Nhạc nềnBroken

Khói Lửa Chùa Vô Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Vùng Số Không trút xuống mái ngói rêu phong của Chùa Vô Môn, tạo nên những tiếng lộp bộp trầm đục dường như kéo dài vô tận. Khói nhang trầm thoang thoảng trong gian hậu liêu không thể che giấu nổi mùi khét nhẹ của đồng và silicon bị thiêu cháy từ vết thương sau gáy của Lê Hoàng. Trên chiếc xe lăn dã chiến bọc chì dột nát, Hoàng ngồi bất động, đôi chân buông thõng vô lực như hai khúc gỗ chết. Di chứng hoại tử thần kinh tủy sống tích lũy từ những ca quá nhiệt liên tiếp đã cướp đi của anh khả năng vận động vĩnh viễn ở thế giới thực. Gáy anh, nơi đặt cổng Spinal Port nâng cấp sợi vàng, đang rách miệng khâu bọc sợi carbon, rỉ ra từng giọt máu tươi hòa lẫn dịch tủy nhè nhẹ bết vào cổ áo hoodie xám tro sờn cũ.


"Hương... nắm chặt tay vịn xe lăn. Bảo, chuẩn bị túi linh kiện," Hoàng khàn giọng ra lệnh, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng sự quyết đoán lạnh lùng.


Mai Lan Hương, cô em gái vợ 19 tuổi, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, run rẩy bám chặt lấy lưng ghế gỗ của Hoàng. Nỗi oán hận anh trong lòng cô bé đã tan biến sau khi chứng kiến hologram của chị gái Lan Chi xuất hiện giải thích, giờ đây chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng trước tiếng xích xe bọc thép rầm rập đang siết chặt vòng vây bên ngoài. Bảo "Rác" – cậu học trò nhỏ 14 tuổi – nhanh nhẹn ôm chặt chiếc túi bảo hộ đựng đầy những linh kiện phế thải và chiếc hộp nhạc cơ khí bọc vải nỉ dày của nhạc sĩ Mai Văn Sơn, đôi mắt sáng xếch lên đầy lanh lợi cảnh giác.


*Rầm! Rầm!*


Tiếng bước chân bọc thép nặng nề của Đội an ninh "Vành Đai Sắt" nện xuống khoảng sân gạch rêu phong ngoài chánh điện. Những luồng ánh sáng laser đỏ rực từ thiết bị quét gen di động quét qua các khe cửa gỗ, in lên vách tường chùa những vệt sáng ma quái, lạnh lẽo. Trực thăng tuần tra gầm rú trên đỉnh đầu, dội những luồng đèn pha trắng dã xuyên qua tán lá bồ đề, biến không gian thanh tịnh của ngôi chùa cổ thành một đấu trường rực sáng.


Sư thầy Thích Trí đứng dậy khỏi chiếc đệm cỏ, chỉnh lại vạt áo cà sa nâu sồng giản dị. Gương mặt chữ điền của thầy vẫn thanh tịnh, tự tại như một hồ nước không gợn sóng giữa cơn bão điện từ. Thầy nhìn Hoàng, khẽ gật đầu: "Chấp niệm của thí chủ đã dẫn lối cho khói lửa đến cửa Phật. Nhưng Phật môn từ bi, không thể để kẻ tàn bạo chà đạp lên nhân phẩm con người. Thí chủ hãy đi theo lối ngách sau rừng bồ đề. Thầy sẽ ra đối chất để câu giờ."


"Thầy... người của tập đoàn Aeterna không có nhân tính. Bọn chúng sẵn sàng nổ súng," Hoàng lo lắng khuyên ngăn.


Sư thầy Thích Trí mỉm cười từ bi, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng sự thấu hiểu nhân sinh: "Thân xác này chỉ là cát bụi. Nhưng công lý và tự do ý chí của con người thì bất diệt. Đi đi, đừng để linh hồn của Lan Chi phải rơi vào tay kẻ ác."


Nói rồi, Sư thầy bước ra ngoài điện thờ rộng lớn, cánh cửa gỗ chùa mở ra, để lại bóng dáng cao gầy, vững chãi của thầy đối diện với họng súng đen ngòm của lực lượng đặc nhiệm.


Bên ngoài, chỉ huy Đội an ninh Vành Đai Sắt – một đặc vụ bọc giáp titan đen mờ toàn thân – bước lên thềm đá, tiếng xích sắt kêu lách cách bên hông. Hắn giơ cao thiết bị quét sinh trắc học di động cực nhanh, giọng nói qua bộ lọc âm thanh kim khí rít lên lạnh lùng: "Sư thầy, chúng tôi phát hiện chữ ký điện từ lượng tử của tội phạm truy nã đỏ Lê Hoàng xuất hiện tại đây. Giao nộp hắn ngay lập tức, nếu không ngôi chùa này sẽ bị san phẳng vĩnh viễn!"


Sư thầy Thích Trí chắp tay trước ngực, cúi đầu chào đầy ung dung: "A Di Đà Phật. Chùa Vô Môn là nơi tu tập của những người lánh đời, từ chối mọi kết nối mạng não bộ để giữ gìn linh hồn thuần khiết. Nơi đây không có công nghệ, không có dữ liệu lượng tử của tập đoàn. Các thí chủ mang súng đạn, máy quét đến phá vỡ sự thanh tịnh này, có phải đã vi phạm Luật Tự Do Nhận Thức Liên Bang năm 2085?"


Việc Sư thầy Thích Trí bất ngờ dẫn luật pháp liên bang ra chất vấn khiến tên đặc vụ khựng lại một nhịp. Hắn không ngờ một thiền sư sống cô lập ở khu ổ chuột lại nắm rõ luật pháp công nghệ đến thế. Cuộc đối chất pháp lý và đạo đức bắt đầu diễn ra căng thẳng dưới cơn mưa axit tầm tã, giúp Hoàng có những giây phút vàng ngọc.


Trong lúc đó, dưới bóng tối của hành lang sau chùa, Bảo "Rác" dùng hết sức lực nhỏ bé của mình đẩy chiếc xe lăn bọc chì của Hoàng lướt đi trên nền đất ẩm ướt. Hoàng khẩn trương mở kính áp tròng quét quang phổ điện từ ở mắt phải, cố gắng kết nối với trạm phát sóng lậu thô sơ của chùa để chạy thuật toán ngụy trang sinh học từ xa. Thế nhưng, một dòng thông báo đỏ lòm hiện lên trên võng mạc:


*"Kết nối thất bại. Trạm phát sóng Chùa Vô Môn quá yếu. Băng thông không đủ để truyền tải gói dữ liệu ngụy trang sinh học."*


"Chết tiệt! Thiết bị phát sóng ở đây bị nhiễu từ trường của Vành Đai Sắt rồi," Hoàng nghiến răng, trán túa ra mồ hôi lạnh. Thử nghiệm hack ngụy trang từ xa hoàn toàn thất bại. Anh không thể dùng thuật toán lừa máy quét nữa.


Không còn cách nào khác, Hoàng thò tay xuống hông, kích hoạt Thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer) bọc chì ngụy trang. Một tiếng o o tần số thấp cực nhẹ vang lên từ chiếc hộp đen nhỏ. Luồng sóng nhiễu xạ liên tục phát ra trong bán kính hai mét, bao bọc lấy Hoàng, Lan Hương và Bảo Rác, tạm thời bẻ gãy tần số quét sinh trắc học của những máy dò tầm xa đang rà soát xung quanh.


"Hương, Bảo, cúi thấp người xuống. Lối ngách sau rừng bồ đề có một đường cống cũ dẫn thẳng ra rìa ngoài khu phong tỏa," Hoàng thì thầm.


Bảo Rác nghiến răng đẩy xe lăn băng qua lớp bùn nhão nhoét của rừng bồ đề cổ thụ. Những tán lá bồ đề dày đặc che bớt ánh đèn pha từ trực thăng tuần tra, nhưng sức nặng của chiếc xe lăn bọc chì khiến bánh xe lún sâu xuống bùn, mỗi mét di chuyển là một cực hình đối với sức lực của cậu bé 14 tuổi. Vết mổ sau gáy Hoàng do chấn động mạnh bắt đầu rách rộng hơn, máu tươi rỉ ra ròng ròng, nhuộm đỏ cả vạt áo hoodie xám tro. Cơn đau rát bỏng như có ai đang đổ chì lỏng vào cột sống khiến Hoàng phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


*Gừ... Gừ...*


Một tiếng gầm gừ cơ khí trầm đục vang lên từ bụi rậm phía trước.


Lan Hương kinh hoàng nín thở, hai tay siết chặt lấy bả vai Hoàng. Từ trong màn sương mù axit loang lổ, một con robot săn lùng K-9 bốn chân bằng thép đen mờ bước ra. Đôi mắt camera hồng ngoại của nó quét liên tục trong không khí, phát ra những tia laser đỏ mảnh như sợi chỉ.


Mũi cảm biến sinh học của con robot K-9 hít hà liên tục. Nó đã đánh hơi thấy mùi máu sinh học và dịch tủy rò rỉ từ vết mổ rách miệng của Hoàng. Gene-jammer có thể che giấu sóng gen và sóng não, nhưng không thể che giấu được mùi máu tươi sinh học thực tế ngoài thực địa.


Con robot K-9 dừng lại, đầu nó xoay ngoắt về hướng chiếc xe lăn, hàm răng bọc hợp kim điện tử bắt đầu há rộng, chuẩn bị phát ra xung tín hiệu đồng bộ để báo động cho máy chủ trung tâm của Đặc vụ Hải.


"Nó phát hiện ra mùi máu rồi!" Bảo Rác hốt hoảng thì thầm.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Hoàng biết rằng nếu con K-9 này kịp đồng bộ dữ liệu, toàn bộ Đội an ninh Vành Đai Sắt sẽ ập vào sườn sau của chùa trong vòng ba mươi giây. Anh không thể để sự hy sinh câu giờ của Sư thầy Thích Trí trở nên vô ích.


Hoàng rút khẩu súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1 – thứ vũ khí dự phòng duy nhất còn lại mà anh đã chật vật sửa chữa sau trận chiến ở sào huyệt gã Răng Vàng. Cánh tay trái của anh vẫn còn tê dại nhẹ, anh phải dùng tay phải nâng súng, tì chặt bả vai vào thành xe lăn để giữ thăng bằng.


*Tạch!*


Hoàng bóp cò. Một luồng điện từ cao tần màu xanh lam lóa mắt phóng ra từ nòng súng, xé rách màn sương đêm ẩm ướt, găm thẳng vào đầu con robot K-9 trước khi nó kịp kích hoạt bộ phát sóng báo động.


Xung điện từ cực mạnh nổ tung bên trong hộp sọ thép của con robot. Tiếng chập mạch khô khốc vang lên, những tia lửa điện bắn ra tung tóe dọc theo các khớp chân cơ khí của nó. Con K-9 khựng lại, đôi mắt đỏ rực phụt tắt hoàn toàn, cơ thể thép nặng nề đổ sụp xuống vũng bùn nhão không kịp phát ra bất kỳ tín hiệu cảnh báo nào.


Cú giật từ phát bắn EMP khiến cổng Spinal Port gáy của Hoàng bị dội ngược dòng điện sinh học nhẹ. Anh hộc ra một ngụm máu tươi, đầu óc quay cuồng dữ dội. Màn hình kính áp tròng hiển thị dải năng lượng của súng EMP-G1 sụt giảm nghiêm trọng từ 50% xuống mức 0% hoàn toàn, trở thành một khối sắt vô dụng.


"Anh Hoàng! Anh có sao không?" Lan Hương hốt hoảng đỡ lấy đầu anh, nước mắt cô bé rơi lã chã trên vai áo anh.


"Đi... đi mau..." Hoàng thào thào, mắt anh nhòe đi vì máu cam chảy ra dọc khóe mũi.


Bảo Rác dùng hết sức bình sinh đẩy xe lăn vượt qua xác con robot K-9 đang bốc khói khét lẹt, lao thẳng qua kẽ nứt an ninh ở bìa rừng bồ đề, trốn thoát khỏi ranh giới phong tỏa của Chùa Vô Môn tiến về phía Vành Đai Chết.


Thế nhưng, đúng lúc họ vừa thoát ra ngoài rìa khu phong tỏa, đặt chân vào vùng đệm hoang tàn, một cơn chấn động lượng tử dữ dội đột ngột bùng phát dọc cột sống của Hoàng.


*U u u...*


Ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc lưng anh phát ra những tiếng rít siêu âm chói tai. Dải đèn LED dọc cột sống dưới lớp áo hoodie, vốn đang giữ sắc xanh lam ổn định, đột ngột chuyển sang màu đỏ rực dữ dội, nhấp nháy liên tục với tần số báo tử.


"Hoàng... nóng quá... em... dữ liệu của em đang bị phân rã... từ trường... mất kết nối..."


Tiếng thì thầm của Lan Chi vang lên qua bộ đàm thần kinh, nhưng lần này không phải giọng nói dịu dàng của phân vùng hạnh phúc, mà là tiếng gào thét méo mó, đứt quãng của sự phân rã dữ liệu nghiêm trọng do mất kết nối với từ trường ổn định của chùa cổ. Ý thức của cô đang bị xé rách từng mảng lớn ngay trong đại não của Hoàng, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn hệ thần kinh trung ương của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!