Con Mồi Trên Thớt Chợ Đen
Ánh đèn cảnh báo màu đỏ rực từ hệ thống an ninh của văn phòng Trịnh & Cộng sự liên tục quét qua những bức tường vô trùng, nhuộm gương mặt của Lê Hoàng vào một sắc đỏ gai người. Trên màn hình lượng tử lớn, hình ảnh Mai Lan Hương – em gái vợ của anh – đang bị hai gã tay chân của gã Mắt Sắt thô bạo lôi đi giữa sảnh trung tâm thương mại Neo-Saigon hiện lên rõ mồn một. Cô bé giằng xé tuyệt vọng, chiếc vòng tay bằng sợi cáp quang cũ – tín vật duy nhất của chị gái Lan Chi để lại – chớp tắt những tia sáng xanh yếu ớt dưới ánh đèn neon lạnh lẽo.
"Hoàng, cậu không được đi!"
Luật sư Trịnh Hà lao đến, bàn tay đeo đầy những vòng định vị ngoại giao ghì chặt lấy bả vai anh. Gương mặt của người phụ nữ vốn luôn giữ được sự bình thản lạnh lùng giờ đây tràn ngập sự lo âu: "Cậu quên lời cảnh báo của tôi rồi sao? Liều Neuro-Settle tôi vừa tiêm chỉ là thuốc ức chế thần kinh tạm thời. Nó đang ép các tế bào tủy sống của cậu hoạt động quá công suất để đánh lừa cảm giác liệt. Cậu chỉ có đúng bốn mươi tám giờ trước khi các khớp thần kinh bị hoại tử hoàn toàn! Nếu bây giờ cậu rời khỏi chiếc ô ngoại giao này, Lý Cường và đặc nhiệm của tập đoàn sẽ định vị được cậu ngay lập tức!"
"Tôi không thể bỏ mặc Hương," Hoàng nghiến răng, giọng anh khàn đặc, dội ra từ lồng ngực đang phập phồng giận dữ. Dải đèn LED dọc cột sống dưới lớp áo bệnh nhân của anh khẽ rung lên một nhịp màu cam cảnh báo, phản chiếu trạng thái bất ổn của tệp dữ liệu Lan Chi đang ngủ sâu trong ổ cứng Bio-Drive V1. "Hương là người thân duy nhất còn lại của Lan Chi ở thế giới thực này. Tôi đã hứa với cô ấy trước khi cô ấy bị đưa vào phòng thí nghiệm của Lâm Phong... Tôi đã hứa sẽ bảo vệ Hương. Nếu tôi để bọn chúng đưa cô bé vào máy rút trích ý thức của gã Răng Vàng, tôi sẽ không bao giờ có thể đối mặt với Lan Chi được nữa."
Ở góc phòng hồi sức, Minh Tú đang nằm trên giường bệnh với bả vai phải bọc băng gạc y tế dày cộm. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – thứ công cụ kiêu hãnh của một hacker tự do – giờ chỉ còn là một đống phế liệu rỉ dầu thủy lực đen ngòm đặt trong khay kim loại bên cạnh. Cô nhổ phắt mẩu kẹo cao su đang nhai dở, dùng cánh tay trái còn lại gượng vịnh thành giường để ngồi dậy, đôi mắt sau lớp kính lăng kính nứt nẻ ánh lên vẻ quyết liệt:
"Để anh ta đi đi, Hà. Bản tính của gã Mắt Sắt và gã Răng Vàng tớ hiểu rõ hơn ai hết. Chúng là những con kền kền rỉ sét của Chợ đen linh hồn. Một khi chúng đã đánh hơi thấy tệp dữ liệu 500TB của Lan Chi trên lưng Hoàng, chúng sẽ không dừng lại ở việc bắt cóc con bé Hương đâu. Chúng muốn lột sạch tủy sống của Hoàng để đem bán đấu giá ý thức cho các nhà máy tự động hóa. Nếu Hoàng không chủ động đến, chúng sẽ gửi từng mảnh ký ức của con bé Hương về đây dưới dạng dữ liệu rác."
Lời nói của Minh Tú như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự do dự của Trịnh Hà. Người phụ nữ đứng tuổi buông tay khỏi vai Hoàng, hơi thở dài đầy bất lực. Bà quay sang bàn điều khiển, rút ra một ống tiêm áp lực chứa thứ dung dịch màu xanh lam đậm – liều huyết thanh Neuro-Settle dự phòng cuối cùng của bà.
"Đây là liều cuối cùng tôi có thể tuồn ra từ kho ngoại giao," Trịnh Hà đặt ống tiêm vào tay Hoàng, ánh mắt bà nghiêm nghị đến đáng sợ. "Nó sẽ giúp cậu kéo dài thời gian vận động của đôi chân thêm hai mươi bốn giờ nữa. Nhưng hãy nhớ, cái giá phải trả sau khi thuốc hết tác dụng sẽ là sự liệt vĩnh viễn không thể đảo ngược. Cậu đang tự thiêu rụi chính mình, Lê Hoàng."
Hoàng không trả lời. Anh cầm lấy ống tiêm, dứt khoát cắm mạnh vào cổng Spinal Port sợi vàng ở đốt sống cổ số 7. Một luồng cảm giác lạnh buốt như băng giá dội thẳng xuống cột sống, tạm thời dập tắt cơn đau rát bỏng đang âm ỉ cháy dọc lưng anh. Đôi chân anh khôi phục lại cảm giác vận động, cứng cáp hơn nhưng mang theo một sự tê dại đáng sợ.
Anh bước xuống giường, với lấy chiếc áo hoodie xám tro rách nát để che đi dải đèn LED đang chập chờn trên lưng. Hoàng cố gắng nhấc bộ Khung xương trợ lực thô sơ (Exoskeleton) rỉ sét lên để mặc vào người hòng tăng lực chân. Thế nhưng, ngay khi các khớp nối kim loại vừa khép lại, tiếng piston thủy lực rỉ dầu đã phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt rền rĩ, vang vọng khô khốc trong không gian yên tĩnh.
*Két... cạch... két...*
"Không được," Hoàng lầm bầm, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Anh lập tức tháo bộ khung xương ra, ném nó xuống sàn nhà kho. "Trong một phi vụ đột nhập lén lút vào sào huyệt của gã Răng Vàng, tiếng động này khác nào một bản án tử hình tự động gửi đến camera giám sát của chúng. Tôi phải đi bộ."
"Đi bộ với một hệ thần kinh tủy sống đang bị ăn mòn bằng hóa chất?" Minh Tú nhíu mày. "Anh điên rồi."
"Tôi không có lựa chọn khác," Hoàng lạnh lùng đáp. Anh kiểm tra lại khẩu súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1 dắt sau hông, lắp viên pin dự phòng cuối cùng vào buồng sạc. Thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer) đeo bên hông được bật lên, phát ra những tiếng o o siêu âm cực nhỏ, tạo ra một vùng mù điện từ mỏng quanh cơ thể anh để che giấu chữ ký sinh trắc học trước các camera an ninh công cộng.
Hoàng bước ra khỏi Văn phòng Trịnh & Cộng sự, để lại sau lưng ánh nhìn lo âu của người luật sư và tiếng thở dài của nữ hacker bị thương.
Màn đêm của Vùng Số Không chào đón anh bằng một cơn mưa axit nhẹ, những hạt nước nóng rát mang theo mùi lưu huỳnh và hóa chất thải loại từ tầng trên của thành phố dội xuống lớp vải hoodie xám sờn cũ. Hoàng kéo sụp mũ che khuất gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng nhìn chăm chằm vào những bảng hiệu neon chập chờn của khu ổ chuột. Mỗi bước đi của anh giờ đây đều phải đánh đổi bằng một cơn nhói buốt chạy thẳng lên đại não, nhưng anh vẫn cắn răng bước tiếp, hướng về phía rìa ngoại ô – nơi Chợ đen linh hồn đang ẩn mình dưới những khối nhà đổ nát.
Khi Hoàng vừa rẽ vào con hẻm tối dẫn đến bãi phế thải cũ của nhà máy dệt sợi thủy tinh bỏ hoang, một bóng người nhỏ bé, gầy gò đột ngột lao ra từ sau một thùng phi sắt rỉ sét, chắn ngay trước lối đi của anh.
"Anh Hoàng!"
Hoàng giật mình, tay phải theo bản năng đặt lên báng súng EMP-G1, nhưng khi nhìn rõ gương mặt nhem nhuốc dầu mỡ và đôi mắt sáng xếch đầy lanh lợi dưới chiếc mũ bảo hộ rộng thùng thình, anh liền buông lỏng cơ tay.
"Bảo? Sao em lại ở đây?" Hoàng khàn giọng hỏi, ánh mắt anh nghiêm khắc. "Nơi này không phải là chỗ chơi của em. Về ngay!"
Bảo "Rác" – cậu học trò nhỏ 14 tuổi của anh – không hề tỏ ra sợ hãi. Cậu bé tiến lại gần, kéo Hoàng vào sát vách tường tối để tránh ánh đèn quét của một drone tuần tra vừa bay qua trên đầu:
"Em không về! Chị Hương bị bọn gã Mắt Sắt bắt đi ngay trước mắt em ở trung tâm thương mại. Em đã âm thầm bám theo chiếc xe tải của chúng từ khu trung tâm về tận đây. Em biết sào huyệt của gã Răng Vàng canh gác thế nào! Anh không có em dẫn đường, anh sẽ bước thẳng vào bẫy quét gen của chúng đấy!"
Hoàng nhìn cậu bé, lòng anh trào dâng một cảm giác ấm áp xen lẫn lo âu. Đứa trẻ này quá dũng cảm, dũng cảm đến mức liều lĩnh. Nhưng anh biết Bảo nói đúng; cậu bé thông thuộc mọi ngóc ngách, mọi đường ống thông khí hẹp của Vùng Số Không hơn bất kỳ ai.
"Được rồi," Hoàng thở dài, đặt bàn tay run rẩy lên vai Bảo. "Nhưng em phải nghe lệnh anh tuyệt đối. Không được tự ý hành động. Hiểu chưa?"
"Em hiểu!" Bảo gật đầu lia lịa, gương mặt đen nhẻm hiện lên một nụ cười rạng rỡ.
Cả hai lẻn vào bên trong một container rỉ sét bỏ hoang sát rìa bãi phế thải dệt sợi để tránh đợt tuần tra tiếp theo và chuẩn bị chiến thuật. Bảo Rác nhanh nhẹn trải một miếng bìa các-tông cũ bám đầy bụi than xuống đất, dùng một mẩu than củi vẽ nhanh sơ đồ sào huyệt của gã Răng Vàng:
"Bọn chúng giam giữ chị Hương ở tầng hầm thứ hai của nhà máy dệt cũ. Lối vào chính có hai gã tay chân bọc thép của gã Mắt Sắt canh gác 24/24. Chúng được trang bị gậy điện cao áp và súng bắn xung lực thô sơ. Ngoài ra, gã Răng Vàng đã thiết lập ba camera quét quang học tích hợp bộ lọc sinh trắc học ngay tại hành lang dẫn xuống hầm. Bất kỳ ai không có dải sóng gen được đăng ký trong máy chủ của gã bước vào, hệ thống Aegis-L lậu của gã sẽ tự động kích hoạt rào chắn điện từ khóa chặt lối đi."
Hoàng chăm chú lắng nghe, đầu óc anh hoạt động hết công suất để phân tích các kẽ hở kỹ thuật. Đôi chân anh bắt đầu có cảm giác tê rần nhẹ – dấu hiệu cho thấy Neuro-Settle đang đốt cháy các tế bào tủy sống với tốc độ nhanh hơn bình thường dưới áp lực di chuyển.
"Chúng ta không thể đối đầu vật lý với hai gã bảo an bọc thép đó," Hoàng phân tích, ngón tay anh chỉ vào sơ đồ của Bảo. "Vũ khí của chúng ta quá hạn chế. Tôi chỉ còn một khẩu EMP-G1 với một viên pin lượng tử duy nhất. Chúng ta phải lách qua hệ thống giám sát số của gã Răng Vàng."
Hoàng mở chiếc túi đeo chéo nhỏ, lấy ra vài bảng mạch bán dẫn thạch anh cũ mà anh đã kịp thu lượm từ đống đổ nát của căn hộ chung cư lô C trước đó. Với đôi tay run rẩy nhưng vô cùng tỉ mỉ của một kỹ sư mạng lão luyện, anh dùng mỏ hàn xung lực đồng thau cũ của bố để lại, nhanh chóng chế tạo các bộ lọc nhiễu âm thần kinh thô sơ (crude neural filters). Anh cẩn thận gắn các bộ lọc này trực tiếp quanh cổng Spinal Port sợi vàng dọc gáy mình để giảm thiểu sự rò rỉ sóng lượng tử từ Bio-Drive V1 ra ngoài không gian thực.
"Bộ lọc này sẽ giúp tôi làm giảm 80% bức xạ điện từ phát ra từ cột sống khi tôi kích hoạt Gene-jammer," Hoàng giải thích cho Bảo Rác trong lúc kiểm tra lại các mối nối. "Khi chúng ta tiếp cận hành lang, tôi sẽ dùng Gene-jammer để bẻ gãy dải sóng quét của camera. Nhưng gã Răng Vàng là một kẻ thâm hiểm, gã chắc chắn sẽ cho lính tuần tra người thường đi kiểm tra thủ công nếu camera bị nhiễu sóng quá lâu. Lúc đó, em sẽ là tai mắt ngụy trang cho tôi từ các đường ống thông khí phía trên."
"Em làm được!" Bảo Rác khẳng định chắc nịch. Cậu bé thọc tay vào chiếc túi áo phao rộng thùng thình của mình, lục lọi một lúc rồi lôi ra một vật phẩm nặng nề bọc trong một lớp vải nỉ sờn cũ.
"Cái này... em tìm thấy dưới hầm chứa đồ cũ của bố chị Lan Chi khi em quay lại chung cư lô C trước khi nó bị niêm phong hoàn toàn," Bảo Rác nói, nhẹ nhàng gỡ lớp vải nỉ ra, để lộ một hộp nhạc cơ khí bằng đồng cổ điển bám đầy vết ố thời gian. "Em biết nó rất quan trọng với chị Lan Chi, nên em đã giữ nó lại cho anh."
Hoàng nhìn chiếc hộp nhạc cơ khí của Mai Văn Sơn, lồng ngực anh thắt lại một cơn đau thắt nghẹn ngào. Anh đón lấy chiếc hộp nhạc bằng bàn tay run rẩy. Những đường nét chạm khắc thủ công tinh xảo trên lớp vỏ đồng, những bánh răng cơ học nhỏ xíu ẩn hiện dưới khe hở của nắp hộp... Đây là tín vật duy nhất còn sót lại của người bố vợ quá cố – một nhạc sĩ nghèo căm ghét công nghệ số hóa vì tin rằng nó đã cướp đi tâm hồn con người. Hoàng biết chiếc hộp nhạc này chứa đựng một bí mật lớn, một mật mã âm thanh cơ học duy nhất có thể giải mã phân vùng ký ức bị khóa sâu trong đại não của Lan Chi ở những giai đoạn sau, nhưng lúc này, nó chỉ là một tín vật tình cảm đầy đau xót.
"Cảm ơn em, Bảo," Hoàng khẽ nói, cẩn thận bọc chiếc hộp nhạc lại bằng lớp vải nỉ rồi đặt nó vào trong túi áo hoodie của mình, sát ngay cạnh ổ cứng sinh học tủy sống dọc lưng.
"Chúng ta đi thôi. Thời gian của Hương không còn nhiều nữa," Hoàng ra lệnh.
Cả hai bước ra khỏi container, lặng lẽ tiến vào bóng tối của Chợ đen linh hồn.
Không gian ở đây đặc quánh một bầu không khí u ám, bốc mùi amoniac, dầu máy rò rỉ và thứ mùi đặc trưng của những linh kiện điện tử bị cháy khét. Dưới những mái tôn rỉ sét chắp vá, những sàn giao dịch linh hồn lậu hoạt động công khai dưới ánh đèn neon mờ ảo. Những kẻ buôn người kỹ thuật số, những tên đồ tể y sinh bọc giáp titan thô sơ đang rao bán những kén dữ liệu ý thức của người nghèo bị số hóa cưỡng bức làm lao động số cho các nhà máy ảo. Tiếng rì rầm của hàng vạn server máy chủ hoạt động quá tải hòa lẫn với tiếng gầm rú của các động cơ xung lực tạo thành một thứ âm thanh hỗn mang, điên loạn của thế giới ngầm.
Hoàng ép mình sát vào những đống phế liệu kim loại khổng lồ, bước đi từng bước khó nhọc. Đôi chân anh bắt đầu có dấu hiệu mất lực, các cơ đùi run lên bần bật dưới áp lực của liều Neuro-Settle đang dần bão hòa. Anh phải dùng tay phải vịn vào các vách container rỉ sét để giữ thăng bằng, tay trái bấu chặt lấy thiết bị Gene-jammer bên hông để duy trì dải sóng nhiễu gen.
Khi họ tiến sát đến ranh giới lối vào sào huyệt của gã Răng Vàng – một nhà kho dệt sợi thủy tinh bỏ hoang với những bức tường bê tông loang lổ vết đạn điện từ, Hoàng ra hiệu cho Bảo Rác dừng lại phía sau một stack container cũ.
"Bảo, em trèo lên đường ống thông khí phía trên gác lửng đi," Hoàng thì thầm, hơi thở anh dốc dác. "Quan sát kỹ hai gã gác cửa. Khi tôi kích hoạt Gene-jammer để làm nhiễu camera, nếu chúng có động tĩnh gì, hãy gõ ba tiếng vào đường ống sắt để cảnh báo tôi."
Bảo Rác gật đầu, nhanh nhẹn như một con mèo hoang, cậu bé bám vào các thanh sắt giàn giáo rỉ sét, leo tót lên phía đường ống thông khí tối tăm phía trên và biến mất vào bóng tối.
Hoàng ở lại dưới đất, một mình đối mặt với lối vào sào huyệt. Anh hít một hơi thật sâu, ngón tay đặt lên công tắc của Thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer). Gáy anh nóng ran, dải đèn LED dọc cột sống khẽ rung lên một nhịp màu xanh lam nhạt chập chờn dưới lớp áo hoodie xám tro.
Anh chuẩn bị bước ra khỏi góc tối để tiến vào phạm vi quét của camera sinh trắc học đầu tiên.
Thế nhưng, ngay khi bàn chân anh vừa chạm vào ranh giới của vùng ánh sáng neon mờ ảo, một sự cố kỳ lạ ngoài dự tính đột ngột xảy ra.
Trong túi áo phao của Bảo Rác phía trên đường ống thông khí, chiếc Hộp nhạc cơ khí của Mai Văn Sơn – do bị chấn động nhẹ trong quá trình cậu bé leo trèo – đã vô tình bị tuột nhẹ một bánh răng cót cơ học bên trong.
*Ting...*
Một nốt nhạc cơ học thanh mảnh, trong trẻo và cô độc vang lên, xé rách sự im lặng ngột ngạt của con hẻm tối.
Âm thanh cơ học thuần túy đó không hề đi qua bất kỳ bộ lọc số hóa nào, nhưng ngay khi tần số âm thanh vừa phát ra, ổ cứng sinh học tủy sống Bio-Drive V1 dọc cột sống của Hoàng đột ngột phát ra một luồng xung lượng tử cực mạnh.
*U... u... u...*
Cả cơ thể Hoàng run bắn lên như bị một dòng điện cao áp chạy qua. Dải đèn LED dọc cột sống của anh lóe sáng rực rỡ một sắc xanh lam lấp lánh chưa từng có, cộng hưởng kỳ lạ với tần số âm thanh thanh mảnh của nốt nhạc cơ học vừa phát ra từ chiếc hộp nhạc. Trong đại não của Hoàng, tệp nén ý thức 500TB của Lan Chi bỗng chốc dao động dữ dội, phát ra những tiếng thì thầm chập chờn qua bộ đàm thần kinh, tựa như một linh hồn đang ngủ sâu dưới dòng sông băng lạnh giá bỗng nhiên bị đánh thức bởi một tiếng gọi từ quá khứ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!