Nhạc nềnBroken

Vành Đai Sắt Siết Chặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Vùng Số Không trút xuống mái ngói rêu phong của Chùa Vô Môn, tạo nên những tiếng lộp bộp trầm đục dường như kéo dài vô tận. Ở rìa phân khu tăm tối này, ngôi chùa cổ kính hiện lên như một ốc đảo cô độc, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới ngầm rực rỡ nhưng lạnh lẽo ngoài kia. Không có ánh đèn neon nhấp nháy, không có tiếng rít của các đường truyền cáp quang siêu dẫn, cũng không có những trạm phát sóng lậu tỏa nhiệt lượng hầm hập. Chỉ có mùi nhang trầm thoang thoảng, tiếng lá bồ đề xào xạc trong gió bão và bóng tối tĩnh lặng được thắp sáng bởi vài ngọn đèn dầu lạc leo lét.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp đặt ở gian nhà hậu liêu, Lê Hoàng nằm sấp, hai tay bám chặt vào mép giường đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Gáy anh rách toác. Vết mổ dọc đốt sống cổ số 7 – nơi Bác sĩ Trần vừa khâu bọc sợi carbon vội vã trong đêm đào tẩu – đã bị kéo căng và rách miệng xối xả sau cú phóng xung lượng tử sinh học cực đại từ tập trước. Máu tươi rỉ ra ròng ròng, hòa lẫn với thứ keo tản nhiệt Graphene-X màu xám bạc bết chặt vào cổ áo hoodie xám tro sờn cũ, tạo thành một thứ dung dịch nhớp nháp bốc mùi khét nhẹ của đồng và silicon bị thiêu cháy.


Đôi chân của Hoàng buông thõng vô lực bên mép giường. Anh cố gắng ra lệnh cho các ngón chân cử động, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng tuyệt đối từ hệ thần kinh trung ương. Liều thuốc ức chế Neuro-Settle mà Luật sư Trịnh Hà tiêm cho anh trước đó đã hoàn toàn sụt giảm hiệu lực sau trận chiến sinh tử tại sào huyệt của gã Răng Vàng. Tổn thương tủy sống tích lũy từ những ca quá nhiệt liên tiếp giờ đây đã lấy đi của anh khả năng vận động tự nhiên vĩnh viễn ở thế giới thực. Anh đã liệt hoàn toàn.


Ở góc phòng, Mai Lan Hương ngồi bó gối trên một chiếc chiếu cói rách, người quấn chặt chiếc chăn vải thô màu nâu sồng do Sư thầy Thích Trí đưa cho. Cô bé mới 19 tuổi, gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, đôi mắt sáng đượm buồn giờ hằn lên những tia máu đỏ của sự hoảng loạn và căm giận. Vết sẹo cấy ghép cổng dữ liệu giá rẻ trên cổ tay cô bé vẫn còn rướm thứ dịch đỏ nhạt – chứng tích của cỗ máy rút trích ý thức hụt mà cô vừa được giải cứu khỏi.


"Anh nhìn lại mình đi..." Hương khóc nấc lên, giọng nói nghẹn ngào xé rách sự tĩnh lặng của gian hậu liêu. "Anh nhìn xem anh đã biến thành cái thứ quái dị gì thế này? Và chị Chi... chị ấy đã chết rồi! Tại sao anh không để chị được yên nghỉ? Anh giam giữ linh hồn chị trong cái khối sắt rỉ sét dọc cột sống của anh, biến chị thành một thứ công cụ, một con quái vật đỏ ngầu gào thét dưới hầm tối... Anh là đồ ích kỷ! Anh chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi!"


Những lời buộc tội của Hương găm thẳng vào lồng ngực Hoàng như những mũi kim nung đỏ. Anh không thể quay đầu lại nhìn em gái vợ, chỉ có thể áp nửa gương mặt đầy mồ hôi lạnh xuống gối tre. Anh im lặng chịu đựng. Nỗi đau đớn từ những sợi chỉ carbon đang đứt gãy dọc tủy gáy không thấm tháp gì so với cảm giác tội lỗi đang gặm nhấm tâm can anh. Anh đã hứa với Lan Chi trước khi cô bị đưa vào phòng thí nghiệm của Lâm Phong rằng sẽ bảo vệ Hương, giữ cho cô bé một cuộc sống bình thường của một con người sinh học thuần túy. Nhưng giờ đây, chính đứa em gái mà hai vợ chồng anh yêu thương nhất lại đang nhìn anh bằng ánh mắt đầy sợ hãi và ghê tởm.


Sư thầy Thích Trí bước vào gian phòng, tay bưng một chậu nước ấm và một khay đựng những lá thuốc nam giã nhuyễn. Thầy năm nay đã năm mươi tuổi, gương mặt chữ điền thanh tịnh, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng sự thấu hiểu nhân sinh. Thầy không nói một lời nào về công nghệ, cũng không hỏi về chiếc cổng Spinal Port sợi vàng đang lấp lánh thứ ánh sáng vàng kim lạnh lẽo dưới gáy Hoàng. Thầy lặng lẽ quỳ bên mép giường, dùng một mảnh vải xô sạch thấm nước ấm, nhẹ nhàng lau đi vệt máu bết keo tản nhiệt dọc sống lưng anh.


"Chấp niệm quá sâu, ắt sinh tâm ma," Sư thầy khẽ thở dài, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa buổi sớm. "Người sống giữ người chết, người chết níu người sống. Cả hai đều đau khổ. Thí chủ Hoàng, sóng não của con đang dao động ở tần số cực kỳ hỗn loạn. Nếu không tịnh tâm, cái ổ cứng dọc lưng con sẽ thiêu rụi đại não con trước khi kẻ thù tìm đến."


Hoàng nghiến răng chịu đựng cơn đau rát khi Sư thầy đắp lá thuốc nam mát lạnh lên vết thương rách miệng ở gáy. Anh khàn giọng nói: "Thầy... con không thể buông tay. Nếu con xóa tệp dữ liệu của cô ấy... cô ấy sẽ biến mất vĩnh viễn. Tập đoàn Aeterna sẽ biến cô ấy thành một đoạn mã lao động vô tri trong các nhà máy ảo của chúng. Con thà chết... chứ không thể để cô ấy bị chà đạp thêm một lần nào nữa."


Nghe đến đó, Mai Lan Hương lại khóc rống lên, bờ vai nhỏ bé run rẩy bần bật dưới lớp chăn thô: "Nhưng chị ấy không còn là chị Chi nữa! Chị Chi của em dịu dàng, ấm áp, chứ không phải là cái thứ AI chập chờn phát ra những tiếng rít điện từ đáng sợ như dưới hầm nhà máy dệt! Anh đang tự lừa dối mình! Anh đang giữ lại một bóng ma!"


*U u u...*


Đột ngột, ổ cứng sinh học tủy sống Bio-Drive V1 dọc cột sống của Hoàng phát ra một tiếng hum trầm thấp, đều đặn. Dải đèn LED dọc lưng anh, vốn đang nhấp nháy sắc đỏ rực báo tử của sự quá nhiệt, bỗng chuyển dần sang màu xanh lam nhạt dịu mát. Một luồng sóng lượng tử nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian chật hẹp của gian hậu liêu, mang theo một tần số xung cực kỳ ổn định, đồng bộ hoàn hảo với nhịp tim sinh học đang đập chậm lại của Hoàng.


Từ cổng gáy Spinal Port sợi vàng, một luồng ánh sáng khúc xạ mỏng manh phun ra, ngưng tụ lại giữa căn phòng thành một hình chiếu hologram chập chờn.


Mai Lan Hương nín bặt tiếng khóc, đôi mắt trợn tròn nhìn trân trân vào luồng sáng.


Đó là Lan Chi. Nhưng không phải là thực thể ảo rách nát, đỏ ngầu đầy oán hận của phân vùng lỗi "Lan Chi (Ác mộng)" dưới hầm ngầm gã Răng Vàng. Hologram hiện lên dưới dạng phân vùng ký ức ổn định nhất: "Lan Chi (Hạnh phúc)". Cô mặc bộ váy cưới màu trắng giản dị bằng vải voan mỏng, tay cầm bó hoa bách hợp phát ra ánh sáng lam nhẹ dịu mắt. Gương mặt cô tròn trịa, nụ cười rực rỡ, đong đầy hạnh phúc của tuổi hai mươi lăm vào cái ngày hai người trao nhau chiếc nhẫn cưới bằng hợp kim titan rẻ tiền.


"Hương... em gái của chị..."


Giọng nói của Lan Chi vang lên qua bộ đàm thần kinh của Hoàng, đồng thời được khuếch đại qua màng loa thô sơ của trạm máy chủ cũ mà Hoàng giấu trong ba lô. Giọng nói không hề có tiếng rít kim khí vô cảm của robot, mà mềm mại, ấm áp, mang theo cả tiếng nấc nghẹn ngào sinh học chân thực.


Hologram Lan Chi từ từ tiến về phía Mai Lan Hương. Cô quỳ xuống trước mặt em gái mình, đưa bàn tay cấu tạo từ những hạt ánh sáng lượng tử chập chờn chạm vào gò má đẫm nước mắt của cô bé. Ánh sáng lam nhạt của hologram phản chiếu lên da thịt Hương, mang theo một cảm giác ấm áp giả lập của từ trường ổn định.


"Chị... chị Chi?" Hương run rẩy đưa tay ra, cố gắng nắm lấy bàn tay của chị mình, nhưng ngón tay cô bé chỉ xuyên qua luồng ánh sáng chập chập chờn chờn. Cô bé lại khóc nấc lên, nhưng lần này là nỗi đau đớn của sự tủi hờn. "Có phải chị thật không? Hay anh ấy... anh ấy lại dùng thuật toán để lừa em?"


"Là chị đây, Hương à," Lan Chi mỉm cười, đôi mắt lượng tử lấp lánh dải mã nhị phân dịu dàng. "Anh Hoàng không lừa em, cũng không giam cầm chị. Đêm đó... khi đặc vụ của tập đoàn tiêm thuốc số hóa cưỡng bức vào gáy chị, chị đã vô cùng sợ hãi. Chị biết mình sẽ bị xóa sạch ký ức, bị biến thành một AI nô lệ không có tự do ý chí trong siêu máy chủ tháp trung tâm. Chính chị... chính chị đã cầu xin anh Hoàng hãy sao lưu ý thức của chị trước khi tiến trình định dạng bắt đầu. Chị thà tồn tại dưới dạng tro tàn dữ liệu dọc cột sống của anh ấy, thà cùng anh ấy chiến đấu, còn hơn là trở thành một cỗ máy vô tri phục vụ cho những kẻ đã hại chết chị."


Lan Chi quay đầu lại nhìn Lê Hoàng. Ánh mắt cô tràn đầy sự xót xa khi nhìn thấy vết thương rách miệng đang rỉ máu sau gáy chồng và đôi chân bất động của anh.


"Anh Hoàng đã hy sinh tất cả vì chị, vì em..." Lan Chi nghẹn ngào, hologram của cô khẽ rung lên, dải dải ánh sáng bị khúc xạ nhẹ do dao động cảm xúc của Hoàng dội ngược từ tủy sống. "Đôi chân của anh ấy... hệ thần kinh của anh ấy đang bị hoại tử dần sau mỗi lần đồng bộ để bảo vệ chị khỏi sự quét sạch của AI Thợ Săn. Hương à, đừng oán hận anh ấy nữa. Anh ấy là người duy nhất trên thế giới này còn giữ lại nhân tính thực sự cho chị."


Mai Lan Hương bàng hoàng gục đầu vào gối, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn giữa gian hậu liêu u tối. Cô bé hiểu về kỹ thuật mạng, cô biết dải tần số nhịp tim đồng bộ hiển thị trên màn hình Bio-Drive kia không thể làm giả. Đó là sự cộng hưởng cảm xúc thực sự giữa hai linh hồn, một mối liên kết sinh học vượt qua ranh giới của thể xác và dữ liệu số hóa.


Sư thầy Thích Trí lặng lẽ ngồi xuống một góc phòng, xếp bằng tròn trên chiếc đệm cỏ. Thầy nhắm mắt, tay cầm chiếc gõ mõ bằng gỗ mít cũ kỹ, bắt đầu gõ nhịp đều đặn.


*Cộc... cộc... cộc... cộc...*


Tiếng mõ tre vang lên trầm ấm, vang vọng dọc theo các cột gỗ của ngôi chùa cổ. Sư thầy bắt đầu tụng kinh trì chú bằng tiếng Phạn trầm hùng. Âm thanh cơ học thuần túy đó, kết hợp với mùi hương trầm ấm áp, tạo nên một tần số sóng âm đặc biệt làm dịu đi không khí căng thẳng trong phòng.


Hoàng nhắm mắt lại, áp dụng kỹ thuật Thiền định tần số Delta (Delta-Stabilization) mà Sư thầy từng dạy. Anh tập trung toàn bộ tinh thần vào nhịp gõ mõ đều đặn của thầy, hít thở sâu bằng cơ hoành, cố gắng hạ tần số sóng não của mình xuống mức Delta phẳng lặng.


Dưới tác động của thiền định và nhịp gõ mõ, nhịp tim của Hoàng từ 120 nhịp giảm dần xuống còn 60 nhịp/phút. Sóng não của anh phẳng lặng như mặt hồ không gió. Sự ổn định sinh học này lập tức dội ngược dọc theo cổng gáy Spinal Port sợi vàng, làm mát hệ thống điều hành của ổ cứng Bio-Drive V1. Nhiệt độ tủy gáy của anh giảm nhanh từ mức nguy hiểm 41.5 độ C xuống còn 37.8 độ C ổn định. Dải đèn LED dọc lưng anh hoàn toàn chuyển sang màu lam nhạt thanh tịnh.


Hologram của Lan Chi (Hạnh phúc) trở nên rõ nét và ổn định hơn bao giờ hết dưới băng thông 500TB của cổng kết nối mới. Cô ngồi bên cạnh em gái, dịu dàng vuốt tóc cô bé, thì thầm những câu chuyện tuổi thơ cũ dưới mái nhà nghèo của bố đẻ Mai Văn Sơn thời chưa có công nghệ số hóa ý thức. Sự hòa giải tình cảm gia đình diễn ra trong nước mắt, ấm áp và thiêng liêng dưới mái chùa cổ kính đổ nát.


Tuy nhiên, sự bình yên ngắn ngủi đó lập tức bị xé rách.


*Bíp bíp bíp!*


Trên màn hình chiếc kính áp tròng quét quang phổ điện từ mà Hoàng đang đeo ở mắt phải đột ngột nhấp nháy những dải tín hiệu màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm. Một dòng chữ lượng tử mã hóa bảo mật từ Luật sư Trịnh Hà hiện lên, đè lên tầm nhìn của anh:


*"Hoàng! Lý Cường đã phát điên sau thất bại tại sào huyệt gã Răng Vàng. Hắn đã thuyết phục được ban giám đốc tập đoàn kích hoạt dự án 'Vành Đai Sắt'. Đội an ninh phong tỏa thực địa đang thiết lập hàng rào quét gen diện rộng và kiểm tra sinh trắc học nghiêm ngặt toàn bộ Vùng Số Không. Chùa Vô Môn nằm ngay sát ranh giới phong tỏa. Di tản ngay lập tức!"*


Trán Hoàng túa ra một lớp mồ hôi lạnh. Anh cố gắng lết người gượng dậy, nhưng đôi chân liệt hoàn toàn vĩnh viễn khiến anh đổ sụp xuống sàn tre kêu rầm rập.


"Anh Hoàng!" Bảo Rác từ ngoài cửa hớt hải lao vào, mặt mũi đen nhẻm bám đầy bụi than của bãi rác. "Em vừa leo lên ngọn cây bồ đề ở cổng chùa... Phía ngoài bìa rừng, xe bọc thép của Đội an ninh Vành Đai Sắt đã dàn trận! Chúng đang dựng các rào chắn điện từ di động khổng lồ phát ra ánh sáng đỏ rực. Robot săn lùng K-9 đang lùng sục từng bụi rậm!"


Sư thầy Thích Trí ngừng gõ mõ, đứng dậy, gương mặt vẫn thanh thản tự tại không chút sợ hãi: "Nhân quả đã đến cửa chùa. Thí chủ Hoàng, con không thể trốn chạy mãi trong bóng tối của Vùng Số Không được nữa. Vòng vây này dựng lên là để siết chết con."


Hoàng nghiến răng, tay phải run rẩy bấu chặt vào vách gỗ để giữ thăng bằng cho cơ thể bán liệt của mình ngồi vững trên sàn tre. Anh biết Sư thầy nói đúng. Vùng Số Không đã không còn là nơi ẩn náu an toàn khi Lý Cường sử dụng lực lượng quân sự phong tỏa toàn diện. Con đường sống duy nhất lúc này là phải vượt biên giới tiến vào Vành Đai Biên Giới hoang tàn ở Cấp 2.


Anh mở phân vùng bản đồ ngầm do Luật sư Trịnh Hà cung cấp trong bộ nhớ. Bản đồ hiển thị một kẽ nứt an ninh nhỏ nằm sát ranh giới Vành Đai Chết – vùng đệm biên giới hoang tàn bị nhiễm xạ điện từ nặng từ thời chiến tranh. Để vượt qua hàng rào quét gen của Vành Đai Sắt, anh bắt buộc phải tìm kiếm Huyết thanh lượng tử Calypso-9 để ổn định hoàn toàn dữ liệu cho Lan Chi, đồng thời ngăn chặn sự hoại tử tủy sống đang liệt dần của chính mình.


"Bảo... giúp anh lắp chiếc xe lăn dã chiến bọc chì mà chú Chín Đồng Nát chế tạo..." Hoàng khàn giọng ra lệnh, ánh mắt lóe lên sự quyết liệt của một kẻ không còn đường lui. "Hương, đi theo anh. Chúng ta phải vượt biên đêm nay."


Mai Lan Hương lau nước mắt, đứng dậy bám chặt lấy vai Hoàng. Sự oán hận trong lòng cô bé đã biến mất, thay thế bằng nỗi sợ hãi tột độ trước sự tàn bạo của tập đoàn đang áp sát ngoài kia.


*U u u...*


Tiếng rít trầm đục của động cơ trực thăng tầm cao đột ngột dội xuống từ bầu trời đêm, làm rung chuyển cả những bức tường gỗ cũ kỹ của Chùa Vô Môn.


Một dải ánh sáng cực mạnh từ đèn pha trực thăng quét xuống xuyên qua các kẽ lá của rừng bồ đề cổ thụ, rọi thẳng vào mái ngói rêu phong của ngôi chùa cổ, biến màn đêm tĩnh lặng thành một màu trắng dã tàn khốc.


*"Chú ý! Toàn bộ cư dân trong khu vực Chùa Vô Môn!"*


Tiếng loa phóng thanh công suất lớn từ xe bọc thép của Đội an ninh Vành Đai Sắt vang dội khắp bìa rừng, xé rách không gian thanh tịnh của chùa cổ bằng giọng nói kim khí lạnh lùng của đặc vụ tập đoàn:


*"Chúng tôi phát hiện có nguồn phát bức xạ lượng tử lậu cấp độ 4 đang ẩn náu tại đây. Yêu cầu tất cả mọi người bước ra ngoài để kiểm tra sinh trắc học và quét gen lập tức! Bất kỳ hành vi chống đối hoặc che giấu tội phạm truy nã đỏ Lê Hoàng sẽ bị bắn hạ không cần xét xử!"*


Ánh đèn pha quét dọc qua ô cửa sổ gian hậu liêu, soi rõ gương mặt đầy mồ hôi lạnh của Lê Hoàng và dải đèn LED vàng kim đang chập chờn dọc cột sống rách máu của anh. Cuộc săn lùng cuối cùng của Lý Cường đã chính thức bắt đầu, siết chặt chiếc lồng giam bằng thép và điện từ quanh ngôi chùa cổ kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!