Nhạc nềnBroken

Liên Kết Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn phòng hồi sức vô trùng phía sau thư viện luật của Văn phòng Trịnh & Cộng sự chìm trong một sự im lặng gần như tuyệt đối. Chỉ có tiếng ro ro cực nhỏ từ hệ thống lọc khí áp lực dương và tiếng bíp định kỳ, đều đặn của máy giám sát sóng não sinh học đặt bên cạnh giường. Không khí ở đây khô ráo, thoang thoảng mùi ozone và chất sát trùng y tế cao cấp, một sự tương phản tàn nhẫn với bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, váng dầu và nước thải hóa chất dưới Đường ống cáp ngầm số 4 mà Lê Hoàng vừa thoát khỏi.


Hoàng ngồi tựa lưng vào thành giường kim loại. Lớp ga trải giường màu trắng muốt tinh tươm cọ sát vào da thịt anh, mang lại một cảm giác sạch sẽ xa xỉ mà đã lâu lắm rồi anh không được trải nghiệm kể từ ngày trở thành kẻ đào tẩu bị truy nã đỏ. Dưới tác động của liều Huyết thanh ức chế Neuro-Settle cao cấp mà Trịnh Hà vừa tiêm, cơn đau buốt rát bỏng dọc gáy anh đã tạm thời lùi xa. Chất dịch tủy rò rỉ từ cổng Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7 đã được cầm lại, vết mổ khâu bọc sợi carbon rách miệng từ đêm qua cũng được sát trùng và băng bó cẩn thận bằng một lớp gạc sinh học thông minh.


Nhưng điều kỳ diệu nhất – và cũng là đáng sợ nhất – chính là đôi chân của anh.


Hoàng khẽ động đậy ngón chân cái. Một luồng tín hiệu thần kinh ấm áp, dù còn yếu ớt và mang cảm giác tê dại như kim châm, đã truyền ngược từ não bộ xuống tận gót chân. Anh có thể co gối. Anh có thể cảm nhận được độ lạnh của sàn nhà khi đặt lòng bàn chân xuống. Neuro-Settle đang tạm thời nối liền các khớp thần kinh bị tổn thương dọc cột sống của anh. Nhưng lời cảnh báo của Trịnh Hà vẫn vang vọng bên tai anh như một bản án treo:


*“Thời hạn của liều thuốc này chỉ kéo dài đúng bốn mươi tám giờ, Lê Hoàng. Đây là dược phẩm ngoại giao cấp cao, nó chỉ đánh lừa hệ thần kinh của cậu bằng cách ép các tế bào tủy sống hoạt động quá công suất tạm thời. Sau bốn mươi tám giờ, nếu không có Huyết thanh lượng tử Calypso-9 để ổn định cấu trúc liên kết sinh học, các sợi thần kinh vận động của cậu sẽ hoại tử hoàn toàn. Cậu sẽ liệt vĩnh viễn.”*


Bốn mươi tám giờ. Một chiếc đồng hồ cát vô hình đang đếm ngược từng giây trong đại não của Hoàng.


Anh ngước mắt nhìn lên màn hình lượng tử lớn đặt ở bức tường đối diện. Tấm ảnh kỹ thuật số cũ kỹ vẫn đang hiển thị ở đó. Lan Chi. Người vợ quá cố của anh đứng dưới ánh nắng chiều vàng nhạt của Neo-Saigon năm năm trước, nụ cười của cô rạng rỡ và trong sáng, không hề biết đến những bi kịch số hóa đang chờ đợi mình ở tương lai. Đứng cạnh cô trong ảnh là Luật sư Trịnh Hà, người phụ nữ sắc sảo đang đứng trước mặt anh lúc này, vẫn mặc nguyên bộ vest xám thanh lịch, gương mặt bình thản nhưng đôi mắt sau tròng kính gọng vàng mỏng lại chất chứa một nỗi u uất sâu thẳm.


"Tôi đã tìm kiếm cậu suốt một năm qua, Lê Hoàng," Trịnh Hà lên tiếng, giọng nói của bà trầm lặng nhưng mang sức nặng của một người đã quen đối đầu với những thế lực khổng lồ. "Kể từ ngày Lan Chi bị đưa vào phòng thí nghiệm vô trùng của phân khu Neo-Saigon, tôi đã biết cậu sẽ không ngồi yên. Nhưng tôi không ngờ cậu lại điên cuồng đến mức tự cấy ghép ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống để đánh cắp ý thức của cô ấy."


Hoàng siết chặt nắm tay, dải đèn LED dọc cột sống dưới lớp áo bệnh nhân khẽ rung lên một nhịp màu xanh lam nhạt: "Nếu tôi không làm vậy, Lâm Phong đã định dạng lại phân khu rác và xóa sạch cô ấy vĩnh viễn. Tôi không thể để họ biến cô ấy thành tro tàn kỹ thuật số."


"Nhưng cậu đang biến cả hai thành tro tàn thực sự," Trịnh Hà quay lại nhìn anh, ánh mắt bà khóa chặt vào vết băng gạc sau gáy Hoàng. "Cậu mang một tệp dữ liệu nén 500TB dọc tủy sống mà không có hệ thống làm mát chuyên dụng của tập đoàn. Cậu đang tự sát, Hoàng ạ. Và tệ hơn, cậu đang kéo theo cả ý thức của Lan Chi vào tiến trình phân rã dữ liệu. Cô ấy không thể tồn tại mãi mãi trong một thiết bị cấy ghép lậu liên tục bị quá nhiệt."


Bà bước tới một bước, đưa tay gõ nhẹ lên màn hình lượng tử. Sơ đồ cấu trúc khổng lồ của Dự án Mạng lưới linh hồn lao động hiện ra, thay thế cho bức ảnh cũ. Những kén dữ liệu màu đỏ rực xếp chồng lên nhau như những tổ ong khổng lồ, chứa đựng hàng triệu Terabyte dữ liệu nhận thức bị mã hóa.


"Lan Chi bị mưu sát không phải vì cô ấy vô tình gặp tai nạn," Trịnh Hà nói, giọng bà lạnh đi vài phần. "Cô ấy bị Lâm Phong thủ tiêu vì cô ấy đã phát hiện ra chân tướng của dự án này. Aeterna Corp không chỉ bảo hiểm ý thức cho giới tinh hoa. Họ đang âm thầm bắt cóc, cưỡng đoạt nhận thức của những người nghèo nợ nần ở Vùng Số Không, số hóa họ và biến họ thành những thực thể AI lao động không lương trong các nhà máy ảo, các thuật toán khai thác dữ liệu tài chính vĩnh hằng. Đó là một lò mổ linh hồn quy mô toàn cầu."


Hoàng nhìn chằm chằm vào những kén dữ liệu màu đỏ trên sơ đồ. Sự căm hận bùng lên trong lòng anh, nóng bỏng và nhức nhối hơn cả cơn đau tủy sống. Anh đã từng là một kỹ sư mạng của tập đoàn, anh biết hệ thống này tàn bạo, nhưng anh không ngờ mức độ phi nhân tính của nó lại đạt đến giới hạn này. Họ biến linh hồn con người thành một loại tài nguyên có thể khai thác, vắt kiệt và định dạng lại như những ổ cứng cũ hỏng.


"Tôi cần cái ổ cứng dọc cột sống của cậu, Lê Hoàng," Trịnh Hà đột ngột đưa ra yêu cầu, giọng bà đanh thép và dứt khoát. "Bio-Drive V1 chứa tệp nén ý thức của Lan Chi, và quan trọng hơn, nó chứa mảnh ghép mã nguồn tự do mà cô ấy đã kịp mã hóa trước khi chết. Đó là bằng chứng tối thượng, vật chứng duy nhất đủ sức nặng pháp lý để tôi đưa tập đoàn Aeterna ra tòa án nhân quyền quốc tế. Giao nó cho tôi. Tôi sẽ bảo đảm an toàn pháp lý cho cậu, và tôi sẽ tìm cách đưa Lan Chi vào một máy chủ lưu trữ hợp pháp của Hiệp hội Nhân quyền."


"Không!"


Hoàng từ chối quyết liệt, phản ứng của anh nhanh và dữ dội đến mức dải đèn LED sau lưng anh đột ngột chuyển sang sắc cam cảnh báo. Anh cố gượng ngồi thẳng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Trịnh Hà: "Bà muốn tôi giao cô ấy cho một tổ chức pháp lý? Để họ đưa cô ấy vào phòng thí nghiệm giám định pháp y? Để những kỹ thuật viên của Hiệp hội cắm cáp quét lượng tử vào lõi ý thức của cô ấy?"


"Đó là quy trình pháp lý bắt buộc để xác minh bằng chứng, Hoàng!" Trịnh Hà kiên nhẫn giải thích.


"Quy trình pháp lý của các người sẽ giết chết cô ấy!" Hoàng gầm lên, giọng anh khản đặc vì xúc động. "Hệ thống bảo mật của tập đoàn đã gài đè một mã độc ngụy trang sâu vào Bio-Drive V1 ngay khi tôi đánh cắp cô ấy. Chỉ cần một thiết bị quét không có chữ ký số tương thích sinh học chạm vào ổ cứng, giao thức tự hủy Zero-Wipe sẽ lập tức kích hoạt. Trong vòng ba giây, toàn bộ dữ liệu 500TB của Lan Chi sẽ bị xóa sạch thành những dòng mã rác không thể khôi phục. Tôi không thể mạo hiểm mạng sống của cô ấy vì cái tòa án quốc tế của bà!"


Trịnh Hà nhíu mày, ánh mắt bà thoáng qua sự nghi ngờ: "Văn phòng của tôi sở hữu thiết bị quét quân sự bọc chì tuyệt đối an toàn. Chúng tôi có thể cô lập dải tần lượng tử trước khi tiến hành sao lưu."


"Bà không hiểu về công nghệ của Aeterna bằng tôi, Luật sư," Hoàng nghiến răng. "Mã tự hủy của họ hoạt động ở cấp độ lượng tử liên kết tủy sống. Nếu bà không tin, hãy tự mình kiểm tra."


Trịnh Hà im lặng nhìn anh một lúc, rồi bà khẽ gật đầu với người trợ lý đứng ngoài cửa. Một lát sau, người trợ lý mang vào một thiết bị quét lượng tử cầm tay bọc chì dày, phát ra những tia laser quét màu xanh lục nhạt.


Bà bước đến bên giường, cầm đầu dò của thiết bị quét, cẩn thận tiếp cận sát gáy Hoàng, nơi cổng Spinal Port sợi vàng đang lấp lánh dọc đốt sống cổ. Hoàng nằm im, nín thở, nhưng tay phải anh đã âm thầm đặt lên nút bấm của Khóa ngắt kết nối khẩn cấp (Kill-switch) đeo trên cổ tay trái.


*Tít... Tít... bíp bíp bíp!*


Ngay khi đầu dò của thiết bị quét vừa chạm vào dải tần số lượng tử phát ra từ Bio-Drive V1, dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng đột ngột nhấp nháy đỏ rực một cách điên cuồng. Một tiếng còi báo động chói tai, dồn dập vang lên từ hệ thống AI Cảnh Báo tích hợp trong bộ khung tủy sống. Trên màn hình của thiết bị quét cầm tay, hàng loạt dòng chữ cảnh báo màu đỏ máu xuất hiện chớp nháy liên tục:


*“WARNING: UNAUTHORIZED SCAN DETECTED. OVERRIDE PROTOCOL AEGIS ACTIVATED. ZERO-WIPE INITIATED IN 10... 9... 8...”*


"Ngắt kết nối ngay!" Hoàng hét lên.


Gương mặt bình thản của Trịnh Hà bỗng chốc biến sắc. Bà giật phắt đầu dò ra khỏi gáy Hoàng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán bà. Thiết bị quét cầm tay phụt tắt, tiếng còi báo động đỏ từ gáy Hoàng cũng dịu dần, dải đèn LED chuyển ngược về màu xanh lam ổn định của Neuro-Settle.


Trong phòng hồi sức, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Hoàng và tiếng bíp cô độc của máy giám sát.


"Cậu nói đúng..." Trịnh Hà khàn giọng, bà đặt thiết bị quét xuống bàn bằng bàn tay hơi run rẩy. "Hệ thống bảo mật của họ đã khóa chặt cậu và Lan Chi thành một liên kết cộng sinh không thể tách rời. Họ đã biến cô ấy thành một quả bom hẹn giờ gắn chặt vào tủy sống của cậu."


"Đó là lý do tôi không thể giao cô ấy cho bất kỳ ai," Hoàng nói, giọng anh trầm xuống, đầy u uất nhưng kiên định. "Tôi là người duy nhất có dải sóng gen tương thích sinh học để duy trì ổ cứng này mà không kích hoạt tự hủy vĩnh viễn. Nếu tôi giao cô ấy cho bà, cô ấy sẽ chết. Nếu tôi chết, cô ấy cũng sẽ tan biến."


Trịnh Hà tháo chiếc kính gọng vàng xuống, mệt mỏi day nhẹ thái dương: "Nhưng nếu cậu không giao bằng chứng, làm sao chúng ta có thể lật đổ tập đoàn? Làm sao tôi có thể đưa tội ác của Lâm Phong ra ánh sáng thực tế? Cậu nghĩ một mình cậu, với đôi chân sắp liệt và một ổ cứng rỉ sét, có thể chống lại cả một siêu tập đoàn tài phiệt kiểm soát toàn bộ hạ tầng mạng liên bang sao?"


Giữa lúc cuộc đối thoại rơi vào ngõ cụt của sự bế tắc lý tưởng, một dải ánh sáng lượng tử màu lam nhạt bỗng chốc rò rỉ ra từ cổng gáy của Hoàng.


Luồng ánh sáng khúc xạ qua lớp sương ẩm của phòng vô trùng, tụ tụ lại thành một hình chiếu hologram chập chờn ngay giữa phòng.


Hologram mang gương mặt của một thiếu nữ hai mươi lăm tuổi, dịu dàng, u sầu nhưng mang dải mã nhị phân chạy dọc viền mắt. Lan Chi. Ý thức của cô đã tự động kích hoạt, vượt qua sự ngăn chặn của hệ thống ngủ sâu để xuất hiện trước mặt hai người.


"Hà..." giọng nói của Lan Chi vang lên qua bộ đàm thần kinh của Hoàng, đồng thời phát ra loa ngoài của phòng hồi sức dưới dạng một tần số âm thanh lượng tử thanh mảnh, chập chờn như tiếng gió rít qua khe cửa.


Trịnh Hà bàng hoàng bước tới một bước, đôi mắt bà đỏ hoe khi nhìn thấy hình ảnh người bạn thân cũ hiện ra dưới dạng một thực thể ảo: "Chi... cậu thực sự... thực sự vẫn còn ở đây sao?"


"Tớ vẫn ở đây, Hà ạ... nhưng tớ không còn là Lan Chi của ngày xưa nữa," hologram Lan Chi khẽ mỉm cười u sầu, cơ thể ảo của cô thỉnh thoảng lại bị nhiễu sọc ngang do rò rỉ dữ liệu. "Tớ chỉ còn là một tệp nén 500TB chứa những mảnh ký ức rách nát. Mỗi ngày trôi qua, tớ lại cảm nhận được những phần nhân tính của mình đang bị thuật toán của tập đoàn gặm nhấm. Tớ sắp quên... quên mất ngày cưới của tớ... quên mất gương mặt của Hoàng..."


Hoàng nghẹn ngào, anh vươn tay ra cố gắng chạm vào hologram của vợ nhưng bàn tay anh chỉ đi xuyên qua làn ánh sáng lam lạnh lẽo: "Chi... anh sẽ cứu em. Anh sẽ tìm được huyết thanh Calypso-9. Anh thề..."


"Hoàng, nghe tớ nói," Lan Chi quay sang nhìn anh, ánh mắt cô đầy vẻ bao dung nhưng kiên nghị tuyệt đối. "Sự ích kỷ của anh đang giết chết chính anh. Hà nói đúng. Cột sống của anh đang bị hủy hoại vì tớ. Tớ không muốn sự tồn tại kỹ thuật số này của mình được duy trì bằng máu và tủy sống của người tớ yêu. Hãy hợp tác với Hà. Hãy để cô ấy đưa tớ làm vật chứng. Dù tớ có bị xóa sạch dữ liệu, tớ cũng muốn được ra đi như một con người tự do, chứ không phải một ký sinh trùng hút cạn sinh lực của anh."


"Không! Anh không chấp nhận!" Hoàng hét lên, nước mắt anh trào ra, nóng hổi dọc gò má hốc hác. "Anh đã hứa sẽ giữ cho em một sự tồn tại thực sự! Anh đã cướp em ra khỏi phòng thí nghiệm của Lâm Phong không phải để nhìn em tan biến trước một tòa án vô dụng!"


"Hoàng..." Lan Chi khẽ thở dài, dải ánh sáng hologram của cô bắt đầu chập chờn mạnh hơn do nhiệt độ Bio-Drive bắt đầu tăng nhẹ.


Trịnh Hà chứng kiến cảnh tượng giằng xé tình cảm đầy đau đớn giữa hai linh hồn, bà khẽ cắn môi, đưa ra một giải pháp trung dung:


"Lê Hoàng, nghe tôi nói. Có một con đường khác. Tôi sẽ không ép cậu giao nộp Bio-Drive V1 nữa. Nhưng cậu phải giúp tôi lấy được dữ liệu gốc của Dự án Mạng lưới linh hồn lao động trực tiếp từ tháp máy chủ phân khu của Lâm Phong. Chỉ có dữ liệu gốc chưa bị mã hóa mới đủ sức nặng pháp lý mà không cần dùng đến ý thức của Lan Chi làm vật chứng. Đổi lại, tôi sẽ dùng toàn bộ nguồn lực ngoại giao của mình để giúp cậu thâm nhập tháp, và tôi sẽ bảo đảm cung cấp đủ thuốc Neuro-Settle cho cậu trong suốt quá trình tác chiến."


Hoàng im lặng, anh cúi đầu, bàn tay siết chặt ga trải giường đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh biết đây là một giao ước bóng tối đầy nguy hiểm. Thâm nhập tháp máy chủ của Lâm Phong nghĩa là anh phải đối đầu trực diện với hệ thống phòng thủ Aegis tối cao và sự truy quét tàn khốc của Lý Cường. Nhưng đó là con đường duy nhất giúp anh vừa giữ được Lan Chi bên mình, vừa có cơ hội lật đổ tập đoàn để giải thoát cho cô vĩnh viễn.


"Tôi đồng ý," Hoàng khàn giọng nói, anh ngước mắt nhìn Trịnh Hà. "Tôi sẽ tự mình đi tìm bằng chứng cho bà. Nhưng với một điều kiện: bà phải giúp tôi định vị kho lưu trữ quân đội bỏ hoang tại Vành Đai Biên Giới để tôi lấy được Huyết thanh lượng tử Calypso-9. Tôi cần nó để cứu đôi chân của mình và ổn định dữ liệu cho Lan Chi."


"Được, tôi chấp nhận giao ước," Trịnh Hà gật đầu, ánh mắt bà hiện lên sự quyết tâm của một đồng minh sinh tử.


Hologram của Lan Chi khẽ mỉm cười nhẹ nhõm. Cô nhìn Hoàng lần cuối, dải ánh sáng lam nhạt của cô chập chờn rồi từ từ thu nhỏ lại, tan biến vào gáy anh, để lại một sự tĩnh lặng lạnh lẽo.


*BÍP! BÍP! BÍP! BÍP!*


Đột ngột, tiếng còi báo động an ninh dồn dập, chói tai vang dội khắp tòa nhà văn phòng của Trịnh & Cộng sự.


Màn hình lượng tử lớn trên tường lập tức tự động chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo. Hệ thống camera giám sát thực địa ở sảnh trung tâm thương mại Neo-Saigon hiển thị một cảnh tượng hỗn loạn.


Trịnh Hà lao nhanh về phía bàn điều khiển, ngón tay bà gõ nhanh trên bàn phím: "Có chuyện gì thế? Hệ thống phòng thủ ngoại giao bị xâm nhập sao?"


"Thưa Luật sư! Không phải chúng ta bị tấn công vật lý!" Giọng nói hốt hoảng của người trợ lý vang lên qua hệ thống liên lạc nội bộ. "Nhưng có một cuộc đột kích của băng đảng thế giới ngầm ngay tại khu trung tâm thương mại! Băng đảng Mắt Sắt của Vùng Số Không vừa xông vào trường đại học liên kết!"


Trên màn hình an ninh, hình ảnh một thiếu nữ mặc đồng phục sinh viên sờn cũ đang bị hai gã tay chân bọc thép của gã Mắt Sắt cưỡng bức lôi lên một chiếc xe tải bọc thép màu xám tro rỉ sét. Thiếu nữ đó đang điên cuồng giằng xé, đôi mắt sáng đẫm lệ đầy vẻ sợ hãi nhìn về phía camera.


Hoàng nhìn chằm chằm vào gương mặt của thiếu nữ trên màn hình. Tròng mắt anh co rút lại, toàn thân anh đông cứng như bị dội một gáo nước đá lạnh buốt.


Mai Lan Hương.


Em gái vợ của anh. Người duy nhất còn lại của gia đình Lan Chi ở thế giới thực.


"Hương..." Hoàng thốt lên, giọng anh lạc đi vì kinh hoàng.


Một dòng tin nhắn nặc danh màu đỏ máu đột ngột đè lên toàn bộ màn hình giám sát, gửi trực tiếp đến địa chỉ IP cá nhân của Hoàng:


*“Lê Hoàng. Mày có ba mươi phút để mang cái ổ cứng dọc cột sống của mày đến Chợ đen linh hồn ở Khu 9 hoang tàn. Nếu không xuất hiện, em gái vợ của mày sẽ là mẫu vật tiếp theo được đưa vào máy rút trích ý thức của gã Răng Vàng.”*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!