Trận Chiến Trên Tầng Không
Mưa axit trút xuống đỉnh đồi ngoại ô mỗi lúc một dữ dội, những giọt nước độc hại mang theo nồng độ lưu huỳnh cao rát buốt găm thẳng vào lớp da thịt trần trụi sau gáy Lê Hoàng. Gió rú lên từng hồi liên tiếp, quật mạnh vào bộ khung thép rỉ sét của Trạm phát sóng đỉnh đồi, tạo nên những tiếng rít gầm vang như tiếng khóc than của một thời đại công nghệ bị bỏ hoang.
Trên đỉnh tháp ăng-ten cao hơn ba mươi mét lộng gió, Hoàng nằm sấp trên sàn lưới kim loại lạnh ngắt. Đôi chân anh buông thõng vô lực, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động vĩnh viễn ở thế giới thực, chỉ còn là hai khúc gỗ thừa thãi được cố định tạm thời vào thành lan can bằng những sợi dây cáp bọc sợi carbon mà Bảo "Rác" vừa vội vã buộc chặt trước đó. Dưới gầm sàn lưới, khoảng không sâu thẳm của sườn đồi ngập tràn bóng tối và rác thải y sinh đang chực chờ nuốt chửng lấy anh.
Cổng tủy sống Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7 của Hoàng đang rực lên một sắc cam cháy bỏng. Vết mổ rách rộng từ những trận chiến trước chưa kịp khâu vá tử tế nay lại bị kéo căng dưới sức gió, rỉ ra từng dòng máu tươi nóng hổi hòa lẫn với dịch tủy màu vàng nhạt, nhớp nháp bết chặt vào cổ áo hoodie xám tro sờn cũ. Dải đèn LED dọc cột sống của anh nhấp nháy liên tục sắc đỏ rực báo tử, phản chiếu chính xác trạng thái quá nhiệt cực hạn của ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 khi nhiệt độ đã chạm ngưỡng nguy hiểm 41 độ C.
“Anh Hoàng! Chúng nó đổ bộ rồi! Đàn drone của Đặc vụ Hải đang bay lên tháp!”
Tiếng hét của Bảo Rác vang lên qua bộ đàm vô tuyến cầm tay, méo mó và ngập tràn sự hoảng loạn. Ở phía dưới chân tháp, luồng ánh sáng pha trắng dã từ chiếc trực thăng chỉ huy của Cục Cảnh sát Mạng Liên bang đang quét dọc thân tháp phát sóng, soi rõ những hạt mưa axit lấp lánh như những mảnh thủy tinh vỡ.
Hoàng không thể ngoảnh đầu lại. Cánh tay trái của anh vẫn tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực dọc theo sườn lưới kim loại. Anh chỉ còn cánh tay phải run rẩy, bấu chặt lấy sợi cáp quang siêu dẫn sợi vàng đang cắm trực tiếp vào terminal của trạm phát sóng. Trên võng mạc của anh, kính áp tròng quét quang phổ hiển thị tiến trình truyền tải dữ liệu lượng tử của Lan Chi lên vệ tinh thời tiết cũ METEO-09 đang bị nghẽn lại ở mức 65%.
“Lan Chi... nghe anh không?” Hoàng khàn giọng thì thầm vào bộ đàm thần kinh, hơi thở đứt quãng mang theo vị tanh nồng của máu cam đang chảy ra từ hai hốc mũi.
*“Hoàng... em đây... Nhưng... dữ liệu của em đang bị xé rách... Hệ thống an ninh Aegis của tháp đang truy quét dải tần của chúng ta...”*
Giọng nói của Lan Chi vang lên trong đầu anh, chập chờn và gián đoạn bởi những tiếng rào rào của nhiễu sóng lượng tử. Cô không thể xuất hiện dưới dạng hologram hoàn chỉnh, chỉ có thể duy trì một luồng ý thức mỏng manh đang rên rỉ đau đớn trước áp lực quét đa tần của đối phương.
*Vút! Vút! Vút!*
Tiếng rít chói tai của động cơ điện xé rách màn mưa. Tám con drone bảo an màu đen mờ của Đặc vụ Hải từ dưới màn sương mù bốc lên, xếp thành đội hình hình thoi, đôi mắt camera laser đỏ rực của chúng đồng loạt khóa chặt vào vị trí của Hoàng trên đỉnh tháp. Những họng súng điện từ dưới bụng drone bắt đầu xoay nòng, nạp đạn điện từ cao tần phát ra những tiếng vo vo chết chóc.
“Lan Chi... kết nối la bàn lượng tử... Chúng ta phải bẻ cong dải quét của chúng!” Hoàng gầm lên qua kẽ răng rớm máu.
Trong không gian ảo lượng tử của Bio-Drive V1, ý thức của Lan Chi lập tức kích hoạt. Sử dụng chiếc La bàn lượng tử dò kẽ nứt mạng làm vật định vị, cô quét qua toàn bộ cấu trúc không gian mô phỏng của hệ thống điều khiển drone bảo an lân cận. Trên võng mạc của Hoàng, những đường lưới tọa độ màu xanh lam của môi trường ảo bắt đầu xuất hiện, chồng chéo lên hình ảnh thực tế của tháp phát sóng.
“Kích hoạt... Giao thức bẻ cong vật lý ảo Sandbox-Warp!”
Một xung lượng tử cực mạnh phóng ra từ gáy Hoàng, truyền dọc theo sợi cáp quang sợi vàng vào không gian mạng của trạm. Ngay lập tức, trong telemetry của đàn drone bảo an, quy luật vật lý của không gian xung quanh tháp phát sóng bị bóp méo hoàn toàn. Những bức tường ảo màu xanh dương chập chờn hiện ra giữa khoảng không, các khối chướng ngại vật sọc ngang giả lập xuất hiện đột ngột ngay trước quỹ đạo bay của chúng.
*Rầm! Rầm!*
Ba con drone dẫn đầu không kịp phản ứng trước sự thay đổi đột ngột của tọa độ không gian ảo. Hệ thống định vị tự động của chúng báo lỗi va chạm vật lý giả lập, khiến chúng mất kiểm soát, bay chệch quỹ đạo và đâm sầm vào nhau, nổ tung thành những quầng lửa màu cam rực rỡ giữa màn mưa axit. Những mảnh vỡ kim loại rỉ sét rơi lả tả xuống sườn đồi phía dưới.
“Cái gì thế này?”
Trong khoang lái trực thăng chỉ huy cách đó không xa, Đặc vụ Hải trố mắt nhìn màn hình giám sát 'Đánh Hơi' đang bị nhiễu loạn bởi những vệt sọc ngang xám xịt. Gã kỹ thuật viên xuất sắc của phòng an ninh mạng chưa từng thấy một hacker lậu nào có khả năng can thiệp trực tiếp vào mã nguồn không gian mô phỏng của hệ thống điều khiển quân sự ở thực địa như vậy.
“Sandbox-Warp? Hắn dám sử dụng cả thuật toán bẻ cong vật lý ảo của phòng thí nghiệm tối mật?” Hải rít lên qua kẽ răng, đôi mắt híp lại đầy vẻ căm hận. “Hóa ra đây là lý do tổng giám đốc muốn thu hồi cái ổ cứng đó bằng mọi giá.”
Gã nhanh chóng gõ một chuỗi lệnh ghi đè thủ công từ máy dò cầm tay của mình, gửi thẳng qua đường truyền vô tuyến quân sự đến năm con drone còn lại: “Hủy bỏ chế độ định vị tự động. Chuyển sang ngụy trang quang học và khóa mục tiêu bằng cảm biến nhiệt tầm ngắn. Sử dụng chữ ký nhiệt của cổng gáy hắn làm tâm ngắm!”
Năm con drone bảo an còn lại lập tức khựng lại giữa không trung. Đôi mắt laser đỏ rực của chúng tắt ngấm, thay thế bằng thấu kính quét hồng ngoại tầm ngắn. Lớp vỏ bọc ngoài của chúng khúc xạ ánh sáng, khiến chúng gần như tàng hình trong màn mưa tối tăm, chỉ còn lại những tiếng rít động cơ xé gió.
Trên đỉnh tháp, Hoàng rùng mình. Kính áp tròng quang phổ của anh mất dấu đối phương. Anh chỉ có thể nghe thấy tiếng rít của drone đang áp sát từ các hướng khác nhau qua tiếng gió thổi căm căm.
*“Hoàng... chúng đã chuyển sang manual tracking... Em không thể bẻ cong không gian quang học của chúng từ xa được nữa... Chúng đang ngắm bắn gáy của anh!”* Giọng Lan Chi hét lên đầy hoảng loạn qua bộ đàm thần kinh.
*Hưu! Hưu!*
Hai luồng đạn điện từ cao tần bắn sượt qua bả vai Hoàng, găm thẳng vào terminal của trạm phát sóng, tạo ra những tia lửa điện màu xanh lam chói mắt. Terminal bắt đầu bốc khói khét lẹt, tiến trình truyền tải dữ liệu trên võng mạc của anh đột ngột khựng lại ở mức 85%.
*“Cảnh báo: Terminal bị sụt áp nguồn điện. Tiến trình truyền tải bị ngưng trệ. Nguy cơ mất kết nối vệ tinh vĩnh viễn.”*
“Chết tiệt!” Hoàng rít lên. Anh không thể dừng lại ở đây. Nếu kết nối bị cắt đứt lúc này, 35% dữ liệu nhân cách còn lại của Lan Chi sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn khỏi ổ cứng Bio-Drive V1 do không có từ trường đối ứng.
Hoàng cần phải tiêu diệt những con drone đang bắn phá terminal. Nhưng khẩu súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1 trong túi áo hoodie của anh đã hết sạch pin lượng tử hoàn toàn (0%) từ trận chiến trước, hoàn toàn vô dụng. Anh không có nguồn sạc, không có pin dự phòng.
Trong khoảnh khắc sinh tử, một ý nghĩ điên rồ lóe lên trong đầu gã kỹ sư mạng đào tẩu.
Anh nhìn xuống sợi cáp nguồn phụ đang chạy dọc theo khung xương trợ lực dưới chân, nối trực tiếp vào cổng Spinal Port V1 sau gáy. Ổ cứng Bio-Drive V1 của anh hiện còn 40% pin lượng tử – nguồn sống duy nhất duy trì sự tồn tại của Lan Chi và hệ thần kinh của chính anh.
“Hoàng! Anh định làm gì?” Giọng Lan Chi vang lên, cô đã đọc được suy nghĩ của anh qua liên kết đồng bộ sâu.
“Anh phải sạc pin cho khẩu súng này. Bằng nguồn điện của chính anh,” Hoàng khàn giọng trả lời.
“Không được! Xung điện áp dội ngược từ súng sẽ thiêu rụi các sợi thần kinh vận động còn lại dọc cột sống của anh! Anh sẽ bị liệt hoàn toàn vĩnh viễn!” Lan Chi gào thét trong đầu anh, những dòng dữ liệu của cô dao động dữ dội vì sợ hãi.
“Nếu em biến mất, đôi chân này còn có ý nghĩa gì?”
Hoàng nghiến chặt răng. Bằng cánh tay phải run rẩy duy nhất còn cử động được, anh rút khẩu súng EMP-G1 ra, dùng răng cắn nát lớp vỏ nhựa bảo vệ của khoang chứa pin dưới báng súng, để lộ ra hai cực đồng dẫn điện. Sau đó, anh giật phắt một sợi dây đồng truyền dẫn từ cổng Spinal Port sau gáy – hành động thô bạo này khiến vết mổ rách toác miệng khâu, máu tươi xối ra ròng ròng dọc vai áo hoodie xám tro.
Anh quấn chặt sợi dây đồng rớm máu vào cực dương của khẩu súng, rồi cắm trực tiếp đầu cáp còn lại vào cổng gáy.
“Kích hoạt... sạc dòng ngược!” Hoàng hét lên.
Một cơn chấn động điện từ kinh hoàng bùng phát ngay tại đốt sống cổ số 7 của anh. Dòng điện sinh học lượng tử từ Bio-Drive V1 dội thẳng qua cổng gáy, chạy dọc theo cánh tay phải vào khẩu súng EMP-G1. Cảm giác đau đớn tột cùng, rát bỏng như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua tủy sống khiến toàn thân Hoàng co giật dữ dội. Hai hốc mắt anh tràn lệ máu, nhịp tim hiển thị trên kính áp tròng vọt lên mức nguy hiểm 140 nhịp/phút.
*“Cảnh báo: Nhiệt độ tủy sống đạt mức nguy hiểm cực đại 41.5 độ C. Nguy cơ liệt tủy sống tiến triển và chết não trong vòng 60 giây.”*
“Chịu đựng đau đớn thần kinh (Neural Pain Tolerance)... kích hoạt!”
Hoàng gầm lên một tiếng vô nghĩa xé rách màn đêm. Bằng ý chí khắc kỷ tột cùng học được từ những ngày thiền định dưới sự hướng dẫn của Sư thầy Thích Trí, anh cưỡng bức đại đại não cô lập hoàn toàn các dây thần kinh cảm giác đau chạy dọc cột sống. Một bức tường băng giả lập dựng lên trong tâm trí anh, đóng băng mọi tín hiệu đau đớn đang gào thét đòi anh phải buông tay.
Gương mặt anh trở nên phẳng lặng, vô cảm một cách đáng sợ giữa làn mưa axit. Cánh tay phải cầm súng của anh ngừng run rẩy, cứng đờ như một gọng kìm thép nhắm thẳng vào khoảng không vô định trước mặt, nơi dải sóng hồng ngoại của đàn drone đang chập chờn ẩn hiện.
*Tạch! Tạch!*
Đèn tín hiệu trên báng súng EMP-G1 chuyển sang màu xanh lam rực rỡ, báo hiệu nguồn sạc cưỡng bức từ tủy sống đã nạp đầy 100% pin lượng tử cho súng. Nhưng cái giá phải trả là dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng tắt lịm hoàn toàn, da vùng gáy bị bỏng nhiệt rộp đỏ, bốc lên một làn khói khét lẹt của da thịt bị thiêu cháy.
*Đoàng!*
Hoàng bóp cò. Một luồng xung điện từ cao tần khổng lồ phóng ra từ nòng súng, xé rách màn mưa axit, tạo ra một dải ánh sáng xanh lục lóa mắt quét qua khoảng không trước mặt tháp phát sóng.
Xung điện từ EMP cực đại quét trúng con drone bảo an dẫn đầu đang tàng hình. Hệ thống ngụy trang quang học của nó lập tức bị chập mạch, bốc khói đen và nổ tung. Luồng xung kích tiếp tục lan tỏa trong không khí ẩm ướt, tạo ra một phản ứng dây chuyền làm tê liệt hoàn toàn hệ thống mạch điện của bốn con drone còn lại. Chúng rụng lả tả xuống sàn lưới kim loại như những con thiêu thân bị cháy cánh, phát ra những tiếng nổ lép bép khô khốc.
“Hủy diệt thành công đội drone cản địa,” giọng nói máy móc của AI Cảnh Báo vang lên trên võng mạc của Hoàng, mỏng manh như một tiếng thì thầm từ cõi chết.
Cùng lúc đó, tiến trình truyền tải dữ liệu lượng tử của Lan Chi trên terminal chính của trạm phát sóng nhảy số liên tục:
*“90%... 95%... 100%. Truyền tải hoàn tất. Toàn bộ tệp nén ý thức Lan Chi 500TB đã được sao lưu an toàn lên vệ tinh METEO-09.”*
Một cảm giác nhẹ nhõm tột cùng xâm chiếm lấy tâm trí Hoàng. Lan Chi đã an toàn. Bản sao ý thức của cô đã nằm ngoài tầm kiểm soát của tháp máy chủ Aegis dưới mặt đất.
Thế nhưng, anh không còn thời gian để ăn mừng.
Ở phía bên kia đồi, Đặc vụ Hải nhìn chằm chằm vào màn hình radar hiển thị tiến trình truyền tải đã đạt 100%. Gương mặt gã hằn lên những tia máu giận dữ tột độ. Gã biết mình đã thất bại trong việc ngăn chặn thông tin lọt lên quỹ đạo.
“Kích hoạt drone tự sát K-90! Tiêu diệt vật lý toàn bộ đỉnh tháp phát sóng!” Hải gào lên vào bộ đàm chỉ huy.
Từ khoang chứa của trực thăng, một con drone tự sát hạng nặng hình thoi, bọc giáp titan dày và mang theo khối thuốc nổ từ trường tầm ngắn, lao vút ra ngoài màn mưa axit. Nó không cần ngắm bắn, không cần quét dải tần, mà lao thẳng với tốc độ cực đại nhắm vào bệ phóng ăng-ten trên đỉnh tháp phát sóng.
Hoàng nằm bất động trên sàn lưới, đôi mắt nhòe máu nhìn con drone tự sát đang phóng đến như một vệt sáng đỏ chết chóc. Đôi chân liệt hoàn toàn của anh không thể cử động, cánh tay trái tê dại buông thõng, anh không còn một chút sức lực nào để né tránh hay bóp cò súng thêm một lần nữa.
*“Hoàng! Tránh ra mau!”* Tiếng hét tuyệt vọng của Lan Chi vang vọng bên tai anh.
*Oành!*
Một vụ nổ kinh hoàng nổ tung ngay tại bệ phóng ăng-ten của Trạm phát sóng đỉnh đồi. Luồng sóng nhiệt màu cam rực và xung lực từ trường khổng lồ xé toác bộ khung thép rỉ sét của đỉnh tháp, hất văng terminal bốc cháy và cơ thể bán liệt, đẫm máu của Lê Hoàng ra khỏi sàn lưới kim loại, rơi tự do vào khoảng không sâu thẳm của màn đêm ngoại ô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!