Nhảy Vào Vực Thẳm
Trọng lực rít gào bên tai Lê Hoàng như một con quái thú đang đói mồi.
Màn đêm ngoại ô Vùng Số Không bị xé rách bởi những vệt sáng cam rực từ vụ nổ của đỉnh tháp phát sóng. Sức ép từ khối thuốc nổ từ trường của con drone tự sát K-90 không chỉ hất văng terminal truyền tải, mà còn ném cơ thể bán liệt của Hoàng ra ngoài khoảng không. Anh đang rơi. Gió rít qua những khe hở của bộ khung xương trợ lực thô sơ đã hỏng, quật những giọt mưa axit nóng rát vào gương mặt đẫm máu của anh. Dưới lưng anh, ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống đang rung lên bần bật, dải đèn LED đỏ rực báo tử chớp tắt liên tục như một nhịp tim sắp ngừng đập.
Trong khoảnh khắc cơ thể xoay vòng trên không trung, Hoàng nhìn thấy bầu trời đêm mờ mịt sương mù hóa chất của Neo-Saigon chao đảo. Những tòa tháp neon rực rỡ ở trung tâm thành phố trông như những cây trâm cắm vào lòng đất lạnh, xa xôi và vô cảm. Lan Chi không lên tiếng. Bộ đàm thần kinh của anh chỉ còn lại những tiếng rào rào của nhiễu sóng tĩnh điện, nhưng anh biết cô đang ở đó, co cụm lại trong phân vùng nhớ bọc chì để tránh xung kích điện từ từ vụ nổ.
“Lan Chi... giữ chặt lấy...” Hoàng nghĩ thầm trong đầu, dốc chút ý thức cuối cùng để gửi một dòng lệnh khóa bảo vệ dữ liệu vào gáy.
Rồi, mặt đất ập đến.
Cú va chạm không phải với đất đá khô khốc, mà là với sườn đồi ngập rác phế thải y sinh ngoại ô. Hoàng lao thẳng xuống một đống vỏ bọc titan rỉ sét và những tấm chì cách nhiệt thải loại của các phòng thí nghiệm cũ. Một tiếng *rầm* nặng nề vang lên, kèm theo tiếng kim loại móp méo dữ dội dưới sức nặng của cơ thể anh và bộ khung xương hỏng.
Một cơn đau kinh hoàng, sắc lẹm và lạnh buốt, phóng thẳng từ gáy dọc xuống thắt lưng Hoàng. Tiếng xương cốt và khớp nối cơ khí gãy gập kêu lên những tiếng *rắc* ghê người. Vết mổ sau gáy dọc cổng Spinal Port V1 vốn đã rách miệng nay toác rộng hoàn toàn, máu tươi rỉ ra xối xả, nóng hổi, nhuộm đỏ cả những mảnh rác titan xung quanh.
Nhưng anh không chết.
Lớp vỏ chì bảo vệ rèn nguội thủ công mà ông Sáu Chì bọc quanh Bio-Drive V1 dọc cột sống đã hấp thụ đến 80% lực chấn động vật lý của cú rơi. Nó móp méo, rạn nứt dưới sức ép, nhưng tấm lá chắn titan-chì ấy đã giữ cho cái ổ cứng chứa ý thức 500TB của Lan Chi không bị dập nát vĩnh viễn. Cái giá phải trả là cơ thể sinh học của Hoàng. Cú sốc tủy sống cực độ ở ngưỡng nhiệt 41.5 độ C, kết hợp với chấn động vật lý từ độ cao ba mươi mét, đã đứt gãy hoàn toàn các sợi thần kinh vận động còn sót lại ở đốt sống cổ số 7.
Hoàng nằm ngửa mặt lên trời, mưa axit xối thẳng vào đôi mắt đang nhòe đi vì máu cam và nước mắt. Anh cố gắng ra lệnh cho đôi chân cử động, cố gắng bấu các ngón chân xuống đống rác phế thải để gượng dậy. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng tuyệt đối của một khoảng trống vô cảm dưới thắt lưng. Đôi chân anh đã chết lâm sàng vĩnh viễn. Cái giá của sự liệt dần đôi chân đã thu khoản nợ cuối cùng của nó. Anh hoàn toàn bất động, nằm im lìm như một cái xác không hồn giữa nghĩa địa rác y sinh lân quang.
*U u u...*
Tiếng cánh quạt trực thăng gầm rú dội xuống từ đỉnh đồi. Ánh đèn pha trắng dã từ trực thăng chỉ huy của Đặc vụ Hải bắt đầu quét dọc sườn đồi rác, xua tan màn sương mù hóa chất xám xịt. Hải không bỏ cuộc. Gã biết Hoàng vẫn còn sống sót sau cú rơi nhờ dải tần số lượng tử yếu ớt của Bio-Drive V1 vẫn đang rò rỉ nhiệt lượng ra ngoài không gian thực.
“Quét toàn bộ khu vực sườn đồi phía Nam! Tìm kiếm chữ ký nhiệt ở mức 41 độ C!” Giọng Đặc vụ Hải ra lệnh qua loa phóng thanh của trực thăng, lạnh lùng và vang dội giữa màn đêm.
Ngay khi luồng ánh sáng pha trắng dã chỉ còn cách vị trí của Hoàng chưa đầy mười mét, tiếng gầm rú của một động cơ diesel/điện hybrid cũ nát đột ngột xé rách màn mưa. Một chiếc xe tải chở hàng rách nát của Nghiệp đoàn Vệ sinh Điện từ lao ra từ khúc cua khuất của sườn đồi. Chiếc xe không bật đèn pha, bánh xe lốp bọc sợi carbon nghiến lên những đống rác titan kêu lên những tiếng lạo xạo dữ dội.
“Sơn! Nhìn kìa! Có vệt đèn LED đỏ!”
Tiếng hét của Thanh "Móng Vuốt" vang lên từ cabin xe tải. Cô bẻ lái một cú ngoạn mục, cho chiếc xe tải nặng nề trượt nghiêng trên dốc rác trơn trượt, chắn ngay giữa luồng ánh sáng pha của trực thăng và thân hình đẫm máu của Hoàng.
Cửa cabin mở phắt. Sơn "Sắt" nhảy xuống từ độ cao hai mét. Cánh tay cơ khí bên phải rỉ sét của gã cựu binh rít lên những tiếng lạch cạch khô khốc khi gã lao đến bên Hoàng. Nhìn thấy vết thương gáy rách toác đang rỉ máu xối xả bết chặt vào cổ áo hoodie xám tro của Hoàng, đôi mắt một bên của Sơn co rút lại.
“Mẹ kiếp, thằng nhỏ nát bét rồi!” Sơn gầm lên. Gã cúi người, dùng cánh tay cơ khí khỏe như gọng kìm bế thốc Hoàng lên.
Cơn đau thấu xương từ gáy khiến Hoàng khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt, ý thức chập chờn suýt lịm đi. Sơn Sắt sải bước dài, ném Hoàng lên thùng xe tải chứa đầy những bao tải rác thải phóng xạ lượng tử cách từ – thứ ngụy trang vật lý hoàn hảo nhất lúc này.
“Thanh! Chạy mau! Trực thăng đang khóa mục tiêu!” Sơn hét lớn khi gã nhảy lên thùng xe, tay đóng sập cánh cửa sắt hoen rỉ lại.
Trên bầu trời, trực thăng của Đặc vụ Hải phát hiện ra chiếc xe tải khả nghi. Luồng ánh sáng pha trắng dã lập tức khóa chặt vào thùng xe. Thiết bị quét tầm nhiệt 'Đánh Hơi' trên trực thăng bắt đầu phát ra những tiếng *bíp bíp* dồn dập khi nó bắt được nguồn nhiệt lượng cực lớn rò rỉ từ gáy của Hoàng xuyên qua lớp tôn mỏng của xe tải.
“Phát hiện chữ ký nhiệt di động trên xe tải nghiệp đoàn! Kích hoạt chế độ khóa mục tiêu lượng tử!” Hải ra lệnh từ buồng lái.
Sơn Sắt đứng trên thùng xe tải đang xóc nảy dữ dội dưới sự điều khiển điên cuồng của Thanh Móng Vuốt. Gã nhìn qua khe hở của cửa thùng xe, thấy trực thăng cảnh sát đang hạ thấp độ cao, chuẩn bị nã đạn xung lực EMP để làm tê liệt chiếc xe.
“Ngon thì nhào vô, lũ chó tập đoàn!”
Sơn Sắt gầm lên, gã rút khẩu súng điện từ EMP-G1 cầm tay tự chế đeo sau lưng ra. Gã hướng nòng súng lên bầu trời, bóp cò kích hoạt buồng phóng xung điện từ cao tần. Một luồng sáng xanh lam phóng vút lên, nhưng khoảng cách quá xa, và chiếc trực thăng chỉ huy của Hải đã được bọc một lớp giáp chì bảo vệ chống nhiễu quân sự dày cộp. Luồng xung kích EMP đập vào thân trực thăng chỉ tạo ra vài tia lửa điện nhỏ rồi tắt ngấm.
“Mẹ kiếp, trực thăng bọc giáp chì chống nhiễu rồi! Súng của tao không ăn thua!” Sơn Sắt chửi thề, ném khẩu súng hết sạch pin xuống sàn thùng xe.
Chiếc trực thăng bắt đầu phóng ra một dải laser màu đỏ rực rà soát dọc theo thùng xe, tìm kiếm tọa độ chính xác của Bio-Drive V1 để kích hoạt lệnh khóa sóng lượng tử từ xa. Nếu dải laser đó khóa chặt vào gáy Hoàng trong vòng ba mươi giây, hệ thống Aegis sẽ tự động kích hoạt giao thức cưỡng bức trích xuất, thiêu rụi đại não anh lập tức.
“Sơn! Keo tản nhiệt! Bịt cái gáy của nó lại!” Thanh Móng Vuốt hét lên qua ô cửa kính thông với thùng xe, tay cô liên tục đánh lái để tránh những tảng đá lớn trên sườn đồi dốc dốc đứng.
Sơn Sắt sực tỉnh. Gã quỳ xuống bên cạnh Hoàng, bàn tay cơ khí thô ráp lật nghiêng người anh lại. Vết rách gáy của Hoàng đang tỏa ra hơi nóng hầm hập của silicon cháy và máu tươi. Sơn thò tay vào túi bảo hộ của mình, rút ra một tuýp Keo tản nhiệt Graphene-X bọc chì khẩn cấp. Gã không ngần ngại, bóp một lượng lớn thứ keo màu xám bạc nhớp nháp ấy dọc theo vết mổ đang rách miệng, phủ kín cổng Spinal Port V1 và dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng.
Chưa dừng lại ở đó, Sơn giật phắt một tấm chì cách nhiệt mỏng từ chiếc bao tải rác phóng xạ bên cạnh, ốp chặt lên lớp keo tản nhiệt Graphene-X sau gáy Hoàng để tạo thành một lớp bọc Faraday thụ động cách từ tuyệt đối.
Cơn lạnh buốt từ keo tản nhiệt Graphene-X đột ngột áp vào vết thương hở khiến cơ thể Hoàng giật nảy lên một cái đầy đau đớn, rồi hoàn toàn lịm đi. Nhưng hiệu quả xuất hiện ngay lập tức. Trên màn hình quét 'Đánh Hơi' của Đặc vụ Hải, chữ ký nhiệt màu đỏ rực của Hoàng đột ngột biến mất, thay thế bằng một vùng tối xám xịt không có tín hiệu điện từ.
“Mất dấu vết tầm nhiệt? Làm sao có thể như vậy được?” Hải đập mạnh tay xuống bảng điều khiển, đôi mắt híp lại đầy vẻ hoang mang. “Bọn chúng đã dùng bọc chì bọc Bio-Drive V1! Quét quang học ngay lập tức! Không được để chiếc xe tải đó thoát!”
Chiếc trực thăng bật đèn pha quang học công suất cực đại, rọi sáng toàn bộ sườn đồi dốc đá rách nát.
Thanh Móng Vuốt nhìn qua gương chiếu hậu, thấy luồng ánh sáng pha đang rà sát đuôi xe. Cánh tay phải cấy ghép khung xương trợ lực của cô gồng chặt lên, các piston thủy lực rít lên những tiếng u u dưới lớp da da bó sát. Cô nghiến răng, nhấn lút chân ga chiếc xe tải cũ kỹ.
“Ngồi cho chắc vào, Sơn! Tao sẽ cho xe bay!”
Thanh bẻ lái một cú điên cuồng, cho chiếc xe tải lao thẳng qua rào chắn rỉ sét của sườn đồi, hướng về phía đường hầm tối của khu công nghiệp bỏ hoang nằm sâu dưới lòng đất ngoại ô. Chiếc xe tải nặng nề bay lên không trung một đoạn ngắn trước khi nện mạnh bốn bánh xuống nền bê tông nứt nẻ của lối vào đường hầm, làm vỡ nát toàn bộ phần đầu kéo và kính chắn gió của cabin.
*Ầm!*
Chiếc xe lao thẳng vào bóng tối dày đặc của đường hầm, biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn quang học của trực thăng cảnh sát mạng. Luồng ánh sáng pha của Hải quét qua miệng hầm một cách bất lực, chỉ còn lại những hạt mưa axit rơi lộp bộp trên nền bê tông xám xịt.
Trong thùng xe tải tối tăm và ngập tràn mùi rác thải phóng xạ, Sơn Sắt thở phào một tiếng nặng nề. Gã cúi xuống nhìn Hoàng đang nằm bất động dưới sàn xe. Vết thương gáy của Hoàng đã ngừng chảy máu nhờ lớp keo tản nhiệt Graphene-X bọc chì đông cứng lại, nhưng hơi thở của anh vô cùng mỏng manh, nhịp tim yếu ớt như một ngọn đèn dầu trước gió.
Đột ngột, dải đèn LED dọc cột sống dưới lớp áo hoodie của Hoàng khẽ chớp lên một nhịp màu vàng kim yếu ớt cuối cùng, rồi... tắt lịm hoàn toàn.
Cùng lúc đó, từ bộ đàm thần kinh cắm nối trực tiếp vào gáy Hoàng, tiếng hét hoảng loạn, méo mó và ngập tràn sự sợ hãi của Lan Chi vang lên, dội thẳng vào khoảng không tối tăm của thùng xe tải:
*“Hoàng... Hoàng ơi! Em không cảm nhận được sóng não của anh nữa... Đừng bỏ em... Hoàng!”*
Tiếng hét của Lan Chi tắt ngấm trong những tiếng nhiễu sóng tĩnh điện kéo dài, để lại một khoảng im lặng chết chóc bao trùm lấy cơ thể lạnh ngắt của Lê Hoàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!