Nghĩa Địa Tủy Sống
Bóng tối của đường hầm ngầm cũ nát nuốt chửng chiếc xe tải chở rác của Nghiệp đoàn Vệ sinh Điện từ. Tiếng động cơ hybrid cũ kỹ rên rỉ những nhịp cuối cùng rồi tắt lịm, để lại không gian sự im lặng ngột ngạt và mùi ẩm mốc đặc trưng của nước thải hóa chất.
Trên thùng xe tải, Sơn "Sắt" quỳ sụp bên cạnh thân hình bất động của Lê Hoàng. Cánh tay cơ khí bên phải của gã cựu binh rít lên những tiếng lạch cạch khô khốc khi gã cố gắng gạt bỏ những bao rác phóng xạ lượng tử xung quanh để tạo khoảng trống. Dưới ánh sáng lờ mờ phát ra từ chiếc đèn pin dã chiến bám đầy dầu mỡ, vết thương sau gáy Hoàng trông kinh hoàng như một vết nứt địa chấn trên đá xám. Vết mổ dọc đốt sống cổ số 7 – nơi đặt cổng Spinal Port V1 – đã toác rộng hoàn toàn sau cú rơi chấn động từ đỉnh tháp. Máu tươi rỉ ra xối xả, hòa lẫn với chất keo tản nhiệt Graphene-X màu xám bạc bết chặt vào cổ áo hoodie xám tro sờn cũ của anh.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là máu.
Dải đèn LED chạy dọc cột sống của Hoàng – chỉ số hiển thị trạng thái của ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 – đã tắt lịm hoàn toàn. Không còn sắc lam ổn định, cũng không còn sắc cam cảnh báo. Nó tối đen, lạnh ngắt như một dải kim loại chết dọc theo tấm lưng đang co thắt dữ dội của anh.
“Thanh! Thằng nhỏ tắt nguồn rồi! Bio-Drive đang hút cạn điện sinh học từ não nó!” Sơn Sắt gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy hoảng loạn dội vào vách thùng xe bằng tôn rỉ sét.
Cửa cabin phía trước mở phắt. Thanh "Móng Vuốt" bước xuống, bả vai trái của cô lệch hẳn đi do cú va đập lúc xe lao xuống hầm, chiếc khung xương trợ lực bên tay phải móp méo phát ra tiếng u u rệu rã. Cô không thèm lau vết máu khô trên trán, lao thẳng về phía thùng xe, đôi mắt sắc sảo co rút lại khi nhìn thấy trạng thái của Hoàng.
“Giao thức sinh tồn quân sự của cái ổ cứng đó đã kích hoạt,” Thanh nghiến răng, giọng nói lạnh lùng nhưng run rẩy. “Khi pin lượng tử của Bio-Drive chạm ngưỡng 0%, nó sẽ tự động rút dòng điện sinh học từ hệ thần kinh trung ương của vật chủ để duy trì tính toàn vẹn của tệp dữ liệu Lan Chi. Nếu không ngắt kết nối hoặc sạc nguồn trong vòng ba mươi phút nữa, não của Hoàng sẽ bị nướng chín. Anh ấy sẽ chết não vĩnh viễn.”
“Mẹ kiếp! Ngắt kết nối vật lý đi!” Sơn Sắt đưa tay định giật sợi cáp bảo vệ.
“Không được!” Thanh hét lên, gạt phắt tay Sơn ra. “Vết mổ rách toác rồi. Nếu giờ anh giật mạnh cổng Spinal Port mới cấy ghép, các sợi thần kinh tủy sống C7 vừa hàn gắn sẽ đứt sạch. Anh ấy sẽ liệt hoàn toàn từ cổ trở xuống vĩnh viễn trước khi kịp chết não. Chúng ta phải đưa anh ấy đến Nghĩa địa tủy sống ngay lập tức. Minh Tú và Bảo Rác đang đợi ở đó.”
Thanh Móng Vuốt không nói nhảm thêm một câu. Cô nhảy lên cabin, dùng cánh tay bọc khung xương móp méo gạt mạnh cần số, cưỡng bức động cơ điện của chiếc xe tải khởi động lại bằng nguồn pin dự phòng cuối cùng. Chiếc xe lảo đảo lao đi trong bóng tối của hệ thống cống ngầm Vùng Số Không, hướng về phía rìa ngoại khu – nơi tọa lạc của bãi phế thải y sinh khổng lồ được mệnh danh là Nghĩa địa tủy sống.
***
Nghĩa địa tủy sống hiện ra dưới màn mưa axit nhạt màu như một con quái thú kim loại khổng lồ đang phân hủy. Hàng triệu tấn rác thải y sinh, những vỏ bọc titan rỉ sét, những tấm chì cách nhiệt thải loại và hàng vạn ổ cứng sinh học bị lỗi của tập đoàn Aeterna Corp được đổ đống cao như những ngọn đồi nhỏ. Dưới tác động của bão từ trường vĩnh cửu và sự rò rỉ hóa chất, cả bãi phế thải tỏa ra một luồng ánh sáng lân quang màu xanh lá cây mờ ảo, ma quái và lạnh lẽo.
Chiếc xe tải của Thanh dừng lại sát một nhà kho rỉ sét nửa chìm nửa nổi dưới lòng đất bãi rác. Đây là căn cứ tạm thời của Minh Tú sau khi phòng thí nghiệm toa tàu điện ngầm bị phá hủy.
Ngay khi Sơn Sắt bế thân hình lạnh ngắt của Hoàng vào trong hầm, Bảo "Rác" – cậu học trò nhỏ 14 tuổi – đã lao đến. Gương mặt nhem nhuốc bụi than của cậu bé cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy người thầy của mình nằm bất động, đôi chân buông thõng hoàn toàn vô lực.
“Thầy Hoàng... Thầy ơi!” Bảo Rác nghẹn ngào, bàn tay nhỏ bé run rẩy bám lấy vạt áo hoodie đẫm máu của Hoàng.
“Bảo, đứng lùi ra!” Minh Tú hét lớn.
Nữ hacker lập dị quỳ sụp xuống bên cạnh bàn kỹ thuật bằng sắt rỉ. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – niềm tự hào công nghệ chắp vá – giờ chỉ còn là một đống phế liệu nát bét rỉ dầu đen ngòm sau trận chiến trước, nhưng cô không quan tâm. Minh Tú dùng bàn tay trái còn lại nhanh nhẹn cắm một ống tiêm áp lực chứa dung dịch làm mát khẩn cấp – thứ nitơ lỏng pha loãng sinh học – trực tiếp vào cổng gáy của Hoàng.
Một làn khói trắng lạnh buốt tỏa ra từ hai bên vai Hoàng, sương giá bám nhẹ dọc cột sống. Thân hình anh khẽ co giật một nhịp, nhịp tim hiển thị trên màn hình giám sát thô sơ chập chờn tăng lên từ 30 lên 45 nhịp/phút.
“Dung dịch làm mát chỉ tạm thời ngăn chặn sự quá nhiệt của tủy sống,” Minh Tú thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán làm nhòe đi dải màu hồng neon trên tóc cô. “Ổ cứng Bio-Drive V1 của gã này là nguyên mẫu quân sự bọc chì dày, dải tần số của nó quá nặng. Nó đã sụt nguồn hoàn toàn và đang rút sạch điện sinh học từ não Hoàng để bảo vệ tệp nén ý thức 500TB của Lan Chi. Nếu không tìm được một phân vùng đệm để san sẻ tải lượng điện năng và một viên pin hạt nhân micro tương thích sinh học còn điện để kích hoạt lại dải nguồn, Hoàng sẽ chết não trong vòng hai mươi phút nữa.”
“Phân vùng đệm? Pin Betavoltaic? Tìm ở đâu ra trong cái xó này lúc này?” Sơn Sắt đập mạnh tay cơ khí xuống bàn, phát ra tiếng *boong* nặng nề.
“Nghĩa địa tủy sống,” Bảo Rác đột ngột lên tiếng, giọng nói của cậu bé 14 tuổi bỗng trở nên kiên định đến lạ kỳ. Cậu lau nước mắt trên má, mắt sáng xếch lên đầy quyết tâm. “Em biết chỗ. Trong khu phế thải y sinh Lô D, có những đống rác chứa xác cyborg quân sự cũ bị thải loại. Ở đó chắc chắn có Chip nhớ sinh học Bio-Core 100TB làm từ protein tổng hợp và pin Betavoltaic còn hoạt động. Em thường đi nhặt rác ở đó, em quen thuộc từng ngóc ngách.”
Minh Tú nhìn cậu bé, ánh mắt đầy ái ngại: “Bảo, khu vực đó có mức bức xạ độc hại cực cao do rò rỉ lượng tử. Hơn nữa, đó là địa bàn của băng đảng phế liệu Mắt Sắt. Bọn chúng có robot tuần tra tự động quét laser đỏ khắp nơi. Nếu bị bắt...”
“Thầy Hoàng đã cứu mạng em, cứu mạng cả Lan Hương,” Bảo Rác ngắt lời cô, cậu bé cúi xuống, rút chiếc kìm cắt đa năng bọc cao su cách điện từ túi bảo hộ rộng thùng thình ra dắt vào hông. “Nếu không có thầy, em đã chết ngạt trong đống rác lâu rồi. Em đi.”
Không đợi câu trả lời của Minh Tú, Bảo Rác quay người, lao thẳng ra ngoài màn mưa axit của Nghĩa địa tủy sống.
***
Không khí bên ngoài bãi phế thải đặc quánh mùi lưu huỳnh và axit rát bỏng. Bảo Rác kéo sụp chiếc mũ của bộ đồ bảo hộ rộng thùng thình nhặt từ bãi rác để che khuất gương mặt. Cậu di chuyển nhanh nhẹn như một con mèo hoang giữa những khe hẹp của các chồng container rỉ sét và những đống xác máy móc khổng lồ.
Càng tiến sâu vào khu vực Lô D, mức bức xạ lượng tử càng tăng cao. Chiếc kính bảo hộ cũ kỹ của Bảo bắt đầu hiển thị những vệt nhiễu sọc ngang màu xanh lá cây do ảnh hưởng của từ trường mạnh. Cổ tay cậu bé bị trầy xước rỉ máu do va quệt vào những mảnh titan sắc nhọn nhô ra từ đống rác, nhưng cậu không dám dừng lại.
Bảo Rác rút từ trong túi áo ra một thiết bị dò sóng điện từ thô sơ tự chế từ vỏ hộp sữa. Con chip LED đỏ trên thiết bị nhấp nháy chập chờn, phát ra những tiếng *tít... tít...* yếu ớt. Viên pin của thiết bị dò sóng đã bắt đầu hỏng do ảnh hưởng của bức xạ lượng tử tầm ngắn.
“Cố lên... cố lên một chút nữa thôi,” Bảo thì thầm, ngón tay bóp chặt lấy bản mạch hở của thiết bị.
Cậu trèo lên một đống vỏ bọc titan lớn, nhìn xuống thung lũng rác y sinh phía dưới. Nơi đó, những xác cyborg quân sự cũ nằm chồng chất lên nhau như những bộ xương khô của một thời chiến tranh biên giới hoang tàn. Ánh lân quang từ những khối pin lượng tử bị rò rỉ nhuộm xanh cả một vùng đất chết.
*Bíp... bíp... bíp bíp bíp!*
Thiết bị dò sóng thô sơ trên tay Bảo bỗng kêu lên dồn dập. Con chip LED đỏ sáng rực lên một nhịp rồi tắt ngấm – viên pin tự chế đã hoàn toàn cháy rụi. Nhưng dải ánh sáng đỏ nhấp nháy cuối cùng đã kịp chỉ hướng về phía xác một con cyborg hạng nặng màu xám mờ nằm khuất dưới gầm một tấm chì cách nhiệt khổng lồ.
Bảo Rác mừng rỡ. Cậu tuột nhanh xuống dốc rác, bò rạp người dưới tấm chì cách nhiệt dày để tiếp cận xác cyborg.
Con cyborg này đã bị phá hủy phần ngực, nhưng hộp sọ bằng hợp kim vonfram của nó vẫn còn nguyên vẹn. Bảo Rác sử dụng kính bảo hộ quét sát, phát hiện dải tần số lượng tử yếu ớt phát ra từ gáy của nó.
Đó chính là nơi chứa Chip nhớ sinh học Bio-Core 100TB.
Bảo Rác nín thở, cậu dùng hai tay nắm chặt lấy khối sọ cyborg nặng nề, cố sức kéo nó ra ngoài khoảng trống để dễ thao tác. Nhưng khối sọ đã bị kẹt chặt trong khung thép rỉ sét của lồng ngực móp méo. Cậu bé gồng hết sức bình sinh, mặt đỏ bừng, các sợi gân xanh nổi lên trên cổ tay gầy gò, nhưng cái xác kim loại vẫn trơ trơ không nhúc nhích.
“Mẹ kiếp... kẹt rồi!” Bảo Rác rủa thầm.
Thời gian đang đếm ngược từng giây. Hoàng đang cận kề cái chết não dưới hầm ngầm. Bảo Rác hiểu rằng cậu không thể lãng phí thêm một giây nào để kéo cái xác ra. Cậu quyết định phải phẫu thuật cắt chip trực tiếp tại chỗ, ngay trong khoảng trống chật hẹp dưới tấm chì cách nhiệt.
Bảo nằm sấp xuống nền đất sũng nước mưa axit, luồn đầu và hai tay vào sát hộp sọ cyborg. Cậu rút chiếc kìm cắt đa năng bọc cao su ra, dùng đầu dao nhọn cố gắng cạy nắp bảo vệ bằng titan ở gáy con cyborg. Những mảnh rỉ sét kim loại sắc nhọn đâm vào ngón tay Bảo, máu tươi rỉ ra, hòa lẫn với thứ dầu thủy lực đen ngòm bám đầy trên hộp sọ.
*Tách!*
Tấm nắp bảo vệ gáy bật ra, để lại một khe hở nhỏ lộ ra bảng mạch sinh học làm từ protein tổng hợp lấp lánh ánh lam nhẹ. Đó chính là Chip nhớ sinh học Bio-Core 100TB còn nguyên vẹn.
Đúng lúc Bảo Rác định dùng kìm bóc tách các sợi cáp quang siêu dẫn nối với chip nhớ, một luồng ánh sáng laser màu đỏ rực đột ngột quét qua đống rác phía trên đầu cậu.
*U u u...*
Tiếng động cơ điện trầm thấp của một con robot tuần tra tự động thuộc băng đảng Mắt Sắt vang lên từ phía đỉnh dốc rác. Thấu kính lồi quét laser của nó xoay qua xoay lại, phát ra những tia sáng đỏ rà soát từng mét vuông của Lô D để tìm kiếm những kẻ trộm linh kiện lậu.
Trái tim Bảo Rác như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu biết rất rõ luật lệ của Nghĩa địa tủy sống: kẻ nào bước vào bãi rác của gã Mắt Sắt mà không nộp phế sẽ bị mổ lấy linh kiện cấy ghép vứt xác cho robot nghiền nát. Cậu bé lập tức nằm im bất động, áp sát cơ thể gầy gò của mình dưới tấm chì cách nhiệt rỉ sét. Tấm chì dày bọc quanh người cậu hoạt động như một chiếc ô Faraday thụ động, che giấu hoàn toàn bức xạ nhiệt và dải sóng sinh học của cậu trước mắt quét của robot.
Luồng laser đỏ quét sát sạt qua mép tấm chì, chỉ cách lưng Bảo Rác chưa đầy năm centimet. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, Bảo nín thở, hai tay siết chặt lấy chiếc kìm, không dám phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào.
Con robot tuần tra dừng lại ngay phía trên tấm chì. Bộ vi xử lý của nó phát hiện có sự dao động điện từ nhẹ phát ra từ xác con cyborg quân sự phía dưới. Nó khựng lại, thấu kính quét chuyển sang chế độ quét bức xạ điện từ tầm ngắn.
*Bíp... bíp... bíp...*
Nếu con robot phát hiện ra dòng rò rỉ điện từ từ con cyborg, nó sẽ dùng súng phóng điện phá hủy toàn bộ khu vực, đồng nghĩa với việc chip Bio-Core và cả tính mạng của Bảo Rác sẽ bị thiêu rụi.
Trong giây phút sinh tử, Bảo Rác đưa tay vào túi áo, rút ra thiết bị dò sóng thô sơ đã hỏng pin. Cậu dùng ngón tay bóp mạnh vào bản mạch hở của thiết bị, cưỡng bức dòng điện sinh học cực nhỏ từ cơ thể mình chạy qua con chip LED hỏng để tạo ra một xung điện từ giả lập tầm ngắn.
Cậu ném mạnh thiết bị dò sóng về phía đống vỏ bọc titan cách đó mười mét.
*Xèo... xèo...*
Thiết bị rơi xuống đống sắt vụn, phát ra một xung điện từ nhỏ chập chờn trước khi cháy rụi hoàn toàn. Con robot tuần tra lập tức bị thu hút bởi nguồn phát tín hiệu mới. Nó xoay ngoắt thấu kính quét về hướng đống vỏ bọc titan, di chuyển rầm rập về phía đó để kiểm tra.
Bảo Rác không bỏ lỡ cơ hội vàng ngọc. Cậu quay lại hộp sọ cyborg, dùng kìm cắt đa năng bấm mạnh bốn nhát dứt khoát dọc theo các chân rết nano bọc vàng kết nối chip nhớ.
*Cạch!*
Khối Chip nhớ sinh học Bio-Core 100TB lọt thỏm vào lòng bàn tay nhỏ bé của Bảo. Cậu nhanh chóng nhét nó vào túi bảo hộ bọc vải nỉ dày bên hông, cùng với một viên pin hạt nhân micro Betavoltaic còn nguyên lớp vỏ bảo vệ bọc chì nhặt được bên cạnh hộp sọ.
“Thành công rồi... Thầy Hoàng cứu được rồi...” Bảo Rác thở phào, nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên gương mặt nhem nhuốc bụi than.
Cậu bé lách người ra khỏi gầm tấm chì cách nhiệt, chuẩn bị chạy ngược về phía nhà kho rỉ sét của Minh Tú.
Nhưng ngay khi Bảo Rác vừa đứng thẳng người lên giữa màn sương mù hóa chất lạnh lẽo, một bóng đen khổng lồ đột ngột đổ sụp xuống từ đỉnh dốc rác, che khuất hoàn toàn ánh lân quang xanh ma quái của Nghĩa địa tủy sống.
Một bàn tay thép rỉ sét khổng lồ, bọc bằng những sợi xích kim loại đen ngòm bốc mùi dầu máy hôi hám, thò ra từ bóng tối như một gọng kìm tử thần.
*Rắc!*
Bàn tay thép bóp chặt lấy cổ tay gầy gò của Bảo Rác, nhấc bổng cậu bé 14 tuổi lên không trung. Cơn đau buốt nhói từ xương cổ tay bị bóp nghẹt khiến chiếc kìm cắt đa năng trên tay Bảo rơi rụng xuống đất cát, phát ra một tiếng *cạch* khô khốc.
Từ trong màn sương mù lượng tử xám xịt, gương mặt vuông vức đầy sẹo bỏng rỉ sét của gã Mắt Sắt hiện ra. Con mắt phải thay bằng thấu kính camera thô thô của gã xoay tít, phát ra những tia sáng đỏ rực khóa chặt vào gương mặt đang hoảng loạn của cậu bé nhặt rác.
“Mày nghĩ mày đang trộm đồ trên đất của ai hả, thằng ranh con?” Giọng nói của gã Mắt Sắt vang lên, trầm đục và lạnh lùng như tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá rỉ sét. Gã siết chặt thêm gọng kìm thép, khiến cổ tay Bảo Rác rỉ máu tươi dọc theo những thớ xích rỉ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!