biên Giới.”
Lâm gõ nhẹ vào ổ cứng di động: “Nhưng để vượt qua các chốt kiểm soát lượng tử của cảnh sát mạng, mày cần cái này. Giao thức lách tường lửa Aegis-Bypass nâng cao. Đây là thuật toán tao đã tích lũy suốt mười năm làm việc tại phòng nghiên cứu tối mật. Nó có thể tạo ra các yêu cầu truy cập giả mạo, bẻ gãy các lớp kiểm tra chữ ký số của hệ thống an ninh tháp trong vòng năm giây.”
Hoàng nhìn chằm chằm vào ổ cứng di động bọc chì. Trực giác của một kỹ sư mạng lão luyện cho anh biết đây là một vũ khí công nghệ vô giá. Nhưng anh cũng hiểu luật thể loại của thế giới này: không có món quà nào miễn phí.
“Cái giá là gì?” Hoàng hỏi, giọng lạnh lùng.
Lâm Mắt Kính im lặng một lát, ánh mắt gã quét qua đôi chân liệt của Hoàng rồi dừng lại ở cổng Spinal Port nâng cấp sợi vàng dọc gáy anh.
“Thuật toán này đòi hỏi năng lực tính toán lượng tử cực đại từ não bộ vật chủ. Để chạy được nó, mày phải ép xung tủy sống vượt giới hạn an toàn. Khi mày kích hoạt Aegis-Bypass mới, xung lượng tử của nó sẽ đốt cháy ít nhất 20% tế bào thần kinh vận động còn lại dọc cột sống của mày. Mày sẽ phải chịu đựng những cơn co thắt tủy sống đau đớn tột cùng, và đôi chân của mày... sẽ vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội phục hồi, dù chỉ là một phần mười cảm giác.”
“Hoàng, đừng!” Minh Tú hét lên, cô dùng bàn tay trái còn lại giữ chặt lấy bả vai anh. “Mày đã liệt hoàn toàn rồi! Nếu mày tiếp tục đốt cháy thần kinh tủy sống, tổn thương sẽ lan lên hành tủy. Mày sẽ bị liệt toàn thân, hoặc chết não vĩnh viễn trước khi kịp bước chân ra khỏi bãi rác này!”
Hoàng không nhìn Minh Tú. Anh nhìn vào khoảng không vô định trước mặt, nơi hình ảnh hologram của Lan Chi (Hạnh phúc) với bộ váy cưới trắng giản dị đang chập chờn xuất hiện trong tâm trí anh. Cô đang ngủ sâu trong ổ cứng Bio-Drive đang cạn kiệt năng lượng. Sự tồn tại của cô, linh hồn của cô, là tất cả những gì anh còn lại trên đời này. Nếu anh không thể cứu cô, sự sống của thể xác anh chỉ là một cái xác không hồn kéo lê trên đất cát.
“Cắm cáp đi, Lâm,” Hoàng khàn giọng nói, gương mặt anh phẳng lặng như mặt hồ đóng băng.
Lâm Mắt Kính hít một hơi thật sâu, gật đầu. Gã cắm sợi Cáp quang siêu dẫn sợi vàng nối từ ổ cứng di động trực tiếp vào cổng Spinal Port nâng cấp sợi vàng dọc gáy Hoàng.
*Cạch!*
Ngay khi mối nối vật lý được thiết lập, dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng đột ngột phát ra ánh sáng vàng kim lấp lấn dữ dội.
“Tiến trình truyền tải... bắt đầu,” Lâm Mắt Kính gõ nhanh các dòng lệnh trên điện thoại cũ để điều phối dòng dữ liệu.
*A...*
Một tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn ứ nơi cổ họng Hoàng. Toàn bộ cơ thể anh căng cứng như một cây cung bị kéo quá đà. Xung lượng tử của thuật toán Aegis-Bypass mới quá mạnh, nó dội ngược dải tần số cao tần trực tiếp vào hệ thần kinh trung ương của anh. Hoàng cảm thấy như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm thẳng vào gáy, đốt cháy từng tế bào thần kinh dọc theo đốt sống cổ số 7.
Nhịp tim của anh hiển thị trên màn hình giám sát vọt lên mức 140 nhịp/phút. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ vết mổ rách rộng sau gáy, nhuộm đỏ cả vệt băng gạc bọc sợi carbon.
“Nhiệt độ tủy sống đang tăng nhanh! 39.2... 39.8... 40.5 độ C!” Minh Tú hoảng loạn hét lên, cô cố gắng điều chỉnh van xả nitơ lỏng tuần hoàn dọc cột sống của anh nhưng áp lực dòng ngược quá lớn khiến đường ống dẫn bị rò rỉ khí trắng xóa.
“Hoàng! Áp dụng thiền Delta ngay! Nếu không sóng não của mày sẽ bị nổ tung!” Minh Tú lay mạnh vai anh.
Trong cơn đau đớn tột cùng xé rách cơ thể, Hoàng nhắm mắt lại. Anh cố gắng lọc bỏ mọi âm thanh rít gào của máy móc, mọi cảm giác rát bỏng đang thiêu đốt da thịt lưng. Anh tập trung tinh thần vào hơi thở sinh học, tưởng tượng mình đang ngồi giữa khoảng sân gạch rêu phong tĩnh lặng của Chùa Vô Môn, dưới sự hướng dẫn điều hòa nhịp thở của Sư thầy Thích Trí.
Anh hạ dần tần số sóng não xuống mức Delta.
*Hít vào... thở ra... phẳng lặng...*
Sóng não hiển thị trên màn hình của Minh Tú từ những đỉnh nhọn hoắt hỗn mang bắt đầu dẹt dần, phẳng lặng như một mặt hồ không một gợn sóng. Sự tĩnh lặng của đại não đã tạo ra một từ trường sinh học ổn định, giúp các vi mạch lượng tử của Bio-Drive và cổng Spinal Port sợi vàng tìm được nhịp cộng hưởng chung với thuật toán mới.
Nhiệt độ cột sống dừng lại ở mức 38 độ C rồi từ từ giảm xuống. Dải đèn LED dọc lưng Hoàng chuyển sang trạng thái nhấp nháy chậm màu vàng – báo hiệu tiến trình tích hợp thuật toán Aegis-Bypass nâng cao đã hoàn thành 100%.
Hoàng mở mắt, mồ hôi lạnh đẫm đìa trên trán. Anh cố gắng cử động hai ngón chân út của mình. Hoàn toàn mất cảm giác. Đôi chân anh giờ đây thực sự đã biến thành hai súc gỗ vô tri, không còn một chút phản hồi sinh học nào. Cái giá 20% tế bào thần kinh vận động đã bị đốt cháy vĩnh viễn để đổi lấy thuật toán của kẻ sống sót.
“Mày... mày là một con quái vật dũng cảm nhất tao từng thấy,” Lâm Mắt Kính thào thào, gã nhìn Hoàng bằng ánh mắt vừa kính sợ vừa nể phục.
Đúng lúc đó, một tiếng rột rẹt chói tai vang lên từ chiếc loa vô tuyến lậu treo trên vách hầm ngầm.
*“Rột... rẹt... Lê Hoàng... mày có nghe thấy tao nói không?”*
Giọng nói trầm đục, sặc mùi kim loại và rỉ sét của gã Mắt Sắt vang vọng trong không gian u tối của căn hầm, khiến cả ba người lập tức nín thở.
*“Tao đang giữ thằng ranh con nhặt rác của mày ở Lô D Nghĩa địa tủy sống đây. Nó mang theo một con chip Bio-Core 100TB và một viên pin Betavoltaic rất đẹp. Tao cho mày đúng ba mươi phút để lết cái thân bán liệt của mày ra đây giao nộp Bio-Drive V1 dọc cột sống của mày. Nếu quá một giây... tao sẽ thả thằng ranh này vào máy nghiền kim loại khổng lồ của bãi rác. Để xem cái đầu của nó chịu được mấy giây dưới áp lực ba mươi tấn.”*
Tiếng cười sằng sặc của gã Mắt Sắt dội thẳng vào màng nhĩ Hoàng, kèm theo tiếng khóc nghẹn ngào cố nén đau đớn của Bảo Rác ở phía nền âm thanh.
Hoàng siết chặt nắm tay phải đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc. Anh nhìn vào dải đèn LED cột sống đang nhấp nháy chậm màu vàng của mình, rồi nhìn sang Lâm Mắt Kính.
“Lý Cường... có đang giám sát khu vực Lô D không?” Hoàng khàn giọng hỏi.
Lâm Mắt Kính gõ nhanh trên điện thoại cũ, hiển thị một bản đồ quét radar sinh trắc học của thành phố lên màn hình CRT chập chờn. Gã chỉ ngón tay gầy guộc vào một kẽ hở hẹp nằm giữa hai tuyến tuần tra của drone cảnh sát mạng.
“Có một kẽ hở thời gian kéo dài đúng mười lăm phút trong mạng lưới giám sát của Lý Cường tại rìa Lô D,” Lâm Mắt Kính nói, giọng gã trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Mày có thể dùng kẽ hở này để tiếp cận sào huyệt của gã Mắt Sắt mà không bị phát hiện. Nhưng tao cảnh báo trước... để duy trì trạng thái tàng hình mạng bằng cách kích hoạt Giao thức Aegis-Bypass mới dọc đường đi, mày sẽ phải chịu tải lượng xung cực đại. Nó sẽ đốt cháy nốt những sợi thần kinh vận động còn sót lại của mày. Mày có thể sẽ không bao giờ đứng dậy được nữa, ngay cả khi có khung xương trợ lực hỗ trợ.”
Hoàng nhắm mắt lại một giây, rồi mở ra, ánh mắt anh kiên định như thép nguội.
“Chuẩn bị xe lăn cho tôi,” Hoàng nói với Minh Tú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!