Nhạc nềnBroken

Vùng Số Không Vẫy Gọi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Neo-Saigon trút xuống như những cây kim bằng chì, gột rửa bớt lớp máu đông loang lổ sau gáy Lê Hoàng, nhưng lại khiến cổng tủy sống Spinal Port V1 của anh buốt nhói lên từng đợt dữ dội. Hoàng bò ra khỏi miệng ống thông gió của tháp Aeterna Corp, rơi tự do xuống đống rác thải y sinh dập dềnh phía dưới. Toàn bộ cơ thể anh rã rời. Đôi chân tê dại, gần như mất đi cảm giác nâng đỡ do tủy sống bị sốc nhiệt đột ngột từ ổ cứng Bio-Drive V1 dọc cột sống. Anh phải dùng chút sức tàn cuối cùng, lết thân xác rách nát qua những con hẻm ngập sương mù hóa chất, trốn tránh những luồng quét laser đỏ rực của đàn drone tuần tra tầm cao đang lùng sục ráo riết phía sau.


Nửa giờ sau, Hoàng cũng về đến Vùng Số Không – khu ổ chuột tồi tàn nằm dưới đáy xã hội công nghệ, nơi rác thải điện tử chất cao như những ngọn núi rỉ sét. Anh lết qua những cầu thang sắt rỉ sét lộ thiên của Chung cư rỉ sét lô C, bám chặt tay vào lan can lạnh ngắt để không ngã quỵ. Mỗi bước đi là một cực hình. Cổng kết nối bằng titan cấy trực tiếp vào đốt sống cổ số 7 của anh liên tục rò rỉ dịch tủy nhè nhẹ, hòa lẫn với nước mưa axit nóng rát dọc sống lưng. Dải đèn LED dọc cột sống dưới lớp áo hoodie xám tro đã chuyển hẳn sang màu cam cảnh báo quá nhiệt chập chờn.


Hoàng đẩy cánh cửa sắt hoen rỉ của căn hộ chật hẹp ở tầng 4. Không gian bên trong ẩm thấp, ngập tràn mùi dầu máy, hóa chất sát trùng rẻ tiền và dây cáp chằng chịt ngoài cửa sổ. Anh ngã sụp xuống chiếc ghế bành rách nát trước bàn làm việc chất đầy các bảng mạch bán dẫn thạch anh cũ.


“Gia... Gia nhân... khởi động máy chủ,” Hoàng thào thào, hơi thở đứt quãng.


Một tiếng ro ro trầm thấp vang lên từ góc phòng. Màn hình CRT cũ kỹ chập chờn vài vệt nhiễu sọc ngang trước khi hiển thị giao diện của AI "Gia nhân" – chương trình AI quản gia thô sơ chạy trên hệ thống máy chủ 5TB cũ kỹ của anh. Biểu tượng mặt cười pixel màu xanh lá hiện lên, phát ra giọng nói máy móc nhưng có phần lễ phép:


“Chào mừng trở về, cậu Hoàng. Hệ thống phát hiện nhịp sinh học của cậu đang bất ổn nghiêm trọng. Nhiệt độ tủy sống đang ở mức báo động.”


“Ngậm miệng lại... Chuẩn bị... cổng sạc và chia sẻ lưu lượng,” Hoàng run rẩy đưa tay ra sau gáy, cầm sợi cáp quang siêu dẫn bám bụi cắm thẳng vào cổng tủy sống Spinal Port V1.


Một tiếng cạch khô khốc vang lên. Cơn đau thần kinh dội ngược từ gáy thẳng vào đại não khiến Hoàng co giật mạnh, hai tay bấu chặt vào thành ghế gỗ đến mức móng tay rỉ máu. Dải đèn LED dọc cột sống lập tức nhấp nháy điên cuồng. Tiến trình kết nối giữa Bio-Drive V1 và AI Gia nhân được thiết lập, nhưng ngay lập tức, màn hình CRT hiện lên hàng loạt dòng lệnh báo lỗi màu đỏ rực.


“Cảnh báo: Băng thông không tương thích. Tệp dữ liệu ý thức Lan Chi (500TB) quá nặng so với dung lượng chịu tải của máy chủ nội bộ (5TB). Tiến trình đồng bộ hóa bị nghẽn mạch.”


Nhiệt độ dọc cột sống của Hoàng bắt đầu tăng nhanh do dòng điện sinh học bị dồn ứ không thể giải tỏa. Cảm giác như có ai đó đang đổ chì nóng chảy dọc theo tủy sống của anh. Đúng lúc Hoàng chuẩn bị ngất lịm đi vì sốc nhiệt, một tiếng cạch nhẹ vang lên từ phía cửa sổ. Một bóng người gầy gò, nhỏ thỏ chui tọt vào phòng.


“Anh Hoàng! Trời đất ơi, anh bị sao thế này?”


Đó là Bảo "Rác", cậu bé nhặt rác 14 tuổi với gương mặt nhem nhuốc dầu mỡ nhưng đôi mắt sáng xếch đầy lanh lợi. Bảo nhìn thấy dải đèn LED màu cam rực trên lưng Hoàng và vệt máu rỉ ra từ gáy anh, lập tức hiểu ra vấn đề. Cậu bé nhanh nhẹn vứt chiếc túi vải đựng đầy linh kiện phế thải xuống sàn, lao đến bên bàn làm việc.


“Đừng chạm vào... cáp,” Hoàng rên rỉ, mắt trợn trừng nhìn trần nhà. “Nghẽn... nghẽn băng thông... tủy sống sắp... cháy vĩnh viễn.”


Bảo Rác không hề hoảng loạn. Sống ở khu ổ chuột này từ nhỏ, cậu đã quen với việc sửa chữa các thiết bị cấy ghép lậu bị sốc nhiệt. Cậu bé nhanh chóng lục lọi trong túi vải của mình, lôi ra vài cuộn cáp đồng cũ và một bộ tản nhiệt nhôm thải loại nhặt từ bãi rác công nghiệp.


“Anh Hoàng, giữ chặt lấy ghế! Em sẽ gia cố đường truyền vật lý để chia sẻ bớt nhiệt lượng sang khung máy chủ của AI Gia nhân!”


Bảo Rác dùng mỏ hàn xung lực đồng thau cũ gõ mạnh vào hộp cáp của máy chủ, đấu nối trực tiếp các sợi cáp đồng thô sơ vào cổng phụ của Spinal Port V1 để tạo đường thoát nhiệt vật lý phụ trợ. Cùng lúc đó, cậu bé bật chiếc quạt tản nhiệt cũ rỉ sét của AI Gia nhân, hướng thẳng luồng gió lạnh buốt vào lưng Hoàng.


“Gia nhân! Kích hoạt quy trình làm mát tuần hoàn bằng khí tối đa!” Bảo Rác hét lên ra lệnh.


“Đã rõ. Đang chuyển hướng dòng điện sinh học phụ trợ sang các phiến tản nhiệt đồng,” giọng nói máy móc của AI Gia nhân vang lên. Biểu tượng mặt cười pixel chuyển sang màu vàng lo lắng.


Khi luồng gió lạnh thổi qua vết thương rách da ở gáy, Hoàng cảm thấy cơn đau rát dọc cột sống dịu đi đôi chút. Nhờ sự gia cố đường truyền vật lý của Bảo Rác, một phần nhiệt lượng khổng lồ từ ổ cứng Bio-Drive V1 đã được dẫn truyền an toàn ra hệ thống tản nhiệt nhôm bên ngoài, phát ra những tiếng xèo xèo và làn khói trắng mang mùi khét nhẹ.


Trong bóng tối chập chờn của tâm trí Hoàng, luồng sáng xanh lục của tệp nén ý thức Lan Chi bắt đầu ổn định lại. Hologram của cô xuất hiện mờ nhạt trên màn hình CRT cũ kỹ, lồng ghép vào biểu tượng mặt cười của AI Gia nhân. Đó là một hình ảnh chập chờn, đầy các dải nhiễu sọc ngang, mang gương mặt dịu dàng u sầu của tuổi 25. Đôi môi ảo của cô mấp máy, phát ra những âm thanh đứt quãng qua loa phát thanh của máy tính:


“H...oàng... anh... đừng... đừng làm thế... cơ thể anh... sẽ... hỏng...”


“Lan Chi... anh hứa... anh sẽ giữ em lại... không ai được phép xóa em,” Hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt thâm quầng vì kiệt sức. Nỗi đau mất mát và cảm giác tội lỗi tột cùng khi không bảo vệ được cô trước đây lại trào dâng, biến thành một chấp niệm điên cuồng dọc theo từng sợi dây thần kinh của anh.


Bảo Rác vừa bôi lớp keo tản nhiệt cũ đã khô nứt lên gáy Hoàng, vừa lo lắng nhìn dải đèn LED trên lưng anh. Cậu bé khẽ thì thầm:


“Anh Hoàng... chị Lan Chi thực sự đang ở trong đó sao? Cái ổ cứng này... nó có thể chứa được một linh hồn thật sự à?”


“Cô ấy... vẫn sống, Bảo ạ. Chỉ là... đang bị nén lại trong đống mã nhị phân lạnh lẽo này,” Hoàng khàn giọng trả lời, tay bấu chặt vào thành ghế.


Đột nhiên, căn phòng tối tăm bỗng bị bao trùm bởi một bầu không khí căng thẳng tột độ. Hệ thống an ninh Drone "Rỉ Sét" đặt trên sân thượng chung cư phát ra tín hiệu cảnh báo ngầm chói tai truyền thẳng vào cổng gáy của Hoàng qua đường truyền cáp.


“Cảnh báo: Phát hiện nguồn sóng radar sinh trắc học lạ đang quét qua khu vực Lô C. Tần số quét trùng khớp với thiết bị dò tìm của Cục Cảnh sát Mạng.”


Hoàng giật mình. Lý Cường và đặc vụ của tập đoàn đã đánh hơi được dấu vết rò rỉ nhiệt lượng từ Bio-Drive V1 của anh nhanh hơn dự kiến. Cùng lúc đó, thiết bị giám sát sinh học AI "Cảnh Báo" cấy dọc khung tủy sống của Hoàng đột ngột phát tín hiệu rung mạnh liên tục, dội thẳng những xung lực cảnh báo đỏ vào đại não anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!