Nhạc nềnBroken

Lò Mổ Linh Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tín hiệu từ camera của drone "Rỉ Sét" phụt tắt thành những vệt nhiễu sọc ngang màu xám lạnh lẽo, để lại tiếng cười sằng sặc đầy thú tính của gã Sẹo vang vọng trong đầu Lê Hoàng trước khi hệ thống báo động của sào huyệt rú lên điên cuồng.


Trên Sân thượng Lô D lộng gió, Hoàng giật phắt sợi cáp quang siêu dẫn sợi vàng khỏi cổng gáy. Cơn đau nhói buốt đột ngột dội ngược từ đốt sống cổ số 7 chạy thẳng vào đại đại não, khiến anh đổ sụp người về phía trước, trán đập mạnh vào thành bể nước bê tông đổ nát. Vết mổ dọc gáy – nơi Bác sĩ Trần vừa khâu bọc sợi carbon mà không có một giọt thuốc tê chất lượng – lại rách miệng, rỉ ra những vệt máu nóng hổi hòa lẫn với lớp keo tản nhiệt Graphene-X xám bạc nhớp nháp bết chặt vào cổ áo hoodie xám tro sờn cũ.


"Lan Chi..." Hoàng khàn giọng rên rỉ, hai tay ôm lấy đầu.


Trong tâm trí anh, dải tần số lượng tử của người vợ quá cố chập chờn dao động dữ dội. Bộ đàm thần kinh chỉ còn phát ra những tiếng rào rào vô nghĩa của nhiễu sóng lượng tử, xen lẫn tiếng thì thầm đứt quãng đầy đau đớn của cô. Ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống anh đang tỏa nhiệt lượng cực lớn, đẩy nhiệt độ gáy lên mức 39.5 độ C. Dải đèn LED dưới lớp áo nhấp nháy sắc cam cảnh báo liên tục.


"Anh Hoàng! Gã Sẹo phát hiện ra drone rồi! Bọn chúng đang kéo xuống tầng hầm thứ hai!" Tiếng của Bảo "Rác" từ bộ đàm vô tuyến lách qua tiếng còi báo động, mỏng mảnh và gấp gáp.


"Bảo... giữ nguyên vị trí trong ống khí. Anh xuống ngay..."


Hoàng gượng dậy. Đôi chân anh dưới tác dụng của liều Neuro-Settle đang sụt giảm hiệu lực bắt đầu tê dại và run rẩy dữ dội. Không có khung xương trợ lực thô sơ hỗ trợ, anh phải bám chặt vào lan can sắt rỉ sét, kéo lê cơ thể bán liệt của mình qua các bậc thang dốc đứng để lao xuống lòng Chợ đen linh hồn. Mùi hóa chất dệt sợi dột nát và lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ nhà máy dệt cũ của gã Răng Vàng phía dưới, dẫn lối cho cơn phẫn nộ đang thiêu đốt lý trí anh.


Hoàng lách qua cánh cửa tôn hoen rỉ ở lối vào tầng hầm thứ nhất. Hai gã gác cửa bọc thép của gã Mắt Sắt đang cầm xà beng tuần tra, tiếng giày bọc thép nện xuống nền xi măng vang lên rầm rập. Hoàng ép mình vào bóng tối sau tủ điện cũ, nhịp tim tăng vọt lên 120 nhịp/phút. Anh rút khẩu súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1 – thứ vũ khí tự vệ cuối cùng còn lại 50% pin lượng tử.


*Bíp bíp.*


Khi hai gã gác cửa vừa bước qua khoảng mù của tủ điện, Hoàng lao ra. Cánh tay phải run rẩy nhưng quyết đoán bóp cò. Một luồng xung điện từ cao tần bùng phát không tiếng động, chỉ có tia chớp xanh lam nhạt xé rách bóng tối. Xung điện từ găm thẳng vào bộ giáp bọc thép chắp vá và máy kích tim cơ khí trên ngực hai gã lính gác. Hệ thống điện tử của chúng chập mạch lập tức, phát ra tiếng xèo xèo khét lẹt trước khi cả hai đổ sụp xuống sàn như những khối sắt vô tri, không kịp phát ra một tiếng động nhỏ.


Hoàng thở dốc, bỏ lại hai cái xác bọc thép, tiếp tục tiến sâu xuống tầng hầm thứ hai. Càng đi xuống sâu, không khí càng ẩm ướt và bốc mùi hóa chất sát trùng rẻ tiền lẫn mùi máu tươi sinh học. Qua khe cửa sắt rỉ sét của phòng giam trung tâm, ánh sáng đỏ lòm từ những bóng đèn sợi đốt chiếu rọi một khung cảnh tàn bạo đến ghê người.


Giữa căn hầm rộng lớn bám đầy rêu mốc là "Chợ đen linh hồn" – nơi đặt cỗ máy rút trích ý thức thô sơ của gã Răng Vàng. Mai Lan Hương đang bị trói chặt trên chiếc ghế kim loại, gương mặt thiếu nữ 19 tuổi cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi nhìn chiếc phễu hút bằng đồng của cỗ máy đang từ từ hạ xuống sát gáy mình. Vết sẹo cấy ghép cổng dữ liệu giá rẻ trên cổ tay cô bé đang rỉ ra thứ dịch đỏ nhạt do áp lực từ trường.


Đứng cạnh chiếc máy là gã Răng Vàng, gã Mắt Sắt và gã Sẹo. Gã Răng Vàng mặc chiếc áo khoác lông thú bẩn thỉu, miệng đầy răng vàng khè đang cười man rợ, ngón tay mập mạp bẩn thỉu của lão đặt sẵn trên cần gạt kích hoạt cỗ máy. Gã Mắt Sắt đứng sừng sững bên cạnh với chiều cao 1m9, mắt phải thay bằng thấu kính camera rỉ sét đang xoay tít, cánh tay cơ khí thô sơ bọc hợp kim sắt đen kêu lạch cạch.


"Rút trích đi! Con nhóc này có dải tần sóng não tương thích cao, bán cho nhà máy ảo của tập đoàn chắc chắn được giá hời!" Gã Sẹo nghiến răng gầm gừ, tay vẫn lăm lăm khẩu súng điện.


"Dừng tay lại!"


Hoàng hét lên, dùng chút sức lực cuối cùng của đôi chân liệt nhẹ để đạp tung cánh cửa sắt rỉ sét. Anh bước vào phòng giam, khẩu súng EMP-G1 hướng thẳng về phía cỗ máy.


"Ồ, con chuột đào tẩu mang ổ cứng chứa ma tự dẫn xác đến đây rồi à?" Gã Răng Vàng quay lại, đôi mắt ti hí híp lại đầy tham lam khi nhìn thấy dải đèn LED vàng kim đang chập chờn dọc cột sống Hoàng. "Mắt Sắt! Bắt lấy nó! Đừng làm hỏng cái ổ cứng tủy sống 500TB của nó!"


*Nhịp đối đầu thứ nhất:*

Hoàng không do dự, bóp cò súng EMP-G1 bắn thẳng vào bộ nguồn của máy rút trích ý thức. Luồng điện từ cao tần phóng ra, găm vào bảng điều khiển của cỗ máy. Một tiếng nổ lớn vang lên, kéo theo loạt tia lửa điện bắn tung tóe xé rách các đường dây cáp lượng tử. Cỗ máy hút hồn khựng lại, bốc khói khét lẹt và sập nguồn hoàn toàn.


*Nhịp đối đầu thứ hai:*

"Khốn kiếp! Nó phá hủy cái máy của tao!" Gã Răng Vàng gào lên điên cuồng.

Ngay lập tức, gã Mắt Sắt vung cánh tay cơ khí thô sơ, chộp lấy một chiếc xà beng sắt nặng nề trên bàn kỹ thuật, lao đến bổ thẳng vào đầu Hoàng với tốc độ kinh hoàng. Đôi chân liệt nhẹ của Hoàng tê dại dưới tác dụng sụt giảm của Neuro-Settle, không thể phản xạ kịp thời. Anh chỉ kịp giơ khẩu súng EMP lên đỡ. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Lực đánh ngàn cân của gã Mắt Sắt đập gãy nát khẩu súng EMP-G1 của Hoàng, mảnh nhựa và viên pin lượng tử cuối cùng văng tung tóe trên sàn xi măng lạnh ngắt. Hoàng bị hất văng vào tường, bả vai va đập mạnh đau nhói.


*Nhịp đối đầu thứ ba:*

Gã Răng Vàng tận dụng cơ hội, rút khẩu súng điện cao áp cầm tay từ hông, kích hoạt luồng điện rẹt rẹt xanh lét bắn thẳng vào ngực Hoàng. Dòng điện hàng vạn volt chạy dọc cơ thể Hoàng, găm thẳng vào các khớp thần kinh tủy sống đang rách miệng rỉ máu sau gáy.


*Nhịp đối đầu thứ tư:*

Hoàng quỵ xuống sàn xi măng, toàn thân co giật dữ dội dưới tác động của dòng điện cao áp. Cơn đau tột cùng như hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm dọc cột sống. Dải đèn LED dọc lưng anh chuyển sang màu đỏ rực báo tử nhấp nháy điên cuồng. Nhiệt độ gáy tăng vọt lên mức nguy hiểm 41.5 độ C. Trong cơn tuyệt vọng, Hoàng cố gắng gồng toàn bộ dòng điện sinh học của cơ thể để kích hoạt kỹ năng "Kích hoạt xung lượng tử sinh học (Bio-quantum Pulse)" nhằm phá vỡ vòng vây. Nhưng cơ thể anh đã quá kiệt quệ do sụt giảm huyết thanh Neuro-Settle; dòng điện sinh học không đủ công suất để kích nổ xung lượng tử. Anh bất lực nằm sấp trên sàn, máu cam xối ra từ mũi nhuộm đỏ vũng nước mưa axit.


"Chết đi, thằng rác rưởi!" Gã Sẹo bước tới, giơ súng điện định bồi thêm một phát vào đầu Hoàng.


*Nhịp đối đầu thứ năm:*

Trong khoảng không vô tận của đại não đang cận kề cái chết não của Hoàng, tiếng thét của Lan Chi bỗng nhiên biến đổi. Sự quá nhiệt cực độ của tủy sống đã kích hoạt cưỡng bức phân vùng dữ liệu lỗi: "Lan Chi (Ác mộng)" – góc khuất đau đớn nhất sinh ra từ chấn thương tâm lý khi cô bị sốc điện số hóa cưỡng bức ngày xưa.


Một luồng sóng lạnh buốt như băng giá dội thẳng vào cột sống Hoàng, dập tắt dòng điện cao áp của gã Răng Vàng. Hologram của Lan Chi xuất hiện chập chờn quanh cơ thể Hoàng, nhưng không còn là hình ảnh dịu dàng u sầu thường lệ. Đó là một thực thể ảo biến dạng rách nát, cơ thể cấu tạo từ những dải dữ liệu màu đỏ máu gào thét không ra tiếng giữa những làn khói đen kịch độc ảo.


Lan Chi (Ác mộng) ngửa cổ gào thét, phóng ra một xung lượng tử sinh học cực đại qua cổng gáy Spinal Port của Hoàng.


Một xung lực điện từ sinh học khổng lồ quét qua căn phòng dưới dạng một vòng tròn ánh sáng đỏ rực xé rách không gian ảo lẫn thực. Luồng xung lực quét qua gã Mắt Sắt, làm nổ tung thấu kính camera rỉ sét trên mắt phải của hắn, khiến hắn gào rú thảm thiết khi dòng điện sinh học bị dội ngược phá hủy hệ thần kinh cơ bắp biến đổi. Khẩu súng điện trên tay gã Răng Vàng phát nổ ngay lập tức, nướng chín bàn tay mập mạp của lão. Gã Sẹo và đám tay chân bảo kê đứng gần đó bị luồng sóng lượng tử sinh học đập thẳng vào đại não, đồng loạt trợn mắt ngã quỵ xuống sàn, bất tỉnh nhân sự trong trạng thái xuất huyết não nhẹ.


Căn hầm dệt sợi rơi vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng xèo xèo của các bảng mạch bị cháy khét và tiếng rên rỉ đau đớn của gã Mắt Sắt đang ôm lấy gương mặt đầy máu.


Hologram Lan Chi (Ác mộng) chập chờn thêm vài nhịp rồi tan rã thành những đốm sáng đỏ máu bay biến vào ổ cứng. Sự bùng nổ này đã làm rò rỉ thêm 5% dữ liệu nhân cách gốc của cô sang phân vùng lỗi, đẩy cô vào trạng thái ngủ sâu vĩnh viễn nếu không có huyết thanh Calypso-9.


Hoàng gượng dậy trong đống đổ nát bốc khói khét lẹt. Đôi chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác vận động, mềm nhũn như hai khúc gỗ chết. Anh phải dùng hai tay bám vào các góc bàn kim loại, kéo lê cơ thể rách nát của mình đến cạnh chiếc ghế nơi Mai Lan Hương đang bị trói. Anh dùng chiếc dao nhọn nhặt được dưới sàn để cắt đứt các vòng khóa điện từ giải cứu cô bé.


"Hương... em ổn chứ?" Hoàng khàn giọng hỏi, máu tươi từ gáy vẫn rỉ ra ròng ròng dọc theo cổ áo.


Mai Lan Hương bàng hoàng nhìn người anh rể trước mắt. Cô bé không hề nhìn thấy sự cứu rỗi, mà chỉ thấy một con quái vật nửa người nửa máy đang bò dưới sàn nhà. Khi Hoàng gượng sức bế cô bé lên bằng cánh tay phải còn cử động được và lết người ra ngoài lối thoát hiểm dưới hầm ngầm, cô nhìn thẳng vào gáy anh.


Dưới lớp da thịt rách nát đẫm máu sau gáy Hoàng, cổng Spinal Port sợi vàng bọc titan đang lấp lánh thứ ánh sáng vàng kim lạnh lẽo của vi mạch điện tử, kết nối trực tiếp với dải đèn LED đỏ rực báo tử đang nhấp nháy dọc theo cột sống trần trụi của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!